Truyen3h.Co

𝐙𝐒𝐖𝐖•𝐇𝐨𝐚̀𝐧•Đ𝐞̉ 𝐓𝐡𝐮𝐞̂

Chương 1

maudonzsww

Mưa... mưa rồi!

Từng hạt mưa hối hả, vội vã trút xuống thân thể thiếu niên gầy gò đang lang thang vô định dưới ánh đèn đường nhợt nhạt.

Dưới ánh sáng leo lét ấy, gương mặt em tái nhợt, hốc hác, khắc khoải đến thống khổ. Em để mặc thân mình hòa vào dòng nước lạnh buốt, như muốn gột rửa tất cả đau đớn đang đè nặng trong tim.

Đó là suy nghĩ duy nhất của em lúc này.

Bước chân lững thững, chậm rãi...

Mệt quá...

Thật sự mệt quá rồi!!!

Em muốn biến mất.

Biến mất khỏi thế gian này.

Cuộc đời này... chẳng còn ai cần em nữa.
Em ước gì mình chưa từng tồn tại...

...

"Hức... bố ơi... dì ơi... con xin hai người... xin đừng đuổi con đi... con xin hai người..."

Vương Nhất Bác quỳ rạp xuống nền đất lạnh lẽo, dáng vẻ tả tơi, quần áo xộc xệch, trước mặt bố và dì. Thân người em run rẩy, liên tục dập đầu xuống đất van xin trong tuyệt vọng.

Lưu Cẩn Nguyệt tức đến phát điên, liên tiếp đánh tới tấp lên người Vương Nhất Bác. Mỗi cái tát, mỗi cú đánh rơi xuống đều kèm theo những lời lẽ cay độc, ghê tởm.

"Thằng hư đốn lẳng lơ, mày còn dám câu dẫn cả anh trai mày à?"

"Thật là kinh tởm! Cái loại nam nữ lẫn lộn, không ra thể thống gì mà cũng dám quyến rũ anh trai!"

"Mày đúng là đồ quái vật!"

Bà ta giận dữ dùng chân đạp mạnh liên tiếp lên người Vương Nhất Bác. Em đau đớn quỳ dưới đất, khóc đến khản cả cổ họng, đầu lắc mạnh, giọng run rẩy:

"Con không có... không phải như vậy... hức... anh ta... là anh ta cưỡng bức con..."

CHÁT!

"NGHỊCH TỬ! MÀY CÒN DÁM NÓI BẬY?"

Vương Nhất Minh tức giận tát mạnh lên mặt Vương Nhất Bác. Khóe miệng em rách toạc, máu tươi chảy ra. Ông ta gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn em như thể hận không thể giết chết ngay tại chỗ.

"Hahaha!"

Tiếng cười sảng khoái từ phía chiếc giường lớn vang lên, khiến cả ba người đồng loạt quay đầu nhìn lại.

"Vương Nhất Bác, mày nghĩ mày là cái thá gì?"

"Một người như tao lại thèm cưỡng bức cái loại bẩn thỉu như mày sao?"

"Chẳng phải chính mày tự leo lên giường, cởi quần áo ra quyến rũ tao à?"

"Anh đừng có nói bậy!"

"Tôi không phải loại người như thế!"

Vương Nhất Bác hoảng loạn gào lên.

Nhưng...

Lời nói của em, có ai thèm nghe không?

"Thằng con hoang lẳng lơ này, cút ra khỏi nhà tao!"

Lưu Cẩn Nguyệt cúi người túm tóc em giật mạnh, lôi xềnh xệch ra ngoài mặc cho Vương Nhất Bác vùng vẫy, lê lết trên nền đất, miệng không ngừng van xin:

"Dì ơi... hức... đừng mà... là anh ta cưỡng bức con... con xin dì..."

"Bố ơi... bố ơi... cứu con... bố ơi xin đừng đuổi con đi... con thật sự không có làm gì hết..."

Không ai đáp lại.

Ánh mắt họ nhìn em chỉ có căm phẫn, khinh bỉ và chán ghét đến tột cùng.

Họ kéo lê em ra trước cửa nhà, rồi thẳng tay đẩy em lăn từ bậc hiên xuống sân. Lưu Cẩn Nguyệt ném một đống quần áo cũ nát, rách rưới vào người em, lạnh lùng nói:

"Cút khỏi cái nhà này đi, đồ quái vật! Và đừng bao giờ để cái chân bẩn thỉu của mày quay lại đây!"

RẦM!

Cánh cửa đóng sầm lại, khóa chặt.

Vương Nhất Bác lê thân thể đau đớn bò dậy, ôm chặt lấy cánh cửa, gõ liên hồi trong tuyệt vọng:

"Hức... dì ơi... mở cửa cho con... con không có làm gì hết... con xin dì mà..."

"Bố ơi... bố ơi..."

Không một tiếng trả lời.

Đôi chân nhỏ bé lê bước ra quốc lộ. Nhìn dòng xe cộ tấp nập lao qua trước mắt, trong đầu em chợt lóe lên một ý nghĩ đáng sợ.

Chết đi?

Sống nhục nhã như thế này... em không chịu nổi nữa.

Em phải chết.

KÉTTTTT—

Chiếc xe đen tám chỗ sang trọng phanh gấp, dừng lại ngay trước khi tông vào người.

Mưa lạnh thấm sâu vào da thịt. Nhìn mui xe ngay trước mắt, nỗi sợ hãi dâng lên, Vương Nhất Bác không còn chống đỡ nổi, ngã quỵ xuống mặt đường, bất tỉnh.

"Phu nhân, suýt nữa thì tông phải người rồi."

"Mau xuống xem cậu ấy thế nào!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co