Chương 2
Tình yêu của hai người giống như rượu nguyên chất làm người ta càng uống càng mê say.
Từ khi cùng Lê Tuyết chính thức kết giao, Tằng Trình Nghệ cảm thấy thời gian không đủ dùng, công tác bận rộn hắn thường xuyên phải tăng ca, chỉ có cuối tuần mới có thời gian hẹn hò với nàng, thời gian khác chỉ có thể tạm thời gọi điện biểu lộ nỗi khổ tương tư.
Tình yêu cuồng nhiệt giữa hai người luôn luôn có nói cũng nói không hết, luôn kìm lòng không được mà nấu cháo điện thoại nóng đến nửa đêm, sau đó lại ngủ không đủ giấc.
Lê Tuyết là nhân viên văn phòng, rất ít có việc để ra ngoài, cho nên có thể lợi dụng thời gian nghỉ trưa để ngủ bù. Tằng Trình Nghệ lại vừa vặn trái ngược, công tác bên ngoài lại vừa nhiều vừa bận, thường xuyên chạy ngược chạy xuôi bận đến ngay cả thời gian ăn cơm đều không có, vậy làm sao còn có thời gian ngủ bù? Kết quả việc ngoài ý muốn cứ như vậy đã xảy ra.
Tai nạn xe cộ.
Biết được Tằng Trình Nghệ bởi vì mệt nhọc mà lái xe, nhất thời không chú ý tới xe phía trước đã dừng lại chờ đèn xanh mà một đầu đánh lên làm xảy ra tai nạn xe cộ, tuy rằng người không có bị thương gì, nhưng Lê Tuyết vẫn tự trách không thôi, lập tức liền quyết định về sau cùng hắn nói chuyện điện thoại tuyệt không vượt qua 11 giờ rưỡi, muốn cho hắn sớm một chút nghỉ ngơi.
Vào lúc ban đêm nàng lập tức chấp hành.
"Tốt lắm, em muốn gác điện thoại, anh đi ngủ sớm một chút." Nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường, Lê Tuyết đối với đầu bên kia Tằng Trình Nghệ nói.
"Thế nào? Em muốn ngủ sao? Hiện tại mới mười một giờ hơn mà thôi." Thanh âm của hắn nghe qua có chút kinh ngạc.
"Em quyết định về sau hai chúng ta nói điện thoại trễ nhất không thể vượt qua 11 giờ rưỡi." Nàng nhân cơ hội đối với hắn thuyết minh.
"Vì sao?"
"Anh hôm nay đều bởi vì giấc ngủ không đủ, mệt nhọc quá độ mới gây ra tai nạn xe cộ, còn hỏi em vì sao?"
"Chính là có hơi chút mơ hồ, nhưng anh lại không có bị thương."
"Chẳng lẽ nhất định phải đợi đến khi anh bị thương mới hối hận?" Nàng có chút buồn bực.
"Anh không phải có ý tứ này."
"Hôm nay may mắn không bị thương không có nghĩa là lần sau cũng có thể như vậy may mắn. Trình Nghệ, em không muốn chờ việc ngoài ý muốn lại xảy ra sau lại hối hận không kịp, cho nên liền coi là vì làm cho em yên tâm, anh nghe em, về sau chúng ta nói chuyện phiếm đừng nói quá muộn, anh sớm một chút nghỉ ngơi tốt được không?" Nàng thanh âm chuyển mềm nhẹ dặn dò.
Tằng Trình Nghệ tuy rằng cảm thấy Lê Tuyết có chút làm chuyện bé xé ra to, nhưng trong lòng biết nàng là vì tốt cho hắn, cũng chỉ có thể thỏa hiệp.
"Được rồi. Trước khi gác điện thoại, nói cho anh biết ngày mai em muốn đi đâu?" Ngày mai là ngày hẹn hò cuối tuần mà bọn họ chờ mong đã lâu, bọn họ mỗi ngày vất vả làm việc, đèn nén nỗi khổ tương tư, chờ đợi chính là ngày này.
"Em hy vọng anh ngày mai có thể ở nhà hảo hảo nghỉ ngơi." Lê Tuyết trầm mặc một chút, đối với hắn nói.
Dù sao hắn hôm nay mới gặp tai nạn xe cộ, tuy rằng không có vết thương nào, nhưng thân thể cùng tinh thần khẳng định đều mệt mỏi, tốt nhất nên an tĩnh tĩnh dưỡng một chút.
"Nghỉ ngơi cái gì? Anh lại không bị thương, huống hồ chúng ta đều đã một tuần không gặp mặt, em chẳng lẽ không nhớ anh sao?" Nghe được ngày mai không thể thấy nàng, hắn đột nhiên có chút kích động, "Lê Tuyết, anh rất muốn gặp em."
Không dự đoán được hắn sẽ đột nhiên nói như vậy, Lê Tuyết nhất thời chỉ cảm thấy một trận ngọt ngào lan tràn toàn thân.
Kỳ thực nàng cũng rất muốn gặp hắn, tuy rằng bọn họ mỗi ngày đều gọi điện thoại, nhưng làm sao có thể so sánh với việc cùng với hắn mặt đối mặt, kề ở bên người hắn cảm thụ ôn nhu của hắn?
Nhưng là vừa nghĩ đến chuyện hẹn hò sẽ làm cho hắn đi tàu xe mệt nhọc, nàng lại cảm thấy có chút luyến tiếc, đặc biệt là hắn người con hiếu thảo Chủ nhật tuần nào cũng nhất định đều sẽ lái xe về Đài Trung thăm hỏi cha mẹ, như vậy hắn căn bản không có thời gian nghỉ ngơi.
"Em thực sự không muốn gặp anh sao?" Đợi một lúc lâu cũng chưa nghe được câu trả lời của nàng, hắn ở đầu dây bên kia hỏi một lần nữa.
"Em rất muốn. Nhưng em vẫn hy vọng anh có thể ở nhà nghỉ ngơi." Nàng nghiêm túc nói.
"Chỉ cần anh ở nhà là được sao? Như vậy, em có muốn hay không tới nhà của anh?"
Không nghĩ tới còn có biện pháp lưỡng toàn tề mĩ như vậy, vừa có thể cho hắn ở nhà nghỉ ngơi, lại có thể cùng nàng hẹn hò, Lê Tuyết nhất thời trong lòng mở cờ.
"Hảo, em đi." Nàng nhanh chóng đáp,
"Em thuận tiện mua đồ ăn đem qua, giữa trưa tự mình xuống bếp nấu vài món cho anh ăn, tay nghề của em rất tuyệt đó nha, tuyệt đối vượt qua tưởng tượng của anh."
"Nghe thấy em sẽ xuống bếp nấu đồ ăn cũng đã vượt qua tưởng tượng của anh." Hắn cười vang nói.
"Có ý tứ gì? Chẳng lẽ anh nghĩ rằng em và anh giống nhau chỉ biết nấu mỳ ăn liền?"
"Sự thật là vậy, anh cho rằng em ngay cả mỳ ăn liền khả năng đều không biết nấu." Hắn thành thật trả lời.
Neo: anh coi thường chị ấy quá =="
"Hừ, nguyên lai ở trong mắt anh em vô dụng như vậy, vậy sao anh còn thích em?" Nàng thanh âm có chút giận dỗi, có chút không vui nói.
"Anh cũng không phải muốn tuyển đầu bếp, cùng tay nghề không tốt có quan hệ gì? Thích em đơn giản là đơn thuần em là em."
Lê Tuyết nghe vậy nhất thời tươi cười đầy mặt, cảm giác không vui lúc trước đã sớm tan thành mây khói.
"Anh hôm nay thật ngọt miệng." Nàng ngọt ngào nói.
"Thật sao? Khả năng có liên quan đến việc theo anh vừa rồi ăn một viên đường." Hắn không đầu không đuôi trả lời, làm cho nàng không nhịn được cười khẽ ra tiếng.
"Không cùng anh nói nữa, vốn định cho anh sớm một chút nghỉ ngơi, kết quả lại cho kéo dài tới sắp mười hai giờ rồi." Nàng xem đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường.
"Dù sao ngày mai cũng không cần đi làm." Hắn gợi lên một chút hạnh phúc mỉm cười, "Em ngày mai đại khái mấy giờ đến đây? Muốn hay không anh đi đón em?"
"Không cần. Mua đồ ăn xong em sẽ đi taxi qua, đại khái hơn mười một giờ đi, ngươi có thể ngủ đến khi tự nhiên tỉnh lại."
"Tự nhiên tỉnh của anh là ba giờ chiều."
"Tốt lắm, vậy em ba giờ chiều tới."
"Đừng trễ như vậy, anh nói đùa." Hắn đương nhiên hy vọng có thể càng sớm nhìn thấy nàng càng tốt.
Nàng không nhịn được bật cười, "Ngày mai khi em đến sẽ gọi điện thoại cho anh, anh chỉ cần xuống lầu mở cửa cho em là được."
"Đã biết."
"Em đây gác điện thoại nha, ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Một ngày giữa trưa, Lê Tuyết ở Tằng Trình Nghệ nhà khai triển tay nghề nấu ăn, làm Tằng Trình Nghệ có lộc ăn đến no, tán thưởng không thôi.
Nói thật, hắn nằm mơ cũng chưa nghĩ tới Lê Tuyết lại nấu ăn giỏi như vậy, hắn cho rằng thiên kim tiểu thư đều là mười ngón không dính bẩn, Lê Tuyết lại không giống người thường, luôn không ngừng làm cho hắn kinh diễm cùng bất ngờ, làm cho hắn nghĩ không yêu nàng không được.
Cơm trưa qua đi, hai người phân công hợp tác đem phòng bếp thu dọn sạch sẽ, sau đó ngồi ở trên sofa xem tivi.
Tằng Trình Nghệ thuê phòng ở có năm gian phòng cao nhỏ, không gian không lớn, nhưng trải qua thiết kế khéo léo, một chút cũng không cảm thấp chặt hẹp, một người ở thì rộng rãi tự tại, hai người ở cũng thực thoải mái hợp lòng người.
Đây chẳng phải Lê Tuyết lần đầu tiên đến nhà Tằng Trình Nghệ, lúc trước nàng đã tới đây hai lần, chính là đợi ở dưới nhà, đều là để Tằng Trình Nghệ về nhà lấy cái này cái nọ, không quá 5 phút liền ly khai.
Cho nên tối hôm qua hắn nói nàng đến nhà hắn, nàng cũng không có nghĩ nhiều, thẳng đến sau khi dứt điện thoại, lúc đó mới thấy chính mình làm một việc thật kinh hoàng.
Đến nhà hắn đi, cùng hắn hai người một mình ở trong nhà, cô nam quả nữ, tình sinh ý động, ai cũng không thể đảm bảo ở trong nhà hắn sẽ phát sinh chuyện gì.
Đừng nhìn nàng giờ phút này biểu hiện thật sự tự nhiên, kỳ thực nàng khẩn trương muốn chết, sau khi đến nhà hắn liền luôn luôn tay không ngừng chân không chạm đất.
Chính là bận rộn có khi sẽ rảnh, khẩn trương của nàng cũng ngày càng lớn.
"Tivi giống như là không có gì hay để xem." Hắn ngồi ở bên cạnh đột nhiên mở miệng nói chuyện, đem nàng sợ tới mức thiếu chút theo trên sofa nhảy dựng lên.
"Cái gì?" Nàng giống như chú chim càng sợ càng kêu to.
"Em đang khẩn trương cái gì?" Hắn có chút không rõ.
"Cái gì khẩn trương? Ai khẩn trương? Em sao? Em vì sao phải khẩn trương?" Nàng trừng mắt nhìn, kiên quyết không thừa nhận chính mình đang khẩn trương.
"Em có biết cái gì kêu là giấu đầu lòi đuôi không?" Hắn gợi lên cười, như có đăm chiêu nhìn nàng một chút.
"Không biết." Nàng quyết định giả ngu rốt cuộc.
"Ý tứ chính là giấu đầu hở đuôi."
"Anh có thể làm bộ không biết sao?" Nàng trừng mắt hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập tức giận.
"Không thể." Nàng dùng sức trừng hắn.
"Em không cần khẩn trương như vậy, trừ phi được sự cho phép của em, bằng không anh cái gì cũng sẽ không làm." Hắn bỗng nhiên ôn nhu hướng nàng cam đoan.
"Cho phép...... Cái gì?" Nàng ánh mắt mơ hồ, đột nhiên không dám nhìn thẳng hắn.
"Thật là muốn anh nói ra?"
Nàng không nói gì mà chống đỡ.
"Ở lại đây." Hắn đột nhiên thân thủ đem nàng kéo vào trong lòng, hắn có thể cảm nhận được sự khẩn trương không tự chủ được mà cả người cương cứng,"Thoải mái nào."
"Anh như vậy muốn em thế nào thoải mái?" Nàng không nhịn được kháng nghị nói.
"Anh như vậy là đúng bệnh hốt thuốc, lấy độc trị độc, một lát khi em đã quen liền sẽ không còn khẩn trương." Hắn ôm lấy bờ vai nàng, làm cho nàng dựa vào hắn ngồi ở trên sofa".
"Ngụy biện."
"Vậy em nói cho anh biết làm sao em mới có thể thả lỏng?" Hắn quay đầu hỏi nàng, khoảng cách liền rút ngắn gần đến nỗi nàng có thể cảm nhận đuợc hơi thở của hắn khi nói chuyện.
Nàng càng lúc càng khẩn trương, nghĩ muốn di động thân thể cùng hắn kéo dài khoảng cách ra, thân thể lại không biết vì sao đột nhiên không nghe lời, như thế nào cũng di động không được.
Nàng nhìn hai mắt của hắn, chỉ thấy hắn chính là nhìn nàng không chuyển mắt, con ngươi đen thâm thúy, nhu tình như nước, làm cho trái tim nàng đập loạn nhịp cả lên.
Tivi một bên còn đang phát tin, nàng lại cảm thấy bốn phía thật an tĩnh, yên lặng đến nàng có thể nghe rõ ràng tiếng tim đập của mình, cùng với tiếng thở dần dần trở nên dồn dập của hắn.
Mặt hắn đột nhiên chậm rãi hướng nàng dựa vào, làm cho nàng khẩn trương không biết làm sao, trong lúc hoảng loạn nàng vội vàng thốt ra kêu lên:"Anh nói trừ phi được sự cho phép của em, bằng không cái gì đều sẽ không làm !"
Hắn đột nhiên dừng lại, tuấn nhan cách nàng không đến mười cm, vẻ mặt khó lường nhìn nàng.
Lê Tuyết cũng nhìn về phía hắn, cảm giác có loại đã đâm lao phải theo lao, nàng không phải không muốn nhận nụ hôn của hắn, chính là quá khẩn trương mới có thể không dùng đầu óc bật ra những lời này, đem không khí khiến cho ngưng trệ xấu hổ như vậy.
Hiện tại làm sao bây giờ? Nàng hỏi chính mình. Nàng tuyệt không muốn làm cho hắn hiểu lầm nàng là đang cự tuyệt hắn, cho rằng nàng đối với tình yêu của hắn đem giữa lại, cũng không có toàn tâm đáp trả.
Nghĩ đến khả năng sẽ bị hắn hiểu lầm, một cỗ xúc động thình lình xảy ra làm cho nàng hướng về phía hắn, nháy mắt chủ động hôn lên môi của hắn, sau đó lại thẹn thùng đột nhiên thối lui, nhớ tới nụ hôn đó, lại làm cho hắn ôm càng chặt hơn một chút.
"Đây là cái gì ý tứ?" Hắn âm thanh hỏi.
Nàng cúi đầu, đỏ mặt không có lên tiếng trả lời.
"Lê Tuyết." Hắn nâng lên cằm của nàng, làm cho nàng không thể đối mặt với hắn,"Đây là cho phép sao?"
Nàng không có lên tiếng trả lời, thẹn thùng buông mắt xuống đỏ bừng mặt tất cả đã nói lên câu trả lời của nàng, làm cho lòng hắn một trận kích động, nhiệt huyết mênh mông, rốt cuộc nhịn không được hướng về phía nàng, nháy mắt hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại ngọt ngào của nàng.
Càng hôn càng sâu, dần dần không khống chế được.
Tằng Trình Nghệ thề với trời, hắn mời Lê Tuyết đến nhà, cũng không có ý đồ gây rối gì, mặc dù là một khắc kia được sự cho phép của nàng, hắn cũng chưa nghĩ tới muốn tiến thêm một bước.
Bất đắc dĩ hắn thật sự quá coi thường dục vọng cường đại của mình, cũng quá coi thường tình yêu không hề chùn bước của Lê Tuyết đối với hắn.
Chiều hôm đó nàng đem nữ nhân quý giá nhất lần đầu tiên cho hắn, làm cho hắn hiện tại hai bàn tay trắng đã kích động, cảm động lại cảm thấy áy náy, bởi vì hắn cái gì đều không thể cho nàng, chỉ có thể âm thầm thề kiếp này quyết không phụ nàng.
Chính là hắn nằm mơ cũng chưa nghĩ đến, cuối cùng cũng là nàng phụ hắn. Có quan hệ thân mật sau, hai người quan hệ càng thêm củng cố, Tằng Trình Nghệ đương nhiên liền đem toàn bộ tinh lực tập trung lên công việc, mong đợi có thể ở thời gian ngắn nhất tại dựng lên sự nghiệp của mình, có thể đem Lê Tuyết cưới vào cửa.
Hắn cho chính mình ba năm, nhiều nhất là thời gian năm năm, cũng chính là trễ nhất ở năm ba mươi tuổi năm nhất định phải đem Lê Tuyết cưới vào cửa. Tuy rằng muốn Lê Tuyết chờ hắn nhiều năm như vậy đối với nàng thật xin lỗi, nhưng hoàn hảo hiện tại mọi người đều kết hôn muộn, ba mươi tuổi kết hôn kỳ thực cũng không tính là quá muộn.
Hắn suy nghĩ rất nhiều, cũng ra kế hoạch rất nhiều, nhưng căn bản đã quên có một câu như vậy -- kế hoạch không cản nổi biến hóa.
Mười năm thầm mến, một năm chính thức kết giao, tổng cộng thời gian mười một năm, hắn đối với Lê Tuyết yêu say đắm thủy chung không có thay đổi, cũng không có dấu hiệu phai nhạt, chỉ cần đợi đến khi sự nghiệp thành công, kinh tế đầy đủ, hắn có tuyệt đối tin tưởng có thể cùng Lê Tuyết làm một đôi vợ chồng kim đồng ngọc nữ thâm tình, hạnh phúc đén bạch đầu giai lão.
Hắn luôn luôn đều nghĩ như vậy, sao biết ngay tại lúc hai người bọn họ kết giao trọn một năm, được sự coi trọng của cấp trên, ở công ty tiền đồ rộng mở, Lê Tuyết đột nhiên hướng hắn đưa ra yêu cầu chia tay.
Hắn vĩnh viễn không quên được lúc ấy hắn có bao nhiêu kinh ngạc.
"Em nói cái gì? Chia tay?" Hắn đột nhiên cảm thấy như sét đánh ngang tai, cảm giác đầu một mảnh mờ mịt.
"Đúng."
Hắn trầm mặc nhìn nàng, trải qua một lúc lâu, đầu vẫn là không có biện pháp hoạt động lại bình thường, chỉ có thể hỏi nàng,"Em làm đang nói đùa với anh đúng hay không?"
"Không, em là nghiêm túc." Biểu cảm của nàng phi thường nghiêm túc.
"Anh làm sai cái gì?" Hắn hiện tại phản ứng hoàn toàn là phản xạ, đầu vẫn như cũ hỗn loạn không hữu hiệu.
"Anh không có làm sai cái gì, là em đánh giá cao năng lực của chính mình, cho rằng chính mình có biện pháp cùng anh chịu khổ nhọc, nhưng trên thực tế em lại không làm được." Nàng xem hắn, lấy bộ dáng có chút áy náy lại mang điểm tự giễu đối hắn nói.
Hắn mờ mịt nhìn nàng, mờ mịt lắc lắc đầu.
"Anh không hiểu." Hắn nói.
"Đi qua nửa năm, em luôn luôn đều cảm thấy thực tịch mịch, anh biết không?"
Lời của nàng chậm rãi rót vào hắn đầu, làm cho hắn dần dần nghe hiểu một ít. Nàng cảm thấy thực tịch mịch?
"Em biết anh cố gắng làm việc ngư vậy hoàn toàn là vì tương lai của chúng ta," Trên mặt nàng không có biếu cảm nhiều lắm, tiếp tục nói:"Em hẳn là muốn cảm thấy cảm động, thông cảm cho anh mới đúng. Trên thực tế em cũng thực cố gắng đi làm, nhưng là em phát hiện nửa năm đã là giới hạn của em, lại tiếp tục như vậy em sợ em sẽ bắt đầu oán hận anh."
Oán hận? Bởi vì tịch mịch sao?
"Nếu em là vì anh không có thời gian cùng em mới muốn chia tay, về sau anh sẽ bớt chút thời gian cùng em." Hắn vội vã nói, chỉ cần tìm được vấn đề mấu chốt điểm là có thể giải quyết.
"Anh nghe không hiểu ý của em." Nàng liếc mắt nhìn hắn một cái, chậm rãi lắc đầu nói.
"Không, anh nghe hiểu." Hắn kiên định nói:"Là anh không đúng, là anh quá mức sơ sẩy lãng quên cảm thụ của em, tự cho là người có thể thông cảm. Về sau anh sẽ không làm cho em cảm thấy tịch mịch nữa, anh thề."
Hắn nghiêm túc mà vội vàng đối với nàng thề nói, lại thấy nàng lần nữa lắc đầu.
"Anh không hiểu." Nàng nhìn hắn không chuyển mắt,"Lấy tình huống bận rộn của anh căn bản không làm được em nghĩ muốn làm bạn, trừ phi anh buông tha cho công việc hiện tại, tìm một công việc thoải mái hơn. Nhưng là công việc thoải mái lại không kiếm được tiền, mà anh lại là người có áp lực về kinh tế áp, căn bản không có khả năng làm như vậy, không phải sao?"
Tằng Trình Nghệ nhất thời không nói được gì mà chống đỡ.
"Nếu nhìn thật kỹ sẽ thấy được vấn đề, kỳ thực vấn đề của chúng ta đều từ tiền mà ra. Nếu nhà anh có tiền mà nói, anh sẽ không liều mạng làm việc như vậy, sẽ có thời gian cùng em, có thể đến nhà của em cầu hôn cùng em đề cập đên chuyện kết hôn, đem chúng ta hai người trở thành người một nhà." Nói xong nàng tạm dừng một chút, sau đó xả môi lộ ra một chút cười khổ kết luận,"Nguyên lai trưởng bối nói môn đăng hộ đối không phải là không có đạo lý, em hiện tại mới hiểu được."
Tằng Trình Nghệ bị buổi nói chuyện này của nàng làm cho bị trọng thương đến tâm đều nát.
Nàng từ đầu tới đuôi đều biết hắn là đứa con nhà nghèo, cũng biết hắn luôn luôn thực để ý điều kiện của chính mình không xứng với nàng, sẽ bị cha mẹ nàng ghét bỏ vì lý do môn không đăng hộ không đối, cho nên sau khi cùng nàng chính thức kết giao, hắn mới có thể cố gắng liều mạng làm việc, liều mạng muốn cùng nàng kéo gần khoảng cách, làm một nam nhân xứng đôi với nàng.
Kết quả, nàng hiện tại nói gì vậy?
Bọn họ vấn đều từ tiền mà ra?!
Muốn môn đăng hộ đối?
Hắn cảm thấy thực bi thương, lòng thật đau, bởi vì hắn nằm mơ cũng chưa nghĩ đến người xem hắn vì không tiền mà muốn làm con rể Lê gia mà nói mà chê cười, người ghét bỏ con người hắn, lại là nàng!
Người mà mình yêu thương nhất lại là người làm tổn thương mình sâu nhất......
Nguyên lai câu nói ấy không chỉ là một bài hát, một câu ca, mà là một loại đau máu chảy đầm đìa.
"Anh nghĩ thời điểm khi em quyết định cùng anh, cũng đã biết anh là một tiểu tử có xuất thân thấp nghèo hèn mọn." Ba hắn là người lính xuất ngũ, mẹ chỉ có bằng cấp tiểu học.
"Em biết, nhưng em không biết chính mình căn bản không có năng lực chịu khổ." Nàng cười khổ.
"Chỉ cần cho anh thời gian vài năm, anh thề nhất định có thể cho em hạnh phúc, sẽ không cho em chịu khổ."
"Vừa mới bắt đầu em cũng thuyết phục chính mình như vậy, nhưng em giống như thực sự thực vô dụng, ngay cả chờ đợi đều không làm được. Cho nên, chúng ta vẫn là chia tay đi, Trình Nghệ." Nàng lắc đầu nói.
"Em khả năng sẽ cùng Ngụy Lí Hào kết giao, em không hy vọng hắn hiểu lầm chúng ta dù đã chia tay nhưng vẫn còn vấn vương tơ lòng."
Lời của nàng giống sét đánh ngang tai, làm cho Tằng Trình Nghệ như bị sét đánh.
Ngụy Lí Hào, cái người luôn luôn theo đuổi Lê Tuyết không buông tha, không chỉ một lần gặp nàng bốn phía đều phê bình cùng chán ghét cậu công tử ấy, nàng thế nhưng bây giờ muốn cùng hắn kết giao, đơn giản là nhà người kia có tiền?
Một lần lại một lần, nàng đem dao cắm vào hắn ngực, làm cho tâm hắn chảy máu không ngừng.
Đơn giản là thân phận của hắn không bằng nhân, đơn giản là hắn không có tiền sao?
Nàng nói nàng cảm nhận được cái gì kêu là thực tế, mà hắn là người làm cho nàng nhận ra cái gì gọi là thực tế. Thực tế chính là cái gì cũng là ảo, chỉ có tiền mới là thật.
"Về sau thấy em anh sẽ chọn đường vòng mà đi, tuyệt không xuất hiện trước mặt em trong bán kính mười mét , như vậy có thể chứ?" Hắn trào phúng hỏi nàng, trong lòng đau vô cùng, khổ sở cùng bi thương đang biến mất, thay vào đó là phẫn nộ.
Hết thảy đều là vì tiền.
Hắn sẽ không vĩnh viễn tầm thường giống như bây giờ, cuộc sống của hắn nhất định sẽ thay đổi, hắn sẽ thành công, sẽ kiếm thật nhiều tiền, sẽ đi đến địa vị làm cho rất nhiều người mơ hớc nhưng không với tới, sau đó lại xuất hiện ở trước mặt nàng, làm cho nàng hối hận với quyết định hôm nay.
Hắn Tằng Trình Nghệ tại đây thề với trời, hắn nhất định phải làm cho nàng hối hận.
Nhất định phải.
Neo: đã hết chương 2 roy ta có vài lời mún nói:
• Các bạn đừng ghét Tuyết tỷ thật ra tỷ ấy làm như vậy là có nguyên nhân không phải vì không thương không yêu Nghệ ca mà vì quá yêu quá thương cho nên mới làm như vậy. Tỷ ấy thà để ca hận tỷ nhưng không muốn ca khổ vì tỷ. Nguyên nhân các bạn cứ đón xem chap mới.
•Ta đọc xong bản convert của truyện roy HE nhưng vẫn bùn cho cả hai đã lãng phí nhiều năm như vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co