Truyen3h.Co

🍍🐇.ᐟ dạt vào tim em

easc⋆˙⟡

petjte_princ3ss

-phở bò-

"đức ơi!"

tiếng gọi quen thuộc vọng vào từ ngoài cổng. chẳng cần phải ngó ra đức cũng biết là ai . ở cái khu phố này làm gì có ai không biết sáng nào thằng phương ở tổ dân phố bên cạnh cũng qua chở anh đi học đâu chứ. anh nhìn lại đồng hồ treo tường , rồi rề rà đi ra cửa , vừa trông thấy cái đầu lấp ló sau giàn hoa giấy đang nở tưng bừng trên bờ tường , lập tức hỏi ngay.

"hôm nay mày dở chứng hay gì mà đi sớm thế?"

"sáng nay ăn phở đi , em bao"

đức ngạc nhiên lắm , bình thường thì sáng nào hai đứa chúng nó cũng chỉ đá cái bánh mì hay hộp xôi trứng thôi, tự nhiên nay phương nó lại đòi đèo anh đi ăn phở. một bát phở cũng hòm hòm ba xịch chứ ít gì đâu , học sinh cấp ba đào quái đâu ra được nhiều tiền thế , chẳng lẽ thằng người yêu anh trúng số độc đắc rồi?

"tự nhiên ăn sang mồm thế ? mày mót tiền của mẹ đấy à?"

"vớ vẩn ! đức toàn nghĩ xấu cho em thôi . em được điểm cao tiếng anh nên nè , nên hôm qua được bố thưởng cho đó. đức phụ đạo cho em nên em phải mời đức chớ"

anh bĩu môi , nhưng rồi cũng chạy vài nhà lấy cặp sách rồi chạy cổng , ngồi lên yên sau con cub 50 của nó, không quên đội mũ bảo hiểm . hai đứa chúng nó là người chấp hành luật ngoan ngoãn nhất trong đám bạn , bởi bọn thằng ninh với thằng bình suốt ngày đèo nhau vượt đèn đỏ mà có bao giờ chịu đội cái nồi cơm điện lên đầu đâu. phương không quên gạt chỗ để chân cho anh, hỏi anh ngồi chắc chưa mới dám nổ máy chạy đi.

ngồi sau xe phương thì an toàn đấy , nhưng mà nó lái chậm rề . mỗi lần có người giục , tên này lại phản bác ngay rằng " đằng sau có cục vàng cục bạc , phóng nhanh nhỡ rớt trên đường bị người ta hốt mất thì sao" . thế là đức cũng mặc kệ để cho nó chạy với tốc độ hai mươi cây số trên giờ, có chăng thì chỉ nhanh hơn mấy đứa nhóc cấp một đạp xe đạp một xíu thôi.

"ăn ở đâu đấy ?"

"quán chú nghĩa ở gần đối diện cổng sau trường mình í . chú ý cho nhiều thịt cực , em thề với đức luôn"

"đi với ai mà biết chỗ đấy nhiều thịt?"

vừa hỏi dứt lời , đức đã nghe thằng phương thở dài một tiếng.

"sáng sớm đức tha cho em cái đi mà. mấy hôm trước em chở mẹ đi chợ sớm , gặp hai mẹ con thằng long nên tiện vào đấy ăn chung luôn"

anh nghe vậy thì cũng thôi , thôi thì phương đã có lòng mời anh đi ăn phở , anh sẽ tạm tha cho nó một bữa vậy.

trời đang độ chớm đông se lạnh , bọn nó không chỉ mặc mỗi sơ mi được nữa , đứa nào cũng khoác thêm áo đồng phục mùa đông vào . anh nhớ đâu đấy thằng tôn còn mặc hoodie từ tận tuần trước cơ, vừa nghe tin gió mùa về đã run cầm cập hết lên với nhau rồi .

quán phở chú nghĩa mới mở chưa được mấy tháng , nhưng đức lười nên chưa chịu ra thử bao giờ . nghe phong phanh là phở của chú chuẩn vị , ngon lắm.

"đức vào trong ngồi đi. em gọi phở rồi em vào liền "

anh treo mũ lên xe, lách người qua lối đi có phần hơi nhỏ, vào tận góc trong cùng của cái quán bé xíu. nhưng quán vẫn đông đến lạ , khách ngồi xung quanh đa số là dân công sở , ai cũng sơ mi cà vạt thẳng thớm, đang vội ăn nốt miếng cuối cùng để tới chỗ làm ; tiện thể còn nhường chỗ cho khách khác . anh ngó vào chỗ chú chủ quán đang đứng trong quầy với hai nồi nước dùng nghi ngút khói , hương thơm tỏa ra khắp gian nhà - mùi của nước ninh xương mà anh đã ngửi thấy ngay từ lúc phương đậu xe ngoài cửa.

chỉ một phút sau , phương đã đi đến ngồi ngay cạnh anh, nở nụ cười , xem ra mời được anh đi ăn phở nó vui lắm.

"ở đây đợi lâu không?"

"không đâu , chưa đến năm phút, nhìn đông khách thế thôi , chứ chú làm nhanh lắm. đã vậy thịt ở đây thái đảm bảo tuyệt vời luôn "

đức nhướn mày , cất giọng mỉa mai.

" bộ mày nhận tiền quảng cáo của người ta hay gì mà khen ghê thế?"

"thồii , em chả đôi co với đức . tí nữa ăn là biết em nói thật hay không liền à"

​phương bắt đầu với lấy mấy chiếc đũa trong hộp kế bên, cẩn thận rút khăn giấy lau từng đầu đũa một, rồi mới đưa cho đức . tất nhiên nó không quên lau cả thìa, rồi tiện tay dùng miếng giấy ấy lau khắp mặt bàn chỗ hai đứa ngồi như một thói quen mỗi khi đi ăn hàng quán bên ngoài. đức được nó chiều rất quen, nên chỉ ngồi yên nhìn, đằng nào thì nếu anh lau thì nó cũng giành hết thôi.

​chẳng mấy chốc, hai bát phở đã được đưa tới bàn của hai đứa. hơi nóng tỏa ra từ cái bát to suýt bằng mặt anh bắt đầu khiến đức thấy đói khiếp . những sợi phở trắng phâu nằm gọn trong bát nước dùng trong vắt, lóng la lóng lánh, xếp đều trên đó là những lát thịt bò tái vừa tới, xen kẽ với màu xanh tươi mát của hành lá cắt đều lên bề mặt. mùi hành, mùi bò thơm nức mũi, đức hít một hơi đã thấy ấm trong người rồi.

​"em vắt chanh cho đức nhé"

​phương nói vậy, nhưng nó đã vắt xong chanh rồi gạt bỏ hạt xuống mặt bàn từ đời nào. nó không quên lấy cho anh hũ ớt chưng và giấm hành ngâm để anh ăn bao nhiêu thì tự lấy.

​"đức ăn rau thơm không?"

​"không"

​"ờ, em cũng không ăn"

​trộn phở lên cho chanh và ớt chưng được tản đều ra khắp bát, đức chu môi thổi cho bớt hơi nóng đang phả vào mặt . từ từ gắp một đũa sợi phở lên chiếc thìa lớn , đặt thêm lên trên đó một miếng thịt bò, anh đưa cả thìa vào miệng, ngay lập tức hương vị và nhiệt độ như bùng nổ trong khoang miệng. đức thử thêm một thìa nước dùng, thấy vị ngọt thanh thơm ngậy, lại có mùi hành lá nữa, cơ mặt liền giãn ra thoải mái.

​"ngon mà, đúng không?"

​phương huých nhẹ khuỷu tay anh. đức miễn cưỡng gật đầu trong khi vẫn đang nhai thức ăn trong miệng, anh không muốn cũng phải thừa nhận là phở ở đây ngon thật.

​lau miệng sau khi ăn uống xong, đức nhìn nó để gọn bát đũa vào một chỗ, dọn vỏ chanh và giấy ăn bẩn vào thùng rác dưới chân . anh lục trong túi đeo chéo, lấy ra một lọ kẹo ngậm, đưa cho phương hai viên.

​"này"

​"em cảm ơn đức ạ"

​"muốn ăn đòn à?"

​phương xịu mặt làm bộ giả vờ dỗi.

​"em dẫn đức đi ăn sáng mà, sao đức cứ đòi đánh em thế?"

​"chứ mày muốn sao?"

​"hôn em cái đi thì em mới chịu"

​tất nhiên không có cái hôn nào cả, chỉ có việt phương lớp 10a3 là bị lườm một cái lạnh ngắt, ngậm ngùi đi thanh toán tiền cho chú chủ quán phở rồi chở người yêu đến trường học thôi.

​nó vừa dắt xe qua cổng trường chưa được ba bước, đã nghe tiếng gọi giật lại từ phía gần phòng bảo vệ. quay lại thì thấy thằng cường lớp bên mặc áo thanh niên xung kích, cầm sổ ghi chép đang trực rất nghiêm chỉnh, chỉ tay vào nó mà nói lớn.

​"phương, thẻ học sinh của mày đâu? lấy ra nhanh không tao ghi tên vào sổ, cho cuối tháng đi lao động bây giờ."

​"từ từ, tao có mang mà" phương vội đáp ngay, quay qua phía đức. "đức lấy cái thẻ trong balo ra cho thằng cường xem hộ em với"

​cường thấy đức giơ thẻ của phương lên mới chịu bỏ qua, song vẫn không quên nhắc nhở:

​"lần sau đeo thẻ từ nhà đi nghe chưa?"

​"gớm cha nội ơi, tao thấy ông dũng cũng suốt ngày không đeo thẻ mà mày có nhắc ổng bao giờ đâu?"

​"muốn chết hả?"

​không trêu cường nữa, nó lại tiếp tục dắt xe vào trong sân. tới trước tòa nhà bọn nó học, đức treo mũ lên xe để nó đem vào nhà để xe cất. lớp anh ở tầng hai, còn khối 10 mà phương nó học thì ở tận tầng bốn cơ, hơn nữa anh cũng chẳng thích theo phương ra nhà để xe làm gì.

​"thôi đức lên lớp đi, em đi cất xe. lát trưa tan học đợi em, em chở đức về"

​"biết rồi"

​vừa định quay đi, bỗng nhiên ai kéo tay nó lại, ngoảnh nhìn sân trường vắng mới chỉ rải rác vài bóng người, đức nghiêng đầu thơm lên môi phương một cái ngọt xớt, rồi tức tốc chạy luôn lên dãy cầu thang bộ, để lại phương ngơ ngẩn đứng đó, mãi mới nhấc chân lên.

-bánh mì-

bình thường thì bọn nó cũng chở nhau đi ăn sáng như thế, có hôm ăn ở nhà nếu được mẹ nấu cho, song cũng có hôm chẳng kịp ăn gì.

​lâu lâu phương hay ngủ quên. thế nên lúc nó với đức đèo nhau được đến trường thì đã sát giờ lắm rồi, lúc ấy cổng trường đông như kiến, học sinh cố chen nhau cho bằng được kẻo trễ giờ truy bài, rồi lại bị sao đỏ ghi hết vào sổ thì chết. thật ra nếu bọn nó xin xỏ thì vẫn thoát, nhưng cũng phải tính đến trường hợp xui tận mạng như là vô tình gặp thầy cô đang đi kiểm tra lúc đang lò dò lên lớp thì có mà chạy đằng trời.

​nhưng không kịp giờ thì cũng không có nghĩa là bọn nó phải nhịn đói. mấy thằng nam sinh cấp ba sáng không ăn gì thì lấy sức đâu mà rượt nhau khắp hành lang, nhất là phương, nó còn phải túm cổ thằng ninh vì cái tội chuyên bày trò nghịch ngu để nạn nhân là nó phải chịu trận, tỉ dụ như lần thằng chả bê cái loa với cầm micro của lớp ra giữa hành lang hét ầm lên "võ việt phương 10a3 hôm nay quên kéo khóa quần" chẳng hạn.

​nên là vào những ngày đi học muộn như thế, hoặc là bọn nó sẽ ăn mì ở canteen, hoặc là trốn chui trốn lủi ở một góc sân trường để mua bánh mì ở bên ngoài vào. phương thường sẽ ưu tiên lựa chọn đi mua bánh mì hơn, vì canteen sau tiết đầu ở cái trường này không khác gì chiến trường, muốn mua được đồ ăn là phải có căn dữ lắm mới mua được. đức khi phương bê được bát mì ra vừa ăn được một miếng thì đã đánh trống vào lớp rồi, xui rủi lắm mới được bữa sáng hẳn hoi.

​nó liếc đồng hồ trên lớp, chỉ còn năm phút nữa là hết tiết rồi. bọn thằng ninh đã nhanh nhảu xin đi wc để chạy xuống canteen xí chỗ từ lâu, nhưng hôm nay phương không muốn qua canteen lắm. len lén mở điện thoại ra, nó vội nhắn tin cho anh người yêu đang ngồi dưới mình cách hai tầng lầu.

phương:"đức ơiiiiii"
đức:"?"
phương:"tí nữa hết tiết ra chỗ cũ mua bánh mì ăn sáng nha"
đức:"ok"

​vừa nghe tiếng trống vọng khắp sân trường, nó liền đứng dậy ngay, tung tăng chạy xuống cái góc gần cổng trường quen thuộc. trông thấy xe đẩy bán bánh mì ngay đằng đó, mắt nó đã sáng lên, vội chạy tới chỗ hàng rào sắt, không ngần ngại gọi ngay hai cái bánh mì pate xúc xích.

​"cô ơi một cái nướng còn một cái không nướng nha cô, bạn con không thích ăn bánh nướng."

​cô bán bánh mì thoăn thoắt xếp nhân vào ổ bánh, đầy đủ từ pate, xúc xích, ruốc, sợi bò khô, hành phi, rồi cả dưa chuột và rau thơm nữa. phương mê nhất bánh mì ở hàng này chứ không phải hàng nào khác, vì cô bán vừa rẻ lại vừa ngon, ổ bánh mì rõ to mà chỉ có mười nghìn, sáng mẹ cho hai mươi nghìn ăn sáng là còn dắt túi được thêm mười nghìn nữa rồi.

​chẳng mấy chốc đã làm xong, đức vừa cầm lấy ổ bánh mì của mình, ngồi phịch xuống bãi cỏ, không quên xé phần đầu bánh mì, mà phương cũng rất nhanh cầm lấy bỏ hết vào miệng.

​nó ăn bánh mì được nướng ép giòn rụm, cầm trên tay vẫn còn nóng hối, cắn đến đâu nghe tiếng đến đấy. không như đức, anh đã không thích ăn bánh mì nướng thì thôi, lại còn ghét bỏ cả đầu bánh mì, lần nào phương cũng ăn hộ anh, người đâu mà kén ăn hết biết. nó nhớ anh chê ăn bánh mì nướng lên bị vỏ bánh giòn nhọn đâm vào lợi làm anh đau, còn nó lại chê bánh không nướng ăn dai nhách, nhai mỏi cả hàm biết đến bao giờ mới xong.

hai đứa nó chê nhau ghê gớm, nhưng vẫn không ai muốn bỏ ăn bánh mì. ngày trước bọn nó gặp nhau lần đầu tiên cũng là ở góc khuất này, lúc ấy phương với long cúp tiết ra đây mua bánh, lén la lén lút trốn bảo vệ mua đồ ăn bên ngoài vào, cùng lúc thấy đức đang ngồi đó vừa ăn vừa ngắm trời đất. hồi ấy nó còn tưởng đức bằng tuổi mình, ai ngờ nói chuyện mày tao một hồi mới biết là trên những hai khối.

​"năm sau là không được ngồi đây ăn bánh mì với đức nữa rồi, buồn ghê."

​phương than thở, cũng có lúc nó ước giá mà hai đứa bằng tuổi thì có phải là được ra trường cùng nhau rồi không. nó kéo kéo tay anh, khẽ khàng nắm lấy, đan mấy ngón tay của cả hai vào nhau, rồi vẫn tiếp tục vừa thẫn thờ suy nghĩ, vừa nhai bánh nhồm nhoàm trong miệng.

​"tốt nghiệp cấp ba mà cứ làm như tao sắp chết không bằng. mày xem mày có tốt nghiệp được không đã kia, học thì ngu, điểm thì lẹt đẹt, đợt khảo sát tuần sau không gỡ thì thôi đi làm công nhân may đi."

​"đức nói gì thế, em có học ngu đến thế đâu! thằng long điểm còn thấp hơn em..."

​"mày có thấy ai lại đi so với đứa ngu hơn mình không? mày phải so với thằng nam kìa, lần nào tao cũng thấy nó lên nhận thưởng top ba khối a đó, mấy đứa lớp chọn còn không vượt được nó nữa."

​"sao đức cứ suốt ngày mắng em vậy, bộ đức thích thằng nam hả, nó học giỏi sẵn rồi sao mà so sánh được. còn anh á th..."

​phương định cự lại, song ngay khi nhìn thấy anh trừng mắt với mình đã vội im miệng, gãi đầu cười ngu với anh.

​"còn... còn anh á là chỗ nào cũng hoàn hảo, em yêu được đức là phước bảy mươi đời nhà em, phải tu chín kiếp em mới được ngồi đây nắm tay đức."

​"sao không phải mười mà chỉ có chín thôi hả?"

​"này, sao anh bắt bẻ em nhiều vậy, anh hết yêu em rồi hả?"

​"ừ , hết yêu rồi đó. hết yêu thì có ăn giùm cái này không?"

đức vừa nói, vừa chìa cái đầu bánh mì ra trước mặt phương. tên ngốc nào đó chẳng nói chẳng rằng nhét luôn vào miệng nhai, ăn thì ăn vậy chứ xem chừng vẫn còn giận thì phải. anh thở dài một tiếng, lấy giấy ăn lau lau mấy cái vụn bánh mì còn vương vãi trên mặt nó, suýt nữa thì phụt cười, nó còn dẩu môi lên cho anh lau giùm nữa chứ.

​"mắc mệt mày ghê, đem cái đó ra đây."

​"đây, sáng nay đi vội quá nên em cầm có một hộp, anh uống đi rồi lát em vào canteen mua thêm phần của em sau."

​lấy trong túi áo ra hộp sữa milo, phương tiện tay bóc vỏ ống hút rồi đưa cho anh cái hộp đã cắm xong xuôi. nhà phương bán tạp hoá, thế nên đồ ăn cứ phải gọi là bao la, sáng nào cũng được mẹ cất cho hai hộp sữa vào cặp, chắc sáng nay mẹ bận kiểm hàng nên quên mất.

​anh định cầm lấy, song phương lại gạt đi, cứ thế đưa thẳng ống hút tới miệng anh, lại còn cười.

​"thôi để em cầm cho, đức để tay nắm tay em đi"

​"nắm thì nắm một tay thôi chứ mày điên hả? tay kia của tao đâu có què?"

​nắm một lúc thế thôi, đến khi sát giờ đánh trống bọn nó mới chịu về lớp. đức một tay cầm hộp sữa, một tay nhét trong túi áo khoác, tóm lại ở giữa sân trường anh không bao giờ cho nó nắm tay vì hay bị bạn cùng lớp trêu lắm.

​"no quá, uống nốt đi"

​dúi hộp sữa vào tay nó, anh đủng đỉnh lên lớp, một lần nữa bỏ lại phương ngẩn tò te với hộp milo còn một nửa.

​hình như đến tận bây giờ nó mới phát hiện ra cái tật thích cho người yêu ăn đồ thừa của đức hay sao ấy.

​"phương!!! đi đâu về đấy, sao không xuống canteen?"

​ninh với tú ở đâu chui ra khoác vai nó, xem ra hôm nay chúng nó kịp đánh chén một bữa no nê dưới ấy rồi. mà ăn mì tôm dưới canteen thì nhiều mì chính phải biết, hôm nay bọn nó còn có kiếp nạn hai tiết văn liên tiếp, kiểu gì cũng lăn ra ngủ gà ngủ gật cho mà xem.

​"tao đi ăn bánh mì," phương uống một ngụm sữa, "với anh đức"

​"mày đi ăn bánh mì hay đi phát cơm chó cho bà bán bánh mì vậy?"

​tú nhìn thằng bạn mình bằng con mắt kì thị, lý do vì sao hai thằng chúng nó không bao giờ đi ăn bánh mì cùng bọn chim sẻ này là vì bọn nó cứ vừa ăn vừa tán tỉnh sến súa kinh khủng lên được, miếng bánh có được gắn sao michelin đi nữa cũng nuốt không trôi.

​"mày có đi cùng thằng ninh với ông bình thì cũng vậy thôi, mắc gì mắng mỗi bọn tao?"

​- bún đậu mắm tôm -

​tất nhiên cũng có cả những ngày chủ nhật được nghỉ, bọn nó gộp bữa sáng bữa trưa làm một.

​thằng ninh rất ham ăn. nó lúc nào cũng là đứa năng nổ nhất trong việc lên kèo cho cả đám, lại còn là chó xóm nữa nên đánh hơi mấy hàng ăn uống rất nhanh. nghe đâu trong thành phố có quán bún đậu mắm tôm mới mở,ninh ngay lập tức hẹn cả đám đi ăn một bữa vào chủ nhật được nghỉ, tất nhiên là đủ mặt cả sáu đứa không sót một ai.

​đức bình thường cũng không thích đi ra ngoài vào cuối tuần cho lắm, hơn nữa nếu tính theo tuổi tác thì anh là người lớn nhất trong cái đám này. nhưng phương nó nài nỉ mãi nên anh cũng gọi là miễn cưỡng đồng ý. bún đậu mắm tôm cũng không phải món sở trường của đức, vì anh ăn như mèo, vài lần đi ăn toàn để phương ăn giùm gần phân nửa chỗ bún, còn đâu thịt nem chả cốm anh ăn hết sạch.

​"tao xem review thấy bảo ở đây ngon lắm, cái mẹt siêu to khổng lồ, sợ bọn mày còn ăn không hết cơ."

​"làm gì có chuyện ăn không hết, mấy thằng con trai mười bảy tuổi đầu mà không ăn hết mẹt bún đậu á, mày coi thường ai vậy ninh?"

​tú vừa ngồi xuống ghế nhựa vừa nói, chưa cả đặt đít xuống quán mà đã phải trả treo ngay lại rồi.

​"mày đi muộn vậy tú, kiếm không ra chỗ đậu ô tô hả?"

​"hâm hả, đi ăn bún đậu mà đi ô tô. tao đi xe máy"

​bọn nó dán mắt cái chìa khoá con xe vespa đời mới nhất (mua ở ý) trên bàn, tức thì thằng ninh gào lên.

​"ủa đã được đi thi bằng lái đâu mà mày đi xe máy?"

​"thế mà làm thanh niên xung kích gương mẫu cơ đấy."

​"mày cơ cấu với mấy anh cơ động hả?"

​tú không trả lời. mà thật ra là cậu ta không thèm trả lời, cuộc sống của người giàu mà, muốn ngồi ở chỗ không ai ngồi được thì phải chịu cảm giác không ai chịu được.

​mấy thằng con trai ngồi trò chuyện rôm rả, duy chỉ có bình vẫn cứ cắm mặt vào điện thoại, còn đức thì ngồi im không nói gì. như một thói quen, phương lại là người lau đầu đũa cho cả mấy đứa, chỉ một lát sau đồ ăn đã được mang ra, quả đúng như lời ninh quảng cáo, ba cái mẹt bún to đùng vật vã, to hơn hẳn các quán khác bọn nó từng ăn thật.

​phương chăm chú vắt chanh khuấy đều bát mắm tôm lên cho cả nó và đức , phía bên ninh bình cũng đang làm tương tự, còn bọn long với tú nhìn hai đôi gà bông tình tứ đành tự pha cho nhau ăn.

​"đức ăn đi, em pha mắm tôm xong rồi này."

​"ờ"

anh gắp một miếng đậu chiên, chấm xuống bát mắm được phương pha sẵn. đậu hũ được chiên vàng đẹp mắt, vẫn còn nóng hổi hổi, khi cắn vào thì giòn rụm, ruột đậu bên trong lại non mềm, bùi bùi béo ngậy như muốn tan chảy trong miệng, hoà cùng chút vị chua ngọt vừa phải của mắm tôm, tự nhiên làm anh thấy bớt khó chịu với sự ồn ào của mấy đứa xung quanh hơn hẳn. bên cạnh là những khối bún trắng tinh được cắt gọn gàng vuông vực, chấm xuống thì nhuộm một màu tím đậm của mắm tôm, ăn vào thấy hương vị tươi mát làm dịu hẳn đi vị mắm cay nồng. trên mẹt còn đầy đủ thịt chân giò luộc, lòng lợn, chả cốm, dồi chiên... không quên cả rau sống ăn kèm như xà lách, tía tô và dưa chuột nữa, vừa nhìn thôi đã thấy cảm giác rất đầy đặn, hai người ăn một mẹt này đảm bảo no căng là chắc.

​"đức thích ăn chả cốm thì ăn nhiều vào. sáng nay đức ăn sáng chưa?"

​"rồi"

​"đức chăm ăn sáng vậy, sáng nay tao ngủ quên nên bỏ bữa luôn," long ghé vào hóng hớt.

​"tao cũng thế."

​bình gắp một miếng bún, nhíu mày nhìn chúng nó.

​"bọn mày sinh hoạt vô tổ chức thế, có biết bỏ bữa sáng là giảm mấy năm tuổi thọ không?"

​"chứ sáng nay mày ăn gì á bình?"

​"à sáng nay bếp nhà tao có sandwich trứng cá tầm, với sữa dê, đơn giản thôi mà no bụng"

bình nhún vai, bỗng nhiên quay ngoắt qua ninh đang yên lặng ăn liền tù tì từ nãy đến giờ, "sáng nay ninh ăn gì?"

​"thạch dinh dưỡng với nước tăng lực... lười nấu ăn lắm."

​"ăn vậy sao có sức chiều đi đá bóng? chiều nay có kèo với bọn trường chuyên đó. lần trước anh em mình thua sấp mặt, hôm nay nhất định phải gỡ mới được"

​chuyện của mấy đứa cứ chuyển hết từ chủ đề này qua chủ đề khác, mấy mẹt bún to thế cũng vơi đi trông thấy. được cái bữa trưa hôm ấy không đứa nào mất tiền, vì thằng tú tuyên bố trước từ nhà là hôm ấy cậu ta sẽ bao cả đám với điều kiện là tất cả đều phải có mặt đi đá bóng vào buổi chiều.

​"nói chứ nhìn bọn mày ăn bún đậu mắm tôm tự nhiên tao thấy hạnh phúc sao sao á."

​bỗng nhiên long lên tiếng, làm bọn nó vừa buông đũa xong đang chuẩn bị đứng dậy đi về cũng phải dừng lại để nghe.

​"sao vậy?"

​cậu ta cẩn thận xếp bát mắm tôm thừa vào mẹt, mỉm cười một cái, giống như phụ huynh nào đó thấy các con được ăn ngon vậy. mãi sau, long mới chịu nói tiếp.

​"tại ăn mắm tôm thối mồm thì chúng mày không chim chuột trước mặt tao được nữa."

​nói rồi, long nhếch mép một cái, rồi ngoảnh đít đi thẳng. tú bặm miệng cười chạy theo thằng bạn, còn mấy đứa ngồi đơ mặt ra nhìn. phương quay sang phía đức, thủ thỉ.

​"đức có chê em ăn mắm tôm không vậy?"

​đức ăn một viên kẹo ngậm, không ngần ngại mà phọt ra một câu nghe đến não lòng.

​"có, chê"

​"gì, chê thì cũng chỉ có thế thôi, không thích thì cũng phải chịu."

​nhưng tính ra cũng lâu rồi hai đứa không thơm môi nhau thật, kể từ hôm đức thơm má nó sau bữa ăn phở buổi sáng ấy, tự nhiên thằng long nhắc làm phương thấy nhớ kinh khủng khiếp. nó cứ lơ mơ suốt cả quãng đường chở đức về nhà, đằng sau anh cũng chả nói gì, làm nó cũng không biết phải bảo anh thế nào cho đỡ ngại.
​mãi đến khi đứng trước giàn hoa giấy nhà đức rồi, nó cứ dùng dằng nắm tay anh mãi không chịu về, mà lần nào cũng thế, cứ đòi ôm hôn trước cổng nhà người ta, mấy lần nhìn thấy còn chưa chừa.

​"sao nữa?"

​"em muốn được đức hôn cơ."

​"mày mới ăn mắm tôm mà thằng này?"

​đức ngó cái mặt phụng phịu của người yêu, đành lòng mắng cũng thấy xót. anh suy nghĩ một hồi, nhìn xuống dưới chân mình, nói với âm lượng vừa đủ để cả hai có thể nghe thấy.

​"về nhà đánh răng đi," giọng anh cứ nhỏ dần, "xong chiều nay gặp thì hôn."

​phương nghe xong, sao bỗng thấy giàn hoa giấy nhà anh người yêu hôm nay sao lại rực rỡ hơn bình thường, nở rộ cả trên má đức một màu hồng rực giữa trời đông.

4541
18082026

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co