Chuong 10
Hiuhiu ai đi ngang cho mình xin 1 sao, 1 bình luận để đẩy truyện lên với hiuhiu
Tiếng chuông cửa dứt quãng đã làm hỏng cuộc vui, nhưng sự xuất hiện của Phuwin còn bất ngờ hơn thế. Phuwin vẫn còn đang há hốc mồm, mắt tròn xoe, nhìn chằm chằm vào Dew đang ngồi vắt chân trên ghế sofa, tay cầm điều khiển chơi game, vẻ mặt thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nó lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng xua đi những hình ảnh vừa rồi, nhưng mọi chi tiết, từ mái tóc ướt đẫm mồ hôi của Dew, những vết cào đỏ ửng trên lưng hắn, đến dáng vẻ say ngủ của Tee trong phòng, đều khắc sâu vào tâm trí nó.
"Mày đúng là... đồ khốn!" Phuwin lẩm bẩm lần nữa, nhưng giọng điệu không phải là tức giận, mà là một sự kết hợp lạ lùng giữa kinh ngạc, thán phục và chút ghen tị. Nó không thể tin rằng Dew, người mà nó biết là lạnh lùng, kín đáo, giờ đây lại công khai đến mức này. "Công khai luôn hả? Không sợ fan à? Mày gan thật đấy!"
Dew chỉ nhếch môi cười, ánh mắt lấp lánh vẻ tự mãn. Hắn không nói gì, chỉ tập trung vào màn hình TV, tiếng game bắn súng vang lên giòn giã. Tuy nhiên, khóe môi hắn cứ cong lên mãi, một nụ cười không thể giấu giếm sự hài lòng. Hắn biết Phuwin sẽ không nói ra chuyện này, và việc bạn thân nó chứng kiến những gì vừa diễn ra chỉ càng khiến hắn thêm phần đắc ý. Đây cũng là một cách để hắn khẳng định chủ quyền, không chỉ với Tee, mà còn với cả thế giới xung quanh, dù hắn không nói ra bằng lời.
Thời gian trôi qua, tiếng súng trong game vẫn vang dội, nhưng trong đầu Phuwin, những hình ảnh về Dew và Tee cứ thay nhau hiện lên. Nó nhìn Dew, nhìn sự bình thản đến đáng sợ của hắn, rồi lại nhìn về phía phòng ngủ đang khép hờ. Một cảm giác bồn chồn, tò mò dâng lên mãnh liệt. Nó tự hỏi, Tee sẽ phản ứng thế nào khi tỉnh dậy? Hai người này... rốt cuộc là yêu nhau đến mức nào rồi?
Chẳng mấy chốc, tiếng game lại im bặt, Dew lại thắng. Hắn quay sang nhìn Phuwin, ánh mắt đầy trêu chọc. "Thua rồi nhé! Bữa trưa của tao đâu?"
Phuwin thở dài, gãi đầu. "Rồi rồi, mày thắng. Để tao đi chuẩn bị gì đó cho mày ăn. Mà... có cần nấu gì cho Tee không? Nó... có vẻ mệt thật." Nó cố tình nhấn mạnh từ "mệt", liếc nhìn Dew đầy ẩn ý.
Dew chỉ nhún vai, gương mặt vẫn giữ vẻ bất cần. "Tùy mày. Nó có lẽ sẽ không dậy sớm đâu." Hắn nói, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên một tia dịu dàng khó nhận thấy, một tia quan tâm mà chỉ khi nói về Tee hắn mới để lộ.
Phuwin không nói gì nữa, chỉ lầm lũi đi vào bếp. Nó bắt đầu lục lọi tủ lạnh, chuẩn bị nguyên liệu. Trong đầu nó, hàng vạn câu hỏi cứ xoay vần, nhưng nó biết, giờ không phải lúc để hỏi. Nó chỉ có thể âm thầm quan sát, và chờ đợi.
Đến tận gần trưa, khi ánh mặt trời đã rọi thẳng vào căn hộ, Tee mới khẽ cựa mình. Cảm giác đau nhức ê ẩm từ tận sâu bên trong cơ thể truyền đến, khiến cậu nhíu mày. Đầu óc cậu vẫn còn mơ màng, những hình ảnh chập chờn của đêm qua và sáng sớm nay như những thước phim quay chậm, lướt qua trong tâm trí. Cậu cảm thấy cơ thể mình nóng ran, một cảm giác mệt mỏi cùng cực bao trùm. Cậu hé mở đôi mắt, tầm nhìn còn chưa rõ ràng, chỉ thấy một màu trắng xóa của chăn.
Cậu cố gắng ngồi dậy, nhưng một cơn đau buốt từ vùng mông truyền đến, khiến cậu khẽ rên lên một tiếng yếu ớt. Toàn thân cậu như muốn rã rời. Điều đầu tiên cậu nghĩ đến, điều duy nhất cậu muốn lúc này, là tìm Dew. Cậu muốn hắn ở bên cạnh, muốn hắn xoa dịu những cơn đau, muốn hắn giải đáp những bối rối đang dâng trào trong lòng.
Tee loạng choạng bước xuống giường, đôi chân mềm nhũn, gần như không thể đứng vững. Cậu chỉ kịp vơ lấy chiếc quần boxer gần nhất, mặc vội vào người, rồi lảo đảo bước ra khỏi phòng ngủ. Mái tóc đen nhánh của cậu bết lại vào trán, gương mặt vẫn còn xanh xao vì kiệt sức. Cậu gọi khẽ, giọng nói yếu ớt, lẫn trong sự mệt mỏi và chút nũng nịu.
"Dew ơi... tao đau quá..."
Lời chưa dứt, cậu như đứng hình. Ánh mắt cậu chạm phải một khung cảnh bất ngờ. Trong gian bếp, Phuwin đang bày biện một bữa ăn trưa thịnh soạn. Tiếng lạch cạch của đĩa bát, mùi thơm của thức ăn xộc vào mũi, nhưng tất cả đều không thể khiến cậu bớt đi sự choáng váng. Phuwin đang ở đây! Phuwin đang ở trong căn hộ của Dew!
Ngay lập tức, gương mặt Tee đỏ bừng. Cậu vội vàng đưa tay che lấy phần cổ và ngực, nơi vẫn còn hằn rõ những vết đỏ ửng, những dấu tích của đêm hoang dại. Một cảm giác xấu hổ tột cùng ập đến, nhấn chìm cậu. Cậu chỉ muốn độn thổ ngay lập tức, muốn biến mất khỏi tầm mắt của Phuwin.
Tiếng gọi yếu ớt của Tee cũng làm Dew, người đang chợp mắt trên ghế sofa phòng khách, giật mình tỉnh giấc. Hắn bật dậy, đôi mắt sâu thẳm khẽ nheo lại vì ánh sáng, rồi nhanh chóng lướt về phía phát ra âm thanh. Ánh mắt hắn chạm phải Tee, người đang đứng sững sờ giữa cửa phòng ngủ, chỉ mặc độc chiếc quần boxer, toàn thân trần trụi, những dấu hôn và vết cắn đỏ ửng chi chít trên da thịt trắng ngần.
Phuwin cũng đứng hình. Nó quay phắt lại, đôi mắt mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào cơ thể trần trụi của Tee. Những gì nó chỉ đoán được từ xa, giờ đây hiện rõ mồn một trước mắt: vô số vết hickey đậm màu trên cổ, trên ngực, và cả những dấu răng hằn sâu trên vai. Gương mặt Tee đỏ bừng, xấu hổ đến mức mắt đã đỏ hoe, ngấn nước. Cậu chỉ muốn khóc òa lên.
Dew khẽ nhíu mày, ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, găm thẳng vào Phuwin. Một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ hắn, khiến Phuwin bất giác rụt rè, lùi lại một bước. Không nói một lời, Dew nhanh như cắt vơ lấy chiếc áo khoác đang vắt trên ghế sofa, rồi bước đến bên Tee. Hắn không ngần ngại quấn lấy cậu, che đi toàn bộ cơ thể trần trụi, như một tấm lá chắn vững chắc.
"Không được nhìn!" Giọng Dew trầm thấp, lạnh lẽo, mang theo một sự đe dọa rõ rệt. Hắn nạt Phuwin, ánh mắt như muốn xé toạc nó ra. Dù là bạn thân, nhưng trong khoảnh khắc này, Dew không cho phép bất cứ ai nhìn Tee với ánh mắt như vậy.
Vừa nạt Phuwin, Dew vừa dịu dàng dìu Tee vào toilet. Cậu vẫn còn đang run rẩy, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt chực trào ra. Trong toilet, Tee rụt rè thu mình lại, cảm giác xấu hổ và tủi thân cứ thế dâng lên. Cậu mếu máo như một chú mèo con bị lạc, nước mắt không kìm được mà lăn dài trên má.
Phuwin, sau giây phút bàng hoàng, đã lấy lại được bình tĩnh. Nó nhìn theo bóng lưng của Dew và Tee khuất vào toilet, rồi khẽ lắc đầu, lẩm bẩm một mình. "Mày đúng là cầm thú, Dew à! Mày làm Tee tả tơi luôn rồi!" Giọng nó tuy trách móc, nhưng ẩn chứa sự khâm phục không hề nhỏ.
Nghe thấy lời Phuwin nói vọng vào, Tee đang dựa vào tường trong toilet, càng cảm thấy xấu hổ hơn gấp bội. Cậu úp mặt vào lòng bàn tay, những tiếng nức nở nhỏ dần. Dew nhìn cậu, đôi mắt hắn ánh lên một tia xót xa, nhưng rồi một nụ cười ấm áp lại nở trên môi hắn, lúm đồng tiền sâu hoắm hiện rõ. Hắn không nói gì, chỉ khẽ cúi xuống, dịu dàng hôn lên đỉnh đầu Tee, rồi hôn xuống đôi mắt đang ngấn nước của cậu, như muốn xoa dịu mọi tủi hờn.
"Ngoan nào, cục cưng," Dew khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm như rót mật vào tai Tee. Hắn không hề trách cứ, không hề giận dỗi, chỉ có sự cưng chiều vô bờ bến.
Sau đó, Dew bắt đầu vệ sinh lau người cho Tee một cách tỉ mỉ, cẩn thận như thể cậu là một món đồ sứ quý giá. Hắn dùng khăn ấm lau sạch từng vết tích trên cơ thể cậu, rồi nhẹ nhàng giúp cậu mặc quần áo. Tee ngoan ngoãn để hắn chăm sóc, toàn thân vẫn còn run rẩy vì xấu hổ, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp, một sự an toàn lạ thường khi ở bên hắn. Dù không nói ra, nhưng hành động của Dew đã nói lên tất cả: hắn đang bảo vệ cậu, đang chăm sóc cậu, đang xem cậu là tất cả.
Khi Tee đã mặc quần áo xong, Dew nắm tay cậu, dẫn cậu ra ngoài. Phuwin vẫn còn đang đứng ở phòng khách, giả vờ xem điện thoại, nhưng đôi mắt không ngừng liếc trộm. Nó nhìn Tee, thấy cậu đã bớt xấu hổ hơn, nhưng vẫn còn rụt rè, bám chặt lấy tay Dew. Dew thì vẫn lạnh lùng như thường, nhưng bàn tay hắn siết chặt tay Tee, một sự khẳng định ngầm không thể chối cãi.
"Tao đi mua thêm đồ ăn cho Tee," Dew nói với Phuwin, giọng điệu dứt khoát. "Mày ở đây chơi game đi, đừng có quấy rầy nó."
Phuwin chỉ gật đầu lia lịa, không dám nói thêm lời nào. Nó nhìn theo bóng lưng khuất dần sau cánh cửa, rồi khẽ thở dài. Mối quan hệ giữa Dew và Tee, giờ đây đã không còn là tình bạn đơn thuần. Nó đã vượt qua mọi giới hạn, mọi định nghĩa, trở thành một thứ tình yêu mãnh liệt, đầy chiếm hữu, và vô cùng chân thật. Phuwin biết, từ giờ trở đi, thế giới showbiz sẽ còn rất nhiều điều để nói về cặp đôi này. Và nó, với tư cách là người bạn thân thiết nhất, sẽ là một trong những người đầu tiên được chứng kiến tất cả. Nó cảm thấy vừa tò mò, vừa phấn khích, lại vừa chút ghen tị với sự táo bạo và hạnh phúc mà hai người kia đang có. Có lẽ, đây là lần đầu tiên nó thấy Dew thể hiện cảm xúc một cách mãnh liệt đến vậy, và nó biết, Tee chính là chìa khóa mở ra cánh cửa cảm xúc đó trong lòng Dew.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co