Truyen3h.Co

DewTee - Tình yêu hèn mọn

Bảy

munmun123456789a

Ánh bình minh của Bangkok không mang theo hơi ấm, nó chỉ là một dải lụa màu xám tro tàn nhẫn hắt qua khe cửa sổ, rạch lên tấm lưng trần chằng chịt những vết bầm tím của Tee. Cậu chống tay xuống sàn, những đầu ngón tay run rẩy chạm vào chiếc điện thoại cùi bắp đã nứt màn hình – thứ duy nhất còn sót lại sau cơn lôi đình của Dew đêm qua. Cơn đau từ hạ thân truyền lên như những mũi kim nung đỏ, đâm toạc vào dây thần kinh, khiến mỗi hơi thở của cậu đều nhuốm vị mặn chát của máu và vị đắng của sự nhục nhã.

Tee cố gượng dậy, nhưng đôi chân quỵ xuống ngay lập tức. Cậu cười khổ, âm thanh khàn đặc kẹt lại nơi cổ họng khô khốc. Đêm qua, Dew không chỉ hành hạ thể xác cậu; hắn đã dùng những lời độc địa nhất để nghiền nát chút tự trọng cuối cùng mà cậu cố bấu víu. Hắn khinh bỉ sự "phản bội" của cậu, khinh bỉ cái "người yêu ảo" mà cậu tự dựng lên để xoa dịu nỗi cô độc. Trong mắt hắn, Tee mãi mãi là vũng bùn dơ bẩn, là kẻ hèn mọn không xứng đáng được đứng dưới ánh mặt trời.

Cậu lê mình vào phòng tắm, để làn nước lạnh buốt dội xuống những vết thương còn rỉ máu. Cậu phải đi làm. Dù cơ thể có tan nát đến đâu, cậu vẫn phải ra cảng bốc vác. Ở nơi đó, cái nắng cháy da và những kiện hàng nặng trĩu ít ra còn khiến cậu cảm thấy mình đang sống, thay vì là một cái xác không hồn trong căn hộ lộng lẫy nhưng lạnh lẽo này.

Thế nhưng, định mệnh vốn dĩ là một gã đồ tể thích đùa giỡn trên nỗi đau của con người.

Khi Tee đang loay hoay mặc chiếc áo phông sờn cũ để che đi những dấu vết hoan lạc tàn bạo, tiếng chuông điện thoại từ đống đổ nát trên sàn vang lên. Một dãy số lạ.

"Alô... có phải người nhà của Dew Jirawat không? Anh ta gặp tai nạn giao thông trên đường Sukhumvit... tình trạng rất nguy kịch..."

Tai Tee ù đi. Chiếc áo trên tay rơi bộp xuống sàn. Mọi đau đớn thể xác trong phút chốc biến mất, thay vào đó là một hố đen hun hút xoáy sâu vào lồng ngực. Cậu không nhớ mình đã đến bệnh viện bằng cách nào. Chỉ biết rằng khi đứng trước cửa phòng cấp cứu, hơi lạnh của máy điều hòa phả vào mặt khiến cậu rùng mình tỉnh táo.

Dew nằm đó, giữa một rừng dây nhợ và tiếng máy móc kêu tít tít đều đặn đến đáng sợ. Gương mặt ngạo nghễ, điển trai thường ngày giờ đây bị che lấp bởi lớp băng trắng xóa và những vết trầy xước rướm máu. Bác sĩ nói, hắn bị một chiếc xe tải mất phanh tông trực diện. Chấn thương cột sống nghiêm trọng.

"Chúng tôi đã nỗ lực hết sức, nhưng... anh ấy bị liệt nửa người dưới. Khả năng hồi phục vận động gần như bằng không."

Câu nói của bác sĩ như một bản án tử hình treo lơ lửng, rồi rơi xuống, chém đứt mọi hy vọng của một gã đàn ông vốn dĩ luôn đứng ở đỉnh cao như Dew.

Tee đứng lặng người bên giường bệnh. Cậu nhìn đôi bàn tay từng siết chặt cổ mình, đôi chân từng đạp đổ lòng tự trọng của mình, giờ đây bất động dưới lớp chăn mỏng. Một gã IT tài năng, lương tháng mấy chục nghìn đô, một kẻ kiêu ngạo luôn nhìn đời bằng nửa con mắt, giờ đây chỉ còn là một khối thịt tàn phế.

Những ngày sau đó là một chuỗi bi kịch tiếp nối. Khi tin tức Dew bị liệt lan ra, thế giới của hắn sụp đổ nhanh hơn cả một tòa tháp bài. Công ty gửi thông báo cho thôi việc cùng một khoản bồi thường ít ỏi. Những người bạn đồng nghiệp từng tung hô hắn trong các bữa tiệc nay chỉ gửi những tin nhắn chia buồn sáo rỗng rồi lặn mất tăm.

Và đau đớn nhất chính là Annie. Khi Tee gọi điện, cầu xin cô đến thăm Dew dù chỉ một lần để vực dậy tinh thần của hắn, cô chỉ im lặng một hồi lâu rồi nói:
"Tee, tôi không thể. Tôi và anh ta đã chia tay. Anh đã giật Dee khỏi tôi thì tự đi mà chăm. Đừng gọi cho tôi nữa."

Dew tỉnh lại sau ba ngày hôn mê, nhưng hắn không còn là Dew nữa. Hắn không gào thét, không đập phá. Hắn chỉ nằm đó, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn trân trân lên trần nhà như thể đó là lối thoát duy nhất. Hắn không nói một lời nào, kể cả khi Tee cố gắng đút từng thìa cháo hay lau người cho hắn. Hắn mặc kệ tất cả, biến mình thành một bóng ma trong chính cơ thể mình.

Mọi hộ lý mà Tee thuê về đều rời đi sau không quá hai ngày. Họ không chịu nổi sự im lặng chết chóc và cái nhìn trống rỗng như nhìn vào cõi chết của Dew. Hơn nữa, Dew không phối hợp. Hắn tiểu tiện không kiểm soát, nhưng lại từ chối việc được vệ sinh, hắn đẩy đồ ăn ra khỏi giường, ném đồ ăn vào hộ lý.

"Mày muốn gì? Nói cho tao biết đi Dew, làm ơn..." Tee quỳ bên giường, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của hắn.

Đáp lại cậu chỉ là sự im lặng đến nghẹt thở.

Chiếc xe tải đã trốn chưa tìm ra. Khoản bồi thường nghỉ việc của Dew cũng dần cạn kiệt vào những hóa đơn bệnh viện và thuốc men đắt đỏ. Tee không biết mật mã tài khoản ngân hàng của hắn, và với tình trạng tâm thần không ổn định hiện tại, Dew cũng chẳng buồn hé môi. Cậu không thể ép hắn, cậu sợ chỉ cần một tác động nhỏ cũng khiến sợi dây liên kết mỏng manh với cuộc sống của hắn đứt lìa.

Gánh nặng kinh tế đổ ập xuống đôi vai vốn đã gầy sọp đi của Tee.

Mỗi sáng, cậu dậy từ năm giờ, chuẩn bị đồ ăn, vệ sinh cá nhân cho Dew, lật người cho hắn để tránh bị loét da. Cậu học cách xoa bóp đôi chân của hắn bằng tất cả sự dịu dàng mà cậu có. Đến tối, khi chắc chắn Dew đã thiếp đi dưới tác dụng của thuốc an thần, Tee lại lén lút rời nhà, lao mình vào bóng đêm của bến cảng.

Cảng Laem Chabang về đêm nồng nặc mùi dầu máy, mùi cá thối và hơi muối mặn chát. Tee vác trên vai những kiện hàng nặng gần một tạ, bước chân run rẩy trên những tấm ván gỗ hẹp. Mồ hôi chảy ròng ròng vào những vết sẹo cũ trong tù, xót xa đến tận xương tủy.

"Này Tee! Sao dạo này mày gầy như xác ve thế? Có em nào hành hạ hay sao mà làm cả ca đêm lẫn ca ngày thế này?" Một gã bạn làm cùng vỗ vai cậu trêu chọc.

Tee chỉ cười trừ, quệt mồ hôi trên trán. "Ừ, người yêu tao... cô ấy đang ốm nặng, cần nhiều tiền lắm."

Cậu vẫn tiếp tục nói dối về "người yêu" ấy. Nhưng lần này, trong lời nói dối không còn sự đố kỵ hay tự ti, mà là một sự bảo bọc kỳ lạ. Dew bây giờ chính là "người yêu" mà cậu phải dốc hết sức lực để nuôi nấng.

Hai giờ sáng, Tee trở về nhà với đôi bàn tay rướm máu và đôi chân rã rời. Căn phòng tối om, chỉ có tiếng máy thở của Dew đều đặn. Cậu không bật đèn, sợ làm hắn thức giấc. Tee bò đến bên cạnh giường Dew, mệt mỏi tựa đầu vào thành giường.

Dưới ánh trăng mờ ảo, cậu nhìn thấy gương mặt Dew. Khi ngủ, vẻ lạnh lùng và cay nghiệt biến mất, chỉ còn lại sự yếu ớt đến tội nghiệp. Tee đưa tay ra, định chạm vào gò má hắn nhưng rồi khựng lại giữa không trung. Cậu sợ bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn và mùi mồ hôi cảng biển của mình làm bẩn hắn.

Nhưng rồi, một cảm giác thành tựu nhen nhóm trong lòng Tee.

Trước đây, Dew là một vị thần trên cao, còn cậu là con sâu cái kiến. Dew ban phát cho cậu lòng thương hại, rồi lại dùng sự khinh bỉ để dẫm nát cậu. Nhưng giờ đây, vị thần ấy hoàn toàn thuộc về cậu. Dew cần cậu để có thể tiếp tục tồn tại.

Hắn không còn mắng nhiếc cậu là "đồ dơ bẩn". Hắn không còn sỉ nhục sự ngu dốt của cậu. Hắn chỉ mặc kệ cậu. Hắn mặc kệ khi cậu lảm nhảm kể về những chuyện phiếm ở cảng, mặc kệ khi cậu hát những bài hát Thái cũ kỹ để xua đi không gian im ắng. Sự im lặng của hắn, đối với Tee, lại là một loại bao dung kỳ lạ.

"Dew này... hôm nay tao bốc được nhiều hàng lắm. Chủ tàu cho thêm ít tiền thưởng nữa." Tee thì thầm, dù biết Dew có thể chẳng nghe thấy. "Mai tao sẽ đổi sang chiếc xe lăn mới xịn hơn, êm hơn, có thể tự động di chuyển cho mày thoải mái hơn nhé. Tao sẽ cố gắng kiếm thêm để đăng kí một lớp vật lí trị liệu nổi tiếng, rồi Chân mày sẽ đi lại được như trước thôi."

Cậu với tay lấy tuýp thuốc, nhẹ nhàng kéo chăn ra. Đôi chân của Dew – đôi chân từng vững chãi, từng đá văng cậu ra khỏi phòng đêm đó – giờ đây khẳng khiu và trắng bệch một cách đáng sợ. Tee xoa thuốc vào lòng bàn tay cho ấm lên, rồi bắt đầu xoa bóp từ cổ chân lên đến đùi.

Từng động tác của cậu đều chứa đựng một sự sùng bái gần như điên rồ. Cậu không còn thấy đau đớn vì những gì Dew đã gây ra cho mình. Cậu chỉ thấy may mắn vì hắn vẫn còn ở đây với cậu, may mắn vì cậu vẫn còn được chăm sóc hắn. Trong cái thế giới tàn khốc này, khi tất cả mọi người đều quay lưng với Dew, chỉ còn cậu đứng lại. Cậu là cả thế giới của hắn, là đôi chân của hắn, là hơi thở của hắn.

"Rồi mày sẽ mau khoẻ lại thôi, nên đừng im lặng lâu quá nhé, tao nhớ giọng nói mày lắm."

Tee áp má mình vào đầu gối của Dew, nước mắt lặng lẽ thấm vào lớp vải quần bệnh nhân.

Dew vẫn nằm đó, đôi mắt khép hờ. Trong bóng tối, chẳng ai biết liệu hắn đang ngủ, hay đang nghe thấy tất cả những lời tự sự đầy méo mó của người bạn cũ. Chỉ thấy ngón tay trỏ của hắn khẽ giật một cái rất nhỏ, rồi lại rơi vào tĩnh lặng.

Tee thiếp đi ngay bên cạnh giường hắn, tay vẫn nắm chặt lấy bàn chân lạnh lẽo. Ngày mai, cậu lại phải dậy sớm, lại phải lao vào cuộc mưu sinh khắc nghiệt, lại phải đối mặt với một Dew không cảm xúc. Nhưng với Tee, bấy nhiêu đó là quá đủ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co