Truyen3h.Co

DewTee - Tình yêu hèn mọn

Sáu

munmun123456789a

Ánh bình minh nhuốm màu cam đỏ lên bầu trời xám xịt của Bangkok, kéo theo những âm thanh quen thuộc của một ngày mới: tiếng xe cộ ồn ã từ xa vọng lại, tiếng kẽo kẹt của chiếc quạt trần cũ kỹ, và cả tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng nghỉ. Tee khẽ thở dài, mùi mặn chát của biển cả đã ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào của cậu, trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời bốc vác. Cậu vươn vai, cảm nhận từng khớp xương kêu răng rắc như muốn vỡ ra sau một đêm không ngủ trọn vẹn. Chân bước xuống giường, đôi mắt thâm quầng ẩn dưới mái tóc rối bù, cậu lê bước vào phòng tắm, nơi tấm gương cũ kỹ phản chiếu hình ảnh một gã đàn ông hốc hác, với những vết sẹo lớn nhỏ chằng chịt trên da thịt, như những bản đồ đau thương khắc ghi từng biến cố trong đời.

Cậu vốc nước lạnh tạt mạnh vào mặt, cố xua đi sự mệt mỏi và những ám ảnh từ đêm qua. Mùi hương của Dew vẫn còn vương vấn trên ga trải giường, một mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ, vừa ngọt ngào vừa cay đắng. Mỗi đêm, nó trở thành chất xúc tác cho những cơn mê hoan dại, và cũng là gông cùm trói buộc cậu vào một vòng xoáy không lối thoát. Lau khô mặt, Tee nhìn vào đôi mắt mình trong gương. Vẫn là đôi mắt ấy, từng ngời sáng khát khao, giờ đây chỉ còn lại một sự trống rỗng đến đáng sợ.

Khi Tee chui ra khỏi phòng, căn nhà đã vắng vẻ. Dew đã đi làm, như mọi ngày. Cậu biết, hắn sẽ không bao giờ ăn những món cậu nấu. Tee tự nấu cho bản thân một tô mì gói. Cậu ngồi xuống, cầm đũa lên, nhưng chẳng thể nuốt nổi một miếng. Cổ họng cậu như bị nghẹn ứ bởi một tảng đá vô hình. Tee từ bỏ, thay vào đó, cậu chỉ uống một ly nước lọc, rồi lấy chiếc điện thoại cũ kỹ ra nhắn một tin nhắn cho Dew: "Hôm nay tao làm ca đêm, về muộn."

Tee biết thừa tin nhắn này sẽ không bao giờ được hồi đáp. Hắn sẽ đọc, hoặc thậm chí không thèm đọc, rồi bỏ qua. Nhưng cậu vẫn nhắn, như một thói quen, như một cách để tự an ủi bản thân rằng mình vẫn đang cố gắng để hắn có có thể thoải mái hơn. Sau đó, cậu khoác chiếc áo sơ mi bạc màu, giấu đi những vết sẹo mới trên cơ thể dưới lớp vải thô kệch, rồi bước ra khỏi nhà, hòa mình vào dòng người hối hả trên đường phố.

Tại cảng, không khí đặc quánh mùi dầu diesel, mồ hôi và hơi biển. Những chiếc cần cẩu khổng lồ vươn cánh tay thép lên bầu trời, liên tục nâng hạ những thùng container nặng trịch. Tiếng máy móc gầm rú, tiếng la hét của công nhân hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, hỗn độn. Tee nhanh chóng nhập vào đội bốc vác, đôi tay chai sạn thoăn thoắt vác những bao hàng nặng trĩu. Cậu cảm thấy cơ thể mình như một cỗ máy đã quen với cường độ làm việc này, nhưng tâm hồn thì ngày càng trở nên rỗng tuếch.

Giữa những giờ nghỉ giải lao, các anh em công nhân thường tụ tập lại, kể cho nhau nghe những câu chuyện phiếm về cuộc đời, về những mối tình lãng mạn, về những ước mơ giản dị. Tee, vốn kiệm lời, chỉ ngồi nghe, đôi mắt dõi theo những con tàu đang nhổ neo ra khơi. "Thằng Tee dạo này hay mơ màng thế mày?" Một người anh cả có mái tóc muối tiêu tên Som, vỗ vai cậu. "Hay là có người yêu rồi?"

Tee giật mình, quay lại nhìn Som. "Người yêu nào hả anh Som? Em làm gì có."

Som nháy mắt, "Nào, kể anh em nghe đi. Có bồ rồi mà giấu à?"

Một làn sóng ghen tị không tên dâng lên trong lòng Tee. Họ, những người đàn ông thô lỗ, cục cằn này, lại có những câu chuyện tình yêu thật đẹp, thật bình dị. Họ có thể thoải mái khoe khoang về người mình yêu, về những buổi hẹn hò dưới ánh trăng, về những lời thề non hẹn biển. Còn cậu, cậu chỉ có thể giấu nhẹm tình yêu đơn phương của mình, như một bí mật đen tối, không thể thổ lộ cùng ai.

Không hiểu sao, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Tee. Cậu muốn được trải nghiệm cảm giác ấy, dù chỉ là qua lời kể. Cậu muốn được một lần được tự hào về tình yêu của mình, dù đó chỉ là một ảo ảnh.

"À...thì có người yêu thật rồi ạ," Tee cười gượng, nụ cười méo mó.

Cả đám công nhân ồ lên, trêu chọc Tee. "Thật à? Thằng Tee này giấu kĩ ghê"

"Đúng vậy," Tee nói, giọng điệu trở nên tự tin hơn một chút, như thể cậu đang cố gắng thuyết phục chính mình. "Nguời ấy... đẹp lắm, lại còn giỏi giang nữa. Làm ở một công ty lớn, lương cao ngất ngưởng." Cậu ngừng lại một lát,  hình dung ra một Dew dịu dàng khi trước, cố tưởng tượng sự yêu thương của hắn giành cho cậu . "Người ấy còn rất tốt bụng nữa, thấy em nghèo thế này cũng không chê bai gì cả. Còn bảo sẽ cùng em cố gắng, để sau này có tiền cưới người ta."

Tee nói một mạch, như thể đang đọc một kịch bản đã được chuẩn bị sẵn. Cậu kể về Dew với một vẻ mặt đầy mơ mộng, về những lời hứa hẹn viển vông, về một tương lai tươi sáng mà cậu chưa bao giờ dám nghĩ tới cho bản thân. Những lời cậu nói ra, dù là dối trá, lại mang đến cho cậu một cảm giác ấm áp lạ lùng. Nó giống như một liều thuốc giảm đau tạm thời, xoa dịu đi vết thương lòng đang rỉ máu.

"Ồ, thằng Tee có phúc thế!" Một người khác reo lên. "Bao giờ thì dẫn cô ấy về ra mắt anh em hả mày?"

Tee chỉ cười, không đáp. Cậu biết, đây chỉ là một câu chuyện chém gió vô thưởng vô phạt, một cách để cậu hòa nhập vào đám đông, để cậu không bị lạc lõng trong thế giới của những người đàn ông có gia đình, có người yêu. Cậu không ngờ rằng, câu chuyện tưởng chừng vô hại này lại trở thành một ngòi nổ cho bi kịch sắp tới.

Ngày làm việc trôi qua nhanh chóng trong những câu chuyện phiếm và tiếng cười đùa. Đến tối, khi màn đêm buông xuống, Tee lảo đảo trở về nhà. Cơ thể cậu rã rời, mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng tìm kiếm một điều gì đó quen thuộc. Khi cậu mở cửa, ánh đèn trong nhà đã bật sáng. Dew đang ngồi trên sofa, chiếc laptop đặt trên đùi, đôi mắt dán chặt vào màn hình. Hắn vẫn lướt lướt, vẻ mặt lạnh lùng như thường lệ.

Tee không nói gì, chỉ lặng lẽ đi vào phòng. Cậu biết, dù có nói gì đi nữa, hắn cũng sẽ không để tâm. Cậu tắm rửa qua loa, rồi nằm vật ra giường. Cả cơ thể cậu đau nhức, rên rỉ. Những vết sẹo mới trên da thịt nhói lên từng hồi, nhắc nhở cậu về những gì đã xảy ra đêm qua.

Đêm đó, sau khi bị Dew hành hạ đến mức ngất xỉu, cậu đã ngủ thiếp đi trong sự mệt mỏi và đau đớn. Khi tỉnh dậy, cậu thấy chiếc điện thoại của mình đang trong tay Dew. Một tin nhắn mới hiện lên trên màn hình, từ số của anh Som. Dew ngồi cạnh cậu, tay vẫn đang lướt điện thoại của cậu, đôi mắt sắc lạnh quét qua từng dòng chữ.

"Nếu muốn kiếm tiền cưới em người yêu thì tăng ca thêm không, anh đăng ký cho chú mày."

Chỉ một dòng tin nhắn ngắn ngủi, nhưng nó lại giống như một quả bom nổ chậm, phá tan sự yên bình giả tạo trong căn phòng. Gân xanh trên trán Dew giật giật, nắm tay hắn siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Đôi mắt hắn hằn lên những tia máu đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào Tee, như thể muốn xuyên thủng lớp da thịt của cậu để tìm kiếm một sự thật nào đó.

Tee rùng mình, cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của Dew phả vào mặt mình. Cậu biết, cơn bão sắp ập đến. Cậu đã vô tình gieo một hạt giống dối trá, và giờ đây, nó đang nảy mầm thành một loài cây độc, sẵn sàng nuốt chửng lấy cậu.

"Mày... còn dám có cả bạn gái sao Tee?" Giọng Dew trầm thấp, lạnh lẽo đến đáng sợ, như một con dao sắc bén cứa vào trái tim Tee. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến Tee như muốn nghẹt thở.

Tee không thể nói được lời nào. Cậu chỉ biết cúi gằm mặt xuống, đôi tay run rẩy nắm chặt ga trải giường. Cậu biết, không có lời giải thích nào có thể xoa dịu được cơn giận dữ đang bùng lên trong Dew. Hắn đã tin rằng cậu là tất cả những gì hắn đã thấy, một gã trai nhà quê, thô lỗ, không học vấn, không tương lai. Giờ đây, cậu lại còn dối trá, bịa đặt ra một mối tình lãng mạn.

Sự im lặng của Tee chỉ khiến cơn giận của Dew bùng lên dữ dội hơn. Hắn đột ngột đứng dậy, quẳng chiếc điện thoại của cậu xuống sàn nhà. Màn hình điện thoại vỡ tan tành, những mảnh kính văng ra khắp nơi, giống như những mảnh vỡ của trái tim Tee.

"Mày... dám hạnh phúc với đứa con gái khác trong khi lại kéo tao xuống cũng lầy của mày hả Tee?" Dew gằn giọng, mỗi câu chữ như muốn xé toạc màng nhĩ của Tee. Hắn bước đến gần, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào cậu. "Mày nghĩ mày là ai mà dám đùa giỡn với tao? Mày thấy việc này thú vị lắm hả?"

Tee vẫn im lặng, đôi mắt cậu ướt đẫm nước. Cậu muốn giải thích, muốn nói rằng tất cả chỉ là một câu chuyện bịa đặt, một cách để cậu thoát khỏi sự cô đơn và nỗi đau. Nhưng cổ họng cậu như bị thắt lại, không thể thốt nên lời.

"Mày đúng là một thằng khốn bẩn thỉu!" Dew phun ra những lời lẽ độc địa, những lời lẽ mà cậu đã quen thuộc, nhưng hôm nay, chúng lại đau đớn hơn bao giờ hết. "Một thằng suốt ngày chỉ muốn chổng mông cho đàn ông đâm, dơ bẩn, lại còn dám mơ tưởng đến chuyện cưới xin với con gái? Mày nghĩ mày xứng đáng sao?"

Từng lời nói của Dew như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim Tee, khiến cậu đau đớn đến tột cùng. Cậu cảm thấy như mình đang bị lột trần, bị phơi bày tất cả những yếu đuối, những khát khao thầm kín nhất trước mắt Dew.

Cậu muốn nói, muốn hét lên rằng hắn chính là người yêu cậu, rằng hắn là tất cả những gì cậu có. Nhưng cậu biết, điều đó sẽ chỉ khiến Dew thêm chán ghét cậu mà thôi.

Bàn tay Dew đột ngột túm lấy cằm Tee, nhấc bổng gương mặt cậu lên. Đôi mắt hắn tóe lửa, những tia giận dữ bùng cháy.

Chỉ một khoảnh khắc sau đó, Tee cảm nhận được cơ thể mình bị nhấc bổng lên và ném mạnh xuống giường. Chiếc giường bật mạnh, phát ra tiếng kêu cót két thảm thiết. Cậu choáng váng, đôi mắt nhòe đi. Dew không cho cậu thời gian để phản kháng. Hắn lao vào cậu như một con thú hoang, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập.

"Mày muốn cảm giác yêu đương sao?" Dew gằn giọng, đôi tay thô bạo xé toạc chiếc áo sơ mi của Tee. Tiếng vải rách sột soạt trong màn đêm tĩnh mịch, nghe đến rợn người. "Tao sẽ cho mày thấy, tình yêu của tao đáng sợ đến mức nào!"

Tee nhắm chặt mắt lại, cố gắng chịu đựng những đau đớn đang hành hạ cơ thể mình. Cậu cảm thấy như mình đang bị xé nát, bị hủy hoại từng chút một. Những lời lẽ độc địa của Dew vẫn văng vẳng bên tai, những lời lẽ mà hắn dùng để trừng phạt cậu, để nhắc nhở cậu về vị trí của mình.

Đêm đó, căn phòng lại chìm trong những âm thanh của dục vọng và đau đớn. Những tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Tee, những tiếng thở hổn hển của Dew, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bi thương. Tee không biết mình đã ngất đi bao nhiêu lần, và tỉnh lại bao nhiêu lần. Cậu chỉ biết rằng, mỗi khi Dew chạm vào cậu, cậu lại cảm thấy một vết sẹo mới được khắc sâu vào linh hồn mình.

Khi mọi chuyện kết thúc, Dew đứng dậy, sửa sang lại quần áo một cách lạnh lùng. Hắn không nói một lời nào, chỉ nhìn Tee bằng ánh mắt khinh bỉ, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng. Chiếc cửa đóng sầm lại, để lại Tee một mình trong căn phòng tối tăm, lạnh lẽo, với cơ thể tan nát và trái tim vụn vỡ.

Cậu nằm đó, nước mắt chảy dài trên má, hòa lẫn với mồ hôi và máu. Vết sẹo trên da thịt đã lành đi, nhưng vết sẹo trong linh hồn cậu thì ngày càng hằn sâu. Cậu biết, đây là hình phạt cho sự dối trá của mình, hình phạt cho việc dám mơ ước một tình yêu không thuộc về mình.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi vào căn phòng, soi rõ những mảnh vỡ của chiếc điện thoại nằm trên sàn nhà. Tee đưa tay lên che mắt, không muốn nhìn thấy những gì đã xảy ra. Cậu chỉ muốn biến mất, muốn tan biến vào hư vô. Nhưng cậu biết, cậu không thể. Cậu vẫn phải sống, vẫn phải tiếp tục chịu đựng, bởi vì hắn – Dew – vẫn còn tồn tại trong thế giới của cậu, và cậu vẫn còn yêu hắn, một tình yêu đau đớn và vô vọng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co