Phần 31 Ám hại
Bên ngoài trời cao, từng cơn gió dịu mát cứ thổi từng cơn làm cho những tán cây cứ thế xì xào không dứt. Không để thua gió, ánh nắng màu vàng nhạt, cứ vậy mà gieo rắc xuống muôn nơi cùng với những đám mây nhỏ lăn tăn trôi nhẹ trên bầu trời trong xanh thoáng đãng. Một tổ hợp tuyệt vời như vây lại nằm không trên giường, có phải là đã hoang phí cuộc đời lắm hay không?
Trác Đinh Đang khẽ buông câu thở dài nhìn xa xăm.
Nói là không ai canh giữ thì hoàn toàn không đúng sự thật. Cả ba tên đàn ông như thế lại đi ăn hiếp một đứa chân yếu tay mềm như cô. Họ chỉ giảm bớt nhân lực trong đội ngũ bảo an, chứ không hề cho phép cô tự do thong dong muốn làm gì thì làm, nếu cô còn càm ràm thì tăng thêm chi viện. Các anh tưởng bệnh viện này là cái chợ ở Đại Áo hay sao hả? Dù rất rất không muốn, chỉ là không còn cách nào nên cô chỉ đành phải thõa hiệp với bọn họ.
Ở cạnh cô bây giờ là một nữ vệ sĩ, vẻ ngoài nhìn vào cũng thua Sheren tầm ba phần hơn, những cũng có thể coi là hợp nhãn xinh xắn. Tại sao lại là một nữ vệ sĩ chứ không phải là nam? Vì đây chính là chủ ý của Minh Thế An! Chỉ trách Hà Siêu, người mà anh tuyển vào đều nằm trong top cực phẩm, thân hình to cao tráng kiện, cơ bắp cuồn cuộn, gương mặt lại điển trai, để bọn họ bên cạnh cô, thì không khác nào để những con đĩa lực lưỡng đó bám vào chân hạc, tiểu Đinh Đang nhà anh vừa xinh đẹp lại vừa dễ thương như vậy, ai mà lại không để mắt. Nguy cơ tiềm tàng này, Minh Thế An không thể không ngăn chặn!
Trong một lúc cần giải quyết vấn đề riêng tư, nữ vệ sĩ đã xin phép cô 5 phút đi vào nhà vệ sinh. Đối với Sheren, cô không cần xin phép, cô đi bao lâu bao xa thì tùy ý cô! Có khi cô đi luôn thì Trác tiểu thư tôi lại xem là chuyện tốt.
Cô ta vừa đi khỏi một khoảng xa, Sheren đã có thể ung dung tự mình ra ngoài công viên đi dạo:" Đây mới là cuộc sống! Suốt ngày bị người khác theo sát.... Các người có xem tôi là người hay không vậy?"
Hôm này, ở sở cảnh sát, Hà Siêu cố gắng giải quyết công việc, từ lúc anh gặp cô ở phòng hồi sức đến nay, hầu như chỉ nghe được giọng nói của Sheren qua điện thoại.
Nên sáng nay anh quyết định giải quyết sớm mọi việc, một mình chạy đến bệnh viện thăm cô.
Đi dọc hành lang, anh chợt thấy có điều gì đó khuất mắt, cô vệ sĩ đó chẳng phải đang bảo vệ cho Sheren sao? Cô ta đang ở đây còn Sheren thì ai..... Dừng mọi suy nghĩ trong đầu, Hà Siêu tức tốc đến phòng của cô, căn phòng không lấy một bóng người.
Anh lâp tức tìm kím xung quanh, nhịp thở Hà Siêu dần trở nên ổn định khi đi đến bên ngoài hành lang bệnh viện. Anh đã thấy Sheren đang nô đùa cùng những đứa nhóc, gương mặt lúc này của cô vô cùng đáng yêu, chính nét này lại khiến anh xao xuyến. Anh đứng đó ngây ngốc nhìn cô từ đằng xa.
Trong tầm mắt anh, bỗng thấy một nhân ảnh màu trắng đang sải bước đi đến gần Sheren. Nữ y tá cầm theo một cốc nước không màu, anh nhận ra cô ta, chính là người phụ nữ ban nảy còn đang thì thầm to nhỏ với cô vệ sĩ. Hà Siêu dùng thân người nhảy qua hành lang một cách thanh thoát.
Đi ra ngoài từ nảy giờ, cổ họng cô đã khô khốc, không ngờ bọn họ lại chu đáo đến vậy, nhận lấy ly nước từ cô y tá không mà không hề đề phòng.
"Đừng uống!" Hà Siêu vừa chạy vừa la lên, khiến mọi người xung quanh không khỏi ngoái đầu lại nhìn.
Đưa lên uống lấy một ngụm đã bị Hà Siêu gạt phăng ra, cô nhìn anh như trân trối. Sheren tròn mắt ngạc nhiên bởi thấy anh xuất hiện ở đây, ngạc nhiên vì hành động lạ lẫm này của anh:" Hà Siêu!..............Anh sao vậy?"
Hà Siêu không nghĩ sẽ trả lời câu hỏi của Sheren vào lúc này. Điều anh quan tâm là thứ chất lỏng mà cô đã nuốt vào.Dù anh đã cố quát lớn như vậy nhưng dường như đã quá trễ. Anh kéo đầu cô dúi xuống bóp quai hàm Sheren:" Nhổ ra mau!"
Không hiểu Hà Siêu đang muốn làm gì, nhưng lại khiến Sheren một phen kinh hãi, cứ thế nghe theo lời anh phun hết ra ngoài. Hà Siêu đừng nói là anh đang phát điên gì đó nha?
Để Sheren nhổ hết phần nước xong anh mới đưa cô đi đến căn tin gần đó, mua nhanh chai nước suối cho cô xúc miệng. Tiền thối bao nhiêu anh cũng không cần lấy.
Chỉ có một mình anh lo cho Sheren, điều này đã làm cho bọn chúng dễ dàng trốn thoát, anh lấy một chiếc túi ni lông gần đó cầm ly nước lên, bỏ phần nước còn sót lại vào trong đó.
Sheren rất muốn mắng tên Hà Siêu này xem có bị điên không? nhưng lưỡi lại tê dại cứng đờ, mọi vật nhòe đi trong ánh mắt, ý thức dần mất đi cô bắt đầu chao đảo như muốn ngã. Hà Siêu liền đỡ lấy cô. Nghe nhịp thở của Sheren dù yếu ớt nhưng ít ra vẫn còn.
Trong thời gian Sheren hôn mê, Hà Siêu đang chờ mẫu nước đang được hoá nghiệm và đối chiếu lấy mẫu khử. Sau một tiếng đồng hồ, phòng pháp chứng cũng gửi đến anh, một bản báo cáo đầy đủ thông tin về loại nước đó.
Quả nhiên là một loại độc, trong đó có chất kịch độc Colchicine và một số alkaloid khác, loại chất được lấy từ cây ngoắt nghẻo ( Gloriosa Superba).
Gloriosa Superba
Lượng thuốc độc pha trong nước Sheren vẫn chưa nuốt vào, phần đọng lại trong miệng có lẽ là nguyên nhân gây hôn mê. Tuy nói lượng độc còn lại là rất nhỏ nhưng mức nguy hại của nó cũng không thể xem thường, nếu không xử lý kịp thời sẽ dẫn đến tử vong.
Hà Siêu dù muốn tóm nhanh hung thủ cũng không thể. Bọn chúng làm việc cẩn thận đến mức không để lại một chút dấu vết. Chỉ còn biết tra theo manh mối từ phía nữ vệ sĩ của Minh Thế An phái đến.
Sheren hôn mê ba tiếng đồng hồ. Khi tỉnh lại thì phát hiện bản thân mình đang ở nhà Hà Siêu, ở trong căn phòng mà năm đó cô đã từng nằm. Cô muốn mở miệng ra nói lại không phát ra âm thanh. Cô hoảng hốt lay mạnh Hà Siêu bên cạnh. Hà Siêu căn bản chỉ chợp mắt không hề ngủ sâu, khi thấy cô đã tỉnh anh liền thẳng thóm ngồi dậy:" Em tỉnh rồi à?"
Sheren chỉ chỉ miệng mình mấp mấy:" Ly nước có độc em chưa uống nhưng chất độc đọng trong miệng gây ra ít tác hại. Tạm thời em sẽ không nói được nhưng yên tâm khoảng năm đến mười ngày nữa sẽ hồi phục!"
Sheren không tin lại có người muốn hại cô? Cao Ái Hân đã không còn khả năng? Vậy kẻ đứng sau là ai? Chúng đang nhắm vào cô hay mượn cô để trả thù Wayne. Bên ngoài ai ai cũng biết vị chủ tịch giỏi giang, ông trùm của Hương Cảng, Minh Thế An và đại tiểu thư tập đoàn Đông Thái đã có mối quan hệ tình cảm khắn khít. Kẻ không mù đều có thể nhìn thấy. Chỉ trách là Minh Thế An bạn thì ít mà thù lại nhiều. Lý do này không khỏi tránh lấy.
Sheren chợt nhớ ra mình không thể nói, cô móc trong túi ra chiếc điện thoại gõ chữ trong phần ghi chú đưa cho Hà Siêu xem.
" Anh cũng không biết là ai..... Nhưng em ở bệnh viện chỉ có người của anh và Wayne biết, nhưng những người ở bên cạnh anh, làm gì có thù oán với em đến mức phải hạ độc như vậy! Nên anh đoán....... " Hà Siêu ngập ngừng không biết có nên nói tiếp hay không. Nhưng với sự thông minh của cô, anh nghĩ mình không cần nói trắng ra như vậy. Ngưng một chút, anh lại tiếp lời:" Kẻ hại em trong tối, em lại ở ngoài sáng. Tốt nhất.....em nên ở lại đây!"
" Anh có nói cho Minh Thế An và Trác Khải biết hay chưa?" Cô lại đưa điện thoại cho anh đọc.
Cô nghĩ nếu cô mất tích một lần nữa mà không để lại lời nhắn, khả năng bệnh viện bị nổ tung dưới tay hai người họ là điều có thể sẽ xảy ra.
" Anh đã nhắn cho Trác Khải và Thế An rồi! Em cứ yên tâm nghỉ ngơi đi!"
Cảm giác đói nhanh chống kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Còn Hà Siêu chưa kịp rời đi đã thấy hành động chỉ vào bụng của Sheren, còn nhăn mặt lên nữa.
" Em bị đau bụng sao? Để anh đi gọi Trình Chí Mỹ!"
Trình Chí Mỹ:.........
Sheren chưa bao giờ tức như bây giờ, cô níu tay anh lại, gõ vào điện thoại một chữ đói cho anh xem. Lúc này, Hà Siêu mới chợt nhận ra mình đã rất sai lầm.
Sheren dọn đến nhà Hà Siêu đã được năm ngày, và việc cô ở đây Trác Khải cả Minh Thế An đều biết rõ, với thế lực của Wayne anh muốn đưa cô đến nơi an toàn là điều có thể. Nhưng, nếu kẻ đứng sau đã muốn ám hại cô thì việc gì cũng có thể làm được và có khả năng sẽ xảy ra. Trong quá trình di chuyển, nếu có sai xót, anh sẽ không cho phép. Hiện giờ, an toàn nhất vẫn có thể là chỗ Hà Siêu. Minh Thế An đành mắt nhắm mắt mở để cô ở cạnh hắn.
Còn anh đang cố gắng điều tra kẻ nào dám to gan làm ra chuyện như vậy, thông tin của nữ vệ sĩ anh đã quá qua loa. Hiện giờ ả ta đã tự sát, mọi thông tin trước đây cũng đều là giả. Mọi manh mối đều bị cắt đứt một cách thần kì.
Minh Thế An đã thông cáo. Hiểu ý chủ nhân bọn thuộc hạ cũng không dám chậm trễ, chỉ biết cật lực điều tra. Wayne chỉ cần biế mau chóng bắt được hung thủ để anh còn rước tiểu Đinh Đang của anh về, lâu rồi anh không nghe được mùi hương của cô, Minh Thế An như một con nghiện bị thiếu chất kích thích, trên dưới công ty cả tuần nay một phen náo loạn, không ai dám chọc giận đến gương mặt băng lãnh của Minh Thế An! Còn Trác Khải chỉ biết nhìn hắn mà cười khổ!
Đến ngày thứ tám, Sheren ở nhà của Hà Siêu chỉ có thể đi ra đi vào, ngắm hoa, chơi game, xem tạp chí, đọc truyện, nhắn tin với Wayne nhưng dạo này anh rất bận, nên việc gặp mặt qua màn hình cũng rất hạn chế.
Dù căn nhà có thật rộng lớn. Nhưng với cô chỉ gói gọn trong một chữ chán. Cô không biết mấy ngày vừa qua mình đã vượt qua được bằng cách nào. Nhưng bây giờ, Trác Đinh Đang chính là sắp phát điên lên vì sự chán trường này rồi!
Theo sự yêu cầu, lời đề nghị,hay chính là sự đe doạ đến từ Sheren. Hà Siêu bất đắc dĩ đưa cô đến một nơi để khác để đổi gió, nhưng tuyệt đối an toàn với Sheren. Vì nó cách phạm vi trung tâm thành phố rất rất xa.
Bến du thuyền.....
Sheren đang đứng cách xa du thuyền tầm năm bước. Giữa nét đẹp của đất trời tự nhiên hòa vào vẻ đẹp của du thuyền sang trọng, đem lại cho người ở đây nhiều bất ngờ thú vị.Cô nghĩ khi màn đêm buông xuống, chúng ta có thể bước vào thế giới lung linh huyền ảo của ánh đèn, cảnh vật, mặt nước biển trong xanh lấp lánh ánh bạc đưa người vào cõi thần tiên và quên đi mọi buồn phiền của cuộc sống, đây sẽ là một chuyến dã ngoại tuyệt vời trên biển.
Đằng xa đã thấy rõ được, đó là du thuyền lớn dành cho gia đình, với 12 cabin hạng sang trong đó mỗi cabin tương ứng với 1 phòng rất rộng, lại được thiết kế độc đáo, trang trí bằng những chất liệu tự nhiên tốt như gỗ quý, silk, taffeta, đá cẩm thạch, đồ sứ, pha lê. Có cửa sổ, ban công rộng nhìn ra biển. Tầng cao nhất của du thuyền là một bar mở, nơi chủ nhân của nó có thể thưởng thức hàng trăm loại rượu vang, được tự do tắm nắng, đọc sách, nghe nhạc giữa thiên đường của biển cả.
Sheren đưa chiếc điện thoại ra:" Anh có một nơi tốt như vậy, đến giờ mới chịu đưa em đi!" Sheren tỏ vẻ giận dỗi, sau khi Hà Siêu đọc xong liền rút tay lại.
Hà Siêu năn nỉ mãi cô mới chịu theo anh đi khám phá khắp nơi trên du thuyền.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co