23
Kỳ thi cuối năm đã cướp trọn khoảng thời gian bên nhau của hai người. Nhất Bác thường xuyên phải đến thư viện và tham gia một số khoá học online. Tiêu Chiến vì không thể rời xa bạn nhỏ của mình nên cũng đành ngồi ở bên cạnh học cùng cậu. Nhiều lúc Nhất Bác thực sự rất thương anh, nhìn thấy anh ngủ gục trên mặt bàn lại cảm thấy xót xa, thế nhưng cũng không thể trách cậu được vì cái người lớn kia rất bướng bỉnh, mặc kệ Nhất Bác có nói thế nào thì anh vẫn nhất quyết ở bên cạnh cậu. Nhất Bác hỏi tại sao phải tự làm khổ mình như thế? Thì Tiêu Chiến lại rất vô tư trả lời
"Vì anh không muốn thấy em ngoại tình".
Chỉ còn hai ngày nữa là bắt đầu diễn ra kỳ thi, mọi việc tưởng chừng như suôn sẻ thì Nhất Bác đã bị đổ máu cam. Tiêu Chiến như muốn phát điên khi bế bạn nhỏ đã ngất xỉu lên phòng y tế. Nhất Bác nằm nghỉ ngơi một lúc cũng tỉnh lại, thấy Tiêu Chiến đang ngủ gục bên cạnh lại cảm thấy có lỗi.
Nhất Bác cố gắng học như vậy cũng chỉ vì một lí do mà thôi, cậu muốn dành vị trí thủ khoa lần này để mở đường cho tình yêu của hai người. Ba Vương đã nói chỉ cần cậu là người có số điểm thi cuối năm cao nhất cả nước thì ông sẽ đáp ứng một yêu cầu của cậu vô điều kiện, chính vì thế Nhất Bác muốn dùng việc này để xin ba Vương cho mình được đến với Tiêu Chiến, cậu muốn được ở bên cạnh anh một cách công khai mà không cần phải lo lắng sẽ bị ba mẹ cấm cản. Nhất Bác đưa tay vuốt lên đầu Tiêu Chiến nhỏ giọng nói
"Chiến... em xin lỗi, hãy đợi em, chỉ một chút nữa thôi là chúng ta sẽ được ở bên nhau. Sẽ không còn bất cứ điều gì có thể cản trở chúng ta được, em yêu anh"
Tiêu Chiến tỉnh lại, nhìn thấy Nhất Bác anh liền chau mày tỏ vẻ không vui. Vươn tay vuốt hai hàng chân mày của anh giãn ra, cậu bảo anh đừng có giận nữa vì nhìn anh giận trông rất xấu.
Tiêu Chiến đưa Nhất Bác trở về nhà, hôm nay Vấn Hàn không tới khiến cả hai vô cùng vui mừng. Vừa vào đến phòng Nhất Bác đã xoay người ôm lấy Tiêu Chiến rồi hôn lên môi của anh, Tiêu Chiến bất ngờ với hành động này, gỡ Nhất Bác ra khỏi người mình rồi tròn mắt nhìn cậu.
Nhất Bác mỉm cười với Tiêu Chiến, "Sao thế? Anh không muốn em à?"
Trong lòng Tiêu Chiến cười khổ, tại sao anh lại không muốn cơ chứ? Thế nhưng sao ngày thường Nhất Bác không chủ động như vậy, lại nhằm ngay đúng hôm cậu bị bệnh để chủ động mời mọc anh. Cho dù Tiêu Chiến có khát dục thế nào đi nữa cũng sẽ không hành hạ bảo bối đang bị bệnh của mình. Tiêu Chiến ôm lấy Nhất Bác vào lòng rồi nhẹ nhàng vỗ lên lưng cậu
"Không phải... anh rất muốn đè em ra để thoả mãn, nhưng hôm nay thì không được. Ngoan, mau vào tắm đi rồi xuống dưới nhà ăn cơm"
"Em không sao đâu, thật đấy. Nếu anh muốn thì cứ làm đi, em không sao thật mà"
Nhất Bác hiểu Tiêu Chiến lo sợ điều gì, nhưng cậu không muốn anh phải chịu đựng lâu như vậy, huống hồ cậu cũng muốn được gần gũi với anh. Tiêu Chiến bật cười, anh buông Nhất Bác ra rồi hôn nhẹ lên môi cậu
"Được rồi, cún con mau vào tắm đi rồi xuống ăn cơm. Anh cho em nợ, khi nào thi xong anh sẽ đòi"
Không có Vấn Hàn ở đây Hạ mạc lại được ăn cẩu lương trừ bữa. Cô nhìn hai đứa trẻ trước mặt vừa ăn vừa cười hi hi ha ha thì cảm thấy thật ghen tỵ. Nhìn thấy Tiêu Chiến đút cho Nhất Bác từng đũa thức ăn, Hạ Mạc cũng cảm thấy ấm lòng. Đứa trẻ này trước giờ vẫn luôn cô đơn một mình, không bao giờ thể hiện cảm xúc với bất kỳ ai, vậy mà lúc này lại có thể cười đùa vui vẻ, còn biết làm nũng với cả người ta nữa.
Hạ Mạc nói Tiêu Chiến ngủ lại đây với Nhất Bác, vì tối nay cô đã có hẹn với một vài người bạn đến vũ trường thác loạn mất rồi. Tiêu Chiến nhất định không cho Nhất Bác ngồi học, anh ôm cậu cứng ngắt ở trên giường rồi nói hôm nay cậu không được khoẻ phải đi ngủ sớm. Nhất Bác bó tay với cái người lớn hơn, cậu vòng tay ôm lấy eo của anh rồi lên tiếng hỏi
"Chiến, nếu em không còn ở bên cạnh anh nữa thì sao?"
Tiêu Chiến cúi xuống nhìn bạn nhỏ trong lồng ngực rồi lên tiếng hỏi lại, "Em sẽ bỏ anh sao?"
"Em đang nói nếu cơ mà"
"Nếu em bỏ anh thì anh sẽ chết cho em vừa lòng"
Nhất Bác mang tay bóp lấy hai má của Tiêu Chiến rồi nghiêm giọng nói, "Không cho phép, anh là của em nên em không cho phép anh chết"
"Thế em còn có ý định muốn bỏ anh không?"
"Không bỏ... Nhất định sẽ không bỏ, dù anh có muốn thì em cũng sẽ không buông bỏ anh"
Nhất Bác nói xong thì lại vòng tay ôm chặt lấy Tiêu Chiến, cậu áp mặt vào ngực của anh rồi há miệng cắn lên đó. Tiêu Chiến đẩy Nhất Bác ra rồi mang tay xoa lấy một bên ngực của mình.
"Đau, em lại học đâu ra cái kiểu đó đấy?"
Nhất Bác bật cười thành tiếng rồi nói, "Bồi Hâm bảo em nên đánh dấu người của mình như vậy mới giữ người lâu được"
"Em đúng là chó con mà, lại đây để anh ôm chó con của anh ngủ"
Tiêu Chiến cũng bật cười rồi kéo Nhất Bác vào lòng, "Nhất Bác à, chúng ta sẽ ở bên nhau cả đời nhé, cho dù chết thì cũng sẽ chết cùng nhau"
Vấn Hàn đứng trước cổng nhà Nhất Bác rồi hướng mắt lên trên phòng của cậu. Anh ta biết Nhất Bác không được khoẻ nên không muốn đến nhà làm cậu khó chịu.
"Điềm Điềm, em đừng có bệnh nữa nhé. Anh không biết bản thân có thể kiên trì tới đâu, nhưng anh sẽ không buông tay em"
Kỳ thi cuối năm cũng kết thúc, toàn bộ sinh viên lại háo hức chờ đợi điểm số của mình. Tiêu Chiến nhìn Nhất Bác hồi hộp thì cũng thấy bản thân hồi hộp theo, vì kỳ thi này mà bảo bối của anh đã gầy ốm lại còn gầy ốm hơn.
Trác Thành hỏi Tiêu Chiến không chăm sóc cho Nhất Bác hay sao? Anh nói một ngày ba bữa đều đặn không có gì khác thường. Trác Thành nói như vậy không hợp lý tí nào, nếu đúng như là Tiêu Chiến nói thì Nhất Bác phải béo tốt lên chứ không thể nào lại gầy hơn trước được. Nghe xong những lời này Tiêu Chiến cũng có chút nghi ngờ, lúc trước nói bạn nhỏ gầy yếu vì suốt ngày bị anh lôi ra thao làm, nhưng gần hai tháng qua hai người không có làm tình một lần nào.
Sau khi ăn trưa xong, như mọi khi Nhất Bác sẽ nói muốn vào nhà vệ sinh để súc miệng, lần này Tiêu Chiến đã âm thầm đi theo. Anh thấy cậu đi vào một buồng vệ sinh phía trong cùng, đứng ở bên ngoài Tiêu Chiến hoàn toàn chết lặng. Bạn nhỏ của anh đang nôn thốc nôn tháo còn không ngừng ho hắng. Nhớ lại những lời nói lúc trước của Hạ Mạc, khi Nhất Bác không muốn ăn không nên bắt ép, nếu không cơ thể sẽ không thể tiếp nhận được mà sẽ nôn ói ra hết.
Tiêu Chiến không hề ép Nhất Bác, chính vì cậu không nói là không muốn ăn nên anh hoàn toàn không biết gì cả. Nhất Bác ói xong thì mang tay ấn nút xả nước, mở cửa bước ra thì hốt hoảng khi nhìn thấy Tiêu Chiến đang đứng trước cửa với vẻ mặt giận dữ. Anh hét lên khiến Nhất Bác giật mình
"Tại sao em không nói? Tại sao?"
"Em... em... Chiến à, anh bình tĩnh đã"
Nhất Bác tiến đến cầm lấy tay Tiêu Chiến nhưng anh đã hất tay của cậu ra
"Có phải em nghĩ anh là một thằng vô dụng, nghĩ anh không thể chăm sóc được cho em nên em mới giấu anh chuyện em bị bệnh, em coi anh là cái gì hả?"
Thấy Tiêu Chiến trở nên kích động thì Nhất Bác liền tìm cách trấn an, "Không phải như thế đâu, hãy nghe em này, em thực sự không sao, chỉ vì kỳ thi khiến em quá lo lắng nên mới như vậy thôi. Không sao cả, anh đừng có lo lắng quá được không?"
"Ai bắt em phải cố gắng lấy điểm thi tốt? Ai ép em phải học nhiều tới mức đổ bệnh? Anh không cần gì cả, anh chỉ muốn em có một cuộc sống vui vẻ và thoải mái được làm điều em thích, vậy mà em lại không nhận ra điều đó sao?"
Nhất Bác cũng không thể giữ được bình tĩnh mà thét vào mặt của Tiêu Chiến, "Em chỉ có thể thoải mái và vui vẻ khi em được ở bên anh mà không cần phải lo sợ bất cứ điều gì, nhưng xung quanh em lại không dễ dàng như vậy. Em muốn được ở bên anh trước sự công nhận của mọi người, em không muốn tình yêu của mình trở thành gánh nặng cho anh, anh có hiểu điều đó không chứ?"
Thấy máu chảy xuống từ trên mũi của Nhất Bác, Tiêu Chiến trở nên hoảng loạn, "Nhất Bác, Nhất Bác à... Em có sao không?"
Nhất Bác ngửa cổ lên phía trên, đưa tay chạm lên mặt Tiêu Chiến an ủi, "Đừng sợ, em không sao đâu, đừng lo lắng như thế"
Tiêu Chiến bế Nhất Bác lên phòng y tế để giáo viên y tế giúp cậu cầm máu, thấy máu trong mũi chảy ra không ngừng, giáo viên y tế đã nói Nhất Bác nên đến bệnh viện khám tổng quan xem sao. Cậu lắc đầu rồi nói vì kỳ thi cuối năm quan trọng nên bị áp lực quá mà thôi, chỉ cần nghỉ ngơi thoải mái vài ngày là lại bình thường.
"Chiến, qua đây"
Thấy nỗi bất an vẫn hiện rõ trên khuôn mặt của Tiêu Chiến khiến Nhất Bác đau lòng, chính vì không muốn thấy vẻ mặt này của anh nên cậu mới không nói cho anh biết tình trạng của mình. Nhất Bác vòng tay ôm lấy Tiêu Chiến, cậu nhẹ nhàng nói xin lỗi rồi nói bản thân sẽ cố gắng nhanh khoẻ lại. Tiêu Chiến ôm lấy Nhất Bác, anh không dám ghì mạnh vì sợ cậu sẽ bị đau, Tiêu Chiến thở dài
"Em đừng như vậy nữa, nếu cảm thấy không khoẻ thì phải nói với anh. Anh yêu em không phải chỉ vì muốn được làm tình với em, mà còn muốn được ở bên cạnh chăm sóc và lo lắng cho em, em ngốc thật"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co