Truyen3h.Co

Điên Vì Yêu 🔞🔞🔞

30

zhanbobo

Tại khách sạn sang trọng của Vương Thị, từng lớp quan khách ra vào tấp nập. Nhất Bác ngồi ở đại sảnh nhưng trên tay vẫn cầm khư khư cái điện thoại, cậu phải để anh người yêu ở lại biệt thự còn bản thân một mình tới đây. Ba Vương nói muốn làm tiệc chúc mừng, tiện thể công bố quyết định chuyển nhượng một số cổ phần của mình sang cho Nhất Bác, như vậy từ giờ cậu đã trở thành một cổ đông của tập đoàn, đây cũng là món quà của ông dành cho con trai của mình.

Thấy cháu trai của mình không vui, Hạ Mạc liền tới hỏi han, "Sao thế, nhớ Tiểu Chiến rồi sao?"

Nhất Bác hỏi bao giờ cậu mới được về? Hạ Mạc biết cậu không thích những buổi tiệc như thế này nên nói Nhất Bác chịu khó một chút, sau bữa tiệc cô sẽ tìm cách để cậu rời đi. Ở bàn ăn Nhất Bác đã ngồi cạnh Vấn Hàn, mặc dù không thích nhưng cậu vẫn phải tỏ ra bình thường. Ngược lại các vị trưởng bối cảm thấy hài lòng trước sự quan tâm của Vấn Hàn dành cho Nhất Bác, anh ta cẩn thận bóc từng con tôm, lọc từng mảnh xương cá rồi đặt vào bát của cậu. Nhất Bác thật sự không muốn ăn những thứ đó, nhưng cậu có sự lựa chọn khác sao? Tất nhiên là không, nếu cậu tỏ thái độ hay làm ra hành động gì đó khó chịu thì sẽ nhận lại được ánh mắt tức giận và chán ghét từ ba Vương.

Hạ Mạc thực hiện lời hứa với cháu trai bé bỏng của mình, cô lấy lí do Nhất Bác đã phải bay một chuyến bay dài còn mất ngủ vì lạ chỗ nên cơ thể không được khoẻ. Vấn Hàn thấy nghi ngờ, anh ta nói hãy để anh ta đưa Nhất Bác về nhưng Hạ Mạc từ chối, cô nói không thích để đàn ông lạ bước vào căn biệt thự của mình.

Hạ Mạc nói với Nhất Bác, "Cậu Lý đó thật khó ưa", cả hai nhìn nhau bật cười rồi cùng ra xe đi về biệt thự.

Hạ Mạc để Nhất Bác trước cổng, cô nói phải đi gặp mấy người bạn của mình. Nhất Bác cầm theo chiếc bánh pizza cùng một túi đồ ăn vặt đi vào nhà. Cậu muốn gặp Tiêu Chiến, mới chỉ xa nhau có mấy tiếng thôi mà cậu đã nhớ anh muốn chết đi được. Vừa mở của phòng đã bị người ta ôm lấy rồi áp lên tường, hai túi đồ trên tay rơi xuống, Nhất Bác dùng tay đẩy anh nhưng không được. Tiêu Chiến đang giận dữ, còn lí do là vì sao thì cậu đâu có kịp tìm hiểu. Thấy Nhất Bác không hợp tác, anh mạnh mẽ cắn vào môi của cậu, Nhất Bác hét lên một tiếng và khoang miệng cứ thế bị anh càn quét. 

Lần cắn này làm môi Nhất Bác chảy máu, vị máu tanh ngọt hoà lẫn với nụ hôn cuồng bạo khiến cậu khó chịu, nhưng nếu như Nhất Bác kháng cự chắc chắn sẽ làm Tiêu Chiến tức giận hơn, vì thế cậu đã ôm lấy anh rồi đáp lại nụ hôn ấy. Cảm nhận được vị máu ngày càng nồng, Tiêu Chiến mới dứt ra khỏi nụ hôn của mình. Vết cắn ở cánh môi dưới vẫn rỉ máu chảy cả xuống cằm của Nhất Bác. Vội vàng chạy tới rút khăn giấy ấn nó lên vết rách, Tiêu Chiến kéo cậu ngồi xuống ghế sofa rồi anh chạy đi lấy hộp y tế. 

Nhất Bác áp tay lên mặt Tiêu Chiến trấn an, cậu biết anh lại tự trách mình rồi, "Chiến, nhìn em này, em không sao nên đừng lo nhé"

Tiêu Chiến vừa lấy thuốc chấm lên vết thương vừa lên tiếng nói, "Sao da em mỏng vậy? Chỉ cắn nhẹ một cái cũng chảy máu dữ dội đến thế này" 

Nhất Bác nghịch ngợm mấy cái khuy áo trước ngực của Tiêu Chiến, "Vì thế sau này anh đừng có hở một chút là bạo lực với em"

"Không phải tại vì em ngoại tình hay sao? Em không muốn mang anh theo là vì em muốn tranh thủ ngoại tình" 

Khuôn mặt Tiêu Chiến trở nên không vui, bôi thuốc cho Nhất Bác xong anh đi tới giường cầm điện thoại của mình đưa cho cậu xem. Trên đó có tin tức mới được cập nhật với tiêu đề, "Nghi án thiếu gia của Lý thị và Vương thị đang hẹn hò", kèm theo đó là một đoạn video cùng những bức ảnh chụp lại cảnh Vấn Hàn bóc tôm, còn dùng khăn giấy chấm miệng cho Nhất Bác.

"Anh lại ghen rồi" 

Nhất Bác bật cười nhìn Tiêu Chiến, đổi lại thì anh vẫn dùng khuôn mặt giận dỗi, trách móc nhìn cậu. Nhất Bác quăng điện thoại xuống ghế, vươn người ôm lấy Tiêu Chiến dỗ dành. Cậu nói đó chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, chẳng cảm thấy có chút vui vẻ hay hứng thú nào cả, cậu chỉ muốn thể hiện thật tốt để được nhanh chóng trở về với người yêu của mình.

Nghe những lời dỗ dành, tâm tình của Tiêu Chiến cũng nguôi ngoai được một chút. Anh ôm lấy eo nhỏ của Nhất Bác siết chặt khiến cậu kêu lên một tiếng. Cậu hỏi anh muốn giết người à? thì anh nói nếu làm vậy mà giữ được Nhất Bác ở mãi bên cạnh thì anh cũng làm, kèm theo đó là điệu cười nửa miệng lưu manh. 

Nhất Bác vỗ nhẹ lên ngực Tiêu Chiến rồi nói anh mau ăn pizza, cậu lúc này cần phải đi tắm trước đã. Khi ở khách sạn tiếp xúc với nhiều người quá khiến Nhất Bác cảm thấy khó chịu, cứ nghĩ cái người lớn hơn sẽ ngoan ngoãn ở bên ngoài ăn pizza, vậy mà cậu vừa thoa sữa tắm lên người thì liền bị một bàn tay mơn trớn khắp cơ thể. Nhất Bác mặc kệ cái người không biết xấu hổ kia, vẫn tự mình mát xa cơ thể một chút rồi mới xả nước làm sạch bọt.

"Bảo bối, hông của em lại có vết bầm nữa rồi, anh đã dặn em đi đứng cẩn thận rồi mà" 

Tiêu Chiến thích thú vuốt ve cơ thể trơn tuột trước mặt, khi lớp bọt trắng xoá bị nước cuốn trôi, một vết bầm chói mắt ở ngay dưới eo của Nhất Bác hiện ra làm anh xót xa. Cậu nghiêng người nhìn xuống thì thấy đúng là có một vết bầm mới, Nhất Bác liếc xéo Tiêu Chiến 

"Tại anh đó, lúc nãy anh chả muốn bẻ em làm đôi còn gì"

Tiêu Chiến nhíu mày nhìn Nhất Bác, anh nghĩ tại sao cơ thể của cậu dạo gần đây lại mong manh, dễ vỡ đến vậy? Hở một chút là bị bầm tím, hở chút là chảy máu, chỉ cần sơ xuất một tí thôi là lại làm bảo bối trong tay bị tổn thương, có phải nên nhét vào tủ kính để ngắm thôi hay không?

"Này, anh lại đang nghĩ cho em vào tủ kính để ngắm cả ngày chứ gì?" 

Nhất Bác thừa hiểu Tiêu Chiến đang nghĩ gì, cái vẻ mặt thiếu đánh của anh khiến cậu thực sự muốn đấm cho anh một cái, những nghĩ dù sao người ta cũng đang bị ốm nên tạm tha ghi sổ. Nhìn thấy thái độ đắc ý của bạn nhỏ vì đã đoán trúng được tâm cơ của mình, Tiêu Chiến không kìm nén được dục vọng mà đè cậu lên tường. Vì môi của Nhất Bác bị thương rồi nên anh chỉ còn cách hành hạ hai nụ hoa cùng hai bên mông mềm mềm của cậu mà thôi. Nhất Bác nhanh chóng bị Tiêu Chiến dẫn dắt vào khoái cảm tình dục, cơ thể cậu nhún nhảy theo từng nhịp thúc của anh. Nhất Bác nói làm tư thế này rất mỏi nên muốn được vào phòng ngủ, Tiêu Chiến luyến tiếc rút côn thịt dũng mãnh của mình ra ngoài, anh với khăn lau khô người cho cả hai rồi mang bảo bối ra chiếc giường lớn. Tiêu Chiến lật Nhất Bác nằm úp người xuống, anh quỳ gối dậy rồi nâng cao hông của cậu lên tiến vào từ phía trên.

Nhìn vào điểm giao hoan, hậu huyệt hồng hồng đang ngậm chặt lấy côn thịt to lớn. Tiêu Chiến cố gắng rút gần hết côn thịt ra bên ngoài rồi lại đẩy thật mạnh tới cạn lút. Hai túi ngọc phía dưới cũng theo từng cú đưa đẩy va đập vào hai bên đùi trắng mịn của Nhất Bác khiến nó đỏ lên. Tiêu Chiến thúc thật sâu, anh vươn người ôm lấy tấm lưng trần của người bên dưới rồi bắt đầu nhấp nhanh liên hồi. Nhất Bác khổ sở rên rỉ, nỉ non.

"A...hah...Tiêu Chiến, chậm lại. Em sắp ra mất rồi..ư.." 

Nhất Bác lắc đầu, không phải cậu không muốn tiếp tục mà là vì muốn tiếp tục nên mới không muốn bắn. Mỗi lần bắn xong Nhất Bác cảm thấy bản thân mệt hơn rất nhiều, vì thế mà những lần tới cậu không cảm nhận được khoái cảm mãnh liệt như lúc này.

Tiêu Chiến hổn hển nói, "Em cứ bắn đi, anh sẽ chỉ làm một lần này thôi, như vậy là đủ rồi"

"Anh mệt sao? Nếu vậy dừng lại đi, đừng cố nữa" 

Nhất Bác nhổm người dậy rồi đẩy Tiêu Chiến ra, vì bất ngờ nên anh bị ngã ngửa ra phía sau, côn thịt cũng vì thế mà rút khỏi hậu huyệt có chút sưng đỏ. Cậu xoay người chồm lên người Tiêu Chiến, đưa tay ôm lấy mặt của anh rồi sốt sắng hỏi 

"Anh cảm thấy đau ở đâu? Không khoẻ chỗ nào? Có cần tới bệnh viện hay không?"

Thấy biểu hiện của Nhất Bác giống như sắp khóc đến nơi, Tiêu Chiến không đành lòng mà ôm chặt lấy cơ thể đang khẽ run lên, anh nói người mệt không phải là anh mà anh đang lo cho sức khoẻ của cậu. Nhất Bác bật khóc thật rồi, cậu cứ nghĩ vì Tiêu Chiến cảm thấy không khoẻ nên mới muốn dừng lại. Anh mang tay lau đi những giọt nước mắt đang rơi xuống, hôn lên khoé mắt của bạn nhỏ rồi nói

"Đừng lo, anh chắc chắn sẽ không để em lại một mình mà rời đi đâu" 

Lời nói của Tiêu Chiến khiến Nhất Bác khóc to hơn, cậu nói nếu anh mà bỏ cậu lại một mình thì cậu sẽ không bao giờ nhìn mặt anh nữa. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co