Truyen3h.Co

Định mệnh

Chap 3

tini_tido

Taehyung ngẩng đầu nhìn cậu thu ngân trước mắt mình. Hai mắt trong veo, chiếc mũi nhỏ xinh xắn, da dẻ trắng nõn, mà trên má cậu ấy, còn có một vệt lấp lánh xinh đẹp. Giống như của anh và Jungkook. 

Xung quanh anh bỗng dưng có một chút im lặng, dường như mọi thứ đều bị ngừng lại. Ánh mắt kia hiện rõ lên con người anh đang ngơ ngẩn nhìn cậu thu ngân trước mặt, phần nào gợi lại một khung cảnh quen thuộc khi xưa.

Là gì ấy nhỉ?

Anh khẽ nghĩ, trong đầu cố gắng lục lọi bao nhiêu những ngày tháng ngọt ngào một khung cảnh y hệt. À, đúng rồi, là lần đầu tiên anh gặp Jungkook. Khi đó trên mặt cả hai không phải vệt lấp lánh như bây giờ, dấu hiệu vẫn chưa xuất hiện, có thể là do may mắn, hai người vô tình gặp nhau sớm một chút. Khi đó hai má đầy đặn của hai đứa trẻ hây hây hồng, tròng mắt to tròn trong veo chỉ có khuôn mặt ngơ ngác của đối phương. Có thể đối với người lớn, khoảnh khắc đó chỉ có vài giây ngắn ngủi nhưng đối với hai đứa nhỏ ấy, cũng đủ cho chúng biết người trước mặt mình là ai. 

Máu trong tĩnh mạch dồn dập chảy, mang theo phấn khởi trải đều trong cơ thể. Tay chân ngứa ngáy, muôn vồ dến ôm người kia, nhưng đầu não không cho phép, cứ mãi đứng đó mà ngẩn nhìn. Chỉ hận không thể đến sát gần, cẩn thận mà đem toàn bộ dáng hình kia gói gọn vào trong lồng ngực. 

Dường như Jungkook cũng nhìn thấy cậu, đôi tay run rẫy vỗ vỗ lên cánh tay Taehyung, lòng bàn tay ấm nóng. Mạch máu rung động rõ ràng dù cách xa nhau lớp da thịt, cũng đủ biết anh đang nghĩ gì. Huống chi, chắc chắn cả hai đang cùng sôi sục một loại cảm giác hạnh phúc vui sướng. 

Jungkook biết cậu và Taehyung gặp đúng người rồi. Cậu thu ngân có vệt lấp lánh trên gò má kia cũng đang ngẩn nhìn hai người. Ánh mắt có sóng nước lấp lánh run rẩy kia, hẳn cậu ấy cũng đang tồn tại cùng một loại cảm giác chăng? Cậu ấy sẽ phấn khích, sẽ hạnh phúc như cậu chứ?

"Bao nhiêu cậu nhỉ?"

Chuông điện thoại trong túi áo gọi tâm hồn lơ lửng của Jungkook quay trở lại. Cậu vội vàng nhấc máy, nhận ra mình trễ giờ, buộc lòng phải cắt ngang khoảnh khắc này. Jungkook lay Taehyung còn đang thẩn thờ nhìn, đồng thời cất tiếng đánh thức người kia. Cả ba nhìn nhau thật bối rối, tay chân loạn xạ không tìm nổi thứ mình cần. Trước khi rời khỏi quán cà phê, cả hai vẫn cố gắng trao đổi ánh mắt với cậu thu ngân kia. 

"Này em cũng vừa thấy mà đúng không?"

"Ừ, em thấy rồi."

Hai người vào trong xe, thắt dây an toàn rồi mà tim vẫn còn đập quá mạnh, không ngờ lại gặp được rồi, định mệnh ủa bọn họ, mảnh ghép còn lại của cuộc đời. Bao nhiêu khó chịu vì quán cà phê yêu thích của hai người đóng cửa tan biến không dấu vết. Nói trùng hợp cũng được, nói là duyên số cũng được. Sau này không cần phải tìm kiếm nữa, cậu ấy ở đây rồi, đã gặp được rồi. Hai người ngồi trong xe, thỉnh thoảng lại thở dốc. Chẳng thể nào hiểu nổi cảm giác này là sao nữa, chỉ là con tim không ngừng đập mạnh, mãnh liệt đến nỗi còn nghe được cả tiếng thình thịch. 

"Đi làm nhé? Tan xong mình ghé qua."

Jungkook là người thức tỉnh trước, lay lay Taehyung vẫn còn ngẩn ngơ ở ghế phụ lái. Cuộc sống vẫn còn nhiều thứ để lo, công việc là một trong những điều ấy. Còn về định mệnh của hai người, chàng trai bên trong quán cà phê ấy, chỉ cần nhìn nhau một lần thôi, cho dù tận cùng trời cuối đất, chắc chắn cả ba sẽ trở lại bên nhau. Không phải hai người tin vào sự ràng buộc của định mệnh, mà là tin tưởng vào bản thân sẽ không lạc mất nhau. 

.

Trùng hợp thay, buổi tối hôm đó, cả hai đều đột nhiên có thêm rất nhiều việc, lúc đến nơi, quán cà phê đã tắt đèn đóng cửa. Bên trong thì tối đen, bên ngoài thì trống rỗng. 

Jungkook chán nản dựa người vào xe, thở dài mấy tiếng. Taehyung cố gắng tìm cho mình chút hi vọng, quanh quất nhìn, mong rằng người kia vẫn còn ở gần đây. Đáng tiếc, đường phố vẫn tấp nập nhưng chẳng thấy bóng dáng người kia đâu. 

"Chúng ta ngốc thật đấy!"

"Ừ, em công nhận."

Đáng lẽ nên để lại số điện thoại hay gì đó để hẹn trước. Đằng này hai người lại cực kỳ tin vào bản thân, cho rằng hôm nay cũng như mọi ngày, hoàn thành công việc sớm một chút liền có thể đi gặp người kia. Nhưng cuộc sống vốn dĩ rất bất ngờ, như công việc đột ngột đổ ầm xuống đầu cả hai, rốt cuộc không thể đến kịp lúc. Làm sao lại có thể chăc chắn mọi chuyện trên đời này đều xảy ra một cách suôn sẻ? 

 biết thế nào cũng sẽ gặp lại thôi, cho dù không gặp, hai người vẫn sẽ đi tìm cậu. Nhưng vẫn không thể nào kiềm nỗi thất vọng tràn trề lan ra xung quanh. Cảm giác hào hứng phấn khởi lúc còn trên xe bay biến mất đâu hết, chỉ còn lại mấy tiếng thở dài đầy mệt mỏi

"Này!" 

.

Đáng lẽ trong khoảnh khắc này thì Jimin phải gọi họ một cách dịu dàng hơn, chứ không phải kiểu giật ngược như thế này. Nhưng miệng nhanh hơn não, nghĩ được gì thì gọi cái đấy, cậu chỉ biết là cậu muốn gặp lại họ, muốn để họ biết rằng cậu vẫn đang chờ. 

Nói là tâm linh tương thông cũng được, nói là nhìn mặt đoán cảm xúc cũng được, dù sao Jimin cảm thấy, nếu mình chủ động nói trước, chắc hẳn hai người này sẽ vui lắm. 

Khoảnh khắc lúc sáng chỉ xảy ra trong mấy giây, nhưng cảm giác mãnh liệt đó lại khiến cậu rung động cả ngày. Khi hai người rời khỏi, cậu không thể tự chủ ánh mắt mình, hết nhìn lên màn hình hiện lên câu từ con số, lại cố gắng trông theo chiếc xe đang dần mất dạng. Mỗi lần chiếc chuông nhỏ treo trên cánh cửa trong trẻo reo, là một lần Jimin cảm thấy ngập tràn chờ mong. Mong rằng ngẩng đầu lên sẽ có thể nhìn thấy họ. Rốt cuộc, cho đến khi đóng cửa vẫn chẳng thấy họ đâu. 

Tuy nhiên, Jimin lại không muốn về nhà. Có gì đó nói cho cậu biết, cho dù hôm nay không gặp, thì ngày mai sẽ gặp, cho dù ngày mai không thể, thì sau này sẽ có thể. Hoặc, cậu sẽ đi tìm họ. 

Chỉ là cậu muốn gặp họ càng sớm càng tốt. Gặp nhau sớm một chút, thì có thể bên nhau lâu hơn một chút. 

Jimin vốn không tin tưởng vào duyên số hay định mệnh. Câu nói của bà cụ kia thi thoảng cậu vẫn hay ngẫm nghĩ, nhưng mãi chẳng thể hiểu nổi ý nghĩa. Vệt bụi nhũ trên mặt cho cậu thấy bản thân mình đặc biệt, nhưng cũng  chẳng có gì thêm. Cậu cứ nghĩ có thể cuộc đời sẽ như bao người, yêu thương một ai đó, lập gia đình với một ai đó, và sống đến hết đời như vậy. Vậy mà suốt hai mươi mấy năm qua, cậu chẳng thấy mình  rung động với ai, đời sống tình cảm cứ nhạt nhẽo như thế, đến nỗi cậu từng nghĩ nếu ở vậy đến cuối đời cũng không sao. 

Nhưng đến giây phút này, trong cậu lại ngập đầy những chờ mong. Cậu rất vui, rất hạnh phúc. Loại cảm xúc này đột nhiên lại trở nên kỳ lạ,  vì cậu đã quen biết họ đâu. Vậy mà chỉ đối diện với hai đôi mắt ấy, chân tay đều trở nên kỳ lạ, thôi thúc cảm giác muốn yêu thương, muốn được gần gũi. Cậu muốn mình có thể nằm trong vòng tay họ, có thể nghe họ nói lời yêu mình mỗi ngày, có thể nhận được những cái chạm ngọt ngào. Cậu cũng muốn ôm họ thật chặt, thì thầm những lời yêu thương, muốn mình có thể xoa dịu những mệt mỏi ở ngoài xã hội kia. Cả ba sẽ cùng nhau ăn cơm tối, sẽ phân chia việc nhà, gọi nhau thức dậy, cùng nhau đi làm, rồi lại cùng nhau trở về nhà, và ôm lấy nhau trên chiếc giường lớn. Sau đó vào những ngày nghỉ, Jimin sẽ cùng họ đi du lịch, sẽ phân chia đoạn đường lái xe,sẽ chụp những bức ảnh thật đẹp, thưởng thức món ăn ngon, rồi lưu giữ những ký ức đó. 

Cậu chẳng thể kiềm chế được những suy nghĩ của mình, những mơ mộng ấy cứ thế mà lấp đầy trí óc, khiến cậu cảm thấy hạnh phúc đến  nỗi muốn rơi cả nước mắt. Mũi cậu hơi cay, nhưng ngẫm lại một chút, hình như còn cảm thấy được ngọt ngào trong tim. 

Khung cảnh từ khi nào đã lấp đầy bởi những bụi nhũ lấp lánh, chúng che mờ mọi thứ xung quanh, nhưng hai thân ảnh kia, thật rõ  ràng. Jimin thấy gò má có vệt bụi nhũ vắt ngang của họ nâng lên đầy phấn khởi, khóe môi mở rộng ngọt ngào, và ánh mắt lấp lánh sáng trong, phản chiếu cả con người cậu. 

Chờ lâu như vậy, không lẽ bây giờ mình còn chưa chạy đến?

Túi đồ trên tay được Jimin mua trong lúc chờ đợi rơi xuống đất. Đôi chân đầy sức sống nhanh nhẹn cất bước, tốc độ nhanh dần, chạy một mạch rồi bật nhảy về phía trước. Hai người đàn ông đỡ một người có thể xem như vũng vàng, nhưng có lẽ bao nhiêu mong chờ và phấn khích bấy lâu đều dồn hết vào cái bật nhảy đó, dùng toàn bộ sức lực để mà phóng về phía hai người. Jungkook và Taehyung giơ tay thành công đón được người kia vào lòng, vì vụ va chạm quá mạnh mà người lảo đảo về phía sau mấy bước, cuối cùng vẫn có thể trụ vững. Hai tay cậu bám lấy cổ hai người, do chệnh lệch chiều cao nên chân cậu hơi kiễng lên một chút, bù lại vừa vặn ôm được cả hai. Jungkook liếc nhìn Teahyung qua phần gáy bồng bềnh tóc của Jimin, thấy đầu mũi Taehyung đã đỏ ửng, không nhịn được hơi sụt sùi. Jimin vừa vặn nghe thấy, bật cười một tiếng. Trong trẻo lanh lảnh như tiếng reo của lục lạc, gieo vào trong lòng Jungkook Taehyung một mảnh nhỏ màu sắc, lững lờ bay rồi đáp vào chỗ trống còn lại. Vừa khít đến hoàn hảo. 

Bàn tay Jimin đổi từ bám lấy cổ sang đặt sau đầu hai người, xoa xoa một chút, nhỏ giọng nói "ngoan ngoan". Hai người bị hành động mang tính xoa dịu này chọc cho cười, cười đến độ ngọt ngào đều muốn tràn hết  ra ngoài. Ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết, tiêu điểm đặt trên một điểm nào đó trên người Jimin, cứ thế liên tục nhìn chằm chằm, như muốn gi nhớ hết mọi thứ. Jimin cảm thấy hạnh phúc đến tột cùng, cảm giác đó dâng đến tận đầu não, cuối cùng theo nước mắt mà tràn ra ngoài. Nước mắt thấm ướt đầu vai Taehyung  Jungkook đang kề sát, ấm ấp làm cả hai muốn tan chảy theo. 

"Hai người may mắn gặp nhau sớm như vậy, sau này phải bù đắp cho tớ..."

Hai người bật cười bởi lời tố cáo đáng yêu của người đang úp mặt vào lồng ngực. Mái đầu mềm mại  cọ qua cọ lại, cọ thẳng vào tim. Taehyung trước giờ không có đề kháng đối với những điều đáng yêu, cúi xuống thơm má Jimin một cái. Còn Jungkook lại không kháng cự lại được người mình yêu, hết hôn lên tóc lại quay sang cọ mũi Jimin.

Không cần cậu nhắc nhở, cả hai tự biết mình cần phải làm gì. Không chỉ bù đắp những ngày tháng cậu chỉ có một mình kia, Jungkook và Taehyung sẽ yêu thương cậu,cùng nhau nắm tay đi đến cuối cuộc đời. Họ sẽ không bao giờ rời xa, không bao giờ bị chia cách. Sẽ không có ai phải chờ đợi, sẽ không có ai phải nhớ nhung. Bắt đầu từ giây phút này, mỗi khoảnh khắc đều là hạnh phúc.

"Đi về, về nhà!"

Taehyung nó, giọng run run vì phấn khích, dùng cả hai tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Jimin mà xoa nắn. Động tác trân trọng chẳng khác nào đang chạm vào bảo bối quý giá.

"Về nhà? Nhà ai?"

"Nhà của chúng ta"

Đáp lại thắc mắc của Jimin, Jungkook đưa tay vòng qua người cậu, đến cả người Taehyung, kéo cả ba gần sát lại. Mắt cười cong cong gần như khép lại, khóe miệng mở rộng hết cỡ, niềm vui lan tỏa. Đến độ Jimin và Taehyung nhìn thấy bụi nhũ được phóng ra từ cậu ấy bay thành từng luồng theo cơn gió, rơi hết lên cả người cả ba. 

Mỗi bàn tay đều được ấm áp bao phủ, Jimin dường như ngây ngốc bị hai người cao lớn kẹp giữa kéo về phía xe ô tô đậu gần đó. Cậu chợt nghĩ, ngày tết ba năm trước, sau khi đưa cho bố mẹ hai bao tiền mừng tuổi mừng năm mới, mẹ liền hỏi cậu, tiền như thế mà sao không tích góp mua nhà. Từ khi tốt nghiệp đại học, Jimin chỉ thuê một căn hộ dài hạn, ở một phát liền hơn sáu năm, cậu cũng không hiểu tại sao, chỉ cảm thấy mua nhà rồi thì cũng không ở, nên tiền bạc kiếm ra cậu đều để năm mới lì xì cho bố mẹ. 

Giờ thì cậu hiểu rồi.

Vẫn luôn có một ngôi nhà, một mái ấm, đang chờ cậu đến. 

.

.

.

.

.

.

.

END.




Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co