Chap 7: Sumeru
Veda Harcourt sinh ra trong gia tộc Harcourt – một trong những dòng họ lâu đời và danh giá bậc nhất Fontaine, nơi mà qua từng thế hệ đều sản sinh ra những học giả, nhà ngoại giao và quý tộc kiệt xuất. Người ta vẫn thường nói rằng được mang họ Harcourt đã là một vinh dự, nhưng chỉ những đứa trẻ lớn lên bên trong dinh thự ấy mới hiểu cái giá phải trả cho hai chữ "vinh dự" nặng nề đến nhường nào. Cha mẹ Veda có rất nhiều người con, nhưng giữa họ chưa bao giờ tồn tại thứ gọi là tình thân. Mỗi đứa trẻ đều được nuôi dưỡng như một tác phẩm cần được mài giũa hoàn hảo, là tương lai của gia tộc, là niềm kiêu hãnh phải được trưng bày trước thiên hạ. Người dạy Veda tập đi là nhũ mẫu, người uốn nắn từng cử chỉ là thầy lễ nghi, người chỉ nàng từng nốt nhạc đầu tiên là gia sư âm nhạc. Còn cha mẹ, trong ký ức của nàng, luôn là hai cái bóng ngồi ở cuối chiếc bàn ăn dài, đủ gần để nhìn thấy nhưng chưa bao giờ đủ gần để chạm tới.
Thuở nhỏ, Veda từng tin rằng chỉ cần ngoan hơn một chút, giỏi hơn một chút, cha mẹ sẽ nhìn mình lâu hơn. Nàng từng đứng hàng giờ ngoài cửa phòng làm việc chỉ để chờ một lời khen, từng cố ý đọc to những đoạn văn khó với hy vọng họ sẽ quay đầu lại. Nhưng đáp lại tất cả chỉ là sự hờ hững đến lạnh lẽo. Mãi cho đến năm bảy tuổi, nàng vô tình nghe thấy cha mình nói với anh cả: “Nếu tài năng của con đủ để tiến vào Giáo viện Sumeru, ta cũng chẳng cần nhờ vả ai để dát thêm sự hào nhoáng lên cái dòng họ này nữa.”
Đứa trẻ bảy tuổi khi ấy không hiểu ý nghĩa sâu xa của câu nói ấy. Nàng chỉ hiểu một điều vô cùng đơn giản: nếu mình đủ xuất sắc, cha mẹ sẽ yêu mình.
Thế là Veda bắt đầu học.
Nàng học đến quên ăn, quên ngủ, học đến mức những đầu ngón tay non nớt hằn đầy vết mực, những quyển sách dày hơn người nàng cũng bị lật đến sờn gáy. Trong khi những đứa trẻ khác chạy nhảy ngoài khu vườn đầy hoa, nàng vùi mình trong thư viện, ghi nhớ từng dòng chữ cổ, từng công thức hóa học, từng quy luật mà người lớn còn thấy khó hiểu. Nàng không còn học vì yêu thích nữa, mà học như một kẻ đang tuyệt vọng giành lấy quyền được tồn tại.
Rồi tài năng của nàng nở rộ.
Các gia sư bắt đầu tán thưởng, khách đến thăm gia tộc bắt đầu nhắc đến cái tên Veda với ánh mắt kinh ngạc. Và điều kỳ diệu nhất cuối cùng cũng xảy ra: cha mẹ nhìn thấy nàng. Họ xoa đầu nàng, mỉm cười với nàng, giới thiệu nàng với mọi người bằng giọng điệu đầy tự hào. Mỗi lời khen đều giống như giọt nước rơi xuống mảnh đất khô cằn trong lòng Veda, khiến nàng càng liều mạng chứng minh bản thân hơn nữa.
Nhưng niềm hạnh phúc ấy kéo dài không lâu. Một lần thất bại nhỏ khiến ánh mắt họ lạnh đi. Một bài kiểm tra không hoàn hảo khiến những lời dịu dàng biến mất.
Chỉ khi thành công, nàng mới được yêu thương. Chỉ khi hữu ích, nàng mới được công nhận.
Veda dần hiểu rằng tình cảm trong gia đình mình không phải thứ được trao đi vô điều kiện, mà là phần thưởng dành cho kẻ chiến thắng. Cha mẹ chưa bao giờ cần ép buộc nàng, bởi họ đã khiến nàng tự biến mình thành con rối của chính khát vọng được thừa nhận. Mỗi lần đạt thành tích, nàng lại tự nhủ phải cố hơn nữa. Mỗi lần mắc sai lầm, nàng ghét chính mình đến mức muốn xóa bỏ mọi yếu đuối khỏi cơ thể. Nàng không còn sống để hạnh phúc, mà sống để được nhìn nhận.
Rồi một ngày, khi vô tình nghe thấy cha mẹ dùng đúng những lời hứa hẹn ấy để điều khiển các em mình, nhìn họ cân nhắc tương lai của từng đứa con như đang tính toán giá trị của những món đồ cổ trong bộ sưu tập gia tộc, một thứ gì đó bên trong Veda đột ngột vỡ vụn.
Nếu tất cả chỉ là một cuộc trao đổi…
Nếu tình yêu cũng có thể đem lên bàn cân…
Vậy thì tại sao nàng phải tiếp tục khao khát nó?
Sự thất vọng tích tụ suốt hơn mười năm không bùng nổ bằng nước mắt hay giận dữ. Nó lặng lẽ mục ruỗng, rồi biến thành thứ lạnh lẽo hơn rất nhiều. Veda thôi chờ đợi. Thôi hy vọng. Thôi tin rằng mình cần được ai yêu thương để chứng minh giá trị của bản thân. Nàng bắt đầu nhìn con người bằng đúng cách cha mẹ từng nhìn nàng: đánh giá xem họ đem lại được gì, có ích đến đâu, có xứng đáng để đầu tư thời gian hay không. Những bài học về lễ nghi khiến nàng biết mỉm cười đúng lúc, nhưng nụ cười ấy không còn mang theo sự chân thành. Những lời khen ngợi khiến nàng biết cúi đầu cảm ơn, nhưng trong lòng chỉ còn sự tính toán tỉnh táo. Cái tôi từng bị dày xéo đến méo mó không biến mất, nó phản kháng bằng cách tự dựng lên một bức tường kiêu hãnh, cao đến mức không ai có thể bước qua.
Đến khi rời Fontaine sang Sumeru, ai cũng cho rằng Veda đã trở thành một tiểu thư hoàn mỹ. Nàng lịch thiệp, hòa đồng, biết cư xử, biết cách khiến người khác yêu quý mình. Nhưng đó chỉ là chiếc mặt nạ được mài giũa suốt nhiều năm trời. Ẩn dưới vẻ ngoài ấy là một tâm hồn đã bị bóp méo bởi chính sự giáo dục của gia tộc Harcourt. Nàng không còn nhìn sinh mạng bằng sự mềm lòng của một đứa trẻ từng khao khát yêu thương, mà nhìn chúng bằng con mắt của một người luôn cân nhắc giá trị và lợi ích. Trong sâu thẳm, Veda tin rằng nếu phải hy sinh một cá nhân để đổi lấy một kết quả lớn hơn, thì đó chỉ là cái giá cần thiết. Nàng vẫn có thể dịu dàng trò chuyện với người khác, vẫn có thể mỉm cười giữa đám đông, nhưng sự độc đoán đã bén rễ từ rất lâu, ăn sâu vào từng suy nghĩ mà chính nàng cũng không nhận ra.
Có lẽ bởi vậy, khi gặp Zandik, Veda chưa từng thật sự sợ hãi hắn.
Ngược lại, càng nhìn hắn, nàng càng có cảm giác như đang soi vào một tấm gương.Chỉ khác ở chỗ Zandik chưa bao giờ buồn che giấu phần bóng tối của mình, còn nàng đã dành cả cuộc đời để khoác lên nó một lớp lụa là hoàn hảo đến mức ngay cả chính bản thân cũng suýt tin rằng nó chưa từng tồn tại.
...
Nếu có một người phải là người đầu tiên đối diện với thứ tình cảm ấy, Veda biết đó sẽ không bao giờ là Zandik. Hắn có thể mất hàng đêm để giải một phương trình vô nghiệm, có thể phát hiện ra sai số nhỏ nhất trong hàng nghìn con số, nhưng lại là kẻ mù quáng đến kỳ lạ trước chính cảm xúc của mình. Hắn sẽ tiếp tục tự nhủ rằng đó chỉ là thói quen, chỉ là sự ăn ý của cộng sự, chỉ là một biến số có thể giải thích bằng lý trí.Veda hiểu điều đó. Bởi nàng cũng từng làm như vậy.
Cho nên, thay vì tiếp tục chờ đợi những ánh mắt lén lút và những lần quay đi vội vã, nàng quyết định kết thúc trò chơi mà cả hai đã kéo dài quá lâu.
Một buổi chiều hiếm hoi không có tiết học, Veda chỉ để lại trên bàn Zandik một mảnh giấy rất ngắn.“Đến khu vườn phía tây sau khi mặt trời lặn. Tôi có chuyện muốn nói.”
Không 1 lời giải thích, không 1 chữ ký. Nhưng cả hai đều biết người gửi là ai. Zandik đến đúng lúc khu vườn nằm khuất phía sau học viện vốn rất ít người lui tới. Tiếng nước từ đài phun nhỏ hòa cùng tiếng lá cây xào xạc khiến cả không gian yên tĩnh đến lạ. Veda đứng quay lưng về phía hắn, mái tóc vàng được ánh hoàng hôn phủ lên một tầng sáng dịu, tay khẽ đặt trên lan can đá.
Nàng không vòng vo. “Có phải anh thích tôi không?” Câu hỏi thẳng đến mức ngay cả Zandik cũng khựng lại. Hắn nhìn nàng rất lâu rồi mới đáp.
“Tại sao cô lại nghĩ vậy?”
“Vì anh nhìn tôi nhiều hơn nhìn bảng thí nghiệm.”
“Đó là quan sát.”
“Anh nhớ tôi mặc gì hôm qua.”
“Trí nhớ của tôi tốt.”
“Anh nhớ cả tuần trước.”
“…”
“Anh biết tôi thích uống loại trà nào, biết tôi ghét mùi của loại dược liệu nào, biết tôi sẽ nổi nóng khi ai đó làm rơi bút của mình. Thậm chí có lần anh còn mang theo chiếc khăn tay chỉ vì tôi từng nói phòng nghiên cứu quá lạnh.”
Veda quay người lại, đôi mắt xanh bình thản nhìn thẳng vào hắn.
“Đó không còn là quan sát nữa, Zandik.” Hắn không đáp. Lần đầu tiên trong đời, bộ óc luôn tìm được lời giải lại rơi vào khoảng trống.
Veda bật cười rất khẽ. “Thật kỳ lạ.
“Nếu là một người khác, có lẽ tôi đã không hỏi. Nếu là một người khác, có lẽ tôi cũng chẳng quan tâm câu trả lời.”
Nàng bước đến gần hơn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vừa đủ để nghe rõ nhịp thở của đối phương.
“Tôi đã nghĩ rất nhiều, thật sự đấy Zandik, tôi nghĩ mình chỉ muốn có một cộng sự xuất sắc. Rồi tôi nhận ra mỗi khi tìm được một cuốn sách hay, tôi muốn anh là người đọc đầu tiên. Mỗi khi đạt được một kết quả mới, tôi muốn nhìn xem anh sẽ phản ứng thế nào. Mỗi sáng trước khi đến phòng nghiên cứu, tôi dành nhiều thời gian chọn trang phục hơn mức cần thiết chỉ vì biết anh sẽ nhìn thấy và điều khiến tôi khó chịu nhất…”
“Là tôi thích việc được anh ngắm nhìn.”
Không gian lại chìm vào yên lặng.
Zandik cúi mắt nhìn nàng, như thể đang phân tích một vấn đề vượt ngoài mọi học thuyết hắn từng biết. “Vậy nếu tôi nói, tôi cũng luôn vô thức tìm cô đầu tiên mỗi khi bước vào phòng, rằng những ngày cô không đến, tôi không thể tập trung, rằng tôi đã nhiều lần tự hỏi tại sao mình lại nhớ rõ những chuyện liên quan đến cô hơn cả kết quả thí nghiệm của chính mình?”
“ Vậy đó là gì, Zandik?” Veda mỉm cười, đôi mắt nàng lúc này có thể khiến hắn chết chết chìm vào ánh xanh của biển cả.
“Là thích. Hay ít nhất, con người sẽ gọi như vậy.”
“ Chúng ta là con người, Zandik, dù cho bộ óc ta có vượt trên cả thần đi chăng nữa, ta vẫn là con người thôi."
Zandik trầm mặc một lúc rất lâu. Rồi hắn chậm rãi nói, như thể đang đọc lên một kết luận cuối cùng sau vô số lần kiểm chứng.
" Tôi không hợp để bước đến bất kỳ mối quan hệ nào, chúng ta đều hiểu tại sao. "
“ Vậy sao ta không thử dù chỉ 1 lần, hãy coi tình cảm là 1 phép thử, 1 phép thử cho cuộc đời của anh sẽ tiếp diễn ra sao nếu chấp nhận 1 ai đó trong cuộc đời mình? .”
"... "
Không có lời tỏ tình hoa mỹ, không có lời hứa sẽ mãi mãi bên nhau. Chỉ là hai con người vốn quen dùng lý trí để lý giải thế giới, cuối cùng cũng chấp nhận rằng có một vài thứ không cần chứng minh bằng số liệu vẫn có thể tồn tại.
Sau ngày hôm đó, họ vẫn là Veda và Zandik của học viện. Vẫn tranh luận đến cùng, vẫn bác bỏ giả thuyết của đối phương, vẫn thức trắng đêm trong phòng nghiên cứu và vẫn khiến mọi người đau đầu như cũ
Chỉ khác ở một điều rất nhỏ. Mỗi khi rời khỏi phòng, Veda sẽ rất tự nhiên bước chậm lại nửa nhịp. Và Zandik, người chưa từng chờ đợi bất kỳ ai, sẽ vô thức đi cùng tốc độ với nàng.
Không ai nói ra, nhưng từ lúc ấy, cả hai đều biết mình đã tìm được người duy nhất có thể sánh bước trên con đường đầy cô độc mà họ từng nghĩ sẽ phải đi một mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co