Truyen3h.Co

Đoản Huấn

1

MinkH1890

Trời đầu thu thật dễ chịu, gió và nắng điều nhẹ nhàng chẳng còn mang cái gắt gỏng của mùa hạ nữa.

Mọi thứ điều bình yên, nhẹ nhàng nếu như Khương Duy không đến....

-Mở cửa, mở cửa ra anh sợ gì mà không mở cửa?

-Anh không có ngu, em về đi mai tới.

Khương Duy hung hăng đập tay mình vào cánh cửa, miệng thì hét lớn vào điện thoại. Đằng sau cái ranh giới mỏng manh đó là con người đã phạm phải tội lỗi tày trời.

Anh run run cầm điện thoại trả lời, nhưng lời nói vẫn còn mạnh lắm.

-Anh mở cửa ra, em mà tự vào được thì anh coi chừng anh đó.

-Ha, làm...làm sao mà em vào được...ha. Thách.. Thách em đó

Sợ đến nói chẳng thành câu vậy mà anh ta vẫn mạnh miệng thách thức người bên ngoài.

-Anh được, để em xem anh trốn được bao lâu. Mật khẩu là gì nào, sinh nhật anh hay sinh nhật em. A hay là ngày quen nhau nhỉ?

Khương Duy thì thầm qua điện thoại, giọng cậu pha chút đùa cợt nhưng phần lớn là giận dữ. Ở trong đây Khống Lí nổi da gà lên từng đợt tay không tự chủ mà tắt máy.

" Chết, lỡ tắt máy rồi, làm sao đây, chắc em nó vào không được đâu mình phải tìm chổ trốn đã"

Bíp... Bíp... Bíp

Tiếng bấm mật khẩu của chung cư cứ bíp bíp khiến anh lo sợ, anh biết sớm muộn gì thì cậu cũng mò ra mà thôi, chạy là thượng sách.

Ting... Tong

-Ha... Anh chết chắc rồi

Cửa được mở ra, đúng như Khương Duy đoán, ảnh chẳng có ngu mà ngồi đó để cậu tóm một cách dễ dàng như vậy.

-Em điếm đến ba, không ra thì anh chết chắc nhé Khống Khống. 1...

Duy Khương đóng cửa, nãy giờ cậu làm phiền hàng xóm đủ rồi. Cậu đứng giữ phòng dõng nhạc to rõ từng chữ, trao cho người ấy một cơ hội.

-2.... 3.... Hôm nay anh chết với em, Trương Khống Lí.

Cậu hít một ngụm khí lạnh để dằn lại cơn hừng hực trong tâm gan. Cái phòng chu cư cũng không to, kì này anh chết thật rồi.

Cậu tìm ở bếp, phòng ăn, phòng tắm, phòng vệ sinh, cả cái kho nhỏ nữa mà anh vẫn không xuất hiện.

-A... Anh ấy không có ở đây, chạy đâu mất rồi mình phải về thôi.

Cậu nói to, rồi tiếng đóng cửa vang lên. Anh ở trong tủ đồ nãy giờ chẳng dám thở mạnh, nghe được câu nói đó anh mừng như vớ được vàng.

Anh đẩy cửa tủ ra, Khương Duy đã đứng đó, đứng trước mặt anh. Vui vẻ không lâu đã bị gương mặt bậm trợn đó làm cho sợ hãi.

-Bé, em...em...anh...anh xin lỗi...em về....

Lấm bấp như trẻ tập nói, anh hoảng quá chẳng biết mình đang nói gì nữa, nước mắt ứa ra hết rồi.

-Ra đây

-Em...em đừng phạt anh...anh xin lỗi...

Nhìn con người đang mếu máo cầu xin đó, Khương Duy mặt chẳng biến sắc, ánh mắt vẫn kiên định.

-Anh...anh ra mà, em...em...đừng nhìn anh như vậy...em xích qua một bên đi anh ra liền

Cậu vừa nhích người qua anh liền phóng thẳng về phía cửa, nhưng anh tính sao bằng cậu tính, cậu đã gài khóa rồi, giờ thì chỉ có trời mới cứu được anh.

-Thoát quần.

Cậu nhẹ nhàng nói, lời nói lướt qua tai khiến anh rùng hết cả mình. Thật sự đấy, anh sắp khóc rồi.

-Anh xin lỗi mà...

-Nhanh, trước khi em còn đủ kiên nhẫn.

Biết mình đã hết đường lui, anh nhè nhẹ cởi bỏ chiếc quần ngủ cùng chiếc Boxer để qua một bên.

Anh nấc lên như ấm ức, bước lại gần cậu.

-Ức lắm sao?

-Không... Hức...

-Nằm lên đó, anh không thoát được đâu đừng có mà giở trò nữa.

Cậu ghé sát rai anh thì thầm, tay thì bóp chặt lấy mông nhỉ kia mà cảnh cáo.

-Em đi uống miếng nước, ngoan thì em thương hư thì em thưởng cho 100 roi nhé.

Cậu để lại một nụ cười nhạt rồi đóng cửa lại. Xong rồi, xong anh rồi, kì này chỉ biết nghe lời mong giảm tội thôi chứ chả biết làm gì khác.

Anh thút thít, bước lên giường nằm sấp, mong em bé nguôi giận.

Cậu ra ngoài, đứng trước vòi nước chảy để dằn mình lại. Vài ngụm khí lại được cậu đưa vào phổi, sối một ít nước lên mặt, cậu vơ lấy cây đũa sới cơm của anh mà đi lại vào phòng.

Cạch...

Nghe tiếng mở của, cơ thể anh bất giác ngồng cứng, dầu càng vùi sâu vào hai cánh tay.

-Khống Lí, anh đã làm những gì?

-Anh...anh uống bia quá mức, anh...anh về còn chửi em vô lí còn block em trên mxh. Anh còn...anh còn ăn đồ cay nóng quá mức nữa...hức...

Chát.... Chát.... Chát.... Chát.... Chát.... Chát.

Không nói không rằng, cậu giáng roi xuống mông nhỏ. Đau đến khó tả, mông nhỏ đã xem xem đỏ rồi.

-Bé, đau anh... Hức

-Anh... Em hết nói nổi anh rồi. Anh một mình uống rượu đến 12h khuya, say mèm say khướt. Em là người đưa anh về chứ ai khác thì phải làm sao?

Chát... Chát... Chát... Chát... Chát... Chát...

Anh mở to mắt, ngạc nhiên khi biết hôm qua cậu là người đưa anh về. Vậy mà anh lại nhớ hôm qua anh sáu múi đẹp trai nào dẫn về.

-Bé... Anh... Hức... Anh đau...

-Anh xin xỏ cái gì? Lần trước ăn roi anh nói sao? Anh hứa anh hứa rồi có làm không? Còn thách thức em nữa.

Chát.... chát... Chát... Chát.... Chát... Chát...

2s một roi, roi dồn roi, đau đè lên nhau khiến đầu óc anh choáng ván. Anh nắm chặt lấy grap giường đến mức tay trắng bệt, mồ hôi, nước mắt hòa vào nhau chảy vào khóe mắt cay xè.

- Anh định hại thân mình đến khi nào đây, có chuyện gì thì cứ nói với em rồi hai ta cùng nhau giải quyết.

Chát... Chát... Chát... Chát... Chát... Chát...

-Nhưng mà anh... Hức... Anh sợ phiền em.. Hức

-Phiền em? Em đến đây là để mang đến cho anh sự tích cực, bây giờ anh đã có em rồi, chịu đựng một mình như trước không nên.

Chát.... Chát... Chát ... Chát... Chát.... Chát...

-Em không muốn anh giwũ suy nghĩ đó trong đầu nữa, em muốn anh phiền em, cứ kể bất cứ thứ gì anh muốn kể với em, bên em anh hãy cứ là anh...

-Anh đau quá... Hức... Bé... Hôm nay em đánh đau quá....

Anh đau đến oằn người, ngiêng mình sang một bên né đòn.

-Nằm ngay lại, anh chưa xong với em đâu.

-Bé.... Anh đau lắm... Hức... Em xem nổi lằn hết rồi.

Anh đưa hai tay ra sau xoa dịu cơn nóng rát khó chịu này.

-Ai cho xoa, chưa xong.

Cậu nắm lấy tay anh hất về phía trước, tiếp tục nhịp nhịp roi lên mông đã đỏ.

-Sao anh lại ăn đồ cay nóng?

-Tại... Tại.. Anh thèm

Chát... Chát... Chát... Chát... Chát... Chát...

-Anh thèm? Đơn giản quá ha, thèm là ăn hả? Còn bao tử của anh thì sao? Nó đang đau đó anh phải nghĩ tới nó chứ.

Chát... Chát... Chát... Chát... Chát... Chát...

-Hức... Duy Duy nhẹ...nhẹ tay....

-Đừng trẻ con như vậy và nghĩ tới sức khỏe của mình đi.

Chát... Chát... Chát... Chát... Chát... Chát...

-Anh sai mà... Hức... Em đừng tăng lực nữa..

-Biết sai mà vẫn làm, bao lần rồi.

Chát... Chát... Chát... Chát... Chát... Chát...

Grap giường đã ước cả mảng to, tay anh vò nát cả góc. Anh đau đến khó thở, cổ họng anh nghẹn chặt nhưng chẳng dám xin tha chỉ dám xin nhẹ.

Chát... Chát... Chát... Chát... Chát... Chát...

-Nhìn em

-Hức...

Anh ngước gương mặt ướt nhem nước mắt nhìn cậu, nước mắt như màng sương phủ che mờ tầm nhìn chằng thấy rõ cậu.

-Em trong không uy tín đến mức anh không thể tâm sự với em sao, hay anh và em chưa đủ tình cảm để đến giới hạn yêu đương.

-Không có... Hức....

-Vậy anh xem em là gì?

-Em... Em là bạn trai anh... Hức...

Cậu nhẹ đỡ anh dậy, để anh ngồi gọn vào lòng mình.

-Anh đã nói vậy rồi thì sao anh lại không tin em. Chúng ta đã là của nhau, chuyện của anh cũng là chuyện của em, phải nói cho nhau nghe không chỉ để biết mà còn để hiểu nữa chứ.

-Hức... Anh xin lỗi....

-Vậy hôm qua anh có chuyện gì?

Cậu nhẹ hỏi, tay xoa lấy cặp mông đỏ thẫm chi chít lằn roi. Hôm nay cậu quá tay thật.

-Anh bị trỉ trích ở chổ công ty... Hức... Bực lắm... Hức... Nhưng về nói em sợ em bị anh làm cho tiêu cực nên anh...anh không nói

-Sao anh biết em lại tiêu cực? Nếu anh nói, có thể em sẽ là người truyền cho anh sự tích cực thì sao? Đủ yêu thì mọi thứ sẽ trở thành màu hồng không sao cả.

-Hức... Hức... Anh xin lỗi

Câun nhẹ vuốt sóng lưng của anh, tay còn lại xoa mông nóng rát. Cảm giác này, cảm giác này thật dễ chịu, có lẽ đây là cảm giác của mùa thu. Anh dần vào giấc ngủ.

___________________________________

Seri này được mở bát tối nay hehe. Mong mn ủng hộ😘

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co