4.
Kể từ ngày làm tình với cô, ngày nào nàng cũng uống thuốc tránh thai dài hạn, vì thế nàng còn muốn đặt mấy cái đồng hồ báo thức để nhắc nhở bản thân, nhưng Minh Tuyết lại giấu thuốc ở chỗ khác để nàng đi tìm, thích nhìn bộ dáng nàng sốt ruột lại không có biện pháp, có nhiều lần tìm không thấy, phải cầu xin cô cho thuốc.
Lần này cũng không ngoại lệ, nàng mặc áo hoodie của Minh Tuyết, lo lắng tìm kiếm ba tiếng đồng hồ, lục soát cả hai tầng của biệt thự, ngay cả tủ quần áo cũng tìm, nhón gót, thấp thoáng cánh mông xanh tím ẩn hiện dưới lớp áo.
Dưới thảm cũng tìm, nàng quỳ trên mặt. đất rồi nằm sấp xuống, đem tiểu huyệt sưng đỏ bại lộ trước mắt cô, ngay cả chăn cũng lật lên, dưới giường cũng không có gì, Thu Phương ủy khuất cắn răng ngăn cho mình không khóc, run rẩy bước đến trước mặt Minh Tuyết.
"Đưa thuốc cho chị. Em bắn hết vào rồi. Chị không muốn mang thai. Em còn phải đi làm, không muốn có thai. Cầu xin Em!"
"Cầu xin cái gì, mang thai con tôi tính ra cũng đẹp mặt chị mà nhỉ?" Cô dựa lưng vào đầu giường, đôi mắt cười khẽ nheo lại, biểu cảm và lời nói đều rất rẻ rúng.
Thu Phương quỳ xuống, ôm lấy chân của cô rồi cho vào miệng liếm láp, cẩn thận liếm sạch sẽ từng ngón chân, cái miệng nhỏ nhắn há thành hình chữ o, đầu lưỡi lên xuống đem bàn chân liếm đến sạch sẽ, đầu lưỡi mềm mại liếm rất thoải mái.
Sau khi liếm sạch sẽ một cái, nàng ngẩng đầu hít hít mũi nói: "Làm ơn cho chị uống thuốc."
"Còn chân kia thì sao?"
Nàng lại cúi đầu, đem bàn chân ngậm vào trong miệng liếm sạch sẽ, ngoại trừ chảy ra rất nhiều nước dãi, âm thanh cố ý mút vào cũng đủ lớn để cô có thể nghe thấy rõ ràng nàng dâm đãng thế nào.
"Có, có thể cho chị uống thuốc được không?"
Minh Tuyết nhìn nàng chằm chằm, im lặng một hồi, từ trong túi lấy ra một viên thuốc màu trắng, ném xuống đất: "Ăn đi." Hóa ra cô đã lấy hết thuốc một bỏ vào túi.
Thu Phương ủy khuất, suýt chút nữa bật khóc thành tiếng. "Không ăn thì tôi đem nó vứt đi." Giọng điệu của cô càng thêm lạnh lùng. Thu Phương quỳ rạp trên mặt đất, dùng lưỡi ấn vào viên thuốc màu trắng, cho vào miệng, vận chuyển nước bọt, nuốt xuống viên thuốc, nàng nắm chặt tay, nước mắt không kìm được mà rơi xuống sàn, nước mũi càng chảy nhiều hơn.
+++
Thu Phương cứ ho suốt buổi làm buổi sáng, mặt đỏ bừng, đeo khẩu trang càng thêm ngạt thở, phát sốt vừa mới đỡ lại chuyển sang cảm lạnh, mọi thứ đều do Minh Tuyết ban tặng.
Chủ quán gọi nàng vào phòng riêng, pha cho nàng cốc nước nóng, bắt đầu tâm sự.
"Dạo này tinh thần em rất sa sút. Thu Phương, đừng bao giờ để chị nghe một lời phàn nàn nào từ khách hàng nữa nhé, từ hôm qua tới giờ chị không ngốc mặt lên nổi do nhưng lời phàn nàn của khách hàng về em!"
Thu Phương gật đầu cầm tách trà nóng: "Xin lỗi chị, em sẽ kỹ càng "
"Về đề xuất này, chị đã thảo luận với một số bạn nhân viên khác. Cảm thấy em hoàn toàn có thể. Một khi em đồng ý chị sẽ sắp xếp cho em một vài ca làm chỉ cần em không phát huy thất thường, được cử đi làm tuyệt đối không thành vấn đề!"
Thu Phương ngẩng đầu hỏi: "Ngoài em ra còn ai khác không?"
"Nhân viên mới chuyển đến cũng là một trong những nhân viên làm giỏi đứng đầu của quán chúng ta. Lực làm của cô ấy có thể ngang hàng với em. Cô ấy vào làm cũng kiếm tiền giống em "
"Vậy sao." Khi Thu Phương quay trở lại quầy, mọi người đã đi ra ngoài hết ngoại trừ nhân viên mới vào đang ngồi phía sau nàng. Ngọc Như đang rửa ly, ngẩng đầu lên, mí mắt mỏng lạnh lùng, nét mặt nhu hòa mát lạnh, Thu Phương cùng cô đối diện nhìn nhau, hai người nhất thời không nói chuyện, bầu không khí tương đối ngượng ngùng.
"Bọn họ đi tham gia gì đó, nghe nói là sếp tổ chức." Giọng nói trầm thấp ổn trọng, thành thục khiến người ta an tâm, thiếu nữ như vậy sao có thể bị bắt nạt được.
"Ừm, hiểu rồi." Thu Phương ngồi trước mặt cô, mông vẫn còn đau, đem toàn bộ sức nặng cơ thể nghiêng người về phía trước, trong quầy làm đã bật điều hòa, vì cảm lạnh, khiến cả người phát run, bả vai co lại, ghé lên bàn mơ màng sắp ngủ, tiếng thở đều vừa mềm vừa chọc người ngứa ngáy. Một lúc lâu sau, cho đến khi tiếng chuông chói tai trên hành lang đánh thức nàng, Thu Phương mới miễn cưỡng mở mắt ra, mí mắt mệt mỏi run lên, cổ đau nhức.
Khi nàng đứng thẳng dậy, một cái gì đó đột nhiên trượt khỏi vai nàng, nàng cúi đầu xuống thì thấy đó là một chiếc áo khoác màu đen. Thu Phương vội vàng nhặt nó lên nhìn lại, nhân viên mới đã không thấy đâu. Chiếc áo khoác này chắc hẳn là của cô, giờ lại đắp lên người nàng.
Thu Phương có thể tưởng tượng ra cảnh cô cầm chiếc áo khoác bước đến khoác nó lên người nàng. Còn mang theo chút hơi ấm, môi dưới bị cắn đến tái nhợt, lưu lại dấu răng sâu. Nhận thấy Minh Tuyết sắp trở lại, nàng nhanh chóng gấp áo khoác gọn gàng, đặt lên bàn cô.
Quả nhiên, ngay giây sau Minh Tuyết đã xuất hiện ở cửa lớp, hai tay đút túi quần, nhíu mày, nghiêng đầu, nhìn động tác trên tay nàng, nhếch môi hờ hững. "Chị đang làm gì đấy?"
"Nhặt, nhặt đồ." Trên tay Thu Phương đang cầm cây bút máy màu đen mà nàng lấy được từ bàn của Ngọc Như.
Giọng nói vẫn rất tệ, mũi bị nghẹt, nghe có vẻ yếu ớt. Cô bước tới, lấy trong túi ra năm cây kẹo hình sao ném cho nàng, kẹo rơi trên bàn phát ra tiếng "bang bang".
Sau đó cô không nói gì, ngồi lại ở góc hàng ghế đầu tiên, hai người cách xa nhau. Minh Tuyết không thích ăn đồ ngọt, cô cố ý mua cho nàng sao? Thu Phương tách ra một viên bỏ vào miệng, vị nho rất ngọt, còn có nhiều vị, nghe nói kẹo này bán rất chạy, siêu thị trước quán trong một ngày đã bị càn quét hết sạch. Dù sao còn nhiều như vậy, lén đưa một cái cũng không bị phát hiện.
Nàng xé một tờ giấy viết: Cảm ơn. Kẹp vào nắp bút của Ngọc Như buộc cây kẹo vào ống bút rồi đặt nó dưới áo khoác. Ngọc Như quay lại, vừa ngoáy tai vừa phun ra bài phát biểu của thầy hiệu trưởng với nàng, nói rất dài dòng. "A, sao chị lại có kẹo này?"
Cô ấy chỉ vào ba viên kẹo trên bàn. "Minh Tuyết đưa cho em, chị có muốn ăn không?"
Thu Phương ngậm kẹo trong miệng, nửa bên má phồng lên, cầm một viên đưa cho cô ấy. Vào lúc này, nàng thấy Hoyeon từ cửa trước đi vào, bước đến ngồi sau lưng nàng. "Thôi, chị không cần, chị không cần!"
Hoàng Yến liếc nhìn người ngồi ở hàng đầu tiên, thì thầm vào tai Thu Phương.
"Hôm nay em nhìn thấy được! Một nhân viên nữ nào đó đã mua kẹo này, đưa cho Minh Tuyết! Cậu ấy chỉ cầm lấy nó mà không nói gì. Em còn tưởng rằng đồng ý lời tỏ tình của nữ sinh đó. Thì ra là nhận lấy mang về cho chị"
Thu Phương cau mày ngẩn người, viên kẹo đường trong miệng nàng vỡ ra làm hai. Nàng đem que kẹo mút kéo nó ra khỏi miệng, thấy trên que có một đoạn chữ: [Thích chị là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời tôi.】
"Đây là cái gì vậy!" Hoàng Yến vừa chỉ vào dòng chữ vừa cười lớn: "Kẹo này dùng để tỏ tình, không biết sao? Mỗi que kẹo đều có những lời yêu thương khác nhau!"
Thu Phương mở to mắt, vội vàng quay đầu lại, Hoàng Yến vừa mới cho kẹo vào miệng, nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của nàng, khuôn mặt mềm mại dễ thương của nàng ngây người ra, đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm. Cô nhướng mày, đem kẹo cho vào trong miệng.
"Kẹo này không phải cho em sao?" Hoàng Yến kinh ngạc trợn to hai mắt, nhéo cổ khiến nàng quay đầu lại, trầm giọng hỏi nàng: "Chị thật sự không biết ý nghĩa của viên kẹo này sao!"
"Chị, chị thật sự không biết, chị chưa từng ăn qua."
Hoàng Yến quay đầu lại hỏi: "Ngọc Như chị đã từng ăn kẹo này chưa?"
"Đây là lần đầu tiên ăn." Cô ấy cười càng ngày càng cuồng dã, thậm chí còn nhéo cổ khiến nàng quay đầu lại, trầm giọng hỏi nàng: "Chị thật sự không biết ý nghĩa của viên kẹo này sao!"
"Chị, chị thật sự không biết, chưa từng ăn qua."
Hoàng Yến quay đầu lại hỏi: "Ngọc Như chị đã từng ăn kẹo này chưa?"
"Đây là lần đầu tiên ăn." Cô ấy cười càng ngày càng cuồng dã, thậm chí còn vỗ tay, giơ hai ngón tay cái lên về phía cô: "Hứa với tôi, chị nhất định phải ăn hết!"
Thu Phương vội vàng giải thích: "Không phải vậy đâu -"
"Ai nha, chị về chỗ cho em! Đừng nói nữa, sếp thấy được chết!" Hoàng Yến gục đầu vào bồn rửa, sếp đi tuần tra xung quanh, cả quầy im lặng trong giây lát.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co