Truyen3h.Co

Độc Sủng Vương Phi

Chương 52

ShinNguyen

*Rầm* cánh cửa phòng bị phá bỏ, thân ảnh cao gầy của Ji Yeon phóng như bay vào trong cuối người bế lấy Hiếu Mẫn đã dần mất đi ý thức chạy đi tìm IU để cầm máu.

"Thiện Anh, tỉnh lại. Thiện Anh.! Cô không được có chuyện.!"

Hiếu Mẫn trong mơ hồ lại nhìn thấy Trí Nghiên đang bế mình, khóe môi cong lên một chút lộ ra một nụ cười nhẹ nhàng, nụ cười như ánh nắng mặt trời chiếu thẳng vào tim ai đó...

"Ji Yeon, hồ sơ anh nhận rồi. Cô gái đó em giao cho anh là được rồi. Thư giãn đi." Lee Joon vỗ vỗ vai Ji Yeon, sau ngồi xuống băng ghế trước phòng cấp cứu.

"Joon, để em. Thiện Anh cần em.!"

"Yeonie, em lảm nhảm gì vậy? Em nên nhớ chúng ta đang hợp tác cùng cô ấy để lấy thông tin của tên trùm."

"Chỉ có em mới có thể làm Thiện Anh mở miệng nói ra nơi đó. Giao cô ấy cho em. Hồ sơ trong phòng đúng không? Em tự mình đi lấy." Ji Yeon nói xong đứng dậy đi về phía phòng làm việc của Lee Joon. Trong tim len lỏi một thứ cảm xúc lạ không tên. Lee Joon phóng ánh mắt khó hiểu nhìn về hướng Ji Yeon vừa đi. Rõ ràng trước đó còn bực tức khó chịu vậy mà giờ lại giành với anh.

....................................................

Trí Nghiên tỉnh lại, cả người không có chút khí lực, tay vịn lấy đầu đau như búa bổ. Ân Tĩnh ngủ ngồi ở trên ghế, nghe thấy tiếng động liền dụi dụi mắt tỉnh dậy.

"Tỉnh rồi sao?"

"Ai thay y phục cho ta?"

"Ngươi tự mình thay. Khi ta cùng Nhã Lâm đến ngươi đã bất tỉnh ở bên ngoài toàn thân ướt sũng. Ta đỡ ngươi đến bên phòng, ngươi liền tỉnh dậy đẩy ta ra ngoài. Một lát sau nghe tiếng động ta chạy vào thì ngươi đã thay xong y phục nằm bất động dưới đất." Ân Tĩnh day day hai bên đầu mệt mỏi đáp lời

"Ta ngủ bao lâu rồi?"

"Hai ngày rồi."

"Ngươi về chuẩn bị, ngày mai sẽ dẫn binh ra quân doanh." Trí Nghiên trầm mặc nói.

Ân Tĩnh như không tin vào tai mình, trợn mắt hỏi lại

"Trí Nghiên? Ngươi thế này còn muốn đi quân doanh làm gì? Hoàng thượng đã hạ chỉ cho ngươi ở trong phủ tịnh dưỡng. Sau khi hết bệnh mới được đến quân doanh. Hiện giờ quân doanh đã có ta cùng Nhã Lâm canh giữ. Yên tâm nghỉ ngơi đi."

"Ta là vương gia hay ngươi?"

"Ta..." Ân Tĩnh nhất thời không đáp được lời nào

"Ngày mai lên đường, ngươi trở về phủ đi." Trí Nghiên nằm xuống giường, kéo chăn che kín mặt, điệu bộ tiễn khách rất rõ ràng.

Ân Tĩnh bất đắc dĩ rời khỏi Lãnh vương phủ. Trí Nghiên từ trong chăn bật dậy, ho khan. Ho tới khi tay đẫm máu tươi, y phục cũng nhiễm vài giọt máu mới ngưng lại. Trí Nghiên lấy khăn lau vội tay, rồi mở cửa tủ gỗ, ôm lấy một y phục của Hiếu Mẫn. Áp mặt vào đó, hy vọng tìm được một chút hơi ấm còn sót lại của nàng. Nước mắt không biết từ lúc nào đã rơi xuống thấm ướt y phục trên tay Trí Nghiên.

Nàng đã hứa rồi mà

Đã hứa chúng ta mãi mãi bên nhau

Đã hứa chúng ta mười ngón tương khấu.
Đã hứa không bao giờ chia ly

Vậy tại sao bây giờ nàng lại đành lòng bỏ đi..trở về đi được không?

Ta ở nơi này, tim rất đau, trở về đi..

Thật..rất nhớ nàng...

Qua ngày hôm sau mặc kệ sự ngăn cản của Tố Nghiên, Trí Nghiên nhất quyết dẫn quân đi. Thần sắc Trí Nghiên hôm nay lạnh thật lạnh, tuy vậy vẫn ẩn hiện nét mệt mỏi sâu trong ánh mắt kia. Trí Nghiên lại như cũ khí chất xuất thần, tiêu sái nam nhân, quay đầu nhìn một cái các nữ tử có thể xin chết dưới chân Trí Nghiên. Nhưng người Trí Nghiên cần không phải họ và chưa bao giờ là họ.

Tại quân doanh Tây Kỳ

Trí Nghiên vận một thân bạch y, đứng trên đài cao quan sát khắp nơi, đêm đến trên cao gió thổi từng cơn lạnh cắt da cắt thịt. Trí Nghiên vẫn chung thủy đứng ở nơi đó, vạt áo tung bay theo gió, mang theo cảm giác cô độc, đáy mắt hiện rõ tia ưu thương..

"Khụ, khụ, khụ.." cổ họng truyền lên cảm giác ngứa, sau đó là một tràng ho dài ập tới. Trí Nghiên đưa tay lên che miệng, ho ra từng tràng dài, tới lúc đưa tay xuống, trong tay đã nhiễm không ít máu tươi.

"Chưa khỏi bệnh, nơi này cứ giao cho ta. Ngươi trở vào trong lều nghĩ ngơi đi." Hàm Ân Tĩnh đưa khăn tay cho Trí Nghiên lo lắng nói, vị bằng hữu này không biết vì chuyện gì gây nhau với tiểu vương phi kia để nàng bỏ đi sau đó lại biến thành cái dạng này. Khuôn mặt của Trí Nghiên hiện lên nét buồn bã, nhìn nghiêng cũng đủ để nhận thấy Trí Nghiên rõ ràng đã ốm đi rất nhiều. Chỉ có mười mấy ngày, Trí Nghiên đã biến thành người khác..

"Ta muốn ở nơi này quan sát một chút. Ngươi trở về lều trại thông báo cho Lý Nhã Lâm, sáng ngày mai sẽ bàn chiến sự. Đông Sở lần này phải diệt."

"Được, nơi này gió lớn. Ngươi cũng không nên ở lâu. Thân thể suy yếu, đánh giặc bằng cái gì?"

"Ân, ta đã biết." Trí Nghiên tùy ý đáp một tiếng, ánh mắt vẫn thủy chung nhìn về phía trước. Hàm Ân Tĩnh biết giờ khắc này có nói cái gì cũng không thể thay đổi được ý định của Trí Nghiên, đành thở dài một cái đi xuống đài cao trở về lều của mình.

Trí Nghiên ngồi ở trên thành, tà áo phất phơ bay theo gió, mang cho người khác cảm giác ưu thương, cô độc cùng tuyệt vọng. Tay khẽ động, Trí Nghiên rút ra một cây sáo ngọc, ngắm ngía một chút lại đưa lên miệng thổi, thanh âm nhẹ nhàng mang theo chút mất mác vang lên như ai oán giữa đêm khuya..

Gió thổi mưa tan thành những cánh hoa

Thời gian không theo kịp vó ngựa trắng tung bay

Ước mơ thời trẻ nàng nắm tay ta nói

Giờ đây vẫn còn giữ hay chăng?

Nắng hạ lên khi mây bay cuồn cuộn

Lệ nhạt nhòa bay hơi cùng năm tháng

Trên dặm đường dài, nàng và ta

Có ai để lạc bước chân rồi chăng?

Chúng ta đã từng nói sẽ không chia ly

Sẽ vĩnh viễn, mãi mãi bên cạnh nhau

Cho dù đối địch với thời gian

Cho dù phải xa rời thế giới này

Gió thổi hoa tuyết sáng bừng

Thổi trắng cả mái đầu của chúng ta

Nàng đã từng hứa sẽ không chia ly

Sẽ vĩnh viễn, mãi mãi bên cạnh nhau

Giờ đây ta muốn hỏi nàng rằng

Phải chăng đó chỉ là lời nói ngây thơ thời tuổi trẻ

Năm tháng hồn nhiên không chịu được dối gian

Tuổi trẻ hoang đường ta đã không phụ nàng

Mưa tuyết ơi xin đừng xóa mờ đi

Dấu vết khi xưa chúng ta từng bên nhau

Mưa tuyết dù to cũng không thể xóa nhòa

Kí ức chúng ta đã khắc vào lòng nhau

Năm dài tháng rộng, cỏ non xào xạc

Đêm trăng cao tiễn quân đi ngàn dặm

Lại chờ đợi, gió mùa thu năm sau

Khúc nhạc kết thúc, Trí Nghiên lại nhận lấy một trận ho, ho tới khi cả bàn tay đầy máu tươi mới ngưng lại. Mi tâm khẽ nheo, nhìn về phía xa. Ánh mắt lại phản phất nét buồn

["Mẫn nhi, hứa với ta mãi mãi không chia ly được không?"

"Được, chúng ta sẽ mãi mãi không chia ly"]

Đến cuối cùng thì lời hứa ngày đó cũng như gió thổi mây bay, chẳng có gì ở lại. Trí Nghiên đưa tay miết nhẹ lên chiếc nhẫn Hiếu Mẫn đeo nơi ngón áp út cho hắn, mỉm cười nói với chính mình

"Bảo bối, ta thật sự rất nhớ nàng."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co