Chương 7
Trọng càng ngày càng chìm sâu.
Không còn là những tưởng tượng lén lút nữa.
Dục vọng đã biến thành hành động thực tế, và anh không thể dừng lại.
Buổi trưa thứ Ba, văn phòng ngân hàng vắng tanh. Hầu hết nhân viên đi ăn cơm hoặc nghỉ trưa ở phòng nghỉ. Trọng khóa cửa phòng làm việc, kéo rèm kín mít.
Anh ngồi xuống ghế da, thở dốc.
Hôm nay anh lại không chịu nổi.
Từ sáng đến giờ, mỗi lần nhìn xuống đôi giày oxford bóng loáng của mình, anh lại nhớ đến đôi giày thể thao cũ kỹ, bẩn thỉu của Long – và rồi cặc anh lại cứng lên không kiểm soát.
Nhưng lần này, anh không chỉ sục trong phòng vệ sinh.
Anh muốn hơn thế.
Muốn cảm giác thật sự, muốn cái mùi đàn ông thật sự, muốn cái nhục nhã thật sự.
Trọng đứng dậy, lặng lẽ mở cửa phòng, bước ra hành lang.
Anh đi về phía phòng thay đồ nam ở tầng dưới – nơi các nhân viên nam để giày dép khi thay đồ thể thao giờ nghỉ trưa hoặc trước giờ tan sở.
Cửa phòng thay đồ khép hờ. Không ai ở đó.
Trọng bước vào, tim đập thình thịch.
Anh quỳ xuống ngay giữa sàn, mũi hít hà không khí.
Mùi mồ hôi chân, mùi giày da cũ, mùi tất cotton ẩm ướt – tất cả lẫn lộn.
Anh nhìn quanh, thấy đôi giày lười da nâu của anh Minh – trưởng phòng tín dụng, người hay đi bộ đến công ty, giày bên trong luôn ẩm và có mùi khá nồng.
Bên cạnh là đôi giày thể thao trắng của thằng thực tập sinh mới – chắc chắn đã mặc cả tuần chưa giặt.
Trọng run rẩy đưa tay cầm đôi giày của anh Minh lên.
Anh ấn mũi vào lòng giày, hít thật sâu.
Mùi hôi chân đàn ông, mặn chát, hơi tanh – không phải mùi của Long, nhưng đủ để khiến anh rên khẽ.
Anh lột đôi tất cũ vương vãi dưới sàn (chắc ai đó thay xong quên cất), ngậm vào miệng, sục cặc mạnh qua lớp quần tây.
“Ư… ba ơi… con là chó… con muốn mùi ba Long…”
Nhưng càng ngửi, anh càng thấy thiếu.
Mùi này nhạt quá. Không đủ thúi. Không đủ xâm chiếm. Không đủ… đàn ông như Long.
Anh bò ra hành lang nhỏ dẫn đến nhà vệ sinh nam.
Vào buồng cuối cùng – buồng ít người dùng nhất.
Trọng quỳ xuống trước bồn tiểu sứ trắng tinh.
Anh cúi sát, mũi chạm vào thành bồn nơi nước tiểu còn đọng lại vài giọt vàng nhạt.
Mùi khai nồng xộc lên.
Anh liếm thử một cái.
Vị mặn đắng, tanh tanh lan tỏa trên đầu lưỡi.
Trọng rên rỉ, sục cặc nhanh hơn, nước mắt chảy ra vì nhục nhã và sướng.
“Con chó dơ bẩn… liếm nước tiểu của đàn ông khác… nhưng vẫn không đủ… con chỉ muốn ba Long… chỉ muốn vớ thúi của ba… cặc ba…”
Anh bắn tinh đầy sàn nhà vệ sinh, tinh dịch trắng đục vương vãi trên gạch men.
Xong việc, anh vội lau sạch bằng khăn giấy, rửa tay, xịt nước hoa, trở lại phòng làm việc với vẻ mặt bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng anh vẫn không thỏa mãn.
Không hề.
Càng làm những việc dơ bẩn, càng tự hạ thấp mình, anh càng thèm Long hơn.
Thèm mùi cơ thể nồng nặc của gã.
Thèm bàn tay thô ráp nắn bóp.
Thèm con cặc to dài đâm sâu không thương tiếc.
Thèm lời thì thầm dâm đãng:
*“Con chó ngoan… chổng mông chờ ba.”*
Tối đó, về nhà, nhìn Duy đang nấu cơm, cười tươi rói chào anh, Trọng chỉ biết ôm chặt cậu từ phía sau, siết đến mức Duy hơi đau.
“Anh sao vậy? Hôm nay lạ lắm.”
Trọng thì thầm, giọng khàn khàn:
“Anh… nhớ em thôi.”
Nhưng trong đầu anh lúc ấy chỉ có một hình ảnh:
Long đứng trước mặt anh, lột vớ dơ, ấn vào miệng anh, rồi đẩy anh quỳ xuống sàn nhà, đụ anh ngay giữa phòng khách, trong khi Duy vẫn đang nấu cơm ở bếp.
Anh biết mình đã đi quá xa.
Đã không còn đường quay lại.
Và anh biết, chỉ cần một tin nhắn từ Long, anh sẽ quỳ xuống ngay lập tức, bất chấp tất cả.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn từ số quen thuộc:
“Con chó ngoan. Mai ba qua công ty ‘kiểm tra hệ thống điện’ cho ngân hàng mày. Chuẩn bị quỳ dưới bàn giám đốc chờ ba nhé. Đừng để thằng Duy biết… hoặc để nó biết cũng được. Ba muốn cả hai đứa cùng làm chó cho ba.”
Trọng đọc xong, tay run run.
Cặc anh lại cứng lên trong quần.
Anh không trả lời.
Nhưng anh biết, ngày mai, anh sẽ để cửa phòng giám đốc khép hờ.
Và sẽ quỳ dưới bàn, chờ đợi.
Vì anh không còn là Trọng nữa.
Anh chỉ là con chó của ba Long.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co