Chương 8
Long không đến như đã hứa.
Tin nhắn cuối cùng gã gửi cho Trọng là vào tối hôm trước ngày định “kiểm tra hệ thống điện” tại ngân hàng:
“Ba phải đi công tác gấp 3 tháng, tỉnh xa. Con chó ngoan chờ ba về nhé. Đừng có nghịch dại, nhớ giữ lỗ đít sạch sẽ chờ ba đụ tiếp. Cấm sục nếu không có vớ ba. Hiểu chưa?”
Trọng đọc xong, tay run đến mức suýt làm rơi điện thoại.
Không có Long.
Không có mùi hôi chân nồng nặc.
Không có bàn tay thô ráp.
Không có con cặc to dài đâm sâu không thương tiếc.
Chỉ còn lại anh – một mình với dục vọng đang thiêu đốt từ bên trong, không lối thoát.
Ba tháng đầu tiên, Trọng cố gắng kìm nén.
Anh tăng cường tập gym, chạy bộ sáng sớm, làm việc đến kiệt sức để không còn sức mà nghĩ ngợi. Nhưng càng cố, dục vọng càng bùng nổ dữ dội hơn.
Mỗi đêm về nhà, khi Duy đã ngủ say, Trọng lén ra phòng khách, quỳ xuống sàn, tự đái vào một cái ly thủy tinh, rồi cầm ly lên uống từng ngụm nhỏ. Vị khai nồng, mặn chát, ấm nóng trôi xuống cổ họng khiến anh rên khẽ, tay sục cặc điên cuồng.
“Con chó dơ bẩn… tự đái tự uống… như chó thật sự…”
Anh bắn tinh vào chính ly nước tiểu còn sót lại, rồi liếm sạch, nước mắt chảy dài vì nhục nhã. Nhưng càng nhục nhã, anh càng sướng.
Và vẫn không đủ.
Vẫn thiếu mùi của ba Long.
Tại công ty, mọi thứ càng tồi tệ hơn.
Giờ nghỉ trưa, khi văn phòng vắng người, Trọng lén lút vào phòng thay đồ nam.
Anh quỳ xuống, mặt áp sát hàng loạt đôi giày tây đồng nghiệp để dưới gầm tủ.
Đôi giày da nâu của anh Minh – trưởng phòng tín dụng, đi bộ cả tuần, mùi chân nồng nặc, hơi tanh.
Đôi giày đen bóng của anh Tuấn – kế toán trưởng, luôn mang tất cotton dày, mùi mồ hôi tích tụ.
Anh hít hà từng đôi, mũi chạm sát lòng giày, lưỡi liếm nhẹ lớp lót bên trong.
“Ư… mùi đàn ông… mùi chân… nhưng vẫn không phải ba Long…”
Có hôm anh trộm một đôi tất cũ của thằng thực tập sinh mới – thằng nhóc hay đi giày thể thao, tất trắng giờ đã xám xịt, ẩm ướt mồ hôi.
Trọng mang về phòng làm việc, khóa cửa, nhét đôi tất vào miệng, ngậm chặt, sục cặc đến khi bắn đầy bàn tay.
Xong việc, anh cẩn thận giặt sạch đôi tất, lén bỏ lại chỗ cũ, không ai hay biết.
Nhưng càng làm, anh càng thấy trống rỗng.
Tất cả chỉ là thay thế tạm bợ.
Không có cái mùi thúi thật sự, không có cái vị xâm chiếm thật sự, không có sự đè nén thật sự từ một gã đàn ông trung niên đầu trọc, xăm trổ, giang hồ hoàn lương.
Đêm khuya, khi Duy ngủ say bên cạnh, Trọng lén mở điện thoại, xem lại những tin nhắn cũ của Long.
Anh đọc đi đọc lại lời gã:
*“Con chó ngoan… chổng mông chờ ba.”*
*“Mai ba qua nhà, chuẩn bị quỳ sẵn.”*
Anh tự sục, tưởng tượng Long đang ở đây, ấn mông vào mặt anh, ép anh liếm lỗ đít gã trong khi Duy vẫn ngủ ngon lành.
“Ba ơi… con nhớ ba… con là chó của ba… con muốn ba đụ con… muốn ba đái vào miệng con…”
Anh bắn tinh lần thứ ba trong đêm, cơ thể run rẩy, nước mắt ướt đẫm gối.
Nhưng vẫn không thỏa mãn.
Vẫn thèm.
Thèm đến phát điên.
Ba tháng trôi qua chậm như tra tấn.
Mỗi ngày, Trọng càng sa đọa hơn.
Từ tự đái tự uống, trộm tất, liếm giày, anh bắt đầu mơ tưởng đến những điều kinh khủng hơn:
Quỳ dưới gầm bàn họp, để đồng nghiệp vô tình giẫm lên mặt anh bằng giày tây.
Hay lén vào nhà vệ sinh nam giờ cao điểm, liếm sạch bồn tiểu mà không biết ai đã dùng.
Nhưng dù có làm gì, anh vẫn chỉ nhớ đến một người.
Ba Long.
Và anh biết, khi gã trở về sau ba tháng, anh sẽ quỳ ngay lập tức, không cần gã phải ra lệnh.
Sẽ chổng mông, ngậm vớ, van xin được làm chó vĩnh viễn.
Vì anh không còn là Trọng nữa.
Chỉ là một con chó đang chờ chủ về.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co