C13
"Đăng Dương, sau lâu vậy mà chàng không tới?" Lâm Xuyến thướt tha yểu điệu tới gần người nam nhân trước mắt. Chẳng hiểu cớ gì mà người đó lại đang tức giận. "Sao, tân nương tử không thỏa mãn nổi chàng sao?"
"Đừng nhắc tới y!" Đăng Dương không nhịn được đập bàn, trên mặt hiện rõ cuồng nộ. Chỉ là đến tột cùng cơn tức này nhằm vào Hùng nhi hay là chính hắn thì hắn cũng không biết nữa!
"Ôi chao, nóng thế sao?" Lâm Xuyến không nén được mừng rỡ, "Người ta cũng không đắc tội chàng mà!"
Đăng Dương hối hận khi tới chỗ nàng ta. Nếu không phải vì sắc trời đã tối, hắn lại không có chỗ để đi thì cũng không muốn đến đây nghe nữ nhân trách móc này nọ.
Không biết Hùng nhi bây giờ thế nào rồi? Sau khi hai người đã thân mật vậy rồi mà vứt bỏ y như vậy thật không phải, nhất là hắn lại còn nói ra những lời như vậy, chắc chắn Hùng nhi sẽ khó chịu lắm.
Nhưng nếu cứ ở lại thì chỉ càng thêm xấu hổ. Hắn thực sự không biết làm sao đối mặt với Hùng nhi, đối mặt với chuyện bản thân mình ăn nằm với một nam nhân khác.
"Đăng Dương." Lâm Xuyến dán sát vào người hắn, "Chàng tính ngồi hậm hực cả đem hay tới ôm thiếp một cái?"
Thân thể nữ nhân vẫn mềm mại hơn! Dù Hùng nhi còn trẻ, thân cốt cũng không cứng rắn như nam nhân trưởng thành, nhưng dù sao cũng kém nữ nhân.
Trước đôi môi đỏ mọng tự động dâng tới, Đăng Dương vốn không cự tuyệt. Nhưng chẳng hiểu sao hôm nay, mùi son phấn quen thuộc kia bỗng làm hắn khó chịu, vô thức nhíu mày. Hắn nhẹ nhàng đẩy tấm thân vốn từng yêu thích nhất ra.
"Sao thế?" Lâm Xuyến bĩu môi, "Lâu vậy rồi mà chàng không muốn thiếp ư?"
"Đêm nay ta chỉ cần một nơi để ở thôi."
Lâm Xuyến trầm mặt, "Hừ! Tân nương tử vắt kiệt tinh lực của chàng rồi sao? Nếu vậy thì hà tất còn tới tìm ta làm gì?"
Đăng Dương không phí lời nói thẳng rằng khách điếm của Lâm Xuyến là nhà trọ duy nhất trên thị trấn, chỉ lạnh lùng đáp, "Đâu ai mời nàng tới phòng ta!"
Đã quen với việc Hùng nhi ngoan ngoãn vâng lời, Đăng Dương lúc này đã không thể chịu được mồm miệng sắc bén của nàng ta.
"Chàng thay đổi rồi!" Lâm Xuyến thận trọng nói, "Thê tử thu phục chàng rồi sao?"
"Đừng nói bậy! Chẳng ai có thể chế phục được ta!" Đăng Dương không kiên nhẫn nói.
"Vậy thì khi nào chàng thực hiện kế hoạch đuổi nữ nhân kia đi?" Lâm Xuyến ép hỏi.
"Đó không phải chuyện của nàng!" Đăng Dương không khách khí nói.
"Chàng!" Lâm Xuyến tức đến phát run.
"Lâm Xuyến." Đăng Dương đột nhiên nghiêm mặt nói, "Nàng muốn gả cho ta, là vì yêu ta sao?"
"Không yêu chàng thì ai nguyện chịu cơn tức của chàng chứ." Lâm Xuyến gắt giọng, "Người ta đã ở với chàng lâu như vậy rồi, giờ còn hỏi thế làm gì?"
"Nếu sau này ta lấy nàng thì nàng có dự tính gì cho tương lai?"
"Tương lai!" Lâm Xuyến lộ ra nụ cười say mê, "Chúng ta có thể ở trong nhà lớn ở mục trường của Trần gia." Có thể nói từ lâu nàng đã hướng tới khu nhà vĩ đại lừng danh quan ngoại.
"Sau đó, tiếp tục mở rộng khách điếm của ta, biến nơi đây thành nhà trọ lớn nhất quan ngoại. Chờ mọi chuyện đâu vào đấy rồi, chúng ta có thể ở trên trấn, cùng nhau quản lý nơi này."
"Nàng không ở mục trường sao?"
"Đôi khi ở vài ngày cũng được." Lâm Xuyến mỉm cười vỗ về, "Nhưng để mọi chuyện buôn bán suôn sẻ thì ở trên trấn vẫn tốt hơn."
"Nếu như ta nói, sau khi thành thân, chúng ta sẽ ở mục trường Thiên Phong thì sao?"
"Đương nhiên cũng được. Chỉ cần phòng ốc ở Thiên Phong xây xong là được." Lâm Xuyến hứa hẹn.
"Nàng không muốn cùng ta nỗ lực sao?" Đăng Dương nhướng mày.
"Chuyện trên mục trường, nữ nhân chúng ta làm sao làm được!" Lâm Xuyến ung dung đẩy đi.
"Không làm được, chỉ muốn ngồi không hưởng lộc sao?" Đăng Dương mỉa mai nói.
Bỗng nhiên hắn đứng dậy, không dừng lại nửa giây liền đi ra ngoài.
"Đăng Dương, đã muộn vậy rồi chàng còn định đi đâu?" Lâm Xuyến vội vã cất giọng hỏi.
"Đến nơi ta nên tới."
"Nơi nào chứ?" Lâm Xuyến lớn giọng hỏi, "Không phải chàng muốn lấy ta sao?"
Đăng Dương dừng bước, xoay người nhìn thẳng nàng ta.
"Chấp nhận hiện thực đi, Lâm Xuyến, chúng ta không thể đâu."
"Sao lại không chứ!" Lâm Xuyến kêu lên, tiến tới ôm cổ Đăng Dương, điên cuồng hôn hắn, "Thấy chưa, chàng muốn ta mà! Chúng ta là một đôi trời sinh. Trừ ta ra, không ai có thể thỏa mãn chàng được!"
"Đủ rồi!" Đăng Dương thô lỗ đẩy nàng ta ra. "Ta vĩnh viễn sẽ không lấy nàng đâu."
"Vì sao?" Lâm Xuyến giận dữ hỏi, "Vì con ả kia?"
Suy đoán của nàng quả nhiên thành sự thật, Đăng Dương của đêm nay đã không còn giống trước kia nữa, nhưng không ngờ hắn tới để ngả bài.
"Dù không có Hùng nhi, ta cũng sẽ không lấy nàng."
"Ta kém gì ả ta chứ?"
"Nàng biết không," Đăng Dương dịu dàng mỉm cười, "Có người nguyện theo ta ở nhà tranh vách đất, cùng ta đồng cam cộng khổ dựng lên tương lai sau này. Mặc cho nhà có cũ nát bao nhiêu, thức ăn có kham khổ thế nào, cũng chưa từng nói một câu oán hận. Là chính ta ngu ngốc, đi trách y chỉ vì một sự thật mà ngay cả bản thân y cũng không thể thay đổi được."
"Ta không hiểu chàng đang nói gì." Lâm Xuyến lắc đầu nói. Từ bao giờ Trần gia trở nên nghèo khổ như thế?
"Không hiểu cũng chẳng sao, ta biết là được rồi. Tóm lại, chúng ta không thể nào đâu."
"Câu trả lời của ta không được ư?" Lâm Xuyến hối hận không thôi.
Đăng Dương cười cười không đáp. Quay người, hắn không luyến tiếc liền rời đi.
Lúc này hắn vẫn chưa biết làm sao để đối mặt với Hùng nhi, cũng không biết nên làm thế nào giải quyết được mối tâm tình rối rắm không thể cắt đứt được giữa hai người. Nhưng bây giờ hắn chỉ biết mình thực sự mong muốn được ngay lập tức trông thấy Hùng nhi.
Trong đêm đen, tiếng vó ngựa rộn vang như sấm. Càng gần đến phòng nhỏ, trái tim Đăng Dương càng thêm thấp thỏm, nhưng càng nhiều cấp bách. Hắn không hiểu nổi vì sao mới chỉ vài canh giờ không gặp mà bây giờ lại khát khao được trông thấy Hùng nhi như thế.
May mà đã sắp tới nơi rồi!
Đến ngoài căn nhà tranh, nhìn trong phòng chỉ còn bóng đêm, Đăng Dương không khỏi hoài nghi. Mấy lần hắn về muộn thì Hùng nhi luôn châm đèn ngồi chờ, và khi hắn đẩy cửa ra, luôn có một nụ cười rực rỡ chào đón.
Lúc đó trong lòng hắn trào dâng những rung động ấm áp. Cảm giác có người chờ mình về nhà thật tuyệt!
Đăng Dương bước nhẹ, mở cửa đi vào, căng tai nghe động tĩnh trong phòng. Nhưng hồi lâu sau hắn vẫn không thấy có chút âm hưởng nào cả. Chắc là Hùng nhi đã khóc mệt rồi! Vừa nghĩ đến tiếng khóc như xoáy vào lòng ngước trước khi rời đi, Đăng Dương không nhịn được lập tức thắp nến.
Khi hắn nhìn về phía giường thì nét mặt hiện rõ ngạc nhiên. Bốn bề yên lặng, không có chút tiếng động nào cả, cũng không có gương mặt ngái ngủ mang theo nụ cười rạng rỡ chào đón hắn. Hắn lo sợ không yên. Bên trong không có ai cả. Hùng nhi đi đâu rồi?
"Hùng nhi?"
Hắn nóng ruột gọi. Không phải Hùng nhi đang giận nên chơi trốn tìm với hắn chứ? Chắc chắn rằng trong phòng không giấu được người, hắn xoay bước chạy ra ngoài, nương theo ánh trăng yếu ớt tìm khắp xung quanh một hình bóng không còn, nhưng chẳng được gì cả.
Trong lòng cảm thấy không ổn, Đăng Dương vội vàng chạy gấp vào phòng, kéo tung cánh tủ quần áo. Quả nhiên, khi hắn lục hết đồ trong đó thì chỉ thấy còn lại y phục của mình và nữ trang của Hùng nhi, riêng chiếc bọc nhỏ mà Hùng nhi vẫn không cho hắn xem đã biến mất.
"Vì sao?" Đăng Dương mệt mỏi khuỵu xuống.
Rốt cuộc thì vì sao Hùng nhi lại đi không nói một lời nào chứ? Trong phòng vẫn ngăn nắp như xưa, cả cơm nước mà ban ngày Hùng nhi chuẩn bị cho hắn vẫn chưa được hai vị chủ nhân chú ý tới còn ở nguyên trên bàn. Mọi thứ đều còn đó, chỉ thiếu một người.
Trong nhất thời, Đăng Dương cảm thấy hốt hoảng. Có lẽ, chỉ một lúc nữa thôi, Hùng nhi sẽ đẩy cửa bước vào, một lần nữa mỉm cười với hắn. Đúng thế, Hùng nhi thích nơi này như vậy, không thể nào nói đi là đi được.
Hai người cũng đã ở chung bên nhau bao lâu như thế, hơn mười ngày trời này không thể nào không có chút ý nghĩa với Hùng nhi. Y không thể chẳng chút lưu luyến mà cứ thế rời đi được. Đăng Dương không ngừng an ủi mình.
Chỉ là lúc này hắn đã quên, chính hắn là người ép y rời đi. Có lẽ trong vô thức hắn không muốn nhớ đến chuyện đó chăng? Hắn không thể tin được mình lại ngu xuẩn đuổi đi một người hết sức ý nghĩa với mình như vậy.
Không nhớ ai đã từng nói với hắn rằng, thích một người mà ngươi ghét mới thật sự chết người. Bây giờ Đăng Dương đã thực sự cảm nhận đầy đủ cái cảm giác muốn chết đó rồi. Đặc biệt khi người mà hắn thích, không chỉ là một kẻ đáng ghét, mà còn là một sự tồn tại cấm kỵ. Hai kích trí mạng cùng đâm tới một lúc như vậy, hắn làm sao xoay xở được đây?
Đã có khi hắn cười nhạt trước hạnh phúc, nhưng hiện giờ, chỉ cần Hùng nhi lập tức xuất hiện trước mặt thì hắn nhất định cam lòng phủ phục dưới chân Hùng nhi, chỉ cần y chịu ở lại bên hắn.
Đúng vậy, chỉ cần Hùng nhi xuất hiện.
Nhưng... rốt cuộc Hùng nhi đang ở nơi nào chứ? Đăng Dương hoảng hốt nhớ tới thân thế trôi giạt của y. Mất đi nơi che gió tránh mưa này, Hùng nhi biết đi về đâu đây?
Thiên nam địa bắc, trời đất rộng lớn như thế, hắn biết đi đâu mà tìm?
Nghĩ tới điều này, Đăng Dương không ngồi nổi nữa, vội vã lao ra khỏi cửa nhảy lên Thiểm Điện, nhanh như chớp chạy đi tìm người!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co