Truyen3h.Co

[Domicmasterd] "Cô dâu thế"

C16

thvsg_taegi


"Đăng Dương." Thiên Nghị mở miệng nhắc nhở hai người về sự tồn tại của mình, bầu không khí giữa hai người đó thật kỳ quái, thế giới của họ cứ như không cho người khác tham dự vậy, gã sắp thành người vô hình rồi, "Không phải đệ sắp thành thân ư, sao còn tới chỗ này ngủ?"

Đăng Dương mẫn cảm thấy thân thể người trong lòng cứng đờ, nội tâm cũng vui vẻ. Nhưng hắn oán nộ trừng trừng nhìn Thiên Nghị, bực gã không biết cái gì nên nói cái gì không.

"Ta sẽ không lấy bất cứ kẻ nào cả." Lời này là nói cho Quang Hùng nghe.

Trong lòng Quang Hùng khẽ động, hai mắt mở to nhìn hắn.

"Nếu như đệ bảo không cưới là có thể không cưới, thì hôm nay Lăng Sương sẽ không còn ở mục trường ở Trần gia rồi." Thiên Nghị châm chọc nói, "Ta cũng sẽ không phải khổ cực vất vả đi tìm cái tên tiểu tử thối vô tình vô nghĩa, muốn đi cũng không nói một tiếng!"

Nói xong, gã vươn tay bắt vành tai Quang Hùng, làm Quang Hùng đau đớn, nhịn không được đứng dậy, Đăng Dương thấy thế, hung bạo đẩy tay gã ra.

"Không được động chân động tay với Hùng nhi!" Đăng Dương cả giận nói.

"Nhưng ta là ân nhân của y, dạy dỗ một chút có gì không được?" Thiên Nghị không cam lòng vẫy vẫy tay, "Quang Hùng, đệ nói có đúng không?"

"Đúng ạ!" Quang Hùng vội vàng gật đầu.

Đăng Dương cực kỳ chán ghét Hùng nhi nghe lời người khác như thế, Hùng nhi... Hùng nhi chỉ có thể nghe lời hắn thôi!

"Sau này ta sẽ chăm sóc cho Hùng nhi, không cần huynh quan tâm."

"Nhưng mà," Thiên Nghị ngạc nhiên nói, "Không phải đệ đã đuổi Quang Hùng ra ngoài rồi sao?"

"Đó chỉ là hiểu lầm thôi." Đăng Dương vội vàng nói.

"Vậy sao?" Trên mặt Thiên Nghị mang theo hứng thú. Không thể khinh thường mị lực của Quang Hùng được, ngay cả Đăng Dương đều thích gần gũi y.

"Thôi được rồi được rồi, đêm đã khuya, ta không rảnh mà nói mấy chuyện này với đệ, chúng ta về nghỉ trước đây, ngày mai sẽ mang Quang Hùng đến Trần gia, vạch trần Lăng Sương là được chứ gì?" Thiên Nghị đề xuất.

"Huynh về đi, Hùng nhi ở lại."

"Quang Hùng?" Thiên Nghị dò hỏi.

Còn chưa để Quang Hùng có cơ hội trả lời, Đăng Dương đã kéo y vào nhà, đóng cửa cái rầm, bỏ mặc Thiên Nghị lơ ngơ bên ngoài.

Trời vừa sáng, Quang Hùng chớp mắt mấy cái, chậm rãi xoay người, tỉnh lại trong vòng tay ấm áp mà vững chắc. Lẳng lặng nâng người dậy, mái tóc đen huyền lộn xộn rủ xuống, con ngươi trong suốt ngưng nhìn người đang an giấc ngủ say bên cạnh.

Tối hôm qua sau khi bị Đăng Dương kéo vào nhà, hắn chẳng nói chẳng rằng, chỉ ném mình lên giường rồi cũng tự nằm xuống, ôm chặt lấy y, cứ như thế đến hừng đông.

Hình như đã lâu chưa được nhìn thấy gương mặt an tường hay mỉa mai của Đăng Dương, Quang Hùng không khỏi lộ ra nét cười ấm áp. Không muốn đánh thức hắn, định ngồi dậy thì phát hiện, cánh tay kia đã ôm chặt lấy mình, ngủ rồi cũng không buông lỏng.

Nhịn không được cười cười, Quang Hùng tham luyến dựa vào khuôn ngực dày rộng đó, gò má cũng cảm nhận được nhịp đập đều đều từ tim hắn.

Ưm! Quang Hùng thoải mái cọ cọ. Ấm áp ghê! Cả thân thể lẫn trái tim đều được sưởi ấm.

Thoáng ngẩng đầu, chăm chú nhìn tuấn dung góc cạnh, anh khí nghiêm nghị, không tự chủ được lại nhớ lại đêm cuồng loạn đó! Chính là đôi môi dày vừa đúng này đã làm ra nhiều chuyện khó xử với y như vậy sao?

Không ức chế được tiếng tim đập rộn như trống trận, Quang Hùng len len lại gần, mềm nhẹ hôn trộm một cái. Dù chỉ là nụ hôn thoáng qua, cũng làm lòng Quang Hùng đại loạn.

Ngón tay đặt trước ngực truyền đến rung động, Quang Hùng kinh hách trợn tròn mắt, chỉ thấy khóe miệng Đăng Dương lúc đầu khẽ nhếch, sau đó như không nhịn được, rốt cuộc cười lớn, mở ra đôi mắt sáng ngời hữu thần.

"Huynh... Huynh không ngủ?" Gương mặt Quang Hùng như núi lửa phun trào, chớp mắt đã cháy rụi.

Ngượng... ngượng chết đi được, y còn hôn trộm một nam nhân, lại chính là người đã sớm nói ghét y, Quang Hùng chỉ cảm thấy ngượng ngùng muốn chết, nhịn không được liền kéo chăn bao lấy mình, làm rùa đen rút đầu.

"Hùng nhi." Đăng Dương ngồi dậy, ôm cả người lẫn chăn vào lòng.

Quang Hùng bị trói buộc không thể động đậy, nhất thời không biết nên ngả vào lòng hắn, hay là cố gắng giãy ra. Muốn dựa vào hắn, không biết Đăng Dương có cho không? Muốn giãy hắn ra, trong lòng lại không muốn.

Cuối cùng, Quang Hùng quyết định thoải mái ở trong lòng hắn, dù sao nếu Đăng Dương không thích thì nhất định sẽ đẩy y ra.

Đăng Dương nhẹ nhàng hôn lên lọn tóc đen của người yêu, thỏa mãn khẽ thở dài, "Hùng nhi, ngủ ngon không?"

"Vâng." Quang Hùng nhẹ giọng đáp, khuôn mặt trắng nõn nhuốm màu e lệ, "Ta ngủ rất ngon." Có Đăng Dương bên mình, y thoải mái lắm.

"Ta cũng vậy." Đăng Dương hài lòng nói, "Hùng nhi, sau này đừng đi nữa, được không?"

Lúc đầu Quang Hùng không trả lời, một lúc sau mới đáp, "Huynh sắp kết hôn rồi!"

"Đệ để tâm sao?" Đăng Dương thử hỏi.

Quang Hùng giãy dụa thoát thân như trả lời, Đăng Dương vội vàng ôm y lại.

"Ta không thành thân, được không?"

"Vì sao không thành thân? "Thanh âm Quang Hùng rầu rĩ từ chăn bông truyền đến, "Huynh không cưới tiểu thư, là vì trong lòng sớm có người thương rồi, còn hỏi ta làm gì? Ta có là ai đâu?"

"Đệ nhớ dai thật đấy." Đăng Dương ngại ngùng nói.

"Ta vẫn đi là hơn." Quang Hùng khổ sở đáp.

"Đừng." Đăng Dương dùng thêm sức, "Không có người thương nào cả, chỉ lừa đệ thôi."

Quang Hùng thò đầu từ trong chăn ra, "Lừa ta?"

"Ừ!" Đăng Dương bối rối quay đầu đi, khuôn mặt nổi lên màu hồng mờ ám, "Lúc đầu, ta chỉ muốn để đệ biết khó mà lui."

"Còn... Bây giờ?" Quang Hùng ngập ngừng hỏi, "Vì... Vì sao muốn ta ở lại?"

"Đừng bắt ta nói những lời này." Đăng Dương lúng túng đáp.

"Nói cái gì?" Quang Hùng hỏi, lại mang theo chờ mong.

"Hùng nhi." Đăng Dương kéo Quang Hùng để đầu y tựa vào lòng mình, lúc này mới có dũng khí nói ra, "Ta rất xảo quyệt, khi chưa nghe được đệ nói ra trước thì ta cũng không muốn mở miệng. Nhưng ta có thể nói cho đệ biết, ta thích ở cùng đệ, có đệ ở bên, ta đã cảm thấy rất hài lòng. Ta muốn cả đời được ăn cùng đệ, ôm đệ cùng ngủ."

"... Ta cũng vậy." Quang Hùng nhỏ giọng thừa nhận.

" Mấy ngày nay không có đệ, ta..." Đăng Dương cẩn thận tìm từ thích hợp để hình dung cảm xúc của mình.

"Rất cô quạnh." Quang Hùng lẩm bẩm nói.

"Đúng." Đăng Dương cúi đầu, sâu trong đôi mắt tràn ngập cảm tình, "Ta rất cô quạnh."

Lời than thở khêu gợi cùng ánh mắt của Đăng Dương khiến Quang Hùng tê dại, y không tự giác nhìn lại Đăng Dương.

"Đệ nhìn ta như vậy, phải chịu hậu quả đấy."

Quang Hùng đang muốn hỏi thì ngay giây sau, môi Đăng Dương đã ngăn lại miệng y.

Nếm cặp môi phấn hồng trong lành ngon miệng khiến Đăng Dương nhớ lại tư vị tiêu hồn đêm hôm đó, gây cho hắn sự kích thích và hưởng thụ khác lạ, lại được Hùng nhi thuận theo vô điều kiện, càng như lửa cháy đổ thêm dầu, châm ngòi dục hỏa của hắn, khiến hắn càng muốn ngừng mà không được.

Hồi lâu, Đăng Dương mới để đôi môi hơi sưng đó có cơ hội thở dốc, nhìn cặp mắt sáng trong nửa như khép lại như xấu hổ, xinh đẹp nhường ấy, Đăng Dương lại bốc hỏa, một lần nữa che lại cặp môi đỏ mọng mê người đó.

"Huynh... Huynh không thể làm thế được..." Quang Hùng thì thào kháng nghị, "Chúng ta... đều là nam nhân, giữa hai nam nhân không thể làm loại sự tình này được."

"Ai quy định?" Đăng Dương nói nhỏ bên tai Quang Hùng, "Ai bảo đệ nhìn ta như thế, ta mới không chịu nổi."

"Nói... Nói bậy..." Hơi thở ấm áp trêu chọc vành tai mẫn cảm, khiến Quang Hùng bị nhột mà thụt vai lại, nhưng thân thể đã bị kiềm chế vững vàng, còn trốn đi đâu được?

"Nói bậy gì cơ?" Đăng Dương trêu ghẹo, "Vừa rồi ta còn chưa nói xong đâu! Ta không chỉ muốn đệ ăn cùng, ngủ cùng, mà còn muốn làm cùng ta nhiều chuyện thân mật hơn nữa kìa."

"Càng... Thân mật hơn?" Quang Hùng biết nhiệt độ trên mặt mình lại bay lên không ít.

Thật sự không ổn, mỗi lần gặp Đăng Dương, chỉ có thể lắp ba lắp bắp, phản ứng chậm chạp như vậy, không bị Đăng Dương ăn sạch mới là lạ.

"Không phải đêm đó đã làm rồi sao!" Đăng Dương như ám chỉ mà nhẹ nhàng vuốt ve qua cổ Quang Hùng, xem ra còn định lần xuống thêm nữa.

"Không... Không thể nói như vậy được, việc đó... việc đó chỉ có phu thê mới làm được thôi." Cả người Quang Hùng run lên bần bật, giọng nói chần chờ lại chẳng có tính thuyết phục.

"Đó mới là nói bậy!" Đăng Dương xấu xa đáp, "Chỉ cần là người yêu, đều có thể làm chuyện đó."

"Nhưng..." Từ 'yêu' này đã công phá bức tường phòng thủ chả chút vững chắc nào của Quang Hùng. Lời y nói mang theo tiếng khóc, "Huynh nói ôm ta tuyệt không thoải mái, kém hơn nữ nhân nhiều..."

"Ta nói bậy đấy." Đăng Dương đau lòng, không ngừng nhận sai, "Kỳ thực ôm đệ rất tốt, khi đó ta rất muốn làm thêm lần nữa, chỉ sợ đệ đau thôi..."

"Lúc đầu thì tốt, nhưng sau... sau lại... cũng rất... rất đau..."

"Quả nhiên làm đệ đau rồi!" Đăng Dương đau lòng nói, "Cho ta một cơ hội nữa, ta nhất định sẽ biểu hiện thật tốt, không làm đau đệ nữa đâu."

"Đừng... đừng ở trên giường nói... những lời không đứng đắn này!" Quang Hùng xấu hổ không dám ngẩng đầu lên.

"Không ở trên giường thì muốn ở đâu? Đây chính là những lời thực lòng của ta." Đăng Dương nói chẳng đứng đắn, "Yên tâm, lần này ta nhất định sẽ để đệ thật thoải mái, thật thoải mái."

Nói xong, Đăng Dương liền bắt đầu thực hiện lời hứa của hắn.

Đăng Dương kéo tay Quang Hùng đặt tại bụng dưới của mình, Quang Hùng vừa tiếp xúc với dục vọng nóng bỏng của hắn thì cả khuôn mặt liền đỏ rực lên, "Huynh... huynh... Thế nào..." Ngay cả nói cũng không xong, ngón tay y không ngừng run rẩy, nhưng lại càng kề cận hơn với nơi nóng rực của đó.

"Ta muốn đệ, Hùng nhi!" Đăng Dương kéo tay y cọ lên cọ xuống.

Trong lòng Quang Hùng biết rõ như vậy là sai, nhưng khi thâm tâm y ôm ấp tình cảm với Đăng Dương, y làm sao cự tuyệt hắn được?

Thôi thôi! Loại quan hệ này không thể nào kéo dài, càng không có tương lai, hai người chẳng thể ở mãi bên nhau được, những ngày bình thản ấm áp đã qua chỉ là hư ảo giả tạo.

Đã như vậy thì để y nắm thật chắc hạnh phúc lúc này thôi, ở lại bên cạnh Đăng Dương, Đăng Dương muốn làm gì thì cứ để hắn làm đi!

Một ngày kia, khi Đăng Dương muốn y rời đi, y cũng đã tích góp được chút hạnh phúc.

"Dương..." Y run rẩy cầm dục vọng của hắn, thuận theo lời của hắn, nhẹ nhàng trêu đùa, để Đăng Dương vui vẻ thở dốc.

"Ta thích nghe đệ gọi tên ta." Đăng Dương vùi đầu vào chiếc cổ mảnh khảnh của y, hạ xuống làn da trong suốt những hôn ngân, cũng cảm nhận mạch đập điên cuồng nơi đó.

Đó là vì hắn a...

"Thật đẹp..." Hơi dùng thêm lực, màu da trắng như tuyết sẽ hiện lên những dấu hồng nhạt, như cánh hoa xuân rơi trên mặt tuyết đông, thực sự là diễm lệ vô song.

"Sợ sao?" Đăng Dương vén những sợi tóc trên má Quang Hùng, để lộ ra gương mặt hoàn mỹ, chỉ thấy da thịt trắng nõn nổi lên màu thẹn thùng, dưới tia nắng ban mai, hàng mi dài họa ra một bóng mờ, đôi mắt ba quang lưu chuyển, viết nên sự tín nhiệm và hoàn toàn kính dâng không giả dối.

"Không sợ..." Nhìn kỹ khuôn mặt tuấn mỹ gần ngay trước mắt, thân thể cao to cường tráng như vậy, dường như có thể đỡ hết toàn bộ khó khăn, Quang Hùng không khỏi hoa mắt.

"Hùng nhi..." Sự tin tưởng tuyệt đối của Quang Hùng khiến cho tâm tình hắn nâng cao, Đăng Dương vội vàng như một thiếu niên gặp lần đầu tiên.

Hắn cúi đầu hôn đôi môi phấn hồng, hai tay xoa nhẹ làn da trắng nõn không tỳ vết trước ngực Quang Hùng, "Sờ đệ thật thích... Mềm mượt như tơ tằm vậy."

"Đệ sẽ thích, ta sẽ đối xử với đệ thật tốt, để đệ thật thoải mái thật thoải mái..." Đăng Dương thì thầm nói. Đây là lần đầu tiên hắn 'chăm sóc' cho tình nhân như vậy, dịu dàng từ tốn hôn môi y, rất sợ sẽ làm y bị thương.

Quả thực giống những lời Đăng Dương đã nói, y thích hắn dịu dàng lại cẩn thận che chở cho mình, cảm giác sung sướng tràn đầy từng tế bào đại não.

Quang Hùng nhắm mắt lại, thân thể run run, cố gắng phối hợp theo động tác của Đăng Dương, y hy vọng hắn có thể tìm được khoái cảm trên người y.

Đăng Dương đau lòng hôn lên tóc y, trán y, mắt y, môi y, mỗi một nơi trên người y, ngay cả rốn cũng không buông tha, có thể tiêu trừ sự chống cự xuất phát từ bản năng.

"Dương, huynh..." Quang Hùng cắn môi dưới, đau lòng nhìn đôi mày kiếm rậm của hắn khẽ nhíu, nhất định hắn đã nhẫn rất vất vả! "Ta... Ta được rồi, huynh không cần nhẫn đâu..."

"Hùng nhi, đệ... Ngốc ạ, ta có thể nhẫn được!" Sự quan tâm đơn thuần biết bao, làm sao hắn có thể không đau lòng, không yêu thương.

Quang Hùng lắc đầu, "Huynh không cần nhẫn." Y lặp lại lần nữa.

"Ngốc ạ!" Đăng Dương cầm lấy nơi dục vọng của Quang Hùng mà âu yếm, môi lưỡi đùa bỡn cặp môi đỏ mọng kia, hắn dùng thêm chút lực đã làm hơi thở của Quang Hùng không khỏi loạn cả lên.

Bàn tay kỹ xảo xoa nắn, phản ứng bản năng sinh lý khiến thân thể Quang Hùng run run, y khẽ hé mở đôi môi, tư thái diễm lệ liêu nhân, Đăng Dương đưa lưỡi tham nhập vào miệng Quang Hùng, để cơ thể y không tự chủ được mà run rẩy.

Trong mắt Đăng Dương tràn ngập ham muốn còn mãnh liệt hơn Quang Hùng cả trăm lần, hắn dụ dỗ, "Hay là như vầy, Hùng nhi, thả lỏng chính mình, cảm nhận dục vọng trong cơ thể mình đi."

Toàn thân Quang Hùng đều bị Đăng Dương hôn qua, ngay cả vùng kín cũng không buông tha, nhất là nơi tư mật ấy, lập tức được Đăng Dương âu yếm một hồi. Dục vọng của Đăng Dương trướng cao, không kìm lòng được mà kéo tay Quang Hùng, chạm vào nơi nóng bỏng đó.

Nhìn thứ nóng rực đang càng tăng nhiệt trong lòng bàn tay Quang Hùng, Đăng Dương thở hổn hển yêu cầu, "Hùng nhi, hôn nơi này đi, ta muốn xem dáng vẻ nhiệt tình khi đệ hôn nơi này của ta một lần."

Vì là Đăng Dương yêu cầu, Quang Hùng không thể nào cự tuyệt. Cổ họng y khô khốc, căn bản không thể nào tưởng tượng có một ngày mình sẽ làm chuyện này với một nam nhân, nhưng y vẫn từ từ cúi người xuống, thuận theo yêu cầu của hắn, hôn lên nơi tràn ngập dục vọng đó. Chỉ là, vì ngượng ngùng quá nên y không biết làm sao tiếp tục.

Đăng Dương vén tóc y, không ngừng dạy cho y biết phải làm thế nào.

"Đúng, nhẹ thôi, đừng dùng răng... Đúng rồi, từ từ ngậm vào, không cần cố sức..." Hắn thở ra một hơi thỏa mãn, hiển nhiên sự kích thích không thuần thục của Quang Hùng cũng khiến hắn khó có thể nhẫn nại, "Đúng, chính là như vậy..."

Dị vật thâm nhập trong cổ họng khiến Quang Hùng khó phun ra nuốt vào, dịch trắng liên tục tràn ra, dưới ánh sáng lóe lên hơi thở dâm mỹ khiến cho cả người y đều tỏa ra một dạng phong tình, khác hẳn với dáng vẻ thanh thuần thường ngày.

Nhìn Hùng nhi quyến rũ như vậy, Đăng Dương phát ra tiếng rống khàn khàn, lập tức xoay người Quang Hùng lại, vội vàng xâm nhập thân thể Quang Hùng, cảm giác dạt dào khiến hắn càng thêm thú tính, không khỏi lại càng va chạm mãnh liệt hơn trong cơ thể Quang Hùng, không còn lý trí để bận tâm xem Quang Hùng đã thích ứng rồi hay chưa.

"A..." Bị tiến vào bất thình lình, Quang Hùng không khỏi kinh hô một tiếng.

May mà vừa được làm trơn trước, dũng đạo chặt khít của Quang Hùng đã ướt át, không bị đau đớn dữ đội. Cộng thêm việc Đăng Dương hôn y, hôn lên những giọt nước mắt vì đau đớn mà rơi xuống không biết từ lúc nào, thì thầm những lời yêu thương, khiến y dần dần quên đi đau đớn.

Quang Hùng có thể cảm giác sự tồn tại Đăng Dương, lửa nóng trong cơ thể nói cho y biết Đăng Dương đang vội vàng, khi đau đớn dần giảm bớt, y chậm rãi di động thân dưới, lập tức nghe thấy tiếng thở dốc của hắn.

Quang Hùng cong khóe miệng, vui mừng khi biết mình cũng có thể ảnh hưởng đến Đăng Dương, không khỏi phát ra tiếng rên sung sướng, càng thêm kề sát cơ thể cường tráng của hắn, phối hợp tốc độ tiến xuất nhanh chóng của hắn, đong đưa thân thể mình, bắt đầu hưởng thụ khoái cảm khi làm tình.

Phản ứng của người trong lòng càng khiến Đăng Dương mất tự chủ, càng thêm phóng túng kích tình...

"Hùng nhi, ta muốn ra rồi, được không?"

"Ưm..." Quang Hùng cuồng loạn gật đầu.

"Ta muốn bắn trong cơ thể đệ, được không?" Đăng Dương yêu cầu.

"Huynh... Huynh thích thì được rồi..."

Gầm nhẹ một tiếng, một dòng nhiệt lưu bắn ra, Quang Hùng chỉ cảm thấy trong cơ thể nóng lên, không khỏi cũng tới cao trào. Cảm giác mệt mỏi, biếng nhác sau khi giải phóng khiến đôi mắt Quang Hùng từ từ nhắm lại, rất nhanh liền tiến vào mộng đẹp.

Một lúc lâu sau, Đăng Dương ngừng thở dốc, cúi đầu nhìn Quang Hùng trong lòng, y đã ngủ say từ bao giờ, gương mặt trắng trong mang theo nụ cười mệt nhọc nhưng an lòng.

Cánh tay cường tráng của hắn vòng qua thắt lưng Quang Hùng như bảo vệ, để thân thể mảnh khảnh của y sát vào lồng ngực rắn chắc của mình, vùi đầu vào mái tóc đen tuyền sáng bóng, ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người y. Sau đó hai người ôm nhau thật chặt, ngủ ngon lành.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co