Truyen3h.Co

domicmasterd || lỗi lầm ...

12.

ngoanxinhiuuu98


cậu và sữa đã đi khuất nhưng hắn vẫn đứng đực ra ngay cửa,chẳng phải mọi chuyện đã tốt lên rồi sao? chẳng phải ánh mắt của cậu nhìn hắn có vẻ ấm áp hơn rồi sao? sao bây giờ lại thành ra như này.

quang hùng để sữa ngồi trong cái chậu to vui vẻ nghịch nước,lê quang hùng ngồi bên cạnh nhìn chăm chăm vào đứa nhỏ với ánh mắt đầy suy tư,đáng lẽ cậu không nên mở lòng,vì như vậy cậu sẽ không phải đau lòng như bây giờ.

...lúc nãy tại nhà đăng dương...

"xin hỏi,đây có phải nhà của trần đăng dương không?"

quang hùng đơ người nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt mình,mãi mới mấp máy nói được "vâng,phải"

cô gái kia nhận được câu trả lời liền hài lòng mỉm cười,thân hình mảnh mai trong bộ váy mềm mại lách qua người cậu bước vào nhà như thể rất quen thuộc.

bối rối không biết phải làm gì,cậu vội vã đi theo người con gái lạ mặt kia vào trong,cô gái đi dạo vòng quanh ngôi nhà,đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại không hài lòng,đánh giá xung quanh cô mới chú ý đến cậu đang đứng ngây ra đó nhìn mình.

"ừm,cậu là...?"

câu hỏi bỏ lửng,cô gái đảo mắt nhìn cậu từ trên xuống dưới,bộ quần áo đơn giản hơi cũ kỉ,phong thái nhẹ nhàng,thật thà nhìn qua còn rất trẻ,lại nhìn đến chiếc máy hút bụi cậu cầm trên tay,cô mỉm cười.

"cậu là người dọn dẹp sao?"

cậu chỉ biết sững người trước câu nói kia,có vẻ cô gái ấy hiểu lầm rồi.

"nếu thế thì vất vả cho cậu rồi,mong cậu chiếu cố cho bống nhà tôi thật tốt nhé?"

'bống nhà tôi?'...

cậu cười nhạt trong lòng 'lê quang hùng,mày thật thảm hại'

cô gái kia hỏi han,dặn dò vài câu rồi cũng rời đi,không hề tỏ thái độ gì với cậu,ấy vậy trong thâm tâm cậu cảm thấy vô cùng khó chịu.

————————

"ba,ba ơi,baaa!" đang mải mê suy nghĩ,cậu giật mình vì tiếng gọi của đứa nhỏ "sữa tắm xong ròi nè~"

cậu nhìn khuôn mặt đáng yêu của con, trên môi nở nụ cười mà trong lòng sao lại chua chát quá đỗi,đến cuối cùng, người chịu thiệt thòi nhất vẫn là sữa ...

"sữa ơi, mình chuyển đi nơi khác nhé?" bế đứa nhỏ ra khỏi thau nước, lấy khăn bông to xụ quấn quanh người nó, cẩn thận lau khô.

"nhưng mình mới tới đây mà ba,cha có đi chung với chúng ta hong ạ?" sữa vẫn mãi miết nghịch đồ chơi, rất ngoan ngoãn đứng yên cho ba giúp mình lau người, thay đồ.

"chỉ có ba với sữa thôi, cha không đi cùng chúng ta được"

"hông chịu đâu,sữa muốn có cha"
nhưng sữa ơi, cha không cần chúng ta thì làm sao bây giờ?

thay đồ xong cậu để đứa nhỏ tự chơi loanh quanh trong nhà còn bản thân thì gọi cho bác lan,nhờ bác kiếm giúp mình một căn nhà mới,cậu đã quyết tâm rồi thà dứt khoát một lần còn hơn day dưa chỉ thêm mệt mỏi.

sữa ngồi chơi trên ghế ngoài phòng khách,nghe lỏm được ba thực sự muốn đi liền quăng đống đồ chơi xuống,chạy ra mở cửa rồi vội vàng đi sang bên nhà đối diện.

"cha ơi,cha,cha ơii!!" dáng người lùn xủn đứng trước nhà không ngừng nhảy nhảy,giọng vô cùng gấp gáp gọi.

cánh cửa mở ra nhưng trái với mong đợi của đứa nhỏ là cha của nó thì trước mặt nó là một người con gái lạ mặt mà nó không biết,cha sữa đâu? không lẽ cha bỏ ba con nó đi rồi sao?

nghĩ như thế mắt nó liền đỏ hoe,ầng ậng nước,khuôn miệng mếu máo,cô gái kia thấy nó sắp khóc liền hoảng hốt,vội ngồi sụp xuống,kéo đứa nhỏ lại gần hỏi han "sao con lại khóc,con là con nhà ai,con đi lạc hả?"

đứa nhỏ thấy cô hỏi liền oà lên khóc nức nở, "ôi thôi,ngoan nào,đừng khóc,để cô dắt con đi tìm ba mẹ nhé" cô áp tay vào hai bầu má đỏ rực vì khóc của đứa nhỏ,lau đi những giọt nước mắt đang tu tu chảy ra.

"huhu cha đâu rồi,cô trả cha cho sữa huhu"

đứa nhỏ vẫn không chịu nín mặc cho cô ra sức dỗ dành,tiếng khóc nức nở của đứa nhỏ đã gây chú ý vào bên trong.

"ngọc anh à,có chuyện gì mà ồn ào thế?"

trần đăng dương hiện đang vô cùng chán nản vật vờ trên sofa,nghe được tiếng khóc lóc của con nít liền lê tấm thân nặng nề đứng dậy đi ra ngoài,bước ra thấy sữa đang khóc hắn vội chạy lại ôm đứa nhỏ vào lòng dỗ dành.

"sữa,có cha ở đây rồi,con ngoan,đừng khóc nữa,nói cha nghe có chuyện gì?"

đứa nhỏ được cha ôm thật chặt trong vòng tay liền lấy lại bình tĩnh, dần nín khóc,cha của sữa đây rồi, cha vẫn ở đây, cha không có bỏ đi.

"cha, cha" giọng nói non nót liên tục gọi hắn, khiến cho lòng hắn cuồn cuộn không yên.

"ừ, cha đây, cha đang ở với sữa đây"

ngay khi ấy,hùng ở nhà đối diện đã phát hiện sữa đi mất,cậu hốt hoảng tìm khắp nhà vẫn không thấy con đâu, vội chạy ra sân,vừa ra khỏi cửa liền thấy đăng dương đang ôm sữa vào lòng,sữa gục mặt vào vai hắn khóc nức nở, bên cạnh cả hai còn có cô gái ban sáng.

vội vã băng qua đoạn đường vắng, chạy đến căn nhà đối diện,lê quang hùng một lời cũng không nói, chỉ đưa tay đến muốn cướp sữa từ trong lòng trần đăng dương về,hắn đương nhiên không để cậu toại nguyện, vòng tay đang ôm sữa siết chặt hơn, người cũng né qua một bên, thoát khỏi hành động của cậu.

"đau..." sữa bị lôi kéo đến nức nở mà kêu lên một tiếng.

"hùng,em làm cái gì vậy? con đau rồi kìa" nghe con trai kêu đau,hắn cũng bắt đầu hơi lớn tiếng nhưng nhìn xuống hai chân vẫn để trần và cả mấy giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cậu, hắn lại không nhịn được xót xa.

"có gì vào trong nói, em mới khỏi ốm đừng ra gió nhiều" trước sự quan tâm của hắn, cậu vẫn bướng bĩnh muốn cướp lấy sữa,thấy cậu như vậy, hắn tưởng cậu vẫn còn giận chuyện sữa bị té.

lại cộng thêm vẻ mặt lo lắng ban nãy của cậu nữa, có lẽ ban nãy sữa tự ý chạy qua đây mà không nói gì, khiến cậy lo lắng nên càng thêm tức giận.

"mặc xác tôi, có đau thì cũng không cần anh lo,sữa là con của tôi, tôi tự lo cho nó được, còn anh lo cho bạn gái của anh đi"

—————

nay tặng mấy bồ iu 2 chap nhoa,rồi ráng đợi tui nha,tui còn lo cho con iu "thôi mò..."hieusol của tui nữa,mng qua đọc ủng hộ bé nó nữa nhéeee,mãi iu🫶🏻💕

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co