_4_
"Mấy biển số xe đặc biệt này không dành cho người thường đâu, người ngồi trong chiếc xe này, cậu cũng càng không thể tùy tiện đụng vào, biển số tuy đẹp nhưng là tai họa đó. Làm trong ngành này cậu phải lanh lẹ một chút, đâu có ai ngốc mà lại vác biển số xe như vậy chạy loanh quanh ngoài đường, còn vi phạm luật giao thông thêm lần nữa trước mặt cảnh sát chứ?"
Cậu cảnh sát trẻ kia đưa mắt nhìn lại biển số xe đó thêm một lần nữa, ghi nhớ cho thật kỹ bài học đầu tiên khi mới vào nghề.
Ban đầu cả hai chỉ định âm thầm đuổi theo phía sau cô mà thôi, nhưng càng ngày tốc độ của cô lại càng lớn, đến cả hai chiếc xe thể thao cũng không thể đuổi theo ngang bằng.
Họ sợ cô gặp nguy hiểm, cả hai xe cứ điên cuồng vồ ga, tiếng động cơ xe lấn át đi cả tiếng mưa bên ngoài.
Đến khi xe của Petai thành công chặn đầu xe của cô, cô mới dừng lại.
Khó chịu bước xuống xe, cô đi lại phía Petai bực tức đẩy mạnh vai anh "Anh làm cái quái gì vậy hả? Đuổi theo em làm gì? Còn chặn xe nữa. " nói được một chút khuôn mặt tức giận của cô thay đổi, cô không thể kiềm chế được cảm xúc nữa, nước mắt chảy ra hòa vào nước mưa.
Cô quỵ xuống đất "Anh cản em làm gì chứ, cản em làm gì chứ, tại sao chứ?..."
Petai không nói gì, chỉ quỳ xuống đất ôm chặt cô vào lòng, lúc này cô như không còn kiểm soát, điên cuồng khóc và la hét.
Nanfah nhìn thấy cảnh này không thể làm gì, chỉ có thể cầm cây dù đứng ở đó che cho cô.
5h sáng Irin đã thức dậy, cô có định xoay người sang để ngồi dậy nhưng tay phải lại có chút nặng nề.
Cô mệt mỏi nằm xuống rồi xoay mặt qua phải, Petai dù ngủ gục tay vẫn nắm chặt tay cô.
Có lẽ hôm qua cô đã sốt, khăn ướt còn đang trên đầu, vẫn còn ướt giống như Petai đã cực lực chăm sóc cho cô cả đêm.
Cô không nhúc nhích chỉ di chuyển đầu nhìn thẳng lên trần nhà. Mắt cứ nhìn cái đèn trên trần nhà, nhìn quá quen, quen đến mức chỉ nhìn thôi cũng biết đây là đâu.
Cái đèn này là lúc trang trí căn phòng cô và Pine đã mua nó. Ban đầu Pine không thích, vì nó có chút cầu kì không phù hợp với cách bày trí trong phòng, nhưng vẫn treo lên vì cô là người chọn.
Bây giờ nhìn kỹ một chút, cô cũng chỉ có thể cười thôi. Đúng là không phù hợp, lúc đó đúng là ấu trĩ.
Vài tiếng trôi qua, cô vẫn không nhìn thứ khác hoặc có thể cô không thể nhìn được thứ khác trừ nó.
Đến khi Petai chuyển người, co ro người vì lạnh, cô mới bất giác để tâm mà ngồi dậy.
Lấy một cái khăn trắng trong tủ đắp lên người Petai, còn lấy khăn thấm ướt rồi đắp lên trán cho Petai, còn tiện tay tăng nhiệt trong phòng rồi mới rời đi.
Ở Rendezvous có thể mở phòng, giống như khách sạn vậy, số lượng phòng có hạn, số phòng đặc biệt cũng có hạn và chỉ có The Jungle mới có thể kêu Hunter mở loại phòng này.
Riêng Pine anh còn có một phòng riêng, nó là phòng đặc biệt nhất cũng chỉ có anh mở được nó.
Và nó có 1 lỗ hổng đó chính là Irin là người đặc biệt cũng có thể mở căn phòng này.
Cô biết sáng sớm, trước khi đi làm Pine đều ghé sang đây để ngồi một lát mới đi, nếu còn không chịu đi cô sẽ phải đụng mặt.
Đúng là không thể lường được điều gì vừa đi xuống tới cầu thang cô đã bắt gặp Pine đang ngồi ở quầy bar cùng với Hack.
Cô tự nhiên bước tới chào Hunter và bóp mạnh vai của Hack rồi rời đi.
Đây là lần đầu cô lơ đi người mình thích. Cũng là lần đầu mọi người chứng kiến điều này.
Cô vừa đi thì Petai cũng lờ mờ cầm cái khăn trắng bước tới quầy bar.
"Irin em ấy đi khi nào vậy?" Petai vừa nói vừa xếp lại cái khăn trắng ngay ngắn, tỉ mỉ đến lạ.
Hunter đang lau sạch mấy cái ly để lên kệ, nghe thấy vẫn trả lời "Vừa đi không lâu thì cậu xuống đấy."
Khác với Hunter từ lúc Petai đi lại Hack chỉ để ý đến cử chỉ chăm chút chiếc khăn kia của Petai.
"Cái đó lại là gì đây?"
Petai quay sang hiểu ý Hack là đang nói đến chiếc khăn liền giải thích "Đây là cái khăn Irin đã đắp cho tao."
Hack nghe đến Irin liền tỏ rõ thái độ, nhăn mày "Có cần làm đến mức này không? Sợ dơ thì xếp xong nuốt luôn vào bụng đi." Nói xong liền cầm ly rượu lên uống một mạch.
Có điều Petai không quan tâm, bây giờ trong đầu anh chỉ có cái khăn.
Pine không nói gì cả, anh vừa nhìn lướt qua đã biết cái khăn là từ phòng của mình. Trên đó còn có cả hình thêu đó, ở đây chỉ có phòng anh mới có loại khăn này.
Nanfah và Nathee từ ngoài vui vẻ đi vào. Vừa ngồi xuống liền tò mò hỏi về cái khăn, sau đó cũng được Petai kể rõ.
Nghe xong câu chuyện, Nanfah liền cảm thán "Hôm qua anh ở lại với em ấy cả đêm sao?"
Chưa kịp trả lời thì Irin bước vào, cô cầm trên tay một hộp cháo với bịch thuốc, vừa bước lại gần Petai cô đã chìa tay sờ lên trán anh.
Đứng một lát "Anh đỡ sốt rồi, nhưng nhớ phải ăn sáng và uống thuốc đầy đủ đó. "
Cô quay sang Hunter dặn dò "Anh đừng cho anh ấy uống rượu đấy nhé."
Sau khi Hunter đồng ý mới rời đi.
Cả một đám người ngồi xung quanh Petai như vậy, vậy mà đều bị cô ngó lơ.
Người thì khó hiểu người thì không vui, chỉ có Petai là vui vẻ hẳn trong lòng.
Hack cầm chai nước suối đi lên sân thượng, khi nãy Irin vừa đi thì Pine cũng cầm chai bia một mình lên lầu.
Hack đi đến ngồi bên cạnh, giựt chai bia từ tay của Pine, rồi đẩy cho anh chai nước, miệng lầm bầm trách mắng.
"Cả ngày hôm qua mày uống như chết đi sống lại rồi, mới sáng sớm mày lại uống tiếp? Sợ không chết sao? "
Pine đặt chai nước xuống mắt nhìn xuống bên dưới, xe cộ chạy tới chạy lui, ồn ào, tấp nập.
***(hồi tưởng)
"Không khí ở đây ban đêm cũng đẹp đó chứ. Hèn gì anh lại thích lên đây hơn cả ngồi ở dưới chơi với mọi người."
"Đây là nơi yêu thích của anh đó."
"Có lí do không?"
"Không biết nữa."
"Anh thích nhưng lại không biết lí do sao? Vậy đâu có gọi là thích chứ. "
"Thích cũng cần có li do sao?"
"Đúng, cũng giống như việc em thích anh vậy, nó có hàng ngàn hàng vạn lí do."
"Anh thích nó vì nó là nó thôi."
"Anh lạc đề thật đó"
***
Hack húych mạnh vào vai của Pine nhìn mặt có vẻ khó chịu.
"Tao nói nãy giờ mày đừng nói là không nghe gì đó."
Pine nhìn Hack một lát, mặt có chút ngạc nhiên, lát sau anh bật cười cầm chai nước lên uống nhưu không có chuyện gì xảy ra.
"Lại bận tâm cái gì vậy?"
"Tao cũng không biết, rốt cuộc là chuyện gì."
"Vậy thì đúng là lạ đó. Nếu là thường ngày tao hỏi câu này, chắc chắn mày cũng chỉ có 1 câu trả lời, hôm nay lại trả lời câu khác. "
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co