Merge
Danielle thích nấu ăn.
Cô không rảnh, rất bận là đằng khác, vậy nhưng căn bếp lại là nơi duy nhất cô có thể tư duy mà không có những suy nghĩ lộn xộn đánh nhau trong đầu. Cô lo một ngày ba bữa, giữ cho căn hộ tràn ngập hương thơm của cà phê Arabica mỗi sáng, cho bữa trưa nghi ngút khói và ấm cúng, và bữa tối để sẵn trong lò vi sóng chờ người còn lại về.
Daniel chẳng bao giờ bảo "thank you", nhưng chén bát sáng bóng sau mỗi bữa ăn và tủ lạnh không bao giờ thiếu nguyên liệu là lời cảm ơn lặng lẽ nhất cậu có thể làm.
Buổi sáng, họ hiếm khi chào nhau.
Cà phê, bánh mì phết bơ lạc, đôi khi là mứt mâm xôi, và yên bình.
Chỉ có tiếng chân ghế rê trên sàn gỗ, tiếng vụn bánh mì mới nướng giòn rụm, tiếng rót cà phê tóc tách, và ánh mắt lướt thỉnh thoảng qua nhau rồi lại trở về với sự bận rộn của chính mình.
Tất cả vừa đủ để biết người kia vẫn ở đó, quan tâm và chăm sóc, trong cái im lặng hữu hình nhất.
Phần lớn thời gian, căn hộ trống.
Danielle hoặc ở lớp, hoặc lang thang, hoặc ngồi vẽ ở quán cà phê.
Daniel thì ở bệnh viện thực tập, không thì sẽ là ngồi học bài ở thư viện.
Buổi tối, khi cả hai đều về đến nhà, họ gần như không nói chuyện với nhau — họ ăn tối, đôi khi là Daniel một mình với bữa tối đã chuẩn bị sẵn, rồi cậu rửa chén, rồi mỗi người một việc, sự ồn ào online đến khi ra ngoài đời lại quá đỗi im ắng, có lẽ là bởi vì khi hai đôi đồng tử màu hổ phách đó vô tình chạm nhau, một người sẽ cúi đầu xuống, và người còn lại sẽ quay đi, hai khuôn mặt giống nhau đến tám phần dần ửng lên.
Thỉnh thoảng, một câu đối thoại xuất hiện giữa những khoảng im lặng:
"You cooked again?"
"You cleaned again?"
"Guess we're even."
Rồi lại là im lặng.
Dù không ồn ào, căn hộ vẫn có dấu vết của "sống chung". Một chiếc tách có hoa văn như từ thế kỷ 19 bị để lạc chỗ, một chiếc áo khoác vắt lên ghế của người kia với lời nhắn "mai trời lạnh" nguệch ngoạc trên tờ giấy note nhỏ, quyển sổ và vài cây bút bị bỏ quên giữa bàn sofe. Không ai dọn đi, nhưng cũng chẳng ai phàn nàn một lời. Cứ thế, mọi thứ trở thành minh chứng của "sống chung", dấu vết của sự hiện diện của mỗi người trong cuộc đời của người còn lại.
Danielle gọi Daniel là "houseplant with a pulse."
Daniel chỉ nhún vai, đáp:
"Better than being a hurricane."
Một đêm, trời đêm Moscow đổ mưa tầm tã. Không có gì đặc biệt — chỉ là cả hai đều ở nhà. Cô đang sketch trên tablet, tóc buộc thành một cái đuôi gà nhỏ ở sau đầu, cậu đang xem một bản score y khoa, đôi bàn tay chỉ lộ ra một nửa dưới tay áo len như đang tránh né cái lạnh.
Không nói. Không nhìn nhau.
Nhưng khi Danielle đứng dậy rót thêm cà phê, chuẩn bị cho một đêm không ngủ, cô rót thêm một cốc nữa, đặt cạnh laptop của Daniel.
Cậu chỉ khẽ nói:
"Thanks."
"You're welcome."
Cô quay lại bàn, tiếp tục vẽ.
Cậu nhấp ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng ngọt ấm áp thấm dần xuống, lặng lẽ mở điện thoại, gõ vài chữ gửi đi.
Phía bên kia, màn hình điện thoại của cô cũng sáng lên.
Họ nhắn cho nhau nhiều đến mức — điện thoại Daniel thuộc lòng lịch sinh hoạt của cô, còn cậu thì vẫn chẳng để ý.
Cuối tuần, Daniel đi chơi với nhóm bạn thân.
Cậu cầm điện thoại lên, định trả lời một tin nhắn từ người lúc nào cũng nhắc cậu phải mặc ấm vì "trông mày như bị tuần hoàn kém," màn hình bật sáng:
[housewife: "Got some coffee on the way home alr? Extra sweet for me."]
Một giây mặc niệm. Rồi cả nhóm đồng loạt đổ dồn ánh nhìn về phía màn hình của cậu.
"Wait— what the f—"
"Bro, housewife?? Who's the poor girl???"
"When's the wedding?"
Daniel đứng khựng nửa bước, rồi nhún vai như chẳng có gì.
"Inside joke," cậu nói.
Nhưng cả nhóm vẫn cười như bắt được vàng. Cậu cố gượng cười theo, tim đập hơi nhanh, trong đầu chỉ có hình ảnh đôi tay đầy sẹo đang xắn ống tay áo, mái tóc đen ngắn buộc lỏng rơi vài sợi xuống trán, và giọng nữ trầm lạnh quen thuộc vọng trong căn bếp:
"Pass me the salt."
Cậu nhét điện thoại vào túi, cúi đầu xuống đi tiếp. Cả buổi sáng hôm đó, Daniel không nhắn tin lại.
Còn Danielle—ở nhà, vẫn không hề hay biết rằng, trong điện thoại cậu, cô là "housewife".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co