Cat and Earrings
Daniel nhặt được con mèo vào một chiều trời ẩm, sương mờ phủ kín lối đi trước cửa căn hộ. Con mèo cam bé xíu, ướt sũng, run bần bật như cục bông biết thở. Đôi mắt màu hổ phách phủ một tầng hơi nước, hơi nhíu lại làm cậu nghĩ đến cô.
Cậu không định giữ nó lại — tại sao phải rước thêm phiền vào thân chứ — nhưng đến khi nó bắt đầu rúc vào tay áo hoodie của cậu mà không kêu tiếng nào, nhút nhát tìm chút hơi ấm, cậu đành thở dài mang nó lên nhà.
"You're not even good with people,"
Danielle nói, ngồi ngược trên ghế, một tay gẩy mấy chiếc khuyên trên tai, tay kia chống cằm.
"How are you gonna feed that thing?"
"Guess I'll have to learn then..."
Daniel đáp, giọng khàn khàn vì lạnh.
Nó được đặt tên là Solnyshko — nghĩa là mặt trời nhỏ — vì Danielle bảo nó trông như vệt nắng sớm rơi trên đôi mắt anh.
Cả tuần sau đó, Daniel chẳng bao giờ được bế con mèo của mình. Danielle ôm nó suốt. Khi cô ăn, nó ngồi ngay cạnh trên bàn, nhấm nháp bát sữa nóng của mình; khi cô vẽ, nó chui luôn vào trong áo. Daniel mỗi lần thấy cảnh đó lại càm ràm vài câu, nhưng chẳng bao giờ thực sự cố lấy lại nó.
Tối hôm đó, khi Daniel đang pha sữa cho Solnyshko, Danielle đột nhiên nói:
"I think I'll get another piercing tomorrow."
"How many do you even have already?"
"Not enough."
Cậu chỉ "mhm" một tiếng, không ngẩng đầu, tiếp tục vuốt ve con mèo nhỏ xíu. Nhưng đến tối hôm sau, khi Danielle xách về một cái túi nhỏ với mấy cây kim bấm dùng một lần sáng loáng trong đó, Daniel sặc cà phê.
"You're not doing that here."
"I am doing that here."
Cô nhếch mép, ngồi xuống cạnh cậu, đặt túi lên bàn. Daniel cố nhìn sang hướng khác, nhưng vẫn thấy cô nghiêng đầu, tóc buộc hờ rủ xuống vai, tay cầm miếng khăn tẩm cồn lau cẩn thận chỗ định xỏ.
Kim xuyên qua da. Một tiếng click. Daniel rùng mình. Danielle rít nhẹ một tiếng, hơi nhăn mặt.
"See? Easy."
Cô xoay người về phía cậu, nheo mắt:
"Your turn."
Daniel tròn mắt.
"What— no."
"Come on, you said symmetry's important."
"I was talking about design, not—"
Danielle đặt bộ dụng cụ lên bàn, rồi ngồi xuống cạnh cậu. Cô không đụng vào, chỉ khẽ nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt Daniel — cái nhìn bình tĩnh, nhưng đủ làm tim cậu lệch mất nửa nhịp.
"If you don't want it, say you don't." cô nói khẽ, giọng nửa đùa nửa thật.
Daniel im lặng. Một lúc lâu, cậu mới gật nhẹ đầu, gần như không thành tiếng.
"Okay. Just... don't mess it up."
"You wish."
Cô khử trùng tay, rồi giữ nhẹ cằm cậu, ngón cái rê qua môi dưới, khẽ cười.
"You ready?"
"No..."
"Do you want me to take up drastic measures?"
"What—... Ye..."
"Lie down and shut up like a good boy for me, okay?"
"You make it sound sus..."
Cậu ậm ừ, khuôn mặt đã đỏ lựng lên từ bao giờ, chậm rãi nằm ngửa ra giường.
Cô ngồi hẳn lên ngực cậu, hai chân co lại, đè lên bắp tay để giữ chặt. Cúi xuống, hơi thở cô phả nhẹ qua khuôn mặt cậu đang ửng dần lên. Hai bàn tay cậu bấu chặt vào đùi cô, nhẹ run, khuôn mặt vừa đỏ vừa trắng, không biết nên sợ hay ngượng.
Trong một giây dài như cả thế kỷ, cây kim xuyên qua. Dưới mép trái nhói lên một cái — rồi một chiếc khuyên nhỏ xíu yên vị ở đó. Daniel khựng người, hơi thở vỡ ra trong cổ họng, run nhẹ. Màu hổ phách trong mắt cậu phủ một tầng nước mỏng.
"See? Didn't hurt that much."
"...You stabbed me."
"That's the point."
Cô bật cười khẽ, vẫn là chất giọng trầm lạnh như thường.
Cậu quay đi, để nửa khuôn mặt chìm trong gối, ửng hồng lan tới tận mang tai. Cậu muốn cuộn mình trong chăn, biến mất khỏi cái căn phòng ngượng ngùng này.
Đêm đó, con mèo nằm cuộn trong cái ổ bằng chăn mà Daniel làm cho. Trên vành tai đang vểnh lên cũng có một chiếc khuyên bạc nhỏ lấp lánh giống hệt hai người. Nó chẳng có vẻ gì là khó chịu — thậm chí còn có chút đắc ý.
"You're keeping the cat," cô nói, mắt vẫn nhắm.
"Yeah."
"And the piercing."
"...Yeah."
"By the way, did you vaccinate the cat?"
"...Yeah... Wait- No, I didn't..."
Ánh đèn ngoài ban công hắt lên mấy chiếc khuyên bạc mới.
Chúng lóe lên trong thoáng chốc — như hơi thở của những linh hồn lấy đau đớn ra làm thú vui.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co