ốm rồi
lê hồng sơn ốm rồi.
mũi anh đỏ ửng, trán nóng bừng, và giọng thì khản đặc.
sơn hiếm khi ốm vặt. trong số 30 anh trai, cậu có đời sống lành mạnh đứng top hai không ai thứ nhất. ăn uống ngủ nghỉ khoa học đúng giờ, vậy nên sức khoẻ không thể kém được. thế nhưng càng là những người như vậy, một khi lăn ra ngã bệnh mới chính là cơn ác mộng. triệu chứng nặng hơn, mệt mỏi hơn và cũng lâu khỏi hơn rất nhiều.
lịch trình của sơn vì trận cảm cúm đột ngột này mà đều được tạm hoãn hoặc trực tiếp huỷ bỏ. concert day 2 gần kề, càng là thời điểm phải tăng cường tập luyện, nhưng sơn lại chỉ có thể nằm bẹp một chỗ. sơn cảm thấy có lỗi với các anh em, thậm chí còn nài nỉ tới phòng tập cho bằng được, dù phải ngồi một chỗ thì chí ít cũng có thể quan sát mọi người.
đương nhiên là không ai đồng ý. sơn nhỏ bị sơn lớn ấn xuống giường ghém chăn cẩn thận, lại bị chị duyên từ đâu xuất hiện, đắp thêm một miếng dán hạ sốt mát lạnh lên trán.
gia đình dreams trước khi rời kí túc xá không hẹn mà cùng ghé sang phòng lê hồng sơn, muốn nhìn qua đứa em mình một lượt. mọi người ai nấy đều lo lắng. chị duyên nhỏ giọng dặn dò mấy lời như nhớ nghỉ ngơi, chóng khỏi bệnh, anh jsol một bên bận rộn chia sẵn thuốc thành từng liều. hàng mi lê hồng sơn nặng trĩu, nhưng vẫn cố chấp đưa mắt kiếm tìm. đông người cùng tụ tập một chỗ, phòng rộng đến mấy cũng hoá chật chội. vậy mà sơn tìm mãi tìm mãi, cũng không tìm được bóng dáng nhỏ bé quen thuộc kia.
chính hồng sơn là người đề nghị người ta không cần ghé. sáng nay các anh trai có một cuộc họp quan trọng với các anh chị bên ban tổ chức, đặng thành an họp hành xong thì tốt nhất cũng nên về nhà nghỉ ngơi thêm được phút nào hay phút nấy. sơn biết hôm nay thành an còn có lịch hẹn thu âm bên anh ngọc. em ấy dạo này thời gian ngủ chỉ sợ còn không đủ, chưa kể nếu đến đây thăm anh, chẳng may lại lây bệnh thì biết phải làm sao?
ấy vậy mà lúc này đây tìm không thấy người, hiểu chuyện đến mấy cũng không nhịn được có chút tủi thân.
thành an ơi, người yêu của em ốm rồi này.
•••
lê hồng sơn ốm rồi.
không còn cái đuôi khổng lồ lẽo đẽo bám theo mỗi ngày. bám từ phòng thu âm đến phòng tập nhảy, bám từ công ty lớn về tận căn hộ nhỏ.
căn hộ riêng của kristian đặng vắng bóng một vị khách quen thân thuộc. không còn một người cứ cách dăm phút nửa tiếng sẽ đòi ôm ấp với lý do muốn giúp em sạc đầy năng lượng. không còn một người luôn tình nguyện làm ghế êm để em dựa vào lòng mỗi khi mỏi mệt rã rời. cũng không còn một người luôn biết thành an đã kiệt sức hay chưa trước cả khi chính em có thể nhận ra.
lê hồng sơn ốm rồi. đặng thành an mới chợt nhận ra bản thân nhớ nhung cái sự phiền nhiễu kia nhiều đến thế nào.
hôm trước thành an tham công tiếc việc, bởi vì vài dự án thời trang riêng mà nán lại nhà anh binpos tới hơn nửa đêm, cuối cùng thì quyết định ngủ lang không về. rõ ràng buổi tối lúc cả hai gọi video với nhau giọng hồng sơn vẫn còn bình thường lắm, chẳng qua bây giờ cố nhớ lại, sắc mặt đối phương khi ấy quả thật có chút uể oải.
người kia gắng gượng thật giỏi, lại được cả bản thân thành an vô tư không nghĩ nhiều, qua loa rằng có lẽ vì anh phải chạy lịch trình nặng mà thôi.
lê hồng sơn đổ bệnh lần này, cũng phần nhiều là do em vô tâm quá.
tâm trí thành an sớm đã không còn đặt ở mấy dòng lyrics trên tay. suốt hai ngày qua, số giờ em chợp mắt còn không quá nổi một bàn tay đầy. thì cũng chẳng phải chuyện gì quá kinh khủng, dù sao trước đó em cũng từng cán mốc kỉ lục bốn mươi tám tiếng thức trắng không ngủ.
nhưng hiện tại lại khác. vướng bận đặng thành an còn là một anh người yêu đang ốm ở nhà.
ngày trước thành an từng cho rằng trên đời này âm nhạc chính là thứ quan trọng nhất. sẽ chẳng có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của em với âm nhạc, với rap đâu.
nhưng có lẽ em đã sai.
họp tan, mà công việc thì vẫn còn đó. lần tổng duyệt này phía trên đột nhiên bắt bẻ một vài chỗ không hài lòng, thế là phải tiếp tục chỉnh sửa, việc chồng thêm việc. thành an lòng như lửa đốt, một bên là anh người yêu, một bên là trách nhiệm với tập thể. bên công bên tư, em thì chỉ có thể chọn một. cuối cùng vẫn là đành phụ lòng người yêu mình, phóng sang phòng thu với mấy anh em.
"nè gip, về đi. chăm thằng sơn rồi tranh thủ nghỉ ngơi luôn cho anh mày nhờ"
mới bắt đầu chưa được bao lâu mà thành an đã trật nhịp đến lần thứ năm, hay thứ sáu gì đấy, mặt mày không thẫn thờ cũng là ủ rũ. anh bảo nhịn hết nổi, đành lên tiếng đuổi người.
"nhưng một mình anh sẽ không kịp mất..."
"không kịp thì cũng phải chịu. tự nhìn lại mày thử xem, với cái tình trạng này thì dù có nán lại đến mai cũng chẳng đâu vào đâu. tâm trí đã sớm bay về thằng nhóc đang ốm nào đó từ lâu rồi"
"em xin lỗi..."
"thôi về lẹ đi, về nhìn người ta một cái cho yên tâm." anh ngọc tháo tai nghe, cũng quay sang khuyên phụ thằng bạn mình. "à không, nhìn nó xong thì sẵn đi kiếm gì đó bỏ bụng, sẵn tìm luôn cái giường rồi leo lên ngủ hộ anh mày nhé. chiều tối ghé sau cũng được. nhớ đấy. có qua sớm hơn nữa thì anh cũng không mở cửa studio cho mà vào đâu."
nhìn mấy ông anh vừa bày ra giọng điệu hù dọa vừa trực tiếp thu gom đồ đạc túi xách nhét vội vào tay mình, an phì cười, cũng không dây dưa từ chối nữa.
em cũng nhớ sơn lắm rồi.
sơn à, người yêu của anh về với anh ngay đây.
còn nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co