người bình thường
lê hồng sơn có một giấc mơ dài.
trong mơ anh chỉ là một người bình thường. không còn là nghệ sĩ trẻ nổi tiếng bước ra từ một show truyền hình thực tế đình đám nước nhà, cũng không còn là sơn.k của anh trai best five 2025.
anh không biết hát, không biết nhảy, không biết sáng tác, cũng chẳng biết đàn ca.
lê hồng sơn có một mảnh vườn nhỏ, trồng đủ loài hoa sắc màu rực rỡ.
cẩm chướng, đinh hương. linh lan, diên vỹ. anh túc, thạch thảo. hải đường, tường vi.
duy chỉ không có hoa hồng đỏ.
anh còn có một quán cà phê gỗ nằm ngay bên cạnh mảnh vườn con con, phía đối diện cách một cung đường là biển xanh trải rộng ngút tầm mắt. nơi hiên cửa treo một chiếc chuông gió, trời khẽ động liền phát ra tiếng đinh đang vui tai. áo quần của anh chẳng còn phảng phất hương thơm đắt tiền của những loại nước hoa khó đọc tên. vấn vương trên người anh giờ đây chỉ là thứ mùi mộc mạc của gỗ, đăng đắng của cà phê, mằn mặn của biển.
màu sắc và cảnh vật trong mơ vẫn luôn nhập nhèm không chân thực, duy chỉ có sự xuất hiện của người kia là đặc biệt rõ ràng. người kia bước đến, mọi thắc mắc của sơn hết thảy liền được giải đáp.
đặng thành an mặc một chiếc áo thun sáng màu, bên ngoài khoác cardigan mỏng. em vẫn thế. vẫn dáng người nhỏ con. vẫn nước da trắng ngần. vẫn gương mặt có chút lạnh lùng xa cách, thế nhưng chỉ cần cười lên liền sẽ rạng rỡ tựa ánh dương giữa trưa hè, cực kì loá mắt.
em để tóc đen. không còn phải tẩy nhuộm vuốt keo liên tục, phần tóc mái mềm mượt bị gió biển thổi bay loà xoà trước trán.
đặng thành an nắm tay dắt theo một cô bé. bé con mặc chiếc đầm xoè, chân đi tất trắng, mang giày búp bê. bím tóc hai bên được cài nơ gọn gàng, trông đáng yêu hệt một nàng công chúa nhỏ. bé con xinh xắn cất giọng trong veo, từ đằng xa vui vẻ gọi lê hồng sơn một tiếng thật to.
Bố!
mà đặng thành an nghe thấy thế, cũng khẽ mỉm cười.
cảm giác hạnh phúc đến độ tim muốn vỡ tan, có lẽ cũng chỉ đến thế này mà thôi.
•••
lê hồng sơn trong mơ có một mảnh vườn, một quán nước, và một gia đình nhỏ.
một sáng nào đó, đánh thức anh là vài tia nắng sớm xuyên qua ô cửa sổ, trong lòng là đặng thành an vẫn yên ổn say giấc mộng.
một trưa nào đó, mẻ bánh nướng thơm lừng vừa ra khỏi lò, chuông gió trước hiên leng keng vài tiếng, giây tiếp theo, đặng thành an đẩy cửa bước vào. trên tay em là hai phần cơm nhà được gói gém cẩn thận.
một chiều nào đó, công chúa nhỏ của bọn họ nằng nặc đòi được dẫn đi dạo biển ngắm hoàng hôn. đặng thành an khoác áo bông to sụ, ho khan từng đợt khó dứt, nhưng nụ cười trên môi như cũ vẫn ngọt ngào, tựa hồ sắc caramel của ráng trời hôm ấy.
một tối nào đó, quán nhỏ đóng cửa muộn hơn thường ngày. đặng thành an đọc sách chờ chủ quán đến độ thiếp đi, sau cùng thì được anh dịu dàng cõng trên lưng, ngân nga giai điệu quen thuộc từng bước trở về nhà.
thành an trong giấc mơ của hồng sơn không còn sớm tối bận rộn. em có rất nhiều thời gian dành cho anh. thành an sẽ ở bên cạnh hồng sơn, trong căn bếp nhỏ luôn nồng nàn thứ mùi trộn lẫn giữa cà phê, trà và bánh nướng. những khi sơn vô ý để gò má lem nhem bột mì trắng, thành an sẽ thay anh phủi chúng đi. hay khi sơn ủ rũ trước mẻ bánh thử nghiệm đã cháy xém vì quá lửa, thành an sẽ cười khúc khích hồi lâu, nhưng rồi vẫn lặng lẽ nếm thử qua tất cả.
xuyên suốt giấc mơ của lê hồng sơn, đặng thành an một lời cũng chưa nói. em chỉ cười. cười khi bé con bĩu môi, dùng chất giọng non nớt mà phàn nàn rằng bố sơn buộc tóc vụng quá, không xinh bằng mọi hôm ba an thắt cho. cười khi trông thấy khung cảnh một lớn một nhỏ rượt đuổi nhau dọc bờ biển, đùa giỡn ướt hết cả ống quần vạt áo. tiếng sóng hoà cùng tiếng cười của đặng thành an tạo nên một bản hợp âm dễ nghe nhất trên đời. cười khi chứng kiến nguyễn thành công từ hà nội xa xôi ghé thăm, bỏ ngoài tai lời cảnh báo của sơn mà nhất quyết order một tách cà phê không đường, để rồi tu đến cốc sữa thứ ba vẫn chưa ngớt mồm nhăn nhó than đắng.
đặng thành an chỉ cười, kể cả khi nằm đó, máu đỏ chảy dọc khoé môi, máu đỏ vấy bẩn mảng ga giường trắng muốt, trông em vẫn vô cùng sạch sẽ.
em vẫn chỉ cười, vươn tay cố lau đi nước mắt nóng hổi trên gò má đối phương.
đặng thành an không thích hồng đỏ, cũng luôn phẩy tay trước những lời ngợi khen. nhưng lê hồng sơn vẫn cố chấp gieo trồng, vẫn đều đặn dành cho em những lời khen ngày qua ngày. vì trong mắt anh, đặng thành an với loài hoa diễm lệ kia có rất nhiều điểm tương đồng. mềm mại mỏng manh, lại cũng gai góc mạnh mẽ. lê hồng sơn luôn ấp ủ dự định sẽ phủ đầy mảnh vườn kia bằng sắc đỏ rực rỡ, muốn dùng toàn bộ nỗ lực đến cố chấp của mình để thay đặng thành an thắp lên, dẫu chỉ là một tia hy vọng.
thật ra đặng thành an đã từng rất thích hồng đỏ. hoặc nói đúng hơn, em vốn chưa bao giờ ghét bỏ loài hoa này.
cũng như việc thích được khen ngợi. đặng thành an luôn hạnh phúc mỗi khi nghe được những lời rằng em giỏi lắm, đẹp lắm, tuyệt vời lắm.
lê hồng sơn rõ điều đó. anh vẫn luôn biết.
nhưng thành an đi rồi. hồng đỏ trong vườn bị anh từng cành lại từng cành, tự tay ngắt xuống. đoá hồng xinh đẹp nhất của anh đã không còn trên cõi đời này nữa rồi.
lê hồng sơn vốn nào thích hồng đỏ đến thế.
còn nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co