Chap 3
- Thưa Chủ tịch đã đến Kim gia rồi ạ !
Cả 2 đang vui ở ghế sau liền dừng lại. Tại Hưởng chỉnh giọng lạnh lùng nói.
- Được !
Quay sang vuốt nhẹ lên mái tóc của Chí Mẫn ,Tại Hưởng ôn nhu nói
- Mẫn Mẫn, đã sang Trung Quốc rồi, em không còn phải buồn nữa.Em biết chứ? Vì đã có ta ở bên, một khi Kim Tại Hưởng này còn ở đây nhất định không để em chịu thiệt 1 khắc nào ,anh sẽ bảo vệ em không cho ai làm hại em cả !
- Hưởng Hưởng ! Mẫn Mẫn hứa sẽ mãi bên Hưởng Hưởng ! - Cậu nghe y nói động lòng rơi lệ ôm lấy y .
- Ngoan đi thôi nào !
- Vâng !
Nắm tay cậu bước xuống trước mặt bây giờ là đám người hầu đang một mực cung kính chào đón y cùng cậu trở về .
Đứng đầu là Trấn Vũ đang vui mừng suýt khóc nhìn em trai của mình . Sau là Như Lệ và Uyên Nhi là 2 thư kí riêng của Chủ tịch .
Như Lệ ả ta tên thực là Hạ Tôn Như bên trong là một con người thâm địa hiểm độc nhưng lại vô cùng ngu ngốc hồ đồ chỉ nghĩ một hướng nhưng không biết hậu quả mình nhận ghê gớm hơn gấp trăm lần .
Nhan sắc cũng chả nổi bật chỉ dựa vào cha là Hạ Tâm hiện chỉ là chủ tịch của một công ty nhỏ mà lộng hành thao túng hậu tung tỏ vẻ ta đây nhưng không hề biết rằng cha của ả sắp phải chịu hậu quả do chính ả gây ra .
Còn Uyên Nhi tên thực là Lục Uyên người ngoại hình cũng chả nỗi bật chỉ giỏi đảo lộn thị phi trắng đen ỷ thế mà hiếp đáp kẻ khác . Nhờ cha là Lục Hiên hiện là cổ đông của Kim thị mà ngoi lên được làm thư kí của Tại Hưởng .
Sở dĩ ông ta có được chức cổ đông là do âm mưu giết hại chính chính cha ruột của mình mà cướp công . Tính cách hống hách ngang tàn không xem ai ra gì tưởng rằng con mình là hôm thê được y cưng chiều mà kiêu ngạo .
Nhưng thực chất Tại Hưởng đã cho người điều tra ra chân tướng chỉ đợi thời cơ mà bãi bỏ ông ta . Còn Uyên Nhi nói là vị hôn thê nhưng nói thật y chỉ xem cô ta như món đồ bị hỏng không quan tâm hay đá động gì tới .
.
.
.
Phó tổng Phác Trấn Vũ từ khi nghe tin đứa em mà mình hết mực cưng chiều lại bị hành hạ lạnh nhạt không thương tiếc chỉ vì chút chuyện nhỏ nhặt . Khi biết chuyện Chí Mẫn bị lăng nhục đến nỗi tự tử lòng anh đau xót vô cùng . Hận không thể cầm súng giết chết Hạo Thạc cùng ả Bảo Phi của Hắn .
Nay nhìn thấy Chí Mẫn mạnh khỏe trở về bên mình thì trong lòng đã đỡ lo hơn biết chừng nào .
- Anh hai !
- Mẫn Mẫn !
Chí Mẫn bước xuống xe thấy anh trai mà mình yêu quý nhất thì vui mừng chạy đến bên Trấn Vũ . Anh cũng vui mừng ôm lấy cậu khuôn cảnh đoàn tụ hết sức cảm động khi ai đang chứng kiến .
- Anh hai ! Mẫn Mẫn rất nhớ anh hai vậy anh hai có nhớ Mẫn Mẫn không ? - Cậu chu môi hỏi .
- Không ! - Anh thẳng thắn đáp .
- Không sao ? - Ánh mắt cậu trở nên buồn bã .
- Không nhớ mà là vô cùng nhớ em thật ngốc ngốc bao năm rồi mà sao em vẫn ngốc như vậy hả ! - Trấn Vũ phì cười nhéo cái mũi nhỏ của cậu .
- Em không ngốc mà !
- Em ngốc !
- Hưởng Hưởng anh nói thử xem Mẫn Mẫn có ngốc không ! - Cậu phụng phịu kéo áo vét của Tại Hưởng hỏi
Mọi người nhìn thấy cảnh đấy thì sợ hãi chuẩn bị nhắm mắt chịu cơn giận từ y vì bao lâu nay y vốn ghét ai làm nũng , cả gan nắm lấy áo y đặt biệt là nữ hay nam làm điều ấy thì y nhất định sẽ nổi giận .
- Thật sự thì em hơi ngốc nhưng vẫn rất đáng yêu nhưng anh thích thế !
- HuHu kể cả Hưởng Hưởng mà cũng nói em ngốc sao ! Ư em ghét em ghét 2 người em không thèm chơi với 2 người nữa đâu đáng ghét !
Cậu giậm 2 chân như con nít phụng phịu nói khiến mọi người không chán ghét mà còn thêm yêu mến vì tính trẻ con của cậu nữa . Tại Hưởng cùng Trấn Vũ nhìn thấy chỉ biết mỉm cười mà thôi .
Hở???
Cười ? O.O
Chủ tịch và Phó chủ tịch cười sao ?
Đây quả thật là một chuyện bất ngờ cả Kim gia. 2 cái tảng băng di động lại nở nụ cười còn vì một nam nhân mà cười đến hạnh phúc như vậy .
Trước đây thì người khác cũng may mắn nhìn thấy Trấn Vũ cười nhưng chỉ thoáng qua rồi tắt . Còn Tại Hưởng thì chẳng ai thấy được chỉ thấy mỗi khuôn mặt băng lãnh lạnh lùng vô tình của y .
Mỗi khi Tại Hưởng cười chỉ là đôi cái nhết mép đầy ẩn ý và chứa đầy sự mưu mô . Nay cũng là nụ cười nhưng lại tồn tại sự ôn nhu cưng chiều vô cùng . Chứng tỏ cậu là một người vô cùng quan trọng đối với y .
- Thôi mà anh chỉ đùa một chút em đã giận rồi sao ? Hừm thôi được rồi nếu em hết giận anh sẽ ngay lập tức cho người làm bánh ngọt và cừu xiên nướng cho em !
- Bánh Tiramisu nha!
- Ừ, anh biết rồi !
- Mẫn Mẫn hết giận rồi nè ! Hưởng Hưởng và anh hai nhớ lời mà 2 người nói rồi đấy nhé không được nuốt lời đâu đó nhá không Mẫn Mẫn sẽ giận 2 người luôn ! - Cậu chu môi nói trông đáng yêu vô cùng .
- Anh hứa !
- Hứa rồi đấy nhá ! - Cậu vui mừng tới nỗi ôm lấy cánh tay Tại Hưởng lắc lắc .
- Em thật là thôi anh dẫn em đi tham quan Kim gia của ta từ đây em sẽ phải ở cùng phòng với ta biết chưa ? - Tại Hưởng ôm cậu vào lòng vừa đi vừa nói
- Dạ biết rồi ! - Cậu gật gật cái đầu .
Hình ảnh đó đã lọt hết vào mắt Như Lệ khiến ả tức giận và ganh tị vô cùng . Thấy 2 người bước qua ả dùng chân gạt nhằm cậu té mà làm trò cười trước mắt mọi người .
Nhưng có một điều mà ả không thể ngờ đến rằng Tại Hưởng đã nhìn thấy và nhanh chóng bế cậu lên không mặc cho cậu mặt đã đỏ ửng cả lên .
- Aaaaa...Hưởng Hưởng...thả em xuống em tự đi được mà !
- Mẫn Mẫn ngoan chớ nháo ! Để anh bế em đi !
- Thôi vậy !
Nhìn thấy cậu như vậy y khẽ cười bế cậu đi và không quên để lại ánh mắt cảnh cáo giết người nhìn ả Như Phi khiến ả rung người hậm hực bỏ về phòng của mình .
.
.
.
* Thư phòng của Tại Hưởng *
Uyên Nhi đang từ từ đi vào thư phòng của Tại Hưởng . Cô ta lẻn vào trong tư phòng của y chỉ vì muốn y chú ý tới mình . Bước đến thư phòng của Chung Nhân cô ta nhìn quanh bỗng chú ý đến bức họa về một mỹ nam xinh đẹp tuyệt trần nhan sắc có thể nói là khuynh nước khuynh thành hơn cả mỹ nhân nhưng cũng toát lên 1 vẻ đáng yêu.
Cuối bức tranh có tựa dòng chữ Phác Chí Mẫn ,đặt kế bên bức họa là một chiếc vòng có khắc đôi Uyên Ương Hồ Điệp bằng pha lê tinh xảo .
Cô ta tò mò cầm cả 2 lên mà nhìn oán hận chắn chắc cậu chính là lý do khiến y ngày đêm say mê mà không để ý đến cô ta giờ ả chỉ muốn xé đi bức họa đi và đập vỡ đi chiếc vòng này .
Nhưng cô ta không ngờ Tại Hưởng bất ngờ trở về sau khi đưa Chí Mẫn về phòng bên cạnh phòng của anh và thấy cô ta đang cầm 2 vật mà y rất quý xem như báu vật không muốn ai chạm vào .
- LỤC UYÊN ! CÔ LÀM GÌ TRONG THƯ PHÒNG CỦA TÔI ?
* Cạch *
- T...Tại Hưởng ?!!
Tại Hưởng vừa lên tiếng cô ta liền sợ hãi mà vô tình làm rơi chiếc vòng pha lê xuống đất cũng may nó vẫn còn nguyên vẹn nhưng bức tranh vì cô ta vội để xuống mà vô tình làm đổ nước trong bình hoa lên làm bức tranh không còn nguyên vẹn như ban đầu .
Tại Hưởng cảm thấy tức giận vô cùng. Kỉ vật về cậu của anh đã được y lưu giữ thật cẩn thận nay lại bị hủy hoại hết 1 phần . Hận không thể giết chết Uyên Nhi ngay tức khắc .
* CHÁT *
* CHÁT *
Tại Hưởng tát cô ta 2 cái đau điếng khiến cô ta té xuống đất khóe môi rỉ chút máu đỏ
- Cô vừa chạm vào cái gì NÓI MAU KHÔNG TÔI SẼ GIẾT CÔ !
- Em.... Em chỉ chạm vào bức tranh với chiếc vòng pha lê ấy ! - Cô ta run sợ đáp lại .
- Ai cho phép cô chạm vào đồ của tôi ? AI CHO PHÉP CÔ ? - Y bóp chặt cằm của Uyên Nhi trừng mắt .
- Chỉ là một bức tranh xấu xí vad một chiếc vòng rẻ tiền anh hà cớ gì mà lại tức giận mà đánh em !
- Xấu xí ! Rẻ Tiền ! Ai bảo cô nó xấu xí và rẻ tiền ? Tôi nói cho cô biết nhìn nó khá đơn sơ nhưng giá trị và tình cảm ta trao không hề xấu xí và rẻ tiền ! Nếu cô nói vậy khác nào nói tôi xấu xí rẻ tiền hử ?
- E...Em không dám ! Nhưng anh lại vì một tên tiện nhân Phác Chí Mẫn gì đó mà lạnh lùng với em và với tất cả nữ nhân 1 đêm ân ái cũng không được mà có ! So về mọi mặt em vẫn hơn tên tiện nhân ấy rất nhiều mà ! - Cô ta không cam lòng mà chịu uất ức .
* CHÁT *
- Ai cho cô gọi cả tên lẫn họ của em ấy ? Cô dám gọi em ấy là tiện nhân sao vậy sao cô nói như vậy chả khác nào là một ả tiện nhân không hơn không kém Hử ? * Bóp chặt *
- E...Em....khó....thở....T...Tại... Hưởng...tha....mạng ! - Cô ta nắm lấy cánh tay của Tại Hưởng đang bóp chặt lấy cổ mình để thoát khỏi cái chết .
Tại Hưởng tạm tha mà buông tay cho cô ta nhưng lại lạnh lùng tuyên bố khiến cô ta chết trân tại chỗ .
- Yuta !
- Có tôi, thưa chủ tịch !
- Hủy hôn ước với bên Lục thị. Uyên Nhi thì nhốt cô ta vào ngục các ngươi làm gì thì làm nhưng không được để cô ta chết còn cha cô ta là Lục Hiên lạm dụng chức quyền qua nhiều thì thu mua công ty Lục thị nhốt ông ta vào ngục và cho 4 con sói vào đó !
- Tôi đã rõ !
- Đừng mà Tại Hưởng xin anh tha mạng cho cha em em xin anh !
- Lôi ả đi !
- Tại Hưởng....TẠI HƯỞNG !
Bóng cô ta dần dần khuất. Tại Hưởng lặng lẽ bước đến nhặt lại chiếc vòng và bức tranh mà vuốt lên môi khẽ mỉm cười . Bức tranh này là lúc 10 tuổi y đã tự tay vẽ lên do 1 lần Chí Mẫn muốn xem tài nghệ của Y như thế nào .
______FalshBack______
Năm Tại Hưởng 10 tuổi , Chí Mẫn 9 tuổi . Lúc ấy cả 2 chỉ là 1 đứa trẻ , Tại Hưởng cùng Hạo Thạc thì đã được dạy dỗ từ nhỏ những quy luật cám dỗ của sự đời .
Riêng mỗi Chí Mẫn cậu dù được dạy dỗ cùng cả 2 nhưng vẫn cứ hồn nhiên bất chấp quy luật gì đó cậu mặc kệ cứ việc vui đùa hả hê dù sao có 2 cậu ấm 2 nhà lo rồi còn sợ gì nữa chứ .
Thử ai bắt phạt hay chửi mắng Chí Mẫn dù nặng hay nhẹ cũng không yên với 2 người này đâu đó nha !
Một hôm ở hoa viên biệt thự , Chí Mẫn mặc một cái áo phông trắng và quần jean đang nắm tay Tại Hưởng đi quanh hồ . Miệng cứ luyên thuyên điều gì đó
- Hưởng Hưởng.... Cho Mẫn Mẫn xem đi mà Hưởng Hưởng !
- Mẫn Mẫn sao em bướng bỉnh quá vậy
- Phải...Phải là Mẫn Mẫn bướng bỉnh nhưng mà Hưởng Hưởng yêu Mẫn Mẫn đúng không ? - Chí Mẫn mỉm cười lộ hai cái bánh bao nhìn mà chỉ muốn cắn cho 1 cái.
- Phải Hưởng Hưởng yêu em, yêu cái tính cách bướng bỉnh làm nũng của em mỗi khi muốn điều gì đó !
- Nếu Hưởng Hưởng yêu Mẫn Mẫn vậy Hưởng Hưởng vẽ 1 bức chân dung cho Mẫn Mẫn đi mà !
- Thôi được rồi lại đây !
Tại Hưởng ngắm nhìn Chí Mẫn mà vẽ nên bức tranh đầy tuyệt mỹ . Chí Mẫn thích thú tới nỗi chỉ mãi mê ngắm lấy ngắm để mà bỏ quên luôn người vẽ .
Tại Hưởng vờ ủy khuất mà nhìn Chí Mẫn .
- Em thật là thích rồi là bỏ mặc anh ở cái xó nào chả quan tâm gì đến !
- Mẫn Mẫn không có mà ! - Chí Mẫn nghe Tại Hưởng nói thì nhớ lại người vẽ vội ôm Tại Hưởng làm nũng .
- Hahaha thiệt là Chí Mẫn em cứ như vậy đến khi nào Tại Hưởng anh mới ngừng yêu em được đây ! - Ôm Trí Mẫn vào lòng Tại Hưởng mỉm cười cưng chiều nói .
- Không muốn!! Hưởng Hưởng lúc nào cũng phải yêu Mẫn Mẫn không được bỏ Mẫn Mẫn mà đi đâu ! Tuy Mẫn Mẫn cũng yêu Thạc Thạc nữa nhưng Hưởng Hưởng vẫn là người em yêu nhất nhất luôn !
- Phải....Phải anh biết ! À anh có 2 chiếc vòng pha lê anh tặng em một cái coi như vật hôn ước giữa chúng ta .
- Đẹp thật a ! Mẫn Mẫn hứa sẽ bảo quản nó thật tốt thật tốt !
- Được giờ thì anh đưa em đi ăn chút điểm tâm ngọt vậy ! Giờ này chắc Trịnh Hạo Thạc cũng luyện súng xong rồi
- Điểm tâm ?!?
- Phải !
- Đi mau thôi a Mẫn Mẫn muốn ăn nó liền !
Cả 2 nắm tay nhau vui vẻ bước về phòng ăn gặp Hạo Thạc và thưởng thức điểm tâm ngọt mà Chí Mẫn hảo thích ! Đôi vòng cổ Uyên Ương Hồ Điệp cũng vì thế mà sát nhau không rời.
___________End FlashBack_______
.
.
.
.
- Đã nhiều năm rồi liệu em có còn xem nó như một món kỉ vật giữa 2 ta nữa không ? Nhưng đối với anh nó là một báu vật tựa như em vậy đó em có biết không Mẫn Mẫn !
- Anh Yêu Em ! Yêu em rất nhiều Mẫn Mẫn à !
Bước từng bước nhẹ nhàng đến bên giường trên đó Chí Mẫn đang chìm vào giấc ngủ một cách bình yên đôi môi anh đào còn mỉm một nụ cười ấm .
Tại Hưởng khẽ vuốt nhẹ lên khuôn mặt làn da trắng mịn của Chí Mẫn mỉm cười hôn nhẹ lên đôi môi ấy rồi quay đi .
Bất chợt cậu trở mình lộ ra chiếc vòng Uyên Ương Hồ Điệp năm nào của 2 người . Tại Hưởng nhìn thấy không khỏi xúc động mà rơi một giọt lệ nhanh chóng lau đi .
Chỉnh lại chăn cho Chí Mẫn thật cẩn thận vuốt lên mái tóc ôn nhu nói
- Đợi anh làm việc xong rồi sẽ trở về bên em ! Ngủ ngoan nhé Mẫn Mẫn bé nhỏ của anh !
Nói rồi y nhanh chóng bước ra ngoài không quên căn dặn Chính Quốc và Thạc Trấn chăm sóc Chí Mẫn thật cẩn thận mới an tâm bước đi .
Nhưng ngày nay chỉ mới là Uyên Nhi vậy còn ngày mai sau này cũng có thể là Như Lệ hay ai khác . Tại Hưởng ắt hẳn phải bảo vệ Chí Mẫn thật tốt tránh để ai làm hại được cậu
__________End Chap 3__________
Bonus thêm mấy cái ảnh
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co