Truyen3h.Co

duongkieu | limerence [cv]

Chương 64

motbonkhongbon

Trần Đăng Dương thả ra pheromone của mình, cố gắng vỗ về Nguyễn Thanh Pháp, anh khẽ hỏi: "Thỏ con, em có mang thuốc ức chế theo không? Em để thuốc ở đâu vậy?"

Khoảng thời gian trước kì phát tình, Omega thường sẽ chuẩn bị sẵn thuốc ức chế và luôn mang theo bên mình, sẵn sàng cho bất cứ tình huống nào.

Nguyễn Thanh Pháp mấp máy môi, cậu không muốn nói là kì phát tình của mình đến sớm, nên cậu hoàn toàn không có chuẩn bị thuốc ức chế.

Cậu đỏ mặt, nửa ngày cũng không mở miệng được.

Trần Đăng Dương không khỏi thúc giục: "Thỏ con? Em nói cho anh biết thuốc ức chế ở đâu đi."

Nguyễn Thanh Pháp căng thẳng nắm chặt tay, lóng ngóng nói: "Em không mang theo..."

Trần Đăng Dương nhìn gương mặt đỏ bừng của Nguyễn Thanh Pháp, hơi kinh ngạc nhíu mày. Anh quan sát cậu một lúc, đột nhiên hiểu ra, có lẽ kì phát tình của Nguyễn Thanh Pháp đến sớm.

Kì phát tình của Omega đều có quy luật, Nguyễn Thanh Pháp lại là bác sĩ, không lí nào sắp đến kì lại không chuẩn bị thuốc. Trừ khi là, kì phát tình vốn không đến vào hôm nay, cậu đột ngột phát tình nên mới trở tay không kịp, chưa kịp chuẩn bị gì.

Trần Đăng Dương nhìn bộ dạng ngượng ngùng của cậu, không khỏi cảm thấy buồn cười, lại có chút hối hận.

Biết vậy anh đã không chọc thỏ nhỏ, anh hoàn toàn quên mất việc loài thỏ rất dễ động dục.

Nguyên hình của Nguyễn Thanh Pháp là thỏ nên đương nhiên cậu cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi thiên tính của loài thỏ, rất dễ động tình, nên không chịu được kích thích.

Anh có hơi áy náy sờ lên gương mặt cậu, dịu dáng nói: "Để anh qua phòng y tế tìm thuốc cho em, em ngoan ngoãn chờ anh ở đây một lát nhé."

Nguyễn Thanh Pháp cảm nhận được sự đụng chạm của anh, cơ thể khẽ run lên. Tay Trần Đăng Dương có hơi lạnh, Nguyễn Thanh Pháp lưu luyến không rời cọ mặt vào lòng bàn tay anh, nắm khăn tắm của anh không chịu buông.

"Thỏ con, em thả tay ra nào, anh đi một chút là về."

Khóe mắt Nguyễn Thanh Pháp lấp lánh ánh nước, cậu hờn hờn tủi tủi nói: "Dương cục cưng, anh đừng đi được không."

Trần Đăng Dương biết khi phát tình, Omega sẽ cực kì yếu ớt và nhạy cảm, rất không có cảm giác oan toàn, sẽ sinh ra tâm lý ỷ lại với Alpha.

Tiếng Nguyễn Thanh Pháp đã có chút nghẹn ngào cố nén: "Em không muốn để cho anh đi. Anh đã rời khỏi em bốn năm rồi, em không muốn lại xa anh nữa."

Đây là thứ cậu sợ nhất. Nếu như bây giờ Trần Đăng Dương rời đi, có lẽ cậu sẽ không nhịn được mà òa khóc.

Trần Đăng Dương thấy cậu nhắc tới chuyện xa nhau bốn năm, trái tim mềm nhũn thành một bãi sình. Anh lập tức vứt bỏ lí trí, thuận theo cậu nằm xuống giường, mở rộng cánh tay, ôm Nguyễn Thanh Pháp vào lòng, thả ra pheromone trong người, để hương vị dịu dàng của mình bao bọc lấy Nguyễn Thanh Pháp.

Ánh mắt Nguyễn Thanh Pháp mơ màng, cả người như nhũn ra. Trong tiềm thức, cậu cảm nhận được Trần Đăng Dương là người có thể khiến cậu ỷ lại, khiến cậu buông thả bản thân, cũng là người mang đến cho cậu cảm giác an toàn rất lớn. Cho nên cậu ôm lấy Trần Đăng Dương, cánh tay vòng qua cái eo gần của anh, siết thật chặt. Cậu giống như con bạch tuộc đang bám trên người anh, tham lam mà ỷ lại.

Trần Đăng Dương nhìn con thỏ nhỏ đang "yêu thương ôm ấp" trong ngực mình, cánh tay cứng đờ không biết nên để đâu. Thỏ nhỏ trong ngực vừa mềm vừa thơm, cả người nóng hổi, đã vậy còn không tự biết điều, rất không ngoan.

Cả người Trần Đăng Dương chỉ có một cái khăn tắm quấn ở hông, bị thỏ nhỏ dán lên người như thế, cảm giác này thật sự hơi gay go.

"Dương cục cưng, em khó chịu quá..." Bình thường giọng của Nguyễn Thanh Pháp đã mềm mại, giờ lại pha thêm hương sữa ngọt lịm, khiến cho người ta phải vô thức mềm lòng.

Trần Đăng Dương bị cậu gọi đến nỗi tim cũng tan chảy, cúi đầu nhẹ nhàng hôn một cái lên trán cậu, dịu dàng dỗ dành cậu: "Thỏ con, anh chỉ đi một lát thôi, lấy thuốc ức chế xong là về ngay với em, có được không?"

"Không chịu, anh đừng đi mà." Nguyễn Thanh Pháp bám dính lấy anh như keo dán, sốt ruột tới nỗi suýt nữa thì khóc.

Trần Đăng Dương đành phải nằm lại, vội vàng ôm chặt lấy cậu, nhẹ nhàng vỗ vễ: "Anh không đi nữa, thỏ con ngoan, đừng sợ."

Giọng nói trầm thấp lành lạnh, có hiệu quả vỗ về cực kì tốt. Nguyễn Thanh Pháp nghe xong cũng thả lỏng, bình tĩnh trở lại.

Từ trước đến nay, khi ở trước mặt Trần Đăng Dương, Nguyễn Thanh Pháp luôn rất thật thà, cậu không biết thế nào là giấu diếm. Sự thật thà này, khi đang trong thời kì động tình, lại càng thêm nghiêm trọng.

"Dương cục cưng, em muốn anh ôm em một cái."

"Được." Đương nhiên là Trần Đăng Dương nghe lời cậu, muốn gì cho nấy, cánh tay hơi dùng sức, ôm vào cậu lòng, chặt đến nỗi không một kẽ hở.

"Dương cục cưng, em muốn cảm nhận pheromone của anh."

Trần Đăng Dương lập tức thả ra nhiều pheromone hơn nữa. Anh và Nguyễn Thanh Pháp đều là người thuần chủng, có mức tương thích pheromone rất cao nên pheromone của anh có tác dụng động viên cực kì lớn đối với cậu. Nhưng cũng chính vì thế, khi Nguyễn Thanh Pháp đang trong kì phát tình, pheromone của Trần Đăng Dương càng trở nên hấp dẫn hơn nữa. Nguyễn Thanh Pháp ngửi được mùi kem thơm nồng trong không khí, dần không thể ức chế được, khẽ thở hổn hển.

Cậu cắn môi dưới, ép những lời sắp thốt ra về lại trong cổ họng. Cậu cọ mặt vào tay Trần Đăng Dương lấy lòng, mềm nhũn nói: "Dương cục cưng... Em muốn anh hôn em."

Bản năng của Omega khiến cậu khi động tình trở nên sợ hãi Alpha trong vô thức, muốn khuất phục dưới chân Alpha. Nhưng Alpha đang ở bên cậu là Trần Đăng Dương, cho nên bản năng của cậu cũng khiến cậu có thể thỏa thích nũng nịu, đưa ra yêu cầu với anh, đương nhiên là Trần Đăng Dương chắc chắn sẽ thỏa mãn cậu.

Trong kì phát tình cực kì bất an, Trần Đăng Dương là người mang lại cho cậu cảm giác an toàn lớn nhất.

Quả nhiên, như ước nguyện của cậu, Trần Đăng Dương cúi đầu ngậm chặt lấy môi cậu, dịu dàng hôn cậu một lát. Anh trao cho cậu một nụ hôn vô cùng dịu dàng, môi răng gắn bó. Đây chính là liều thuốc xoa dịu tốt nhất cho kì phát tình.

Nụ hôn kết thúc, Nguyễn Thanh Pháp ngoan ngoãn dựa vào ngực Trần Đăng Dương, nét mặt có phần ỷ lại.

Trần Đăng Dương ôm lấy cậu, lông mày hơi nhíu lại, cúi đầu trầm tư một lúc.

Hiện giờ bộ dạng của Nguyễn Thanh Pháp như này, anh không thể rời khỏi cậu, cho dù có đi, anh cũng không thể cảm thấy yên tâm.

Người ở trên chiếc chiến thuyền này, đại đa số là Alpha, Nguyễn Thanh Pháp lại đang ở trong kì phát tình, lỡ có Alpha nào ngửi được mùi pheromone, không khống chế được chạy tới đây, anh lại không có mặt, Nguyễn Thanh Pháp sẽ gặp nguy hiểm.

Anh chỉ cần nghĩ tới tình huống đó, trong lòng lập tức nổi lên từng trận bão tuyết rét lạnh, mặt thoáng vẻ âm trầm tàn ác, dù có thế nào đi chăng nữa, anh tuyệt đối sẽ không để chuyện như vậy xảy ra.

Nếu để cho Hoàng Đức Duy đi lấy thuốc ức chế thì sẽ muộn mất. Bởi vì gần như sẽ không có Omega ở trên thuyền chiến, nên thuốc ức chế dự trữ trên tàu rất ít.

Nếu như tình huống Omega đột ngột động tình xảy ra, phải trải qua một loạt xét duyệt mới có thể lấy được thuốc ức chế, để tránh tình trạng Omega trà trộn vào trong đám binh sĩ từ trước, thân phận của Omega cũng phải được xác nhận. Cho nên, trừ khi là anh tự mình đi, những người còn lại, ai cũng sẽ phải thông qua một loạt kiểm tra mới lấy được thuốc ức chế.

Ngón tay anh khẽ cử động, vô thức khẽ chạm vào phần tuyến thể sau gáy Nguyễn Thanh Pháp.

Cả người Nguyễn Thanh Pháp bỗng run lên, như thể có một dòng điện chạy qua vậy. Cậu không không chế được khẽ ưm một tiếng, thân thể càng thêm mềm nhũn.

Trần Đăng Dương nghe tiếng rên của cậu, đột nhiên cúi đầu xuống, giọng nói của anh vừa khàn vừa trầm: "Thỏ con, hay là để anh đánh dấu em tạm thời nhé."

Bây giờ cũng chỉ còn đánh dấu tạm thời mới có thể khiến Nguyễn Thanh Pháp bình tĩnh lại, để anh có thời gian đi lấy thuốc ức chế. Thêm nữa, có sự đánh dấu của anh, dù anh có rời khỏi phòng để đi lấy thuốc, cũng sẽ không có bất kì Alpha nào dám lại gần Nguyễn Thanh Pháp nửa bước.

"Ừm?" Hai mắt Nguyễn Thanh Pháp đẫm lệ, mông lung ngẩng đầu. Đầu cậu căn bản đã không phân biệt được Trần Đăng Dương đang nói gì rồi, phản ứng cũng trở nên chậm chạp.

Trần Đăng Dương ôm cậu vào lòng, cúi đầu hôn cậu thật sâu. Trằn trọc dây dưa, hơi thở quyện vào nhau.

Nguyễn Thanh Pháp ôm lấy vai Trần Đăng Dương, cả người vô lực nhận lấy nụ hôn này.

Thật lâu sau đó, Trần Đăng Dương mới hơi lùi lại, rời khỏi môi của Nguyễn Thanh Pháp. Nguyễn Thanh Pháp không tự chủ đuổi theo, hôn lên môi dưới của anh. Tủi thân níu lấy Trần Đăng Dương, nhìn anh như đang lên án việc anh rời đi.

Trần Đăng Dương khẽ nở nụ cười, ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn phần gáy của Nguyễn Thanh Pháp.

Nguyễn Thanh Pháp hoàn toàn không có chút phòng bị nào với Trần Đăng Dương. Mặc dù tuyến thể ở gáy của Omega là nơi không được tùy tiện chạm vào, càng không thể để cho Alpha đụng. Nhưng cậu hoàn toàn không có ý ngăn cản Trần Đăng Dương, đôi mắt bình tĩnh nhìn anh chằm chằm.

Ngón tay Trần Đăng Dương khẽ động, Nguyễn Thanh Pháp hơi nhíu mày. Cảm giác tuyến thể bị chạm vào thật kì quái, cậu muốn rời xa, cũng muốn tới gần. Nhưng cậu vẫn không cử động, vẫn như cũ, ngoan ngoãn để mặc cho Trần Đăng Dương sờ gáy mình.

Trần Đăng Dương nhìn cái gáy trắng nõn thon dài của cậu, mắt sắc dần trở nên sâu thẳm.

"Thỏ con, để anh đánh dấu em tạm thời nhé."

Nguyễn Thanh Pháp chậm rãi chớp mắt, khẽ cắn đầu lưỡi mình, cảm giác tỉnh táo hơn một chút.

Cậu ngước mắt nhìn Trần Đăng Dương, lộ ra vẻ mờ mịt, hơi run rẩy lặp lại: "Đánh dấu tạm thời?"

Đối với chuyện bị đánh dấu, bản năng sẽ luôn khiến Omega có phần e ngại.

Trần Đăng Dương cúi đầu nhìn vào mắt cậu, mắt cậu cực kì đẹp, con ngươi sáng trong, đuôi mắt hơi nhếch lên.

Hiện giờ, trong mắt cậu lại có một làn nước mỏng manh, đuôi mắt cũng nhuốm một màu hồng phơn phớt như hoa đào nở rộ. Trông vô cùng điềm đạm và đáng yêu, yếu ớt mà xinh đẹp.

Trần Đăng Dương cúi xuống, trìu mến hôn nhẹ lên khóe mắt cậu, dịu dàng nói: "Thỏ con, không thể kéo dài được nữa. Bây giờ em có hai lựa chọn, một là anh đánh dấu em tạm thời để làm dịu tình trạng động tình của em. Hai là để anh đến phòng y tế lấy thuốc ức chế cho em, em ở lại đây một mình, anh hứa là sẽ nhanh chóng quay về."

Nguyễn Thanh Pháp vẫn ngơ ngác, quên cả phản ứng. Cậu còn chưa chuẩn bị tâm lý đã đột ngột động tình trước mặt Trần Đăng Dương, bây giờ căn bản không biết phải làm sao thì chọn kiểu gì đây.

Cậu bằng lòng để Trần Đăng Dương đánh dấu mình, nhưng cậu nghĩ rằng không nên làm chuyện đó trong tình trạng hoang mang như vậy.

Cậu chỉ cần nghĩ đến việc mình không chịu nổi sự mê hoặc, cứ thế mà đến kì phát tình, khiến cho Trần Đăng Dương đành phải đánh dấu cậu, cậu đã xấu hổ không chịu nổi muốn tìm chỗ nào đó để trốn.

Trần Đăng Dương nhìn cậu nhăn mặt không nói lời nào, cho là cậu không đồng ý, cũng không khiến cậu khó xử nữa, nhẹ nhàng thơm lên trán cậu rồi nói: "Thỏ con, anh đi lấy thuốc ức chế cho em, anh sẽ về ngay."

Nhiệt độ trên người Nguyễn Thanh Pháp càng lúc càng cao, người cũng càng lúc càng suy yếu, dù có thế nào đi chăng nữa cũng không thể tiếp tục kéo dài thời gian.

Trong đầu anh tính toán sao cho sao cho sau khi anh rời đi, Nguyễn Thanh Pháp sẽ được bảo vệ, và làm thế nào để dùng tốc độ nhanh nhất trở về. Anh đặt Nguyễn Thanh Pháp xuống, đắp chăn cho cậu, từ trên giường đứng dậy.

Anh vừa định đi, Nguyễn Thanh Pháp bất chợt duỗi ra cổ tay trắng gầy, níu lại vạt áo anh, cậu khẽ nói: "Dương cục cưng... Anh đánh dấu em đi."

Trần Đăng Dương kinh ngạc quay đầu: "Thỏ con..."

Nguyễn Thanh Pháp rũ mắt, vẻ mặt bình thản mềm mại. Cậu không nói gì thêm, chỉ có vành tai đã đỏ như máu.

Bên ngoài chiến thuyền, thỉnh thoảng sẽ vang lên vài tiếng bom nổ do hải tặc khiêu khích. Trong phòng lại đột nhiên trở nên tĩnh lặng, không khí yên tĩnh tới nỗi có thể nghe được tiếng thở hổn hển của hai người bọn họ.

Nguyễn Thanh Pháp buông tay ra, khẽ mím cánh môi non mềm, không nói một lời nằm xoay người lại, mái tóc mềm mượt xõa trên chiếc gối trắng như tuyết.

Cậu nhẹ nhàng đưa tay vén lên phần tóc phía sau cổ, chủ động bày ra phần gáy trắng nõn.

Thẳng thắn để lộ nơi yếu ớt nhất của mình cho Trần Đăng Dương thấy.

______________________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co