Chương 9
Một tuần sau buổi trò chuyện ở nhà Linh, Mỹ Linh lại ghé thăm, lần này mang theo lời mời khiến Linh không thể từ chối. Mỹ Linh đến tìm Linh vào một buổi sáng nắng ấm, gương mặt sáng bừng, ánh mắt dịu dàng khi nhìn cô.
"Chị Linh, hôm nay em mời chị qua nhà chơi một chuyến. Ba mẹ em rất muốn gặp chị, nhất là ba em. Ông ấy nghe nhiều về chị từ trước rồi." Mỹ Linh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng không giấu được sự hào hứng.
Linh hơi ngập ngừng, nhưng rồi cũng gật đầu. Đối với cô, việc giao tiếp với những người quyền quý như gia đình Mỹ Linh cũng không phải là điều gì quá xa lạ, nhưng lòng cô vẫn dâng lên một cảm giác bối rối. Sau cùng, cô quyết định nhận lời, với ý nghĩ rằng đây sẽ là cơ hội để hiểu rõ hơn về gia đình Mỹ Linh và về cô gái này.
Mỹ Linh dẫn Linh đến một căn biệt thự lớn, nằm ở ngoại ô thành phố, giữa những khu vườn rộng rãi. Không khí nơi đây nhẹ nhàng, thanh bình, khác hẳn với không khí căng thẳng của các khu phố xung quanh. Linh bước vào cổng nhà, đập vào mắt là khu vườn xanh tươi, hoa cỏ chen chúc nhau khoe sắc.
"Chị Linh, ba mẹ em đang đợi trong nhà." Mỹ Linh nhẹ nhàng nói, kéo Linh vào trong.
Bước vào trong, Linh cảm nhận ngay được sự trang trọng của ngôi nhà. Những bức tranh cổ, bộ bàn ghế gỗ quý giá, tất cả đều thể hiện sự lịch lãm và sang trọng. Mỹ Linh dẫn Linh đến một phòng khách rộng rãi, nơi ba mẹ nàng đang ngồi trò chuyện.
"Cha mẹ, đây là Linh, người bạn mà con hay nhắc tới." Mỹ Linh vui vẻ giới thiệu.
Ba của Mỹ Linh, ông Trần Hữu Khoa, một người đàn ông trung niên, khuôn mặt có phần nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại rất cởi mở, đứng dậy niềm nở chào đón Linh.
"Chào cô Linh, tôi nghe nhiều về cô rồi. Rất vui khi được gặp cô trực tiếp." Ông Khoa nói, giọng trầm ấm, không thiếu phần kính trọng.
Linh cúi đầu nhẹ, đáp lại lời chào mời đầy ấm áp của ông Khoa: "Chào ông, tôi rất vinh hạnh được gặp ông."
Sau khi ngồi xuống, bà Trần, mẹ của Mỹ Linh, cũng tỏ ra rất thân thiện. Bà là một người phụ nữ trung niên, vóc dáng mảnh mai, làn da sáng và nụ cười hiền hậu. Bà quan sát Linh từ đầu đến cuối rồi mỉm cười, nói: "Con gái tôi thường xuyên kể về cô, nói cô là người thông minh và tài giỏi. Thật sự rất vui khi hôm nay được tiếp đón cô tại nhà."
"Cảm ơn bà đã khen. Tôi chỉ là người bình thường thôi." Linh cúi đầu, đáp lại một cách khiêm tốn.
Bà Trần nhìn Linh, mắt đầy sự quý mến: "Con gái tôi có thể tìm được người bạn như cô là một điều may mắn. Tôi có thể cảm nhận được sự tinh tế, nhã nhặn trong cách cư xử của cô. Tôi rất thích."
Linh không ngờ bà lại nhận xét như vậy. Cảm giác trong lòng cô bỗng trở nên ấm áp, cô chỉ gật đầu và mỉm cười, không nói thêm gì.
Cuộc trò chuyện tiếp tục một cách nhẹ nhàng, không vội vàng, và Linh cảm nhận được sự thoải mái khi ngồi đây. Mỹ Linh ngồi cạnh cô, ánh mắt luôn hướng về Linh với một sự dịu dàng khó tả.
"Ba, mẹ, chị Linh là người rất giỏi về chiến lược kinh doanh đó. Chị ấy đang quản lý một số xưởng thép lớn, và nghe nói rất giỏi trong việc tìm kiếm cơ hội và phát triển thị trường." Mỹ Linh chia sẻ.
Ba của Mỹ Linh, ông Khoa, nghe xong thì không giấu được sự hào hứng. "Ồ, vậy là cô Linh không chỉ thông minh mà còn rất xuất sắc trong công việc. Tôi rất thích những người có khả năng như vậy." Ông nói, ánh mắt càng thêm sắc bén.
Linh hơi ngạc nhiên, nhưng rồi mỉm cười, đáp: "Cảm ơn ông, tôi chỉ làm hết khả năng của mình thôi. Thị trường này rất cạnh tranh, nhưng nếu kiên nhẫn và có chiến lược đúng đắn, sẽ đạt được thành công."
Ông Khoa gật đầu tán thưởng: "Tôi rất đồng ý với quan điểm của cô. Đúng là phải kiên nhẫn và có tầm nhìn xa trông rộng. Nếu có dịp, tôi rất muốn trao đổi thêm với cô về các chiến lược phát triển thị trường."
Linh cảm thấy một sự đồng điệu trong quan điểm với ông Khoa. Cô không ngờ người ba của Mỹ Linh lại tinh tế và am hiểu về chiến lược kinh doanh như vậy. Cảm giác mà Linh có đối với ông Khoa là sự kính trọng thật sự, vì ông không chỉ là một người giàu có, quyền lực, mà còn là một người rất đáng tin cậy, hiểu rõ về thị trường và con người.
Cuộc trò chuyện tiếp tục diễn ra trong không khí thật sự rất dễ chịu. Linh cảm thấy mình không phải là người ngoài cuộc nữa. Những câu chuyện về công việc, về thị trường, về kinh doanh... đều được chia sẻ một cách cởi mở giữa ba người. Bà Trần và Mỹ Linh cũng tham gia câu chuyện, tạo nên một không khí đầm ấm và dễ gần. Linh không còn cảm thấy lạ lẫm khi ngồi cùng với gia đình Mỹ Linh nữa.
Bà Trần, với vẻ hiền lành và chu đáo, tiếp tục mời Linh ở lại ăn cơm.
"Chị Linh, sao không ở lại ăn cơm với gia đình em? Hôm nay có món đặc biệt mà ba mẹ tôi rất thích làm." Mỹ Linh nhìn Linh với ánh mắt mong đợi.
Linh cảm nhận được sự chân thành trong lời mời, cô suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
"Cảm ơn gia đình rất nhiều, tôi sẽ ở lại ăn cơm."
Bữa cơm gia đình Mỹ Linh diễn ra trong không khí ấm cúng, vui vẻ. Những món ăn dân dã nhưng được chế biến tinh tế, không gian thoải mái khiến Linh cảm thấy thực sự thoải mái. Món canh ngọt dịu, món thịt kho tàu thơm nức mũi, những món ăn đặc trưng của miền Tây Nam Bộ khiến Linh nhớ nhà vô cùng.
Trong bữa ăn, gia đình Mỹ Linh trò chuyện rất vui vẻ, nhưng Linh cũng nhận thấy một điều quan trọng—đó là sự gắn kết, tình cảm gia đình ấm áp mà cô ít khi được trải nghiệm trong suốt những năm tháng sống ở thành phố. Dù gia đình Linh rất quyền quý, nhưng không khí nhà họ Trần lại rất khác biệt. Sự cởi mở và gần gũi của ba mẹ Mỹ Linh khiến Linh cảm thấy như được đón tiếp vào gia đình họ.
Sau bữa ăn, bà Trần chủ động mời Linh ở lại lâu hơn, dùng trà và trò chuyện thêm, trong khi Mỹ Linh kéo Linh đi dạo quanh khu vườn. Linh cảm thấy một cảm giác thân thiết và an yên trong từng lời nói, cử chỉ của gia đình Mỹ Linh.
"Chị Linh, hôm nay rất vui vì chị đến. Em rất mong có thể học hỏi thêm nhiều từ chị trong công việc, và cũng rất muốn tiếp tục có cơ hội gần gũi hơn với chị." Mỹ Linh nhẹ nhàng nói, ánh mắt lấp lánh, thể hiện rõ sự mong muốn được gắn kết với Linh hơn.
Linh mỉm cười, ánh mắt nhìn Mỹ Linh dịu dàng hơn. "Cảm ơn em, chị cũng vui khi có thể trò chuyện cùng gia đình em. Chị nghĩ rằng sẽ có nhiều điều chúng ta có thể học hỏi từ nhau."
Một buổi chiều ấm áp như vậy, đầy sự chân thành và gắn kết, đã để lại trong lòng Linh những cảm xúc đặc biệt. Cô biết rằng, dù có những khó khăn và thử thách phía trước, nhưng những khoảnh khắc như thế này sẽ là nền tảng để xây dựng mối quan hệ tốt đẹp trong tương lai.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co