Truyen3h.Co

[EDIT] Dục Hoả Độc Nữ

3. Gả vào vương phủ

nhwwwmb

Đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Hồng Diên thấy Lãnh Ly không có phản ứng liền nơm nớp lo sợ đi ra cửa xem, chưa đến một khắc sau đã nghe thấy tiếng Hồng Diên ở ngoài cửa kinh hô:

"Tam tiểu thư!"

Lãnh Ly quay đầu nhìn về phía cửa, chỉ thấy một nữ tử mặc y phục màu đỏ, dáng người xinh đẹp đi vào trong phòng. Khuôn mặt nàng ta kiều diễm, đôi mắt hiện rõ vẻ kiêu căng hờ hững, tỏ vẻ chán ghét.

Lãnh Sương Linh đi vào phòng liền thấy Lãnh Ly đang ngồi trong phòng, bưng một chén thuốc mặt không biểu tình. Nàng ta cười trào phúng một tiếng, chậm rãi đi đến trước mặt Lãnh Ly, vung tay một cái hất văng chén thuốc xuống đất. Sau lại dương dương tự đắc ngồi ở bên cạnh, không hề cảm thấy hành vi của nàng ta có chỗ nào không ổn.

"Hừ! Chết thì chết đi, còn uống thuốc làm gì, lãnh phí dược liệu trong phủ." Lãnh Sương Linh nói vô cùng trào phúng, dứt lời còn hung hăng trừng Lãnh Ly một cái.

Lãnh Ly nhìn mảnh vỡ bát thuốc trên mặt đất, gương mặt nàng từ đầu đến cuối không biểu lộ một tia cảm xúc, chỉ là lửa giận trong mắt dần rõ ràng. Lãnh Sương Linh lại không phát giác ra điều gì, chỉ có Hồng Diên cảm nhận được tâm trạng Lãnh Ly có biến hóa, trong lòng ngầm sợ hãi, cũng không dám nhiều lời.

"Hôm nay ta đến để nói cho ngươi biết, ngươi đã được Thái Hậu chọn trúng, muốn gả ngươi vào Ngũ vương phủ, nếu không phải Ngũ vương gia vụng về ngu muội, chuyện tốt như này làm sao tới lượt ngươi? Ngươi nên cảm tạ mẫu thân đã chết của ngươi thật tốt, nàng ta đã phù hộ cho ngươi lấy được cái danh hiệu vương phi!" Lãnh Sương Linh ngoan độc đến cực điểm, lời nàng ta nói ra không một chút nể nang ai.

Sáng nay đột nhiên có người đến đây truyền chỉ, muốn Lãnh phủ chọn ra một nữ tử để gả vào Ngũ vương phủ.

Cả Duyên Quốc ai mà không biết Ngũ vương gia trời sinh tính tình mềm yếu ngu muội, mẫu thân thân sinh hắn là Nhu phi vì tư thông nên bị đày vào lãnh cung, không lâu sau liền tự sát.

Tuy hắn được nhận làm con thừa tự của Liễu quý phi nhưng vì không phải thân sinh, mà Liễu quý phi lúc ấy đã có Tam vương gia, tự nhiên sẽ không coi trọng một người ngoài quá mức. Ngũ vương gia lại không được hoàng thượng cưng chiều, còn chưa tới tuổi thành niên đã bị hạ chỉ cho ở ngoài hoàng cung.

Tóm lại, hắn là vương gia, nhưng không có dáng vẻ của một vương gia!

Tất nhiên không ai muốn tiếp nhận thánh chỉ này, nhưng cũng không một ai dám từ chối! Lúc này Lãnh phủ mới nhớ tới nữ tử bị ruồng bỏ ở biệt phủ này, Lãnh Ly!

Lãnh Ly mới sống lại chưa đầy một ngày liền biết bản thân sắp phải gả đi, trong lòng lập tức có chút kinh hãi. Từ trong lời của Tam tiểu thư cũng biết vị phu quân tương lai này của nàng nhất định là cực kỳ không được sủng ái.

Lãnh Sương Linh thấy Lãnh Ly không phản ứng, trong lòng có chút bực bội, ánh mắt ghen ghét càng thêm sâu nặng, sau đó một tay giơ lên muốn tát Lãnh Ly một cái. Chỉ là trong thoáng chốc, nàng ta bị một lực mạnh mẽ ngăn lại!

Lãnh Sương Linh còn chưa kịp phản ứng đã cảm nhận được một bàn tay mạnh mẽ bóp cổ mình, ngay sau đó bị hất ngã ra đất, phần lưng truyền đến một trận đau đớn dữ dội, cổ họng tràn ra mùi máu tươi tanh nồng.

Hồng Diên ở một bên kinh hoàng không thôi, nhìn thấy cảnh này liền sợ hãi hét lên, lập tức hốt hoảng chạy ra ngoài.

Lãnh Sương Linh khó tin nhìn về Lãnh Ly, trong mắt hiện lên sự sợ hãi, suy nghĩ của nàng ta bị xáo trộn toàn bộ, vô thức đưa tay xoa ngực, một tay khác chống trên mặt đất muốn đứng lên. Nhưng nàng ta lại bị một trận đau đớn kịch liệt đến không thể động đậy.

Đôi mắt Lãnh Ly lóe lên vẻ lạnh lẽo, chậm rãi đi tới trước mặt Lãnh Sương Linh, chân phải nàng nâng lên không chút lưu tình dẫm lên tay Lãnh Sương Linh. Biểu cảm của nàng lạnh như băng khiến người khác phải rùng mình.

"Ta gả cho người nào há lại là việc các ngươi có thể làm chủ?" Lời nói của Lãnh Ly tràn ngập lạnh lẽo.

Đang trong lúc hai người giằng co, một tia sáng bạc hướng về phía người Lãnh Ly, xé gió mà phi đến. Lãnh Ly theo bản năng mà tránh sang một bên, chân đạp trên người Lãnh Sương Linh cũng vì thế mà buông ra.

Ánh sáng kia không đâm trúng Lãnh Ly, bay vụt đến ghim thật sau vào khung cửa, có thể thấy người ra tay không chút lưu tình.

"Lãnh Ly! Ngươi quả nhiên hiểm độc, đến tỷ muội của mình cũng muốn sát hại, quả thực là đại nghịch bất đạo! Còn không mau chịu trói nhận tội." Người vừa đến đột nhiên hét lớn, giọng điệu mang theo mười phần tức giận.

Lãnh Ly liếc nhìn đám người một lần, trong lòng cười lạnh, một chiêu vừa rồi rõ ràng là muốn lấy mạng nàng, xem ra người muốn đưa nàng vào chỗ chết quả thật không ít!

"Tỷ tỷ hôm nay đến đây tìm ta chơi, nhưng thấy ta phiền phức, nên mới đi ra ngoài, không cẩn thận ngã một phát, liên quan gì đến ta?!" Lãnh Ly đem trách nhiệm phủ sạch, nàng đã không còn là nữ nhân yếu đuối mặc cho người sỉ vả trước kia.

Lãnh Phong thấy Lãnh Ly nói chuyện ngạo khí ngút trời, thần sắc cũng không e ngại như trước, trong lòng thầm nghĩ nữ nhân này đột nhiên như biến thành người khác? Nếu đã vậy, càng phải diệt trừ nàng sớm, chấm dứt hậu họa!

"Ngươi vừa rồi rõ ràng dùng chân đạp lên Sương Linh, còn muốn giảo biện?! Hồng Diên cũng có thể làm chứng ngươi ném Sương Linh ra ngoài, còn muốn chối không nhận, tội thêm một bậc!"

"Ta hôm trước bị đá đập trúng đầu, ý thức còn mơ hồ, vừa rồi nàng ta lại cố tình khích tướng ra tay đánh chửi ta, ta nhất thời tức giận làm việc khó tránh khỏi lỗ mãng, chẳng lẽ nàng ta là tỷ tỷ ta thì ta có thể tùy ý đánh mắng ta sao?" Lãnh Ly thanh âm không lớn nhưng từng chữ như đá, ép tới người ta không dám phản bác!

Lãnh Phong tức giận vô cùng, còn muốn nói chuyện lại bị một nam nhân trầm ổn ngăn cản:

"Phong nhi, đủ rồi!"

Lãnh Thiệu hét lớn một tiếng, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Lãnh Phong không còn dám nhiều lời, lui đến sau lưng Lãnh Thiệu, hai mắt nhìn chằm chằm Lãnh Ly, cực kỳ tức giận!

"Hồng Diên, đã Tam tiểu thư dậy!"

Hồng Diên được Lãnh Thiệu ra lệnh không dám thất lẽ, từ trong đám người đi ra nâng Lãnh Sương Linh dậy, một mực không dám nhìn về phía Lãnh Ly.

"Ly nhi, hôm nay ta để Sương Linh đến đây nói với ngươi chuyện hôn sự, nếu có sai ta sẽ xử trí, ngươi là người sắp gả vào vương phủ, cũng nên chú ý đến lễ tiết một chút, ta không muốn phát sinh thêm sự cố gì!" Lãnh Thiệu thần sắc không một gợn sóng, giọng điệu mạnh mẽ, ba câu liền đem sự việc này hóa giải.

Lãnh Phong vốn định nói thêm gì, nhưng nhìn thấy Lãnh Thiệu nhướng mãy cũng không dám nhiều lời, đành phải hung hăng trừng Lãnh Ly một cái.

"Cha, Lãnh Ly nói nàng ngại Ngũ vương gia ngu dốt không muốn gả đi, còn đối với Thái Hậu bất kính!" Lãnh Sương Linh trong lòng oán giận không chịu nổi, bắt đầu lật ngược phải trái trắng đen, chửi bởi Lãnh Ly.

Lãnh Ly trong lòng cười lạnh, trong Lãnh phủ này tất cả mọi người đều là cá mè một lứa, đã như thế, nàng cần gì chấp nhất với những loại này!

"Ly nhi, ngươi thật sự đã nói những lời này?" Lãnh Thiệu chau mày, mặt ngoài còn cố bình tĩnh hỏi Lãnh Ly, nhưng trong mắt đã hiện rõ sự tức giận.

Lãnh Ly xem thường cười nhạt một tiếng, "Tỷ tỷ chẳng lẽ ngã đến đầu óc hỏng rồi? Ta nói những lời ấy khi nào, ý chỉ của Thái Hậu ta làm sao dám không tuân theo?"

Lãnh Thiệu thấy Lãnh Ly nói như vậy liền vui mừng gật đầu, lại quay người trừng Lãnh Sương Linh một cái, dường như có ý chỉ trích nàng. Lãnh Sương Linh cũng không ngờ tới Lãnh Ly sẽ bỗng nhiên đổi giọng, trong lòng càng thêm tức giận, nhưng lại không nói được gì.

"Tốt! Chuyện hôm nay như vậy coi như xong rồi, đừng nhắc lại nữa, ngươi đi nghỉ ngơi thật tốt đi!" Lãnh Thiệu không nói thêm, dặn dò vài câu liền quay người rời đi, đám người thấy Lãnh Thiệu vừa đi tự nhiên cũng đi theo, Lãnh Phong cùng Lãnh Sương Linh thì oán khí ngút trời trừng Lãnh Ly một cái mới đi.

Lãnh Ly nhìn xem biệt viện lại khôi phục an tĩnh, trong nháy mắt lại lướt qua một tia súc động, sau này không còn ai có thể tùy ý điều khiển nàng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co