Truyen3h.Co

[Edit] Love By Chance

Chương 64

Huepaoo

Can

"Tao đã sớm nhìn hắn không vừa mắt rồi, sao mày ngăn cản tao! Tao muốn mắng hắn một trận, để tao thoải mái mà không được là sao!"

"Chúng ta đã nói qua rồi, cậu không được đi trêu chọc anh ta."

"Nhưng mày. . . Mày xem hắn đi! Hắn đối với mày làm những việc kia, còn kiểu làm ra vẻ mình là người tốt. Tao chỉ nhìn hắn cười, liền muốn đánh hắn!"

Can vào phòng ngủ của Tin chạy đến ngồi bên giường, ôm ngực chờ đợi chủ nhân căn phòng, sau đó vẻ mặt bất mãn mà phàn nàn. Không biết vì cái gì hắn muốn ngăn cản tôi mắng anh trai hắn. Tôi lúc ấy miệng ngứa ngáy đều chuẩn bị mắng chửi người rồi, tay cũng đang phát run, chuẩn bị một quyền đánh vào mặt tên kia, cho hắn biết "Đáng đời" hai chữ viết như thế nào.

"Tôi không muốn cậu rước lấy phiền toái." Tin sắc mặt nghiêm túc.

"Mày nói phiền toái? Chẳng lẽ hắn sẽ gọi một đám côn đồ đến vây đánh tao sao? Tao mới không sợ đâu! Tao có một đội bóng hậu viện đây này! Mày gọi hắn thử xem! Tao cũng có thể gọi một đám người tới! Tôi nói đến đây, Tin lần nữa thở dài.

"Xem như là tôi sợ. . . Cậu đã đáp ứng tôi rồi, sẽ không đi quấn quít lấy anh trai tôi đấy."

"Mày nói giống như tao muốn đến gần hắn vậy."

"Không phải." Hắn lần nữa đối với tôi thở dài, nhưng hắn lại lập tức đối với tôi nở nụ cười, sau đó ngã xuống trên giường. Hai tay của hắn đặt ở phần bụng, ngón tay giao nhau cùng một chỗ, chỉ có ngón trỏ là đầu ngón tay đụng nhau, nhưng ánh mắt của hắn thật giống như rời rạc ở bên trong, nhìn về phía chỗ rất xa.

"Vì cái gì mày sợ hãi anh trai của mày như vậy?" Tôi cảm thấy rất kỳ quái, trước kia tôi chưa từng gặp qua hắn sợ hãi ai đấy. Cho dù tôi cũng biết tuổi thơ của hắn thê thảm đau đớn, nhưng nếu là tôi, tôi nhất định sẽ cùng đối phương sống chết chiến đấu tới cùng! Ai bảo thằng này đối với tôi làm ra chuyện xấu xa! Nhưng là Tin lại biểu hiện làm ra một bộ dáng rất cố kỵ tên hỗn đản kia, cứ như vậy.

"Đúng, tôi sợ hãi!" Lần này còn như thế trực tiếp mà thừa nhận.

"Tôi chỉ là sợ hãi, hắn sẽ ra tay với cậu."

Tôi yên lặng quay đầu nhìn hắn, sau đó miệng lưỡi độc ác thiếu gia vẻ mặt nghiêm túc. Hắn đưa tay qua sờ mặt của tôi.

"Tôi tuyệt đối sẽ không để cho người kia đụng vào cậu." Nếu là bình thường, tôi nhất định sẽ cảm thấy hắn rất buồn nôn, nói loại lời nói này đối với tôi. Nhưng nhìn vẻ mặt thành thật, hơn nữa hắn lúc nói chuyện cũng rất chân thành, còn có tay của hắn đặt ở trên mặt tôi, tôi biết hắn đang lo lắng cho tôi.

Tôi biết rõ Tin chưa bao giờ hiểu được cách quan tâm người khác, trên thực tế, hắn đối với mọi việc đều là thái độ thờ ơ.

Giờ phút này hắn giống một người bình thường, không phải kiêu ngạo, tôn quý thiếu gia.

"Tao cũng sẽ không khiến hắn tổn thương mày, hắn dám làm gì mày, tao đi đánh chết hắn!" Tôi cười nói với hắn. Tôi còn tưởng rằng hắn sẽ xoa đầu của tôi, nhưng là hắn không xoa. . . mà đem tôi đẩy ra.

"Đau quá!"

"Đừng nói những thứ này, hai chúng ta cùng một chỗ, không thể tạo một ít không khí lãng mạn sao?"

"Mày nói cái gì không khí a?" Tôi thật sự theo không kịp tâm tình của hắn đây này! Vừa mới còn vẻ mặt nghiêm túc, hiện tại ngược lại biểu hiện nhẹ nhàng như vậy, còn muốn tôi nói mấy thứ gì đó chuyện ma quỷ. Nhưng là lần này, hắn lại sẵn lòng giải thích cho tôi nghe.

"Tạo không khí. . . để cho hai người chúng ta càng giống người yêu chứ?"

Nghe hắn nói, tôi nhìn xung quanh căn phòng thoáng một phát. Thực ra tôi đã ở phòng ngủ Tin chơi, tôi cảm thấy chơi tốt nhất là đèn cảm ứng tự động ở cửa phòng. Khi có người đến gần, ngọn đèn liền sẽ tự động mở ra, giống như những cái...kia trong phim điện ảnh Hàn Quốc. Tôi rất thích chơi cái này, mỗi lần lúc ngủ lại để cho Tin đi tắt đèn, sau đó tôi chạy ra, chơi thật vui! Tuy nhiên mỗi lần tôi đều bị hắn mắng nhàm chán.

Ah, bây giờ là hắn để cho tôi tạo không khí lãng mạn. Ngọn nến cũng không có, Nhưng dùng đèn bàn thay thế sao? Về phần hoa tươi, tôi có thể chạy xuống trong vườn hoa nhà hắn hái không? Như vậy lãng mạn khiến thiếu gia hài lòng chưa! (tôi cố ý nói như vậy) sau đó ánh mắt của tôi đã rơi vào màn hình lớn trên TV.

Mỗi lần tới cũng chỉ đợi tại chỗ rạp chiếu phim nhà hắn, sau đó mỗi lần tiến phòng ngủ... cũng sẽ ở trên giường xong việc.

"Vậy xem phim nha." Hắn sau khi nghe xong quay đầu xem tôi, có chút do dự, cuối cùng vẫn là gật đầu.

"Cũng tốt, nhưng không xem phim kinh dị."

"Tao biết rồi! Mày muốn tạo ra không khí lãng mạn đúng không? Cho nên phim những con Zombie nhất định là không xem được rồi." Tôi giơ tay lên chỉ qua lại lắc lư, một bộ muốn làm chủ đạo bộ dạng. Tôi đứng lên đi lấy điều khiển từ xa.

"Muốn xem cái gì?" Hắn tràn ngập chờ mong hỏi, mà tôi thì long trọng đề cử.

"《 Ben 10 》."

"Hảaaaa?"

Ôi, đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến Tin phản ứng kịch liệt như vậy, phát ra tiếng kêu như muốn đem gian phòng trần nhà đều lật tung, mà ngay cả lúc tôi ở sân bóng trước mặt mọi người hôn hắn, phản ứng của hắn đều không có lớn như vậy. Tin còn tưởng rằng là chính mình lỗ tai xảy ra vấn đề, hỏi lặp lại một lần.

"Cái bộ phim hoạt hình《 Ben 10 》, chính là cái kia sao?"

"Ừm, chính là bộ đấy! Màn hình TV lớn như vậy, xem rất thoải mái. Mày không nên xem thường bộ phim hoạt hình này, tuy nó là dành cho trẻ con xem, nhưng mày cũng phải chăm chỉ xem, bên trong nói đến đạo lý nhân sinh. Mày lên network đi, tao muốn xem 《 Ben 10 》." Tôi một bên hô hào một bên cười to, có thể xem màn hình lớn đấy, thoải mái hơn xem laptop nhiều.

"Cậu đi đi!" Tôi nghe thanh âm uy hiếp của hắn, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn mà đi mở cho tôi TV. Tuy nhiên sắc mặt hắn rất khó nhìn. . .

"Hai người trong phòng, cậu lại muốn xem "thiếu niên giật mình khách" , có rảnh tôi muốn dẫn cậu đi kiểm tra đầu óc."

"Ahh, không phải mày nói muốn tạo không khí đấy sao? Xem hết sẽ nhiệt huyết sôi trào, rất thoải mái, rất hưng phấn đó a!" Hắn không có mắng tôi, mà thở dài một hơi, đem điều khiển từ xa ném vào trên giường.

"Tôi nói chính là không khí lãng mạn, được rồi, được rồi, là tôi đánh giá cậu quá cao."

"Hừm! Chờ một chút ah!" Xem ra Tin là chuẩn bị đi thư phòng. Tôi liền nắm chặt góc áo của hắn, hắn đành phải xoay đầu lại xem tôi. Ai nha má ơi! Ánh mắt của hắn thật là sắc bén, hắn lại biến thành thằng xấu xa Tin rồi.

"Hóa ra ý mày là không khí kia à!" Hắn tròng mắt vẫn không nhúc nhích, nhưng vẫn là trả lời.

"Ừm."

Ai nha, không nói sớm.

(Lược bớt 2460 chữ :))) )

Tôi cũng rất muốn đánh thức Tin đấy, nhưng nhìn dáng vẻ của hắn rất mệt mỏi. Tối nay hắn xem cái gì văn bản tài liệu. Có tiếng Thái cùng tiếng Anh, tôi hỏi hắn là cái gì, hắn nói là một ít tài liệu ở công ty, bố của hắn đồng ý cho hắn xem.

Hắn nói hắn tham gia vào công việc ở công ty càng muộn, anh trai hắn vượt qua hắn càng nhiều.

"Thực không hiểu nổi những kẻ có tiền ah." Tôi lầm bầm, sau đó tại trong phòng của hắn lấy đồ vặt đến ăn. Trước kia phòng ngủ của hắn không có đồ ăn vặt, nhưng buổi tối có đôi khi tôi sẽ bị đói tỉnh, cho nên Tin gọi người đem đủ loại đồ ăn vặt để vào ngăn tủ. Nhưng là ăn đồ ăn vặt như thế nào cũng không có no bụng bằng ăn cơm.

"Tin. . . Tao đói bụng rồi!" Vì vậy tôi vội vàng đem hắn gọi tỉnh, nhưng là hắn vẫn không chút nào tỉnh, tôi có chút lo lắng.

Tin sẽ không phải là bị tôi làm đến tinh nhẫn tân vong đâu nha.

Tôi nhìn thấy hắn còn hô hấp, tôi thở dài một hơi. Tôi vốn là gọi hắn tỉnh đấy, tôi biết rõ hắn nhất định sẽ rất thích ý dẫn tôi ra ngoài ăn cơm. Nhưng nhìn hắn như thế mệt mỏi, tôi đi tắm rửa và mặc quần áo của hắn, sau đó. . . đi ra khỏi phòng ngủ

Trong nhà người giúp việc chắc sẽ hảo tâm giúp tôi tìm một chút đồ ăn.

Hiện tại tuy gần 10h tối, nhưng là trong nhà hắn vẫn để đèn sáng trưng, bất quá không có nghe được bất kỳ âm thanh gì, tôi cảm giác hơi sợ. Nhưng cảm giác đói làm tôi đi về phía bếp. Khi mỗi lần cùng Tin trở về, chỗ đó đều có rất nhiều đồ ăn ngon, nhưng hiện tại. . . Không có vật gì.

Trong nhà ăn đặt một bàn ăn dài nhưng là bên trong không có người, tôi chỉ bất đắc dĩ thở dài.

"Mẹ nói mình không nên làm loạn nhà của người khác, nhưng đói như vậy, còn muốn con làm sao bây giờ hả mẹ." Tôi thì thào tự nói, hai chân bước về phía phòng bếp, trong nội tâm âm thầm cầu nguyện còn có cái gì đấy ăn.

"Đều đâu rồi? Lúc ban ngày đều có mười mấy người đâu rồi, trời vừa tối như thế nào yên tĩnh giống như phần mộ. . ."

"Người hầu ở tòa nhà phía sau, mọi người đều về nghỉ ngơi."

Nha! ! !

Tôi đang nhỏ giọng phàn nàn, có một thanh âm lạ lẫm từ phía sau truyền đến, tôi bị dọa không nhẹ. Tôi còn tưởng rằng sẽ có chuyện tốt phát sinh, nhưng tôi quay đầu lại thấy anh trai Tin đang cười với tôi.

Không nên gây chuyện Can, không nên gây chuyện!

"Em cũng không cần cẩn thận như vậy đâu!" Tul cười cười, xem ra tâm tình của hắn không tệ, trông thấy lại khiến cho người khác buồn nôn.

"Em trai của anh đâu?"

Rất muốn hỏi lại hắn một câu, còn coi cậu ấy là em trai sao? Nhưng do tôi đã đã đáp ứng Tin. . .

"Ngủ rồi."

"Vậy em xuống làm cái gì à? Cần cái gì vậy? Hôm nay ba mẹ anh chưa có về nhà, những người giúp việc hơn chín giờ đã nghỉ." Tôi thật sự không muốn phản ứng người kia, nhưng người giúp việc không ở đây, cũng có nghĩa tôi không có gì ăn rồi. Nghĩ đến đây, tôi có điểm nghẹn ngào.

Có thể khẳng định là, tôi tuyệt đối sẽ không đi cầu xin hắn ta đâu.

Ọt ọt..

Lúc này, bụng của tôi cũng quá thành thật đi, một mực kháng nghị. Mà Tul vốn là sững sờ, tiếp theo cười ha hả.

"Cười cái đầu anh ấy!" Hắn cũng không thèm để ý, mà hướng phòng bếp đi tới.

"Đói thì đi theo anh, anh làm đồ tây cho em ăn."

"Hàaa...!" Tôi thiếu chút nữa kêu lên, hắn muốn làm cái gì cho tôi ăn.

"Ha ha ha, em thật sự là hài hước đấy, có phải cảm thấy rất kỳ quái. . . Em đừng nhìn anh như vậy, anh vẫn biết làm vài món ăn, không giống Tin, em ấy chưa bao giờ vào phòng bếp." Ân, điểm này tôi ngược lại là rất đồng ý, mỗi lần tới tìm hắn, tôi muốn ăn cái gì, hắn đều cầm lấy điện thoại đối với bên kia nói một câu, đã có người trực tiếp đem đến trên mặt bàn cho hắn.

Tôi có chút do dự, nhưng lại sẵn lòng đi theo cái người kia. Tuy nhiên nhan sắc, dáng người cùng ngôn hành cử chỉ đều so với Tin càng thêm phù hợp thân phận người thừa kế. Nhưng tôi cũng không biết vì sao cách hắn nói chuyện hoặc rất nhiều phương diện khác làm tôi cảm thấy càng tự tại.

Không không không, Tin nói không nên bị hắn hình tượng mê hoặc.

Tôi đi theo hắn đi đến trong phòng bếp, hắn để cho tôi ngồi ở một cái bàn bên cạnh chờ, sau đó chạy tới mở ra tủ lạnh.

"Thịt lợn muối xông khói I-ta-li-a có thể chứ?"

"Hả?"

"Có thể a, vô cùng đơn giản." Tôi có chút không hiểu ra sao, hóa ra hắn cũng không phải đơn thuần lấy đồ ăn cho tôi. Chỉ thấy hắn mở bếp lò, là ý nói. . . Hắn muốn làm đồ ăn cho tôi ăn.

"Không không không! Không ăn! ! ! !"

"Ăn đi, ăn ngon lắm đấy, em chớ xem thường anh, anh đã từng học lớp nấu nướng."

"YAA.A.A..!"

Còn có chuyện gì có thể làm cho tôi so hiện tại càng thêm giật mình sao?

Tôi chỉ có thể ngơ ngác mà ngồi ở chỗ kia, nhìn người kia đã từng khiến bạn trai tôi tổn thương thương tích đầy mình, đang chế biến đồ ăn. Nấu xong mì Ý, hắn xoay người sang chỗ khác chuẩn bị gia vị, đem cái chảo đặt ở trên lò, sau đó đem dầu ô liu đổ vào. Đến không sai biệt lắm thời điểm, hắn đem mỳ vào trong nồi xào cùng.

Một lát, một bàn mỹ vị ngon miệng bày ở trước mặt tôi.

"Nếm thử xem, không biết có hay không đủ tiêu chuẩn."

Hắc hắc, có phải tôi đã hiểu lầm cái gì không?

Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh trai Tin. Nói thật, trong đầu tôi nghĩ người kia lúc nói chuyện khinh thường người khác, hành vi như một người hung ác nham hiểm, lập tức sụp xuống rồi. Hắn biến thành một người anh trai lương thiện, còn có thể nấu ăn, rõ ràng trong nhà có đầu bếp rồi.

Tôi không còn lời nào để nói.

Tôi không biết lúc này nét mặt của mình như thế nào, tôi yên lặng cầm lên dĩa ăn, tại trong đĩa quấy thoáng một phát, sau đó cuốn một ngụm bỏ vào trong miệng, sau đó. . . Ăn thật ngon.

"Ăn ngon đúng không, bé Phu cũng rất thích ăn, nhưng bé không ăn cay, còn thích có nhiều thịt lợn muối xông khói." Tôi không để ý hắn nói với tôi, tôi không ngừng đem đồ ăn vào trong miệng, bởi vì tôi thật sự rất đói bụng. Tôi ý định tranh thủ thời gian ăn xong, mau chóng lên phòng. Tuy nhiên tôi nghĩ đến hắn có thể hay không ở bên trong thả cái gì, nhưng lúc nãy tôi nhìn thấy hắn còn nếm một ngụm mà.

Hẳn là an toàn thôi.

Nhưng mặc kệ hắn là như thế nào mời tôi cùng hắn nói chuyện phiếm, tôi đều không có trả lời hắn vấn đề gì, thẳng đến. . .

"Bé Phu nói bạn của Tin mắng anh là người xấu. . . Phải không Can?"

Trầm mặc

"Tin nói với em cái gì?" Tôi vội vàng ngẩng đầu nhìn hắn, còn có một nửa sợi mì rủ xuống tại giữa không trung. Tôi thật sự không muốn cùng hắn nói chuyện nha, nhưng là hắn lại nói một câu.

"Ngươi rất tin tưởng Tin sao?"

"Tin!" Tôi cầm chặt dĩa mà trả lời, sau đó hắn lại nói với tôi. . .

"Anh không biết Tin nói với em cái gì, nhưng em cũng thấy đấy anh là loại người như vậy, anh rất yêu em trai của anh. Nhưng anh thật sự không rõ vì cái gì cậu ấy nhìn thấy mỗi người đều bịa đặt nói anh tổn thương cậu ấy. . ."

"Bởi vì anh thật sự tổn thương cậu ấy! ! ! Cha mẹ nó! Anh là anh trai loại gì vậy, lại có thể ra tay đối với em trai của mình được, còn hãm hại người ta cắn thuốc! Anh không cần gạt tôi, tôi vĩnh viễn cũng sẽ không tin tưởng anh đây, tôi chỉ tin tưởng Tin thôi! !" Tôi chịu không nổi nữa, đứng lên quát hắn. Cho dù tôi là đồ tham ăn có thâm niên nhưng tôi nhìn thấy hắn nói Tin bịa đặt tôi cũng đã no.

Ta nắm chặt nắm đấm, rất muốn xông tới cho hắn một đấ,, nhưng tôi lại xoay người lên tầng, tôi không bao giờ ... muốn nhìn đến cái người chửi mình bạn trai.

Ân, tôi biết rõ anh trai của hắn so trong tưởng tượng tốt hơn nhiều, nhưng tôi chính là không tin hắn. Tôi càng tin tưởng người độc mồm như Tin—— lúc hắn cùng tôi kể chuyện anh trai hắn, lúc ấy hắn rất buồn.

Tuy tôi rất ngốc, nhưng tôi tình nguyện ngốc cả đời tin tưởng một mình Tin.

Còn chắc chắn là, tôi hận anh trai hắn thấu xương!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co