Truyen3h.Co

[Edit] Love By Chance

Chương 65

Huepaoo

Cảnh báo! Vua ghen Đông Nam Á xuất hiện rồi! :)))


Buổi sáng thứ bảy đa số mọi người đều nghĩ có thể ngủ đến mặt trời chiếu đến mông. Nhưng là bạn học Pichaya của chúng ta buổi sáng sáu giờ đã rời giường, còn chạy đến trong sân tưới hoa giúp người làm vườn, sau đó chạy đến phòng bếp giúp dì Jew, cuối cùng. . . Gọi điện thoại cho người mình thương yêu nhất, đồng thời chờ đợi mẹ xuống ăn sáng.

[ chờ một chút Pete. . . Mẹ! ! ! Cái này con phải để chỗ nào? ]

Mà đầu điện thoại bên kia cậu ấm cười trộm, bởi vì cậu biết rõ đối phương đang giúp trong nhà chuẩn bị cửa hàng buổi sáng. Cho nên, trong đầu của cậu lập tức hiện ra một hình ảnh: Người nào đó bốn giờ sáng rời giường khuân đồ, đem đến mồ hôi đầm đìa.

Thực ra, Pete thức dậy sớm như vậy, cũng là bởi vì Ae.

Ae là người thức dậy sớm, nếu buổi tối hôm trước có việc, cũng sẽ thức dậy muộn một chút. Nhưng là sẽ so với bình thường người trẻ tuổi thức dậy sớm, cho nên bên này cậu ấm đương nhiên cũng muốn theo bạn trai của mình, điều chỉnh thời gian làm việc và nghỉ ngơi của bản thân.

"Nếu cậu bận quá, thì mình cúp máy nha."

[ không sao, tao đeo tai nghe. . . Yim! ! ! Chờ một chút chờ một chút, hiện tại chú vẫn không thể cùng cháu chơi, chú đang giúp bà nội làm việc ]

[ Chú Ae đỡ đạn đi ]

Đầu bên điện thoại truyền tới một thanh âm non nớt, khiến cho cậu ấm buồn cười. Cậu lập tức nghĩ ra hình ảnh, có một cô gái nhỏ giơ lên ngón tay của mình, búng vào trán chú mình một phát, mà người chú bất đắc dĩ, không biết nên làm gì để dỗ cô cháu gái nhỏ.

"Đúng đúng, chú Ae là người xấu, không chơi cùng Yim." Khác lúc trước, Pete không dám tùy tiện cùng đối phương nói giỡn, nhưng hiện tại còn vài ngày nữa hai người cũng cùng một chỗ sắp sáu tháng rồi, cậu cũng tùy ý cùng đối phương vui đùa, sau đó cậu chợt nghe đến đầu bên kia điện thoại truyền đến một tiếng thở dốc.

[ tao không cùng cháu gái chơi, nhưng tao sẽ chắc chắn chơi với mày. ]

Ah. . .

Đầu bên kia điện thoại người kia vốn không biết nói lời ngọt nào đột nhiên lại nói lời tâm tình, bên này người còn lại không biết nói cái gì cho phải. Bởi vì người kia nói "Chơi" chắc chắn là không giống chơi lái máy bay cùng cháu gái, hẳn là chơi cái gì đó khác, hai người "Chơi" xong sẽ càng thêm mệt mỏi. Pete nhẹ giọng đáp lại:

"Mình vẫn là nên tắt điện thoại, chắc cậu vẫn bận rộn."

[ Hmm? Mày là cố ý lảng tránh tao sao? ]

[Chú Ae nói chuyện không có lễ phép! ]

Xem đi, Pete còn chưa kịp tắt điện thoại lảng tránh, liền có một thanh âm bên kia truyền tới. Cậu vốn đang sợ chính mình xấu hổ, nghe thế cậu lại không nhịn được cười, còn cười to.

"Đúng vậy đúng vậy, Ae nói chuyện thật không lễ phép, chú muốn cho cậu ấy uống say đây này!"

[ tao đi! Không nói chuyện nữa! ]

Pete cũng biết Ae không phải đang mắng ai, cậu ấy là vì che dấu ngượng ngùng mà chửi mình. Bởi vì mỗi lần nói đến sự kiện kia, người kia uống say không khống chế được chính mình làm một tí việc ngốc, liền xấu hổ đến không được, cho nên cậu ấy căn bản không muốn nói đến chuyện này.

"Nhưng là mình thích."

[Pete! Mày đừng đùa tao nữa. ]

"Mình không có ah." Pete vừa nói vừa đi đến cửa nhà. Hiện tại đã tám giờ, vì ngày nghỉ, mẹ ra muộn hơn so với bình thường. Pete cùng bạn trai vui đùa, bé Yim đã ở ồn ào muốn cùng chú Pete nói chuyện, lúc này, Pete thấy một chiếc xe rẽ vào, đỗ tại cửa nhà mình.

"Hả?"

[ chuyện gì? ]

"Có người tới quét dọn." Pete sau khi nói xong híp mắt nhìn về phía cổng, sau đó cậu liền thấy có người trên Mini Cooper đi xuống, vừa đi xuống hướng về phía mình phất tay. Pete quay người đi tìm điều khiển từ xa của cổng, đem cổng mở ra, sau đó thấy được người đến. . . Deli.

[ Ah! Nhà của mày có khách à? Vậy tắt điện thoại đi. ]

Kỳ thật Pete thiếu chút nữa thốt ra, nói cho đối phương biết là ai đã đến, nhưng là do lúc trước hai người vì việc này cãi nhau, vừa muốn ra bên ngoài câu nói kia đã bị cậu ấm nuốt trở về, đổi thành cái này một câu.

"Bye bye." Pete cúp điện thoại, bởi vì cậu không muốn cãi nhau, hơn nữa như vậy cậu cũng không có vi phạm lời hứa, bởi vì cậu không có một mình cùng Deli gặp mặt, mà là đối phương tìm đến mình đấy. Hơn nữa trong nhà nhiều người như vậy, cho nên, cùng bạn bè của mình tâm sự hẳn là không có vấn đề gì đâu. . . .

"Làm sao cậu tới vậy!" Đợi đến lúc xe con quẹo vào đỗ ở tòa nhà trước mặt, Pete đi xuống chào người ăn mặc màu lam nhạt quần áo, cô ấy cũng cười thật ngọt ngào.

"Mình thuận đường tới ăn sáng, còn thuận tiện đem cho cậu đồ ngọt. . . Bữa sáng đã bắt đầu hả Pete?" Deli vừa nói một bên đến sau xe cầm xuống đến mấy túi đồ ăn, cậu ấm liền chạy lên cầm hộ, sau đó trả lời nói.

"Chưa đâu, mẹ còn chưa xuống, lại nói, điều gì khiến cậu đến vậy?" Deli sau khi nghe xong cười, ngẩng đầu nhìn Pete, thâm tình chân thành, khiến cho Pete không biết nên làm gì.

"Nhớ cậu a. . . Sinh nhật bà cũng chỉ là xuất hiện một tí, còn không cùng mình đi chọn quà. Nếu như mình không đến nhìn một lúc, xem ra mình rất nhanh sẽ mất đi cậu nha." Deli sau khi nói xong trên mặt xẹt qua một tia chột dạ, nhưng lập tức vẫn là biểu hiện hai người quan hệ như bình thường. Nhưng là Pete lại cảm giác được có một loại cảm giác kỳ quái.

Có lẽ Ae nói là sự thật.

'Cậu ấy thích mày!'

Pete nghĩ vậy, ngơ ngác mà nhìn chằm chằm vào cô bạn của mình, trong nội tâm cũng sinh ra một vấn đề. . . Deli bắt đầu từ lúc nào dùng loại ánh mắt như vậy nhìn mình vậy?

Không. . . Sẽ không đâu, đây chỉ là ánh mắt dành cho bạn bạn bè thôi!

"Ngày đó thật sự thật xin lỗi."

"Việc kia hôm nào lại đến phạt cậu." Deli dí dỏm nói, nhưng những lời này thì lại khiến cho Pete trong lòng có điểm áp lực. Bởi vì cậu biết rõ nếu như một mình cùng Deli đi ra ngoài, nếu cùng Ae nói dối, sau đó hai người khẳng định lại sẽ cãi nhau.

Cậu không muốn bị người khác nói mình trọng sắc khinh bạn, đồng thời cũng không muốn cùng bạn trai của mình cãi nhau.

"Mình sẽ cố hết sức." Cuối cùng, Pete nói ra mập mờ đáp án. Deli nghe được có chút khó hiểu, không biết cùng mình bạn từ nhỏ đến lớn tại sao nói như thế. Nhưng là rất nhanh nở nụ cười.

"Không thể 'Hết sức' ah, cậu nhất định phải đền bù tổn thất cho mình! Năm trước chúng ta gặp mặt mấy lần. . . Mới ba bốn lần! Chúng ta trước kia đều là dính cùng một chỗ. Được rồi, vào phòng đi, trời nắng quá ." Deli vui sướng nói, dù cho thấy bạn mình giống như đang có tâm sự. Sau đó, cô ôm lấy cánh tay Pete, đem Pete kéo vào trong phòng . Động tác này, loại này đụng chạm, lại khiến cho Deli đôi má trắng nõn mềm mại bắt đầu có hơi có chút ửng đỏ.

"Bao lâu rồi mình không có kéo cánh tay cậu . . . Thực ra, hôm nay mình tới là có việc nhờ cậu."

"Hả?" Pete quay đầu vẻ mặt nghi hoặc mà nhìn cô, mà lúc này. . .

"Ah! Deli! Con tới lúc nào vậy! Đã lâu không gặp ." Mẹ Patch từ trên lầu đi xuống, chào hỏi cô. Deli lập tức buông tay, làm một cái chắp tay trước ngực với mẹ Patch.

"Hôm nay tới đây ăn cơm ạ."

"Tốt lắm, chúng ta lâu rồi không có cùng nhau ăn cơm nha? Pete con tới đây, chắc đợi mẹ đến đói bụng rồi đi, gần đây con thức dậy đều rất sớm nha." Mẹ trên mặt tươi cười mà trả lời, sau đó gọi con trai cùng ăn cơm. Mà lúc này Pete còn đang suy nghĩ đến cùng Deli muốn mình giúp đỡ cái gì, cậu nghe thấy mẹ gọi mình, liền cười, cùng hai người phụ nữ đi vào bàn ăn.

"Gần đây Pete thức dậy đều rất sớm sao?"

"Ừm, mỗi lần từ ký túc xá trở về, buổi sáng năm sáu giờ đã rời giường."

Pete cho rằng đây chỉ là một việc bình thường, nhưng là hiện tại cậu chậm rãi lưu ý đến một vài sự tình. . . Deli đối với chuyện của cậu đều cảm thấy hứng thú, cho dù cậu hết sức muốn nói với mình đây chỉ là chính mình nghĩ quá nhiều mà thôi, nhưng mọi việc đều lại cùng Ae phân tích không có sai biệt. Lúc này cậu không biết Deli tiểu thư đã ở một bên vụng trộm cười, sau đó nhìn trộm cậu nhiều lần.

"Pete, cậu làm bạn trai của mình nha."

"! ! !"

Sau khi ăn sáng xong, nỗi băn khoăn của Pichaya rốt cục có thể cởi bỏ. Điểm tâm vừa kết thúc, hai người đi tới phòng khách ngồi xuống nói chuyện phiếm. Lúc Pete hỏi Deli cần cậu giúp đỡ cái gì, đối phương trả lời khiến cho Pete kinh hãi, không biết nên nói cái gì, cậu chỉ biết nhìn bạn cậu đang đỏ bừng cả khuôn mặt. Deli thấy biểu lộ của cậu, liền nói:

"Không. . . Không phải như cậu nghĩ! Là muốn nhờ cậu giả bộ làm người yêu!"

"Giả bộ làm người yêu?" Từ kinh ngạc lập tức chuyển thành nghi ngờ, Deli dùng sức gật đầu.

"Phải. . . là giả bộ, không phải người yêu thật sự. . ." Deli đột nhiên dừng lại, cúi thấp đầu, hai tay dùng sức mãnh liệt chà xát, biểu hiện ra bộ dáng tiến thóai lưỡng nan. Diện mạo đáng yêu ngọt ngào lại làm ra bộ dạng như vậy, tất nhiên sẽ khiến cho rất nhiều nam sinh nhìn thấy tim đều hòa tan. Nhưng là Pete chứng kiến, trong nội tâm chỉ nghĩ, chính là hiếu kỳ, tại sao phải giả bộ làm người yêu?

"Là như thế này Pete. Mình bị một nam sinh ở trường làm phiền, cậu ấy. . .cậu ấy theo đuổi mình, mình đã cự tuyệt cậu ấy rồi, nhưng cậu ấy cứ đến quấn quít lấy mình. Không chỉ mỗi cậu ấy đâu, còn có đàn anh cũng thế. . . Mình thật sự rất phiền não, mặc kệ mình nói như thế nào, bọn họ vẫn là không chịu buông tha. . . Cho nên mình nói với bọn họ, mình có bạn trai rồi. . ."

"Cho nên người con trai đó là mình?" Pete chỉ vào chính mình, Deli do dự gật gật đầu, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Pete.

"Cậu có thể giúp đỡ mình không. . . Chỉ cần đi nửa giờ là được rồi, nếu như bọn họ thấy mình có bạn trai rồi, bọn họ sẽ buông tay thôi."

Nếu là trước kia, Pete nhất định sẽ không nói hai lời ra mặt cứu Deli. Tuy nhiên cậu là gay, nhưng cậu cũng sẽ biểu hiện ra bộ dáng bạn trai. Bởi vì lúc này Deli thật sự có phiền toái, bằng không thì cô ấy cũng sẽ không dễ dàng mở miệng xin giúp đỡ. Nhưng là hiện tại. . . Cậu có điểm do dự.

"Không được sao Pete?" Vừa thấy Pete không nói chuyện, Deli liền cẩn thận từng li từng tí mà hỏi thăm, trước khi đến đây cô tin tưởng tràn đầy, hiện tại không còn tí nào.

Đối với Deli mà nói, từ trước tới nay, cô đều không có coi Pete là bạn. Không đúng, từ khi tiến vào thời kỳ trưởng thành, trong mắt cô chỉ có người bạn thanh mai trúc mã này thôi.

Pete là một người tâm địa thiện lương, là một người ôn nhu, đối xử với mọi người đều chân thành, bất kể là loại to nhỏ sự tình cậu ấy đều suy nghĩ đến cảm thụ của người khác. Pete cũng trở thành bạch mã vương tử trong suy nghĩ của nhiều nữ sinh, ngay cả cô cũng không ngoại lệ. Từ đó cho tới nay, Deli phát hiện mặc kệ những bạn bè khác đã trưởng thành bao nhiêu. . . Pete đều không có thay đổi.

Mọi người đều nói con trai càng hoàn mỹ lại càng đào hoa, nhưng cho tới bây giờ Pete không phải là người như thế. Pete vẫn là giống trong suy nghĩ của cô từ khi còn bé, cho nên cô thầm nghĩ . . . Có lẽ Pete đối với cô có tình cảm .

Khi còn bé, người lớn đều nói bọn họ là Kim Đồng Ngọc Nữ, nếu như trưởng thành hai người có thể kết hôn cũng là chuyện tốt. Những lời này đều quanh quẩn trong suy nghĩ của Deli. Cho dù bà về sau không quan tâm đến gia đình Pete nữa, bởi vì bà nói Pete không phải cháu ruột của con trai cả trong gia tộc, gia tộc bọn họ còn có mấy người anh trai lớn tuổi hơn cậu. Hơn nữa ba mẹ Pete cũng ly hôn rồi, Pete ở cùng với mẹ. Cho nên bà nói Pete không xứng với mình, nhưng là những lời này cho tới bây giờ đều không ảnh hưởng đến suy nghĩ của Deli.

Mặc kệ người khác nói như thế nào, cô chỉ để ý cảm giác của Pete đối với mình.

Đến giờ này, cô mới phát hiện người bạn này cùng mình càng ngày càng bất hòa rồi, cho nên trong lòng có chút cảm giác mất mát. Hai người bọn họ học khác trường đại học, cho nên về sau thời gian gặp mặt ít hẳn. Cho nên Deli lúc bắt đầu vô cùng lo lắng trong khoảng thời gian này có người bước vào cuộc sống của Pete. Bởi vậy, cô nói dối. . . Không phải, việc cô nói với Pete cũng có một phần là sự thật. Trên thực tế cô cũng có thể giải quyết những nam sinh theo đuổi mình, nhưng cô cũng muốn dùng lí do này để lấy cớ kéo gần khoảng cách của mình với Pete.

Cô rất có tự tin đối phương nhất định sẽ đáp ứng mình, nhưng không nghĩ tới đối phương trả lời...

"Không có gì đâu Deli, đây là mình không giúp được cậu."

"Vì cái gì vậy? Chỉ là đóng giả một lúc thôi mà." Tuy nhiên trong nội tâm vô cùng bất ngờ, nhưng cô vẫn giữ vững dáng vẻ bình tĩnh.

"Cái này không liên quan tới người yêu thật hay giả. . ." Pete im lặng một lát, cuối cùng giống như làm một quyết định quan trọng, ngẩng đầu lên nhìn đối phương.

"Hiện tại mình có người yêu."

"Không phải. . . Thật sự."

Nếu như muốn hỏi cảm nghĩ hiện tại của Deli, cô nhất định là vô cùng giật mình, một câu cũng không nói ra được. Cô chỉ là tại trong miệng thì thầm, vẻ mặt khó có thể tin được nhìn bạn mình. Pete tức thì thẹn thùng theo sát cô giải thích.

"Cậu đừng tức giận, mình thật sự rất muốn giúp cậu. Nếu như là chuyện khác, mình đều sẵn lòng giúp cậu. Nhưng việc này mình không giúp được cậu. . . Mình không muốn làm người yêu mình hiểu lầm." Pete nói thẳng. Cậu hiểu được ánh mắt của đối phương truyền đạt ra tâm tư gì, cho nên cậu liền nói.

"Cũng không phải người yêu mình không hiểu, nhưng sự việc này thật sự rất khó mở miệng, cậu ấy cũng không muốn để mình làm bạn trai người khác, mặc dù là đóng giả. . . Thật sự xin lỗi, rất xin lỗi."

"Lúc nào. . . Mới bắt đầu sao?"

Deli nhẹ giọng hỏi, hai tay không khống chế mà phát run, đôi mắt xinh đẹp đang đỏ lên, cảm giác nước mắt sắp tràn mi mà ra, cô đành phải cúi đầu xuống nhìn hai tay của mình.

"Bắt đầu từ tháng bảy."

"Vì. . . Vì cái gì mình không biết. . . Vì cái gì. . ." Deli cắn chặt bờ môi của mình, cho đến khi thấy đau, tiếng nói run rẩy, Pete cũng cảm giác mình có sai.

"Chúng ta không có gặp mặt, cho nên chưa cùng cậu nói. . ."

"Gặp mặt hả Pete, chúng ta có gặp mặt, ít nhất chúng ta cũng có nói chuyện trên Line, nhưng là cho tới bây giờ cậu đều không có nói với mình, cậu chừng nào thì bắt đầu có đối tượng đấy." Deli trong lúc đó đứng lên, khiến Pete lại càng hoảng sợ.

"Deli. . . Mình. . ."

"Đã được sáu tháng, chúng ta không phải bạn tốt nhất sao? Chẳng lẽ cho tới nay đều là mình một bên tình nguyện. . . Nhất định là tự mình đem cậu trở thành bạn tốt nhất! ! !" Deli nói to. Bởi vì cô biết mình đã chậm, đã chậm nửa năm, cô vẫn cho là cuối cùng Pete vẫn chọn mình. Nghĩ đến đây, cô không khống chế nổi tâm tình của mình.

"Deli, thực xin lỗi." Pete biểu cảm xấu hổ nói. Cô cũng biết mình đang khiến cho cậu ấy khó xử, nhưng cô cũng không chịu nghe mấy lời xin lỗi.

"Mình. . . Mình đi về trước, không có việc gì đâu, cậu hãy quên việc mình vừa nói đi." Deli vừa nói vừa cầm túi xách, sau đó đi đến phòng ngoài. Sắp đi ra đến cửa, nước mắt của cô như vỡ đê. Mà Pete sau lưng bất đắc dĩ mà nhắm mắt lại, đồng thời dùng hai tay bụm lấy mặt của mình.

Cậu nên đi giải thích hay là cứ như vậy kệ cô ấy đi?

"Ae nói đúng, vì cái gì mình không biết."

"Pete!"

"Mẹ." Người đang cúi đầu ảo não nghe được có người gọi tên mình, liền ngẩng đầu lên, sau đó thấy mẹ đang nhìn mình, cũng đi đến bên cạnh mình ngồi xuống.

"Mẹ cũng nghe thấy rồi." Pete sau khi nghe xong nhắm mắt lại, sau đó đem đầu rủ xuống.

"Con. . . Con thật sự không biết mẹ. Cho tới nay, con đều nghĩ Deli là bạn tốt nhất,mãi mãi sẽ không hại con. . . Nhưng con không biết, con đã tổn thương cô ấy. . ."

Mẹ Patch sau khi nghe xong, nhẹ nhàng nắm tay Pete, sau đó ôn nhu nói.

"Con không biết, cho nên concũng không sai, Deli thích con, cô ấy cũng không sai. Nhưng là hiện tại con đã biết, mà con đối với cô ấy cũng không có loại cảm giác này, con cũng nói thẳng với cô ấy rồi, cái này là phương pháp xử lý tốt nhất. Cái này tốt hơn so với làm cho cô ấy một mực hiểu nhầm, một mực tưởng tượng đối với con có khả năng." Mẹ muốn cho con của mình một điểm ủng hộ, nhưng là Pete lo lắng nói.

"Nhưng là Deli. . . Về sau sẽ không coi con là bạn nữa rồi. . ." Pete rất quan tâm người bạn này. Mẹ sau khi nghe xong mỉm cười nói.

"Thời gian sẽ khiến cho mọi thứ tốt hơn, hiện tại đối với các con mà nói có lẽ rất khó, nhưng mẹ tin tưởng Deli là người biết lý lẽ." Nhìn xem hai người từ bé đến lớn lên mẹ Patch an ủi. Đối với con mình không thích cô gái hoàn mỹ như Deli, bà cũng không tiếc. Bởi vì mặc kệ con của mình thích ai, bà cũng vô điều kiện ủng hộ con mình.

"Ưm, mẹ, con không sao rồi." Cuối cùng Pete hít sâu một hơi, miễn cưỡng mỉm cười với mẹ. Cậu không muốn làm mẹ lo lắng quá mức cho mình, sau đó nói với mẹ.

"Con đi trước để gọi điện cho bình dấm chua đây mẹ."

"Ae hay ghen như vậy sao? Pete."

Mẹ trả lời lại khiến Pete lập tức không biết làm sao, hoang mang lo sợ.

"Ặc. . . Con. . . Con. . . Con đi trước đây." Pete nói xong cũng nhanh như chớp mà chạy mất. Cũng không phải Pete không muốn nói cho mẹ, nhưng là nhìn thấy mẹ đang bắt chước cách nói chuyện của mình, cậu cảm giác trên mặt của mình đang nóng lên. Cậu đành phải thoát đi trở về phòng, bởi vì cậu khẳng định mẹ đã biết. . . Còn rất có thể biết rõ đã lâu rồi.

Về phần cậu, cậu cần cùng Ae nói sự việc hôm nay. . . Cậu muốn đem chuyện đã xảy ra nói cho Ae nghe.

Cậu không muốn giấu diếm Ae bất cứ chuyện gì, kể cả việc hôm nay Deli đến tìm mình.

[ hôm nay sáng sớm đi nơi nào? ]

"Làm sao mày biết tao không ở nhà đấy!"

Lúc Can xuống xe buýt, Tin gọi điện thoại cho cậu, đối phương còn biết giờ phút này cậu không ở nhà.

[ dù sao tôi chính là biết rõ. ]

"Mày có mắt thần à?" Can rất hoài nghi có phải Tin phái người đến theo dõi mình không. Gần đây đều không cần gọi điện thoại nói cho hắn biết, hắn đều có thể chuẩn xác biết rõ chính mình ở nơi nào.

[ hôm nay đi làm cái gì rồi. ]

"Thôi đi mày..., không nói coi như xong. . . Hôm nay tao đi xem phim nha. Anh Champ có được mấy vé xem phim miễn phí, tao xin anh ấy rất lâu mới được đấy!"

[ xem ở nhà của tôi chưa đủ sao? ]

"Cái này không giống như vậy ah! Tuy nhà của mày hiệu ứng cũng rất tuyệt, nhưng cùng người khác xem cũng có cảm nhận khác! Gần đây tại nhà của mày xem phim, đều không xem hết nguyên vẹn một bộ, lúc nào cũng có chút sự tình phá" Về phần là chuyện gì, hai người đều trong lòng biết rõ.

"Được rồi được rồi, không nói nữa! Mày để cho tao đi ra ngoài một ngày nha. Tao còn muốn chơi cùng đàn anh. Con mẹ nó! Anh ấy còn nói nếu như muốn vé xem phim miễn phí muốn tao với mày diễn lại cảnh ở sân bóng hôm trước. Tao là da mặt dày lắm mới lấy được một vé đấy." Can chỉ lo chính mình nói chuyện, đối phương còn chưa kịp hỏi, Can đã vội tắt máy.

"Ừ, tao nhìn thấy đàn anh rồi! Trước như vậy nha."

Thấy mới có quỷ nhé! Cậu đã đợi nửa giờ, đám người kia đoán chừng mỗi người đều đến muộn.

Can nghĩ vậy, đành phải nhún nhún vai, sau đó đem điện thoại nhét trở về túi. Sau đó ánh mắt chuyển đến đống đồ ăn trên quầy hàng. Vì vậy cậu chuẩn bị hướng bên kia đi qua, thì nghe được. . .

"Thật là tinh xảo nha!"

Xảo con em mày!

Can nghiêng đầu nhìn xem sau lưng, sau đó trong lòng mắng một câu. Vẻ mặt khó có thể tin mà nhìn trước mắt cái người rất không có khả năng xuất hiện ở đây.

Không phải Tin, mà là. . . anh trai hắn.

Đúng vậy, hiện tại đứng trước mặt Can là Tul. Hắn mặc quần jean, thân trên là áo sơ mi ngắn tay, đang mỉm cười với Can. Can khó hiểu mà gãi đầu.

"Trùng hợp nha! Như thế nào gặp anh ở đây?" Can không có có ngốc đến mức sẽ tin hai người vô tình gặp nhau.

"Ha ha ha, anh đặc biệt tới tìm em đó."

"Hả?"

Tới tìm cậu, tới tìm cậu làm cái gì?

Can nghĩ vậy, sau đó thì thầm trong miệng.

"Để làm gì... hai anh em thật sự là kỳ lạ nha! Làm sao biết được mình đang ở đâu?" Can là tự nói với mình, nhưng đối phương lại trả lời nghi vấn của cậu.

"Một chút cũng không khó. . . Cái kia điện thoại đó." Tul gật đầu ý bảo điện thoại trong túi áo Can, Can nghe được nhăn lông mày.

"Đi tìm một chỗ ngồi xuống nói chuyện nha, có vẻ em giống như muốn ăn cái kia. Đi thôi, anh cũng có một thời gian ngắn không có ăn." Nói xong, Tul liền trực tiếp hướng chỗ đó đi tới, Can ở phía sau há to miệng không biết nói gì. Cậu không muốn cùng người này có quá nhiều liên quan, nhưng lúc cậu chuẩn bị quay người đi chỗ khác, đối phương lại chậm rãi nói một câu.

"Nếu như em muốn biết Tin làm thế nào biết được em đi đâu, cứ tới đây cùng anh ăn ít đồ." Sau đó xuất phát từ lòng hiếu kỳ, hai chân của cậu đi vào trong tiệm.

Cuối cùng, trước mặt hai người đều đặt một phần bữa sáng (giống như anh em vậy, hắn còn giúp cậu trả tiền nữa). Sau đó Can dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn chằm chằm vào đối phương, còn hết nhìn đông tới nhìn tây, nghĩ xem xung quanh có vệ sĩ áo đen nào không, giống như trong phim điện ảnh.

"Em đang nhìn cái gì vậy?"

" Anh đừng nói là anh phái người đi theo dõi tôi đấy? Đó là xâm phạm quyền riêng tư của tôi!" Can dùng giọng điệu nghiêm túc chất vấn đối phương, đối phương cười lên ha ha.

"Em theo anh vào đây, không phải là bởi vì muốn biết tại sao Tin biết được em đang ở đâu sao? Tại sao lại đổi thành anh làm sao tìm được được em rồi?"

Hai người các anh đều là rất khủng bố đó!

Can nghĩ như vậy, sau đó nhìn đối phương như một người bình thường cắn hamburger. Cậu thật sự rất hoài nghi, người trước mắt cùng người tổn thương Tin có cùng là một người không. . . Như thế nào người nhìn như vậy bình dị gần gũi ah.

"Sau đó thì sao! Tin làm sao tìm được tôi?" Cậu nói chuyện thái độ hơi hòa hoãn chút, cũng không phải bởi vì cậu sợ hãi đối phương, mà là cậu cảm thấy, bất kể như thế nào, đối phương cũng là người lớn. Vì vậy Can quyết định làm một người có lễ phép, bằng không thì sẽ bị đối phương nói mình không có giáo dục.

Lúc này, người kia đang hút Cocacola, đem ống hút nhẹ nhàng cầm lấy, sau đó dùng nó chỉ điện thoại trên mặt bàn.

"Em biết không, điện thoại này có chức năng định vị."

Lúc này, Can cúi đầu nhìn điện thoại di động của mình, trong đầu rất nhanh nhớ về hình ảnh mấy tháng trước.

"Tin lúc mua cho em điện thoại cũng đã biết chức năng này rồi."

Ồ? đợi chút, đợi chút, cho nên Tin biết rõ cậu ở đâu, cũng không phải bởi vì duyên phận. Khó trách. . . Gần đây mỗi lần cậu ra khỏi nhà, hắn đều gọi điện thoại đến tra! ! !

Can cắn chặt răng, nhưng là cũng không muốn đối phương biết rõ chính mình chỉ số thông minh chưa đủ —— cậu sẽ không tắt đi chức năng kia, cậu đành phải nén giận, trở về chậm rãi cùng Tin tính sổ! Đầu óc của cậu cũng đã bắt đầu hoạt động, sau đó ngẩng đầu lên nhìn đối phương.

"Làm sao anh biết đây là Tin mua cho tôi?" Vấn đề này làm Tul bật cười.

"Bữa tiệc này chỉ là vì thảo luận vì sao Tin có thể mọi lúc tìm được em mà không đúng sao? Anh biết rõ Tin mua hai cái điện thoại giống nhau, không khó đoán ra chiếc còn lại trong tay ai. . ."

"Anh rốt cuộc muốn làm cái gì?" Đối phương vẫn chưa nói xong, chú khỉ con đã cắt đứt, bởi vì nghe như vậy, là cậu biết đối phương đang giám thị sinh hoạt của em trai mình. Cậu cảm thấy có một loại cảm giác sợ hãi.

Đối phương thấy Can muốn đánh người, PHỐC một tiếng bật cười, sau đó dùng ánh mắt náo nhiệt nhìn đối phương.

"Anh chỉ là hy vọng không có người hiểu lầm anh, cho nên ý định giải thích. . ."

"Anh làm những sự việc kia tôi đều biết!" Đã nói sẽ không tức giận, lại không tự chủ được mà tức giận rồi, dùng giọng điệu khinh thường chất vấn. Nhưng cũng không có khiến Tul biểu hiện ra một tia sợ hãi, chỉ thấy hắn đem tay vào trong túi áo lấy điện thoại di động ra, đồng thời miệng cũng khởi đầu nói chuyện.

"Tin nói là anh hại cậu ấy việc cắn thuốc đúng không?"

"Đó không phải là oan uổng."

Line~

Điện thoại di động của mình tiếng tin nhắn vang lên, nhưng Can cũng không có nhìn, bởi vì cậu đang nhìn chằm chằm vào kẻ thù của bạn trai. Tul bảo:

"Em xem một chút đi." Tuy nhiên rất muốn nói tại sao phải xem, nhưng cậu vẫn cầm lên nhìn.

Tuy rất ngạc nhiên đối phương sao biết tài khoản Line của mình, nhưng đối phương gửi cho cậu ảnh chụp càng hấp dẫn hơn. Bởi vì trên tấm ảnh người kia nhất định là Tin, tuy tóc dài hơn so với hiện tại một chút, ngoại hình nhìn non nớt hơn bây giờ, nhưng khẳng định là Tin.

Can lập tức trượt ngón tay tiếp tục xem ảnh chụp, cậu cảm giác ảnh chụp là ở một quán bar đập đá, bởi vì thoạt nhìn rất tối, hơn nữa bên cạnh còn có mấy nữ sinh ngoại quốc quần áo hở hang. Nhìn xuống cậu thấy bạn trai của mình chính cầm một loại bột phấn màu trắng.

"Đây là. . . Cái gì?"

Tul đang hút Cocacola, nghe được vấn đề thì trả lời.

"Tin không có nói với em là mình đã từng cắn thuốc sao?"

"! ! !"

Ah ah ah ah ah ah ah ah

Lúc này, điện thoại Can vang lên, cậu liếc một cái, là đàn anh gọi, vì vậy bắt điện thoại nói.

"Anh Champ! Em hiện tại không rảnh! Anh đem vé xem phim cho người khác xem đi, hẹn gặp lại!" Nói xong lập tức cúp điện thoại, còn tắt điện thoại, sau đó cậu dùng giọng điệu nghiêm túc nói.

"Lời này của anh là có ý gì?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co