euphoria
ánh trăng khuyết mờ ảo xuyên qua rèm cửa bằng nhung đen, hắt những vệt sáng lạnh lẽo lên chiếc giường cỡ đại đặt giữa căn phòng ngủ mang đậm kiến trúc cổ kính. trên lớp ga nệm màu đỏ rượu vang nhàu nhĩ, kim leehan đang quỳ gối, cả cơ thể em run rẩy phập phồng theo từng nhịp thở dốc nặng nề.
đêm nay, em không trần trụi. trên người leehan khoác một chiếc áo sơ mi lụa tơ tằm màu trắng ngọc trai, chất liệu mỏng tang và xuyên thấu đến mức phơi bày toàn bộ những đường nét thanh tao của cơ thể con người. chiếc áo không được cài cúc cẩn thận, vạt áo buông thõng, xộc xệch che đi nửa thân dưới trắng muốt trần trụi, trong khi phần cổ áo rộng thùng thình bị kéo trễ xuống, vắt vẻo qua một bên cánh tay. lớp lụa ướt đẫm mồ hôi dính sát vào làn da trắng sứ, hằn lên hai điểm mẫn cảm trước ngực đang sưng tấy, tạo ra một sự nửa kín nửa hở khiêu gợi đến mức có thể khiến bất cứ bậc thánh nhân nào cũng phải phát điên.
nhưng han taesan không phải thánh nhân. hắn là một ma cà rồng khát máu, một kẻ thống trị sinh ra từ trong bóng tối, và hiện tại, hắn đang là kẻ nắm giữ toàn bộ sinh mệnh cũng như dục vọng của con người nhỏ bé này.
taesan quỳ ngay phía sau lưng leehan. cơ thể to lớn, vạm vỡ và lạnh lẽo của hắn áp sát vào tấm lưng gầy gò đang nóng rực của em. hắn đưa hai bàn tay nhợt nhạt, nổi rõ những đường gân xanh của mình vòng lên phía trước, thô bạo lách vào bên dưới lớp lụa mỏng tang, bao trọn lấy vòng eo săn chắc rồi miết dọc lên lồng ngực em. sự tương phản giữa nhiệt độ cơ thể khiến leehan khẽ rùng mình, tiếng rên rỉ vô thức bật ra từ cổ họng thanh tú.
"em đẹp lắm..."
taesan thì thầm. giọng nói trầm đục, ma mị của hắn lướt qua vành tai em, mang theo luồng hơi thở lạnh buốt phả vào gáy. hắn cố tình không cởi bỏ chiếc áo lụa vướng víu ấy đi. sự tồn tại của lớp vải xuyên thấu này giống như một lớp màng ngăn cách mỏng manh cuối cùng của nhân tính, và taesan muốn tự tay mình xuyên thủng nó, xé nát nó bằng chính sự chiếm đoạt của mình. không để leehan kịp chuẩn bị tâm lý, tay taesan siết chặt lấy hông em, ghim chặt em xuống, và từ phía sau, hắn chậm rãi tiến vào. sự lấp đầy diễn ra đột ngột, mạnh mẽ và trọn vẹn đến mức leehan phải ngửa bặt cổ ra sau, một tiếng thét nghẹn ngào xé toạc không gian tĩnh lặng.
"á... taesan... sâu quá..."
sự nóng rẫy, căng trướng bên trong khiến não bộ leehan trống rỗng. vách thịt của con người gắt gao cắn chặt lấy sự xâm nhập của dã thú, tạo ra một lực siết điên cuồng. không để leehan kịp thích nghi với sự lấp đầy, taesan bắt đầu chuyển động. hắn rút hông về phía sau rồi nện những cú thúc sâu lút cán, mạnh bạo và tàn nhẫn. nhịp điệu của sự giao hoan hòa cùng tiếng da thịt va chạm vang dội, ma sát qua lại với phần vạt áo lụa ướt đẫm đang rủ xuống giữa hai người, tạo ra những âm thanh dâm đãng, ướt át đến đỏ mặt. nhưng đối với một ma cà rồng đang trong cơn say tình, sự chiếm đoạt về mặt thể xác thôi là chưa đủ. hắn đói khát sự hòa quyện tuyệt đối.
"ngoan nào... cho anh... anh muốn nếm thử em..."
giữa những cú thúc điên cuồng khiến cơ thể leehan liên tục bị hất về phía trước, taesan cúi gập người xuống. hắn cắn vào cổ áo lụa đang trễ nải, thô bạo xé toạc nó ra một mảng lớn, phơi bày trọn vẹn bờ vai trắng ngần đang run rẩy của em. hai chiếc nanh nhọn hoắt, sắc bén từ từ vươn ra khỏi khóe môi nhợt nhạt. và rồi, cùng lúc với một nhịp thúc sâu nhất vào tận cùng tuyến tiền liệt, taesan cắm phập hai chiếc răng nanh vào bả vai leehan.
"á...!!! không... sướng... taesan ơi..."
sự thâm nhập từ bên dưới hòa quyện cùng sự xuyên thủng của nanh nhọn từ bên trên tạo ra một đòn tấn công chí mạng vào hệ thần kinh của kim leehan. nọc độc của ma cà rồng được bơm trực tiếp vào mạch máu, ngay lập tức hoạt động như một loại ma túy cực mạnh. nó xóa nhòa cơn đau nhói ở vai, biến nó thành một luồng điện khoái cảm tê dại chạy dọc theo tủy sống, kích thích mọi dây thần kinh hưng phấn đến mức bùng nổ.
taesan bắt đầu hút máu. hắn mút lấy dòng chất lỏng ngọt ngào, nóng hổi đang trào ra từ vết thương hở. mỗi một nhịp nuốt máu ừng ực của hắn lại hoàn hảo đồng điệu với một nhịp thúc hông đâm sâu vào bên trong em, đè nghiến lên điểm nhạy cảm tận sâu bên trong vách tràng ấm áp. leehan bắt đầu mất đi lý trí. dưới sự dày vò thô bạo nhưng cũng rất đỗi ngọt ngào của taesan, cơ thể leehan lắc lư như một chiếc thuyền nhỏ giữa cơn bão táp. dòng máu đỏ thẫm rỉ ra từ khóe môi hắn, nhỏ giọt xuống làm ố đi lớp lụa trắng ngần, nhuộm nó thành một màu đỏ của dục vọng và sự sa ngã.
"a... a... em chết mất... taesan... ưm... tha em..."
leehan hoàn toàn đánh mất liêm sỉ, em khóc nấc lên, những giọt nước mắt sinh lý giàn giụa trên khuôn mặt đỏ bừng. em không còn sức để trụ vững, hai cánh tay mềm nhũn chống trên nệm trượt đi, khiến nửa thân trên của em gục xuống, cặp đùi trắng muốt rải rác những vết cắn đỏ hồng run rẩy không ngừng. nhưng taesan không để em ngã, cánh tay vững chãi của hắn luồn qua eo em, xốc em lên, giữ chặt em ở tư thế quỳ để hắn tiếp tục cuộc đâm rút và gặm cắn của mình.
sự giao hoan diễn ra không ngừng nghỉ. lớp áo lụa xuyên thấu giờ đây đã trở nên nhăn nhúm, rách nát và loang lổ những vệt máu đỏ thẫm, bám rịt lấy làn da đẫm mồ hôi của leehan trông vô cùng kiều diễm và dâm dục. taesan đã hoàn toàn mất kiểm soát. đôi mắt hắn đỏ ngầu rực sáng trong đêm, thú tính bị kích phát bởi mùi máu và sự ẩm ướt, siết chặt của vách thịt bên trong con người nhỏ bé. hắn ra vào điên cuồng, mỗi cú dập hông đều mang theo sức mạnh muốn nghiền nát đối phương. hàm răng nhọn hoắt vẫn găm chặt vào bả vai leehan, nhấm nháp, cắn mút và liếm láp dòng huyết dịch trào ra không dứt.
"hức... không... không chịu nổi nữa... nhiều quá..."
đầu óc leehan mờ mịt, quay cuồng. lượng máu bị rút đi liên tục cộng với những cú thúc chạm đến tận cùng điểm nhạy cảm khiến em cảm thấy lồng ngực mình như sắp nổ tung vì sung sướng. nọc độc ma cà rồng làm em ảo giác, trước mắt em chỉ còn những đốm sáng trắng lấp lánh, lỗ tai ù đi, chỉ còn nghe thấy tiếng của da thịt và tiếng mút máu ngay bên tai. sự hưng phấn tích tụ đến giới hạn cuối cùng. leehan thét lên một tiếng cao vút, cơ thể em cong gập lại, vách thịt bên trong co rút điên cuồng, vắt kiệt lấy sinh lực của kẻ thú tính vẫn đang kịch liệt phía sau. dòng bạch trọc từ cơ thể em phóng thích, bắn ướt đẫm cả lớp lụa mỏng ở phần bụng dưới. khoái cảm kết hợp với sự choáng váng do mất máu tạo thành một cơn sóng nhấn chìm lấy cơ thể nhỏ bé đang run lên vì tình dục. đôi mắt leehan trợn ngược, hô hấp ngưng trệ trong một tích tắc. em không thể chống đỡ thêm được nữa. toàn bộ sức lực bị rút cạn, cơ thể em mềm nhũn ra, hai tay buông thõng.
bóng tối êm ái ập đến, nuốt chửng lấy ý thức của kim leehan. em ngất lịm đi ngay trên đỉnh cao của khoái lạc, mặc cho cơ thể vẫn đang gắn kết chặt chẽ với tên dã thú điên cuồng.
thời gian trong lâu đài cổ dường như đã ngừng trôi.
leehan không biết mình đã chìm vào cõi mộng mị bao lâu, mười phút, hay cả một thế kỷ. khi ý thức dần dần len lỏi quay trở lại, điều đầu tiên đánh thức em không phải là ánh sáng, mà là một cảm giác căng tức, nóng rực và nhức nhối quen thuộc từ phía dưới cơ thể.
hàng mi ướt sũng của leehan rung lên, em từ từ mở mắt. căn phòng vẫn chìm trong ánh trăng lờ mờ. cơ thể em lúc này đang bị ép nằm sấp xuống lớp nệm, hai tay bị ghim lỏng lẻo sang hai bên. chiếc áo lụa tơ tằm đắt tiền đã hoàn toàn trở thành một đống giẻ lau nhuốm máu dính chặt vào lưng em.
và rồi, một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng khi em nhận ra rằng, cơn cuồng nhiệt của loài ái tử thi vẫn chưa hề chấm dứt.
"ưm... hah..."
leehan vô thức rên lên một tiếng khi cảm nhận được một thứ to lớn, nóng rực và gân guốc vẫn đang nằm sâu bên trong cơ thể mình. không chỉ vậy, nó còn đang từ từ chuyển động. han taesan vẫn chưa rời đi. hắn đang ép nửa người trên của mình áp sát vào lưng em, giữ hông em nhô cao và tiếp tục thực hiện những nhịp ra vào đầm chậm và sâu hoắm, như thể muốn khảm toàn bộ cơ thể vào bên trong em. cùng lúc với tiếng rên rỉ yếu ớt của em, nhịp điệu của taesan bỗng chốc trở nên nhanh và mạnh bạo hơn.
"em tỉnh rồi sao?"
giọng nói của ma cà rồng vang lên ngay sát bên tai, trầm đục, dính dấp và nồng nặc mùi máu tươi. leehan quay đầu lại theo phản xạ, và đập vào mắt em là đôi mắt đỏ rực của taesan. môi hắn vương đầy máu của em. hắn mỉm cười, một nụ cười ma mị, rồi cúi sập xuống, há miệng và cắn thẳng vào vết thương cũ đang sưng tấy trên bả vai em.
"á!!! taesan... anh... anh vẫn đang... ưm..."
leehan hoảng hốt kêu lên, nhưng lời nói đã bị cắt đứt bởi một cú thúc lút cán từ phía sau, đẩy cự vật chà xát dữ dội vào điểm mẫn cảm khiến cả người em giật nảy lên. taesan dường như chẳng biết điểm dừng, mặc cho em đã hết ngất đi rồi tỉnh lại. chiếc lưỡi lạnh toát của hắn luồn vào bên trong vết cắn rỉ máu, khuấy đảo và liếm láp thứ chất lỏng ngọt ngào đang ứa ra, kết hợp với những nhịp dập hông không hề có dấu hiệu dừng lại.
"anh không nỡ buông ra," - taesan thì thầm giữa những nhịp thở dốc, hàm răng hắn khẽ day cắn xương quai xanh của em qua lớp áo lụa đã rách bươm - "em ngất đi trông vô cùng xinh đẹp, leehan à. cơ thể em ngất lịm, vô thức, nhưng bên trong em... chỗ này... nó vẫn cắn chặt lấy anh, khao khát anh không ngừng nghỉ. làm sao anh có thể rút ra được chứ?"
từng lời thô tục rót vào tai khiến phía dưới leehan vô thức siết chặt, khóe mắt ươn ướt lại ánh lên vài giọt nước nóng rực lấp lánh. nọc độc ma cà rồng tàn dư trong máu lại một lần nữa bị kích phát, thiêu rụi chút lý trí vừa mới khôi phục của em. leehan vặn vẹo vòng eo, cố gắng trốn tránh những cú đâm như vũ bão, nhưng hai tay đã bị taesan bóp chặt, nhốt em hoàn toàn dưới thân hắn.
"anh là đồ điên... hức... tha cho em... nhẹ... nhẹ thôi..."
"điên cũng là do em ép."
taesan gầm lên, hắn đột ngột nắm lấy mái tóc em, ép em phải ngửa cổ ra sau, rồi cúi xuống trao cho em một nụ hôn sâu hoắm, nồng nặc vị máu của chính em. hắn thúc hông với tốc độ điên cuồng, dồn ép mọi giác quan của leehan đến bờ vực của sự sụp đổ một lần nữa. lớp lụa xuyên thấu ma sát với da thịt rát bỏng, nanh nhọn liên tục cào cấu bờ vai rỉ máu, và sự lấp đầy khổng lồ từ bên trong tạo thành một vòng xoáy không lối thoát.
leehan cảm giác được rằng mình sắp đến giới hạn, vách tràng nóng rực gắt gao co rút, siết lấy gậy thịt nổi đầy gân xanh đang không ngừng càn quấy bên trong hang động chật hẹp ẩm ướt. những cú thúc của taesan cũng bắt đầu trở nên lộn xộn, hắn buông em ra, ép em gục người xuống lớp ga giường màu đỏ rượu đã sớm dính dớp mấy vệt trắng đục ám muội, hai tay rắn chắc nắm chặt lấy vòng eo thon nhỏ đến mức hiện rõ hằn đỏ, điên cuồng đuổi theo cao trào của chính mình. leehan khóc nấc lên mất kiểm soát, cơ thể em co giật không ngừng, những lời thốt ra qua đôi môi sưng đỏ chỉ còn là tiếng rên xen lẫn tiếng van xin đáng thương.
"xin anh... hức... em chịu không nổi..."
"cố chịu một chút... anh sắp ra rồi..."
taesan gằn từng tiếng trong cổ họng, hông vẫn không ngừng dập liên tục vào huyệt động sưng đỏ rớm máu. hắn thúc từng nhịp lộn xộn cuối cùng như đóng cọc vào trong cơ thể leehan, rồi một dòng tinh dịch nóng rực tưới thẳng lên vách thịt ướt át. cùng lúc đó, leehan vô lực hét lên một tiếng, cự vật nhỏ xinh giật liên hồi rồi bắn ra dòng chất lỏng trong suốt. em gục xuống thở dốc trên đỉnh cao trào, cả cơ thể như bị rút cạn sức lực, mềm oặt bám trụ lấy lực nắm của taesan nơi vòng eo mảnh khảnh đầy dấu hôn. hắn xót xa hôn nhẹ lên hõm lưng xinh đẹp, sự lấp đầy khổng lồ và nóng rực từ từ rút khỏi cơ thể leehan. một âm thanh ướt át ám muội vang lên, kéo theo đó là cảm giác trống rỗng bất chợt khiến leehan vô thức rên rỉ, hai chân run rẩy bủn rủn không thể khép lại.
taesan chống tay ngồi dậy. đôi mắt đỏ ngầu đã dần chuyển về màu đen nguyên thủy, dã tính tàn độc và cơn đói khát điên cuồng nhường chỗ cho sự cưng chiều vốn có. hắn nhìn xuống kiệt tác do chính tay mình tạo ra: kim leehan nằm bẹp trên nệm, thở thoi thóp, làn da trắng ngần loang lổ những vệt đỏ của máu, mồ hôi và dấu hôn. chiếc áo lụa đắt tiền giờ chỉ còn là một mớ giẻ rách bám rịt lấy cơ thể gầy gò, thê thảm nhưng lại mang một vẻ đẹp vỡ vụn khiến người ta đau lòng. hắn vươn tay, cẩn thận và dịu dàng lột bỏ lớp lụa vướng víu ấy, ném thẳng xuống sàn nhà lạnh lẽo.
"em đau lắm không?"
taesan thì thầm. hắn cúi xuống, luồn tay dưới lưng và nhấc bổng nửa người trên của leehan lên, ôm trọn em vào lồng ngực lạnh toát của mình. leehan không còn chút sức lực nào để trả lời. em mềm oặt như một con búp bê vải bị rút cạn bông, ngoan ngoãn vùi khuôn mặt ướt đẫm nước mắt và mồ hôi vào hõm cổ người yêu, khẽ thút thít. bả vai em đau nhức tấy đỏ, cơ thể rã rời như vừa bị nghiền nát qua hàng trăm bánh răng.
taesan xót xa siết chặt vòng tay. hắn hơi nghiêng đầu, áp đôi môi vẫn còn vương mùi máu của mình lên bờ vai chi chít những vết thương của em. nhưng lần này, hắn không cắn. chiếc lưỡi lạnh lẽo của ma cà rồng chậm rãi vươn ra, liếm láp một cách đầy trân trọng lên hai lỗ thủng nhỏ xíu do răng nanh để lại.
nước bọt của loài ái tử thi mang theo một loại enzyme chữa lành đặc biệt. khi đầu lưỡi trơn trượt của taesan lướt qua, cơn đau buốt xé thịt ngay lập tức dịu đi, nhường chỗ cho một cảm giác tê râm ran mát lạnh. máu ngừng rỉ, miệng vết thương từ từ khép miệng lại, chỉ còn để lại hai vệt sẹo mờ nhạt như một nụ hôn vĩnh cửu đóng dấu lãnh thổ.
"ưm... ngứa..." - leehan lí nhí phàn nàn, cựa quậy rúc sâu hơn vào ngực hắn làm nũng.
"chịu khó một chút, sẽ không đau nữa đâu."
taesan vỗ về dọc sống lưng em. hắn bế bổng leehan lên tay như bế một đứa trẻ, bước những bước chân vững chãi hướng về phía phòng tắm hoàng gia rộng lớn. tiếng nước chảy róc rách phá vỡ sự tĩnh mịch. taesan đặt em ngồi vào bồn tắm bằng đá cẩm thạch đã được xả đầy nước ấm pha chút tinh dầu hoa oải hương an thần. nhiệt độ của nước lập tức làm dịu đi sự căng cứng của các bó cơ. leehan ngoan ngoãn nhắm nghiền mắt, tựa đầu vào mép bồn, để mặc cho taesan dùng khăn bông mềm mại lau rửa từng tấc da thịt. bàn tay thô ráp vốn dĩ chuyên dùng để bóp nghẹt yết hầu kẻ thù giờ đây lại cẩn thận gội đầu cho em, miết sạch những vệt máu khô trên cổ, và dịu dàng luồn những ngón tay dài vào bên trong nơi tư mật đang sưng tấy, lấy sạch mọi tàn dư của sự cuồng nhiệt ban nãy ra ngoài. mỗi lần ngón tay taesan di chuyển bên trong, vách thịt mẫn cảm lại cắn chặt lấy hắn, leehan khẽ nhíu mày, bấu chặt lấy cánh tay săn chắc đang đỡ lấy eo mình.
"anh xin lỗi... đêm nay anh mất kiểm soát quá." - taesan hôn lên thái dương ướt sũng của em, giọng nói tràn ngập sự hối lỗi khi nhìn thấy cơ thể trắng ngần chằng chịt dấu vết bạo ngược.
"lúc nào... anh chả thế..." - leehan thì thào, giọng mũi nghèn nghẹt nhưng không giấu được sự dung túng nũng nịu - "lần sau... không cho cắn nữa..."
"không được," - taesan bật cười, vuốt ngược mái tóc ướt của em ra sau rồi hôn chóc lên sống mũi cao cao - "không cắn em, không hút máu em thì anh chết đói mất. bù lại, ngày mai thức dậy anh sẽ hầm canh bào ngư bồi bổ cho em nhé, chịu không?"
leehan hừ nhẹ một tiếng, không thèm cãi lại, chỉ vòng tay ôm lấy cổ hắn để hắn nhấc mình ra khỏi bồn tắm. sau khi dùng khăn bông lớn ủ ấm và sấy khô tóc cho em, taesan mặc cho leehan một bộ đồ ngủ bằng lụa cotton rộng rãi, mềm mại. hắn bế em trở lại chiếc giường đã được thay bộ ga nệm mới tinh tươm thơm mùi nắng. hắn không vội nằm xuống mà đi xuống khu bếp của lâu đài, tự tay pha một ly sữa ấm với thật nhiều mật ong, mang lên đút cho leehan uống từng ngụm nhỏ để bù lại lượng đường và năng lượng đã mất do chảy máu quá nhiều. vị ngọt ấm áp trôi xuống thực quản khiến sắc mặt nhợt nhạt của leehan dần hồng hào và tràn đầy sinh khí trở lại. khi ly sữa đã cạn, taesan đặt nó lên tủ đầu giường rồi chui vào trong chăn, kéo leehan nằm trọn vào lồng ngực mình. hắn dùng chăn quấn em lại thành một cục bông tròn ủm, chỉ để lộ ra khuôn mặt thanh tú đang ngái ngủ.
"ngủ đi sinh mệnh của anh. ngày mai mặt trời lên, anh sẽ buông rèm thật kín cho em ngủ giấc dài."
taesan đan mười ngón tay lạnh lẽo của mình vào bàn tay ấm áp của em, kéo lên và đặt một nụ hôn vô cùng trân trọng lên mu bàn tay. leehan khép hờ đôi mắt, hơi thở dần trở nên đều đặn. bờ vai tuy vẫn còn hơi ê ẩm, nhưng cảm giác an toàn tuyệt đối khi được bao bọc trong hơi thở tuyết tùng và vòng tay vững chãi của người yêu đã xua tan đi mọi đớn đau mệt mỏi. taesan yên lặng ngắm nhìn xinh đẹp của mình thở nhè nhẹ từng hơi trong lòng, rón rén đặt một nụ hôn ngọt ngào lên bờ môi vẫn còn sưng đỏ, rồi cũng ôm lấy em mà chìm vào giấc mộng dài.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co