44
Mặt Lee Sanghyeok đen như đáy nồi, trên trán nổi gân xanh nhìn chằm chằm ông chủ, ánh mắt như muốn giết người.
Wangho hoàn hồn, nghĩ đến chuyện trước kia chồng mình với học trưởng, mặt trắng bệch, theo bản năng chạy đến che cho ông chủ, lắp bắp nói :"Anh,anh...."
Ông chủ phóng đến xe nôi, không chú ý không khí cũng không ngẩng đầu lên :"Sao thế này? Sao lại làm nát khung kính?" Sau đó lẩm bẩm " Tay chân vụng về, biết vậy để cậu đi dọn dẹp..."
Sanghyeok nhìn thấy cậu bảo vệ ông chủ, trong lòng ê ẩm, quả thực bị đè đến đau.
Omega của anh lại di che chở một Alpha khác.
Chính là do anh tạo thành.
Cũng may trong thời gian Wangho rời đi anh có đủ thời gian xem lại chính mình, kiềm nén cơn ghen cùng lửa giận, miễn cưỡng nói :"Xin lỗi....Tôi đi đổi ngay."
Ông chủ kì quái nhìn anh :"Không bị thương chứ?"
"Không."
Anh cầm tranh chuẩn bị rời đi, ánh mắt lại nhịn không được nhìn nhóc con trong xe nôi.
Đáng tiếc Wangho lại cảnh giác che tầm mắt anh, anh không thấy được nhóc con, trong lòng càng thêm buồn bực.
Bất quá không thấy được nhóc con, nhưng lại nhìn được vợ mình.
Nửa năm nay anh liên tục gặp ác mộng, liên tục thấy cậu khóc, nhưng anh không cách nào thấy được cậu càng không thể lại gần lau nước mắt ôm người vào lòng.
Wangho khóc khiến anh đau đớn không ngừng, nhưng anh vĩnh viễn chỉ có thể đứng nhìn, thường xuyên bị cảm giác nghẹt thở này làm cho tỉnh lại. Khát khao được nhìn thấy lại cậu, hiện giờ người đã ở trước mắt, tuy rằng như cũ không thể lại gần nhưng có thể nhìn trộm cậu.
Lee Sanghyeok lưu luyến lướt qua vai cậu, nhìn đến hướng bé con đang nằm trong nôi, bao nhiêu khát vọng mong muốn nhìn thấy được con mình mới xoay người rời đi.
Đầu óc Wangho loạn lên hoàn toàn không hiểu tại sao Sanghyeok lại xuất hiện ở đây, hành động cũng như tính tình lại không như trước--- rốt cuộc cậu cho rằng nếu Alpha nhìn thấy ông chủ nhất định sẽ cho hắn một trận.
Ông chủ thấy bảo bối nhỏ vùng vẫy ra khỏi lồng ngực hắn, buồn bực : " Seungwonie à ..."
Hắn chỉ muốn hỏi bé có phải không khoẻ không, cậu đột nhiên giật mình, lập tức hét lên :"Không có!"
Ông chủ chỉ ừ một tiếng, chờ khi lính mời rời đi, hắn chăm chú quan sát bên kia.
Mắt hắn tuy nhỏ nhưng cũng có thể nhận ra giữa 2 người có quan hệ không bình thường:"Được rồi, nói thật đi có phải cậu quen biết Beta kia?"
Wangho cũng đã từng cho hắn biết về Sanghyeok, anh giống như các Alpha khác, bởi vì gen ưu tú nên càng thêm kiêu ngạo không ai bì nổi xem thường Omega, xem cậu như cún mà nuôi dưỡng....Nhiều vô số hình tượng mà hắn hình dung về con người lạnh nhạt cao ngạo kia.
Sanghyeok biểu hiện là một người khiêm tốn, người này lại là một Beta đương nhiên hắn không nhận ra, chỉ nghĩ đây là người quen cũ của Wangho.
Cậu há miệng thở dốc, không biết nói thế nào, tất cả những lời trong miệng đều bị nuốt vào, cuối cùng vẫn là lắc đầu.
Đây là chuyện của cậu và Sanghyeok, làm sao có thể lôi kéo ông chủ vào.
Bởi vì hành động bất thường của anh, làm cậu đứng ngồi không yên, nhờ ông chủ trông coi Seungwon, cậu lấy cớ đi xem kho hàng.
Lee Sanghyeok đang đổi khung, nghe được tiếng bước chân, ngang đầu nhìn thấy Wangho liền cười với cậu.
Cậu cắn môi, co quắp bất an :"Anh....anh rốt cuộc muốn làm gì?"
"Wangho à " Sanghyeok ở đây trấn tĩnh bản thân lại xong, đứng lên nhìn cậu cười,"Anh chỉ muốn theo đuổi em."
Wangho :"..."
Trầm mặc một lúc lâu :" Vì điều gì?"
Sanghyeok ngẩn người, lúc này mới nhớ đến chuyện hôm ở bệnh viện nhìn thấy cậu tiêu trừ kí hiệu cùng với việc bị cậu từ chối, lòng anh vẫn luôn loạn đem chuyện quan trọng nhất đã sớm quên.
Anh nghiêm túc nhìn cậu:"Anh thương em."
Nhưng điều làm anh hụt hẫng nhất là, Wangho kinh ngạc liền lắc đầu, kiên định :"Không có khả năng."
Nói xong bên ngoài vang lên tiếng khóc của nhóc con, tám phần là cha nuôi cùng nhóc con náo loạn, cậu lập tức vứt anh ra sau, vội vàng chạy ra ngoài.
Sanghyeok đứng yên tại chỗ, một hồi lâu sau mới thở dài.
Hôm qua anh phát hiện Wangho tiêu trừ kí hiệu, trên người lại còn vương tin tức tố của anh, sau khi rời bệnh viện anh lập tức tra tư liệu tìm ra được hình thức phẫu thuật của cậu.
Anh vẫn còn cơ hội.
Trước khi cậu hoàn toàn tiêu trừ kí hiệu
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co