45
Wangho không chờ Sanghyeok về, viện cớ thân thể không khoẻ mang nhóc con về nhà.
Cậu thật sự không được khỏe, tuy rằng giải phẫu nhẹ, bác sĩ cũng rất quan tâm cậu, nhưng chỉ mới nghỉ ngơi được 2 ngày đương nhiên chưa đủ hồi phục.
Hiện giờ trong nhà đã có thêm rất nhiều đồ vật của nhóc, cậu bế bé đến giường em bé, đưa cho nhóc vú cao su giả, chần chờ một lát mới mở vali ra.
Bên trong là kỉ vật của ông nội, còn có nhẫn cưới cùng caravat của Sanghyeok.
Cậu nhìn nhìn, có chút hoảng hốt.
Cậu không hiểu tại sao lại không vạch trần thân phận của anh, cùng ông chủ đuổi anh đi, tuy rằng đuổi được Sanghyeok rời khỏi phòng tranh, nhưng nếu anh vẫn còn muốn dây dưa khẳng định sẽ còn ở lại đây, tùy lúc xuất hiện trong tầm mắt cậu.
Thậm chí có thể sẽ dùng vũ lực ép cậu trở về.
Anh ấy thật sự thay đổi sao?
Cậu không biết.
Nhưng Sanghyeok để lại những vết thương lòng quá lớn, cậu nhắm mắt lại, vẫn là hình ảnh cao ngạo lạnh nhạt của anh, còn đêm tuyết hôm đó, cậu ngồi xổm ở bệnh viện chờ một đêm đổi lại là tin ông nội qua đời.
Lần gặp mặt cuối cùng cậu cũng không có.
Hồi tưởng lại mọi chuyện, hành động của Sanghyeok hôm nay làm cậu kinh ngạc nhưng không đủ để cậu bận tâm.
Wangho lắc đầu, Lee Sanghyeok chỉ mới nói vài câu cậu liền xao động rồi. Thật là...
Kết hôn mấy năm nếu cậu muốn đến gần anh sẽ luôn lạnh lùng với cậu :"Anh không thích Omega như em, vĩnh viễn không bao giờ."
Cậu không cảm thấy mình có năng lực thay đổi anh ấy.
Cho nên Lee Sanghyeok rốt cuộc muốn gì?
Liên tiếp mấy ngày Wangho cũng không đến phòng tranh, ở nhà tuân thủ theo lời dặn bác sĩ, rảnh rỗi mới ra ban công ngồi vẽ tranh.
Do dự hồi lâu, cậu mới hỏi ông chủ người làm mới thế nào rồi.
Ông chủ rất vui vẻ :"Làm rất tốt, bán được không ít tranh, còn cho tôi rất nhiều ý kiến, so với người làm trước dùng tốt hơn nhiều."
Wangho :"..."
Cậu ở nhà tịnh dưỡng, thân thể khôi phục không ít, nhận thấy ông chủ không quản nổi công việc, mới để bé con lên xe nôi đẩy đến phòng tranh.
Ông chủ ở phòng nghỉ cùng một khách hàng bàn chuyện làm ăn, cậu mới vừa tiến vào phòng tranh liền thấy Lee Sanghyeok.
Cho dù chỉ mặc trên người bộ trang phục bình thường nhưng anh vẫn thu hút rất nhiều sự chú ý, mấy ngày nay các Beta trẻ tuổi ghé đến không ít, đều muốn đến tìm anh, muốn được lại gần anh.
Sanghyeok dặn dò người trong điện thoại vài câu, cúp máy quay đầu nhìn thấy cậu, ánh mắt sáng lên lát sau lại ảm đạm :"Anh còn tưởng em không lại đây nữa."
Anh vừa tới, Wangho lại chọn biến mất, không phải trốn anh sao.
Đương nhiên anh đã tra được chỗ ở của cậu, mỗi ngày tan ca anh liền đến gần nơi ở cậu, miệng ngậm thuốc ngẩng đầu nhìn nơi ở của cậu, nhìn ánh đèn cửa sổ đến khi tắt mới rời đi.
Wangho dừng một chút, nhàn nhạt nói :"Em không trốn anh."
Từ khi Sanghyeok tìm được, cậu đã không cần thiết phải trốn.
Mấy ngày nay ở nhà, chính là trấn tĩnh bản thân trước kịch bản của anh ấy.
Sanghyeok không tin được, nhưng vừa dời tầm mắt đã bị nhóc con hấp dẫn.
Đây là lần đầu tiên anh tận mắt thấy nhóc con.
Nhóc con nằm yên tĩnh, mềm mại lại trắng nõn như trứng gà, khuôn mặt mập mạp miệng ngậm núm cao su giả, lông mi đen giật giật mấy cái, trông ngủ rất ngon.
Ngủ còn rất mê hoặc người khác, đến khi mở mắt ra đáng yêu biết bao.
"Anh có thể chạm vào con không?"
Sanghyeok là đang cầu xin cậu.
Đã từng bị những cơn ác mộng hiểu lầm quấn quanh, Wangho vẫn còn phòng bị cậu liền nhanh chóng từ chối anh.
Trong lòng Sanghyeok không vui, cảm giác như bị nước lạnh dội vào.
Anh còn định mở miệng nói thêm, vừa lúc cửa phòng nghỉ mở ra, ông chủ ló đầu, thân mật nói chuyện với tiểu kiều thê," Aiyo, thỏ con, hôm nay sao lại ở đây?"
Anh phát hiện cậu ngẩng đầu, cậu nở một nụ cười nhu hoà cùng tràn ngập tin cậy.
Anh không thể làm gì khi Wangho bị Alpha khác chạm vào, cũng không được gọi tên con mình.
Dựa vào gì.
Rõ ràng đều là của anh.
Đi đến gần cậu mới phát hiện Sanghyeok là đang không vui, trong lòng căng thẳng, run run gọi tên anh.
Sanghyeok lập tức hoàn hồn.
Anh thật sự nuốt không trôi, cắn răng thấp giọng :"Em thật sự lo cho anh ta?"
Nhìn thấy anh như vậy trái lại Wangho cảm giác rất chân thật.
Cho dù ngụy trang tốt thế nào sói vẫn là sói, tạm thời thu hồi nanh vuốt nhưng không bao giờ mất đi.
Cậu thấy ông chủ rụt về, tươi cười giọng điệu lãnh đạm, "Khi em vừa đến nơi này chỉ có ông chủ nguyện ý nhận em, cho dù việc làm ăn không tốt cũng đồng ý chi trả cho em tiền lương. Hôm con chào đời cũng là anh ấy đưa em đến bệnh viện, không ngủ trông em mấy ngày. Sau đó con sinh bệnh, anh ấy cũng không nề hà móc tiền tiết kiệm đưa cho em, em thật sự rất cảm kích anh ấy."
Cậu biết Sanghyeok muốn nói gì, nhanh chóng xen vào :"Lúc đó anh có thể cho em tiền nhưng em không muốn nhận."
Nếu như cậu không rời đi, vẫn tiếp tục cùng Sanghyeok duy trì cuộc hôn nhân, cõ lẽ bản thân cậu sẽ không bao giờ được anh đặt trong mắt.
Sanghyeok vốn đã như vậy, lúc nào cũng ban phát cho cậu một chút thương hại.
Cậu hỏi :"Anh đến đây là để chuộc tội?"
Anh ngơ ngẩn nhìn cậu.
Wangho nhẹ giọng :"Anh không có tội, chỉ là anh không thích em. "
Sanghyeok vội vàng giải thích :"Anh thật sự...."
"Anh quên mình đã từng nói sao?"
Sanghyeok trầm mặc, anh đương nhiên nhớ rõ.
Wangho biết mình đoán trúng, cảm giác yêu thích này làm sao có được, cảm giác Alpha hiện tại chính là áy náy.
Cậu gật đầu chào anh, vội đẩy xe nôi đi lướt qua anh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co