Truyen3h.Co

❛❛ faran ❛❛ by your side

ฅ⁠^⁠•⁠ﻌ⁠•⁠^⁠ฅ 10

Windy_Wine

Hyeonjoon đến gặp Sanghyeok vào chủ nhật của tuần thứ hai, lúc anh tưởng chừng như mình bị nuốt chửng bởi sự buồn chán.

"Thành thật xin lỗi, tại tuần vừa rồi em bận quá"

Hyeonjoon vội xin lỗi rối rít giây phút chạm mặt Sanghyeok trong phòng bệnh. Hai ngày qua cậu vừa bận vừa sống dở chết dở vì nhớ Sanghyeok đến muốn phát bệnh. Vì việc học cộng với việc có thêm bệnh nhân mới khiến cậu bận đến đầu tắt mặt tối, đến bữa ăn giấc ngủ còn là một điều xa xỉ. Dù vậy, cậu vẫn đều đặn mỗi tối gọi cho Sanghyeok, cảm giác như giọng nói của anh như cục sạc, chỉ cần nghe thấy là năng lượng của cậu được nạp đầy.

Choi Hyeonjoon hình như là thích Lee Sanghyeok đến không có lối về rồi!

"Không sao, anh hiểu mà"

Lời nói Sanghyeok thốt ra như sáo rỗng. Tự huyễn rằng mình ổn làm gì khi mà suốt hai tuần vừa rồi anh như muốn hóa điên trong cái nhà tù này. Dù sao thì bây giờ Hyeonjoon đang ở trước mặt anh đấy thôi, đối với anh chàng 24 tuổi vừa mới nhận ra được thứ tình yêu chớm nở kia như vậy là quá đủ.

"À, có cái này..."

Nói đoạn, Sanghyeok lôi ra quyển tập vẽ quen thuộc đã bao lâu chưa được động đến, mở ra bức tranh mới nhất rồi đưa cho Hyeonjoon. Cậu nhận lấy bức vẽ, toàn thân như bất động trước những gì mình thấy được.

Trong tranh là chân dung một chàng trai, quá rõ ràng là Sanghyeok vì mái tóc uốn phồng, đang trong tình trạng khổ sở vì những cánh hoa anh đào tuôn ra từ trong miệng anh như thác đổ. Tất nhiên Hyeonjoon biết đây tượng trưng cho hanahaki disease, căn bệnh mà trong những cuốn tiểu thuyết ướt át có hay nhắc đến khi nhân vật chính yêu đơn phương một ai đó. Hyeonjoon nghĩ mình hiểu được ý nghĩa của bức tranh này, nhưng cậu vẫn không chắc.

"Đây là..." Hyeonjoon kinh ngạc nhìn Sanghyeok, ánh mắt trông chờ một lời giải thích từ anh.

"Hyeon... Hyeonjoonie hiểu đây là gì mà... Cảm giác... mỗi khi gặp em..." Câu nói của Sanghyeok quá rời rạc và không có ý nghĩa nhất định, nhưng Hyeonjoon hiểu ý của anh. Cậu càng thất kinh khi nhận ra hình như Sanghyeok cũng thích mình.

"Khoan đã... Anh... anh thích em?" Vì không chắc chắn, Hyeonjoon muốn tự mình hỏi lại.

Đáp lại cậu là cái gật đầu ngại ngùng nhưng đầy kiên định của Sanghyeok. Chưa kịp vui mừng thì đột nhiên, một cơn đau dữ dội truyền đến khắp thân thể Hyeonjoon. Cả cơ thể cậu run lên bần bật, thân nhiệt tăng vọt, từ phía dưới cảm nhận được một dòng chất lỏng chảy ra.

"Nó" tới rồi.

Thứ mà Hyeonjoon lúc nào cũng lo sợ, thứ khiến cậu luôn luôn tự nhắc mình phải cẩn trọng mỗi khi ra ngoài cũng như lúc bên cạnh Sanghyeok, "nó" chính là kì phát tình của Omega.

Cậu có thể cảm nhận được mùi hương nhẹ nhàng của hoa nhài sambac, thứ pheromone đang phát ra từ cậu, thứ mùi có thể biến một Alpha minh mẫn nhất trở nên cuồng dại vì tình dục.

Sanghyeok chỉ vừa mới thoát khỏi căn bệnh tâm lý, vậy nên ham muốn lúc nào cũng khó cưỡng lại hơn những Alpha trưởng thành khác. Chính vì thế, bằng mọi giá Choi Hyeonjoon phải cao chạy xa bay khỏi anh ngay lúc này, để bảo vệ cho anh.

Tinh thần của Sanghyeok bị rối loạn, còn chưa thể chữa khỏi. Anh vẫn còn tương lai phía trước, vẫn còn quyền quyết định cho chính bản thân mình, không thể bị ràng buộc vì một Omega như cậu được.

Choi Hyeonjoon muốn chạy trốn.

Nghĩ là làm, Hyeonjoon không nói không rằng một mạch cắm đầu chạy về phía văn phòng của mình, đóng kín tất cả cửa sổ và cửa chính, chắc chắn rằng thứ mùi hương của cậu chỉ tồn tại duy nhất trong căn phòng này.

Hyeonjoon lấy vội trong ngăn kéo bàn làm việc vài viên thuốc ức chế, cho vào trong miệng nuốt ực. Phải mất một hồi lâu cơn khát tình mới dịu lại rồi từ từ qua đi.

Đến lúc Hyeonjoon bình tĩnh trở lại, dòng nước nóng hổi tự bao giờ đã phun trào khỏi tuyến lệ, chảy dài làm ướt đẫm hai bên má. Cậu ngồi bệt trên nền đất lạnh, dù đã cố ngăn nhưng không thể che giấu được những tiếng nấc nghẹn.

"Em xin lỗi, Sanghyeok."

🍒🍆🍒🍆🍒🍆🍒🍆🍒🍆🍒🍆

Ngày hôm sau Sanghyeok thức dậy trong tình trạng không thể thảm hơn. Anh dành cả đêm để nghĩ về tương lai của chính mình, nghĩ về cả Hyeonjoon.

Hành động hôm qua của cậu không giây nào là không lọt vào mắt Sanghyeok, kể cả lúc cậu chỉ kịp nói vội lời xin lỗi rồi chạy bạt mạng ra khỏi phòng bệnh của anh như tránh dịch bệnh.

Này không phải là chán ghét anh thì là gì?

Lần đầu tiên yêu đơn phương rồi bị từ chối khiến Sanghyeok đau đến thấu cả xương. Rồi anh bắt đầu hối hận. Phải chăng Hyeonjoon chán ghét anh vì trước giờ những gì anh làm là ngược đãi cậu? Đến một câu chào hỏi cũng không nói cho đàng hoàng thì ai mà thương yêu cho được.

Hay là cậu kinh tởm vì anh là một thằng con trai?

Không đúng, xã hội bây giờ Alpha nam và Omega nam yêu nhau là chuyện thường ở huyện.

Vậy không lẽ Hyeonjoon cũng là Alpha nên mới...

Nghĩ đến đây Sanghyeok lại bắt đầu hoang mang, đúng lúc đó có tiếng gõ cửa, lấp ló ngoài kia là chiếc áo blouse trắng quen thuộc dành cho bác sĩ. Có phải hay không Hyeonjoon đang đến tìm anh?

Cánh cửa mở ra và ngay lập tức Sanghyeok bị đánh gục bởi một tràng thất vọng. Người bước vào không ai khác là bác sĩ Kim Hyukkyu, bác sĩ chữa trị của anh trước khi Hyeonjoon đến. Người kia so với biểu cảm thất kinh của anh liền hiểu lầm rằng anh đang ngạc nhiên, bèn mỉm cười như trước giờ y vẫn làm mà dịu dàng nói.

"Chào Sanghyeok, anh thay đổi nhiều quá"

"Bác sĩ Kim? Còn... còn Hyeonjoonie?" Giọng Sanghyeok run rẩy, như không tin vào mắt mình.

"Bác sĩ Choi? Em ấy vì đang bận với chuyện học hành nên từ giờ sẽ không đảm nhận việc chữa trị cho anh nữa. Bác sĩ Choi không nói cho anh biết sao?"

ĐOÀNG

Một tiếng pháo nổ ngay bên tai Sanghyeok khiến anh choáng váng. Có phải anh đang nghe lầm không? Vậy tức là từ nay anh sẽ không được gặp Hyeonjoon nữa?

Đúng là cậu chán ghét anh, ghê tởm anh.

Lee Sanghyeok chính thức bị bỏ rơi sao?

Ý nghĩ đó khiến Sanghyeok trở nên mất bình tĩnh. Thông tin mới nhận được như một cú sốc khiến tim anh đau nhói. Đúng là không có thứ gì trên đời là chắc chắn được.

Cứ ngỡ là Hyeonjoon sẽ dịu dàng nựng má anh như cậu vẫn thường làm, nói rằng cậu cũng yêu anh, nhưng những gì anh nhận được bây giờ như phiếu báo tử của chính mình vậy.

Mà thiết nghĩ, cuộc sống nhàm chán của anh nhờ Hyeonjoon mới trở nên tốt lên, giờ không có cậu thì anh biết sống làm gì?

Oil joy oil sắp coá sếckk 🤌🤌

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co