Truyen3h.Co

[FreenBecky] Mạo Phạm

20

phgnhi08

Có ánh sáng lờ mờ trong phòng khi kéo rèm cửa ra.

Bởi vì lúc nào cũng đóng cửa, xung quanh có chút oi bức, điều hòa không khí từ bên kia phòng khách chậm rãi tràn vào, leo lên bắp chân, Becky đứng bên giường, nâng đỡ đầu người phụ nữ đang ngẩng lên hôn nàng.

Hơi mát của điều hòa xuyên qua lớp vải mỏng, từ dưới lên trên, thoáng ngứa ngáy.

Theo phong cách tùy ý của cô, chiếc giường trước mặt nàng rất lộn xộn. Vào mùa hè, chăn và khăn trải giường quấn vào nhau, tỏa ra mùi thơm hỗn hợp của mỹ phẩm dưỡng da, sữa tắm, cùng hơi thở lười biếng của người phụ nữ sau một giấc ngủ nồng, giống như sương mù nguy hiểm trong rừng sâu, khi đi đến cuối cùng, sẽ bị dây leo quấn quanh.

Nhưng chỉ nhìn thôi, nàng đã cảm thấy có chút hụt hơi.

Nhận thấy nàng mất tập trung, cô vươn tay ôm chặt cổ nàng, ngẩng mặt lên, như cắn nhẹ hôn lên môi nàng.

"Không hôn," cô nói, "Em không tập trung gì cả."

Trái ngược với sự căng thẳng của nàng, cô rõ ràng là khá thoải mái, nói xong những lời này, cô hôn thêm cái nửa rồi phóng khoáng buông tay, trở mình cuộn tròn trong chăn, với tay chạm vào chiếc điều khiển điều hòa trên bàn cạnh giường ngủ.

Điều hòa phát ra tiếng "bíp".

Freen đặt điều khiển từ xa xuống rồi quay đầu lại, nhìn thấy Becky vẫn đứng bên giường, đôi mắt và tay chân không biết đặt ở đâu, cô nhếch môi cười: "Em có muốn tắm không?"

Becky trên cao nhìn xuống, liếm môi và sững sờ nhìn cô.

Vì vừa rồi nàng mất tập trung, Freen thấy nàng liếm môi liền tức giận, giơ chân đá nhẹ vào người nàng.

"Mặc quần áo bên ngoài thì không thể lên giường của chị." Người phụ nữ nằm nghiêng, lười biếng ngẩng đầu nhìn nàng, ống tay áo bồng bềnh tuột khỏi khuỷu tay, lộ ra nửa cánh tay trắng nõn như ngọc, "Tạm thời không có đồ ngủ, nhưng em mặc đồ thể dục của chị chắp vá đỡ đi."

"Phòng tắm ở đằng kia," cuối cùng cô nói.

Nhưng Becky vẫn đứng nguyên tại chỗ, do dự một lúc rồi đi về hướng cô chỉ.

Nước từ vòi sen xối xuống, hơi nóng lan tỏa, nàng vuốt mái tóc dài ẩm ướt của mình.

Nàng vặn nước thật lớn, tiếng nước như át đi nhịp tim hỗn loạn của nàng.

Không có tâm trạng tắm rửa, thế nên nàng xả nước không bao lâu thì tắt nước, rồi đi sang một bên để mặc quần áo.

Những giọt nước trên mặt không ngừng nhỏ xuống. Nàng cầm chiếc khăn tắm bên cạnh lên lau mặt, sau đó với lấy cái móc bên cạnh, đột nhiên phát hiện mình có thể nhìn ra bên ngoài sau tấm mành đóng kín.

Một ý nghĩ lặng lẽ hiện lên trong lòng nàng như một mầm cây. Mặc bộ quần áo mà Freen đưa cho nàng, lau phần tóc ướt và ngập ngừng bước tới.

Nàng điều chỉnh góc của cánh rèm, ánh nắng gay gắt của buổi chiều chiếu vào ngay lập tức, bị rèm che lại, đổ bóng lên gạch lát trong phòng tắm.

Trước mắt lóe lên một tia sáng trắng, nàng hơi híp mắt lại, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nàng đã thấy những gì mình dự đoán.

Xuyên qua tấm mành, có thể nhìn thấy cảnh đường phố quen thuộc ở tầng dưới, đường phố vắng vẻ, mọi người đang ngủ trưa, nhìn lên có thể nhìn thấy ban công của nhà nàng, sau lan can sắt, một góc thùng xốp trồng hành lá và rau mùi bị gãy do đi ngang qua vô tình đá phải, hôm qua trời mưa nàng không thu dọn, quần áo nàng mới phơi tối qua quá nặng, dây phơi bị hạ thấp đến nỗi ống quần của nàng đã chấm đất.

Quả nhiên là thế.

Trong phòng tắm bốc hơi nước, bên cạnh giá để đồ lặt vặt, quạt hút đang quay ầm ầm, mùi thơm quen thuộc vẫn còn phảng phất trong không khí, lồng ngực Becky nóng như lửa đốt, như thể mùi thơm thoang thoảng bị hơi nước bốc lên làm ướt, nó len lỏi khắp cơ thể rồi chui vào tim nàng.

Hóa ra đêm đó cô đã tắm trong phòng tắm này.

Bây giờ rõ ràng là ban ngày tươi sáng.

Những tấm mành rủ bóng xuống khuôn mặt Becky, đứng ở đây, nàng như trở lại đêm mất điện bí ẩn và nóng bức ấy.

Gió nóng bị mặt trời thiêu đốt từ bên ngoài thổi vào, hơi ẩm trong phòng tắm dần dần tiêu tán.

Becky đứng bên cửa sổ và sững sờ một lúc. Sau đó mới mở cửa đi ra ngoài.

Bộ quần áo thể dục màu xanh trắng có viền đỏ ở cổ, quần áo của Freen quá nhỏ so với nàng, may mà chúng rộng rãi và vừa vặn, nhưng ống quần lại ngắn, rõ ràng là quần dài nhưng mặc vào lại như quần lửng, trông như thiếu niên vẫn đang ở tuổi dậy thì.

"Không tệ nha, đẹp đó." Freen đang dựa vào đầu  giường và nghịch điện thoại di động, nhưng khi cô nhìn thấy nàng đi ra, mắt cô sáng lên, cô mỉm cười di chuyển từ đống chăn bông rồi đưa tay về phía nàng.

Bất ngờ, nàng bị cô kéo lập tức ngã xuống chiếc giường mềm mại.

Hơi thở ái muội, nhiệt độ cơ thể ấm áp và mùi thơm quen thuộc còn sót lại, tất cả đột ngột ập đến.

"Em mặc bộ đồ này của chị trông như học sinh cấp ba vậy." Freen xoa mặt nàng, cong mắt cười, "Có phải chị kiếm lời rồi không."

Nàng bị tiếng cười của cô làm cho hoa mắt, nghe thấy câu này, nhất thời không biết nên nói cái gì, khi định thần lại thì hai người đã cùng nhau nằm trong chăn, người phụ nữ đang ôm lấy cổ nàng, vùi vào lòng nàng.

Chiếc chăn bông tràn đầy và các góc quần áo vang lên tiếng sột soạt vài lần theo nhịp điệu tương ứng, sau đó họ tìm một góc thoải mái nhất rồi im lặng.

"Em ngủ ngon." Freen cũng im lặng, lưu luyến dụi vào cổ Becky, vùi đầu vào lòng nàng và dịu dàng thì thầm, trông cô có vẻ vô cùng thỏa mãn.

Cơ thể cô nhẹ nhàng đẩy cơ thể của nàng. Bờ vai gầy lọt vào khuỷu tay Becky, mái tóc dài tràn ngập hương thơm ấm áp. Becky lặng lẽ ôm cô, không tốn quá nhiều sức lực và cảm xúc. Khoảnh khắc dịu dàng hiếm hoi này trong mối quan hệ của họ khắc sâu hơn bất kỳ nụ hôn say đắm nào.

Căn phòng yên tĩnh, nàng cẩn thận di chuyển cơ thể, nâng tay lên, ôm hoàn toàn cô vào trong ngực.

Cơn buồn ngủ dần ập đến, lòng đầy bình yên, nàng chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết.

Khi tỉnh dậy, ánh sáng trong phòng vẫn giống như trước khi đi ngủ.

Xem ra hai người đều ngủ rất say, vẫn duy trì tư thế trước khi ngủ, Freen dựa vào trong ngực nàng, hô hấp đều đều, miệng hơi hé ra, hiển nhiên là ngủ rất ngon.

Sau một giấc ngủ ngắn, đầu óc nàng từng chút một tỉnh táo lại, Becky thở nhẹ nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang say ngủ trước mặt, một lúc lâu sau, nàng mới chậm rãi nâng tay lên, ôm lấy mặt cô.

Gò má mềm mại của người phụ nữ ngoan ngoãn lọt vào lòng bàn tay nàng, nhiệt độ cơ thể bởi vì ngủ say mà tăng lên, giống như ôm một cái lò sưởi nhỏ. Còn Becky thì thận trọng dựa vào mặt trời đang ngủ say, nàng nhìn một lúc lâu, sau đó nhích lên phía trước và nhẹ nhàng hôn lên khóe môi của Freen.

Cô không trang điểm nhưng đôi môi vẫn đỏ mọng và mềm mại đến khó tin. Nàng nhẹ nhàng cọ xát vào đó, giống như đang ăn kẹo bông gòn vị dâu tây, đó là loại xe đẩy thường thấy trước cửa trường trung học, một lượng nhỏ đường trắng có thể biến thành một đám mây kẹo bông gòn lớn, và nếu cắn trực diện, mặt sẽ dính đầy đường.

Rất nhiều người mua nó, vào mỗi cuối tuần, cổng trường lần lượt được bao quanh bởi những đám mây.

Kẹo bông chưa từng được ăn nay lại tan chảy trên môi. Hóa ra là loại hương vị này, Becky hài lòng, nhưng ngay lập tức, nàng trở nên tham lam hơn. Freen vẫn đang ngủ say, như thể cô không biết gì, nhưng lại dường như cô đã biết tất cả mọi thứ. Thế là càng thêm ngứa ngáy, nàng mạnh dạn ngậm lấy môi cô, thăm dò liếm nhẹ.

Ngọt ngào như mong đợi. Becky ngước mắt lên nhìn phản ứng của cô, lông mi của cô khẽ run lên, nhưng chỉ trong giây lát, giống như chỉ là một cơn run rẩy vô thức của cơ bắp trong giấc ngủ say. Nàng trở nên táo bạo hơn, cường độ liếm càng sâu, ngọt ngào hơn, mềm mại hơn tan chảy giữa đôi môi của nàng, trong khi Freen đang ngủ say, không có bất kỳ phản ứng nào, như thể công chúa đang nằm trong những bông hoa chờ đợi ai đó đến đánh thức.

Nàng là khả năng duy nhất để cô tỉnh lại... nàng nghĩ như vậy, dần dần thâm nhập, cạy hàm răng của cô ra, cái miệng ấm áp và ẩm ướt không cho nàng bất kỳ phản hồi nào, nhưng điều đó lại khiến Becky càng thêm phấn khích. Sự không phòng bị của Freen và phản ứng khi tỉnh dậy của cô treo trong lòng nàng, như thể nhảy múa trên mũi dao, nàng hôn ngày càng sâu, và ngay cả nàng cũng suýt không thở được.

Với sự run rẩy của mình, người phụ nữ phát ra một tiếng hừ khe khẽ.

"Ưm..."

Becky ngậm môi Freen, không muốn dừng lại chút nào. Nàng bị kẹt sâu trong khả năng đó, cơ thể của Freen đã cho nàng phản hồi, và nàng đã đánh thức công chúa của mình bằng một nụ hôn.

Trong phòng tối om, người phụ nữ dường như có chút mờ mịt mở mắt ra.

Người cao hơn cô nửa cái đầu đang đè lên người cô, nhiệt độ cơ thể nóng bừng, nàng không chỉ gặm cắn môi cô không bỏ, mà còn nắm lấy cổ tay cô sau khi phát hiện cô tỉnh lại, Freen theo bản năng hé miệng, nhưng lại bị hôn. Lúc này cô mới phát hiện môi mình đã tê dại, người trên người vẫn tham lam như cún con ngậm xương, không ngừng quấn lấy.

Muốn hôn tôi như vậy, tại sao lại mất tập trung?

Freen vẫn còn nhớ cơn giận nhỏ trước khi đi ngủ, cô vặn vẹo và giữ đầu con cún này lại, nhưng sau khi bị hôn quá lâu, cô trở nên nhũn ra, và giọng nói chất vấn khi phát ra đã mất đi sức lực, âm cuối tản ra trong không khí, nhẹ đến mức có vẻ nũng nịu: "Ưm... em làm gì vậy..."

Becky giả điếc muốn thoát khỏi sự kiềm chế của cô, hai người quấn lấy nhau vài lần, Freen lại dễ dàng bị đè lại, cô cảm thấy mất mặt và thẹn thùng, vừa cố gắng thương lượng lại vừa giãy giụa:

"Em đang làm gì thế......"

"Chị không cho phép em hôn chị..." Thở dốc, cô quay đầu tránh khỏi môi Becky, rồi bị nhéo cằm quay lại.

Nụ hôn nóng bỏng rơi xuống, cơ thể Freen lặng lẽ nhượng bộ, cô định giơ tay ôm lấy cổ nàng, lại nghe thấy nàng đột nhiên lên tiếng:

"Chị ơi..."

Nàng ngậm môi cô, ngước mắt lên nhìn cô, vẻ mặt không giống một con cún, mà giống như một con sói đang để mắt đến con mồi.

Đến tận bây giờ, nàng vẫn không nỡ buông môi cô ra, chỉ kiên định nhìn cô chằm chằm, mơ hồ nói: "Chị thật ngọt..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co