Truyen3h.Co

[FreenBecky] Mạo Phạm

21

phgnhi08

Vẻ mặt mê mang của người phụ nữ trên giường giống như hoa quỳnh sắp nở vào lúc nửa đêm, hàm răng trắng tinh khẽ hé mở, lông mi run rẩy kinh ngạc chính là nhị hoa mà nàng thích nhưng lại giả vờ từ chối, Becky cắn môi cô, thúc giục cô nở hoa, nhưng nàng không biết phương pháp, dù có đến gần như thế nào cũng vẫn chưa đủ. Trái tim nàng đột nhiên trở nên nóng nảy, bởi vì Freen đang chờ giây phút thả lỏng – chỉ giây đó, không có khoảnh khắc nào được.

Nàng ôm chặt lấy cô, không biết nên biểu đạt như thế nào để bớt nóng nảy, chỉ biết lần nữa cúi đầu, ủn môi cô như trút giận.

"Chị ơi..." Nàng nỉ non thú nhận, "Em khó chịu quá..."

Dư âm của câu nói vừa rồi vẫn còn đó, âm cuối nhớp nháp đã bị nuốt chửng giữa môi và răng. Freen nghe nàng gọi như vậy làm toàn thân cô trở nên mềm nhũn, cô không thể phân tâm để giải quyết phiền muộn của bé cún con. Cô dùng sức ưỡn eo, ôm cổ nàng đáp lại, trong phòng nhất thời tràn ngập tiếng thở gấp của hai người, Becky cúi đầu hôn cô, từ đôi môi sưng đỏ đến xương quai xanh ấm áp của cô. Dường như có một ngọn lửa đang thiêu đốt khắp người nàng, môi và cổ của Freen đã bị bỏng hoàn toàn.

Bộ quần áo thể dục mà nàng đang mặc là do cô tiện tay mua vài năm trước, chất liệu sợi hóa học hơi cứng, theo động tác của nàng, cổ áo áp sát vào ngực cô, làn da mỏng manh nhanh chóng bị cào đến đỏ bừng.

Mà lại, người trên người cô hoàn toàn không có kinh nghiệm, chỉ biết hôn tới hôn lui, hé miệng cắn như không có chỗ phát tiết, răng nanh sắc bén, khiến Freen vừa đau đớn, vừa ngứa ngáy, không nhịn được giãy giụa vươn tay nắm lấy cổ áo nàng, đẩy nàng ra khỏi người mình.

"Dừng, dừng một chút."

Becky đột nhiên bị đẩy sang một bên, nhìn cô như thể chưa kịp phản ứng. Sự lãnh đạm và tự chủ lúc trước của nàng hoàn toàn sụp đổ, đôi môi mỏng đỏ bừng, đôi mắt lấp lánh tỏa sáng, ngón tay đặt trên xương quai xanh của Freen, ngập ngừng muốn vươn tay nhưng lại không dám, không biết tại sao cô lại đẩy mình ra.

Gió mát mơn trớn da thịt, lúc này máy điều hòa dường như mới bắt đầu phát huy tác dụng. Freen ổn định lại hơi thở hỗn loạn của mình, đầu tiên dùng chăn quấn quanh hai người, sau đó xoa dịu khuôn mặt ửng hồng đang bị nhiệt làm phỏng của nàng, có chút nghẹn ngào nói: "Em đừng như vậy... "

Nàng ôm bả vai của cô, vùi đầu vào trong đó, thấp giọng cố chấp lặp lại: "Em khó chịu."

"Chị biết——" Freen dở khóc dở cười, quay người ôm lấy nàng, nhìn thấy nàng vùi vào lòng mình không chịu ngẩng đầu lên, vành tai và cổ đều đỏ bừng, dường như thẹn thùng, lại như động tình, chịu không nổi Freen đùa giỡn, áp vào mặt nàng, dịu dàng hỏi: "Khó chịu ở đâu? Nói cho chị biết, chị dạy em."

Vừa nói, cô vừa vòng tay qua cổ nàng, nhẹ nhàng vuốt ve.

Becky không dám nhìn cô, và không thể giải thích tại sao mình lại cảm thấy khó chịu. Nàng không còn cách nào khác ngoài việc ôm chặt cơ thể ấm áp trước mặt. Cũng may bầu không khí tạm dừng, lửa sôi trong lòng dần dần dịu xuống, nàng không còn nóng nảy bồn chồn như trước.

Bầu không khí yên tĩnh vài giây, Freen dịu dàng hôn lên má nàng: "Hửm?"

Becky vẫn không nói gì, nhưng cảm thấy Freen đang mò mẫm nắm lấy tay nàng và áp vào chiếc eo mềm mại của cô.

Hai người vì hành động của cô mà xích lại gần nhau, ngay cả hơi thở rung động cũng giống như có thể chia sẻ: "Em đã bao giờ nói những lời như vậy với cô gái nào khác chưa?"

Nàng ôm cô, ngơ ngác nhìn cô, lắc đầu.

Freen không biết tại sao, nhưng cô có thể nhìn thấy uất ức và đáng thương trong mắt nàng, sự ngây thơ mà cô từng rung động lại được cuốn đến bằng hình thức này, trái tim cô ướt át và mềm mại, cô không kìm được muốn đến gần hơn.

Cô ôm lấy nàng đang mong đợi nhìn cô, sung sướng hôn lên mặt nàng: "Ừm... em đừng vội, chị sẽ dạy em..."

Nàng mím môi, để cô nắm tay nàng rồi luồn vào trong chăn.

Nơi mắt không thể nhìn thấy, các giác quan được phóng đại vô hạn. Nhiệt độ trong chăn nóng đến mức cả người dường như bị nướng chín, đầu ngón tay của Becky theo sự dẫn dắt của Freen, lướt qua eo cô một cách chậm rãi nhưng rõ ràng: "Ôm chị."

Không thể cưỡng lại sự cám dỗ. Becky thở nhẹ, dùng một chút sức lực, thận trọng và nghiêm túc ôm lấy cô.

"Bec."

Theo động tác của nàng, cô thỏa nguyện ước, ngã vào lòng nàng, nâng cằm nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt tựa hồ có loại dò xét xa lạ, "Lần đầu tiên nhìn thấy chị, khi đó em nhìn nơi nào của chị?"

Cánh tay. Nàng ngay lập tức trả lời trong lòng.

Nàng không nói gì, nhưng đầu ngón tay đã thay lời nói của nàng, dọc theo eo cô từng li từng tí nhích lên, nhanh chóng dẫn đầu nắm lấy cánh tay của Freen.

Rất ấm, rất nóng, mang theo nhiệt độ cơ thể của hai người. Đầu ngón tay của nàng chạm vào cô, hai người không khỏi run lên.

"Thì ra là em nhìn cái này..." Cô khẽ mỉm cười, "Được, vậy ở trong bể bơi, em nhìn chỗ nào của chị?"

Nàng nói xin lỗi với cô. Becky nghĩ vậy, rồi di chuyển lòng bàn tay đến nơi đó theo lời cô nói.

Mọi thứ dường như đã đi vào một loại dẫn dắt nhất định, và mọi thứ đã trở nên quy luật.

Và Becky đã tìm thấy quy luật. Nàng dường như đã quay trở lại thời còn đi học, sử dụng sự kiên nhẫn của buổi tự học buổi tối để giải một bài toán và tập trung vào việc khám phá những bí ẩn của nhịp điệu.

Nàng không đạt điểm cao trong học tập, nhưng nàng là một học sinh giỏi trong vấn đề này.

Nó khác với phép thử và sai số của các bài toán. Nàng có vô số cơ hội để có được đáp án. Góc độ trên cao nhìn xuống và khoảng cách thân mật cho phép nàng nhìn rõ từng phản ứng của Freen, vành tai mềm mại, xương quai xanh thẳng tắp và cảnh đẹp sâu thẳm, dường như mọi nơi đều có thể cho nàng phản hồi, Becky đặt môi lên môi cô, thận trọng hôn cô: "Chị..."

Nàng cảm thấy những ngón tay của Freen trên gáy nàng nhẹ nhàng đáp lại.

Cô đáp lại thật nhẹ nhàng. Nhưng lại làm một gợn sóng tuyệt vời xuất hiện trên làn da của nàng. Becky cảm thấy như thể mình đã nhận được một sự dẫn dắt nào đó một lần nữa, trái tim nàng mềm đi với sự đáp lại của cô, rồi biến thành một vũng nước, không thể di chuyển nếu không có vật dẫn, và Freen chính là vật chứa đó.

Những người luôn tỏ ra khá độc lập sẽ một lòng một dạ với bản thân, điều này sẽ dẫn đến sự mất cân bằng về an toàn. Becky chống lại cảm giác này, nhưng thái độ của nàng đối với Freen luôn kỳ lạ như vậy, từ sự né tránh khi họ gặp nhau lần đầu tiên, cho đến sự gần gũi vào lúc này, hết lần này đến lần khác Becky trở thành người xa lạ của chính mình, giống như đến độ tuổi hai mươi hai nàng mới bắt đầu hiểu rõ chính mình.

Giờ đây, không phải sói cũng không phải cún, nàng trở thành một chú cừu ngoan ngoãn, âu yếm trong lòng bàn tay cô. Trước mặt Freen, không cần thầy dạy nhưng nàng vẫn hiểu tại sao một người đàn ông lại khao khát một người phụ nữ. Nhưng nàng cũng là phụ nữ, không có gì khác, nàng khát vọng cô giống như cô ham muốn nàng, giống như sự thật họ đều là phụ nữ.

Dịu dàng âu yếm, ôn hương nhuyễn ngọc(*), mọi thứ đều trở nên hợp lý.

(*) Ôn hương nhuyễn ngọc - 温香软玉: là cách gọi khác của người con gái. Miêu tả người con gái trẻ tuổi, thân thể mềm mại trắng nõn nà, toát ra hơi thở thanh xuân ấm áp.

"Còn khó chịu không?" Freen ôm lấy cổ nàng, khẽ hừ một tiếng, "Cún hư, bây giờ người chịu khổ là chị."

"Sao cái gì em cũng không hiểu vậy, em đúng là đồ đần." Cô nói.

Nàng ôm cô, vẫn ôm lấy nguồn gốc khiến nàng run rẩy, nhỏ giọng xin lỗi: "Em xin lỗi."

"Được rồi, được rồi." Người phụ nữ giơ tay lên xoa đầu nàng "Tha thứ em."

Lực độ Freen xoa đầu nàng khá thoải mái, giống như được ngâm mình trong nước nóng, Becky để cô ôm mình vào lòng. Bên ngoài có lẽ đã chạng vạng, ánh hoàng hôn lặng lẽ len lỏi qua khe cửa sổ đóng kín, khiến người ta cảm thấy buồn ngủ.

Họ lại chìm vào giấc ngủ, lại tỉnh dậy, màn đêm đã buông xuống, Freen dậy nấu món hoành thánh mà cô đã gói sẵn và để trong tủ lạnh, khẩu phần không nhiều, mỗi người một bát cho bữa chiều.

Trong nhà yên tĩnh, một ngày không làm việc, nàng vẫn cảm thấy mệt mỏi, nhưng sự mệt mỏi này không phải là loại mệt mỏi muốn người ta vứt bỏ mình, ngược lại, nàng tìm thấy mình chìm trong sự mệt mỏi, khá phong phú, đến mức hài lòng, cảm giác này đạt đến đỉnh điểm khi Freen múc hoành thánh vào bát của nàng.

Becky ôm cô từ phía sau, trìu mến tựa đầu vào cổ cô.

Freen cảm thấy ngứa ngáy, vỗ nhẹ vào người đang làm nũng: "Được rồi – ngồi xuống ăn đi."

Nàng im lặng một lúc, thấp giọng nói: "Em sẽ đối xử tốt với chị."

"Ừm." Trong giọng nói của người phụ nữ mang theo ý cười, có vẻ không để ý, "Em không đối xử tốt với chị thì đối xử tốt với ai?"

Nàng ôm cô, không nói gì, chỉ ủ rũ cọ vào tai cô.

Đêm đó nàng không ngủ qua đêm ở nhà Freen. Hôm nay thu hoạch đủ rồi. Nhưng nàng sâu sắc cảm thấy rằng mối quan hệ của họ không thể hoàn thành trong một bước, và cần phải để lại nhiều khoảng trống hơn, chờ đợi những vụ thu hoạch khác lấp đầy.

Họ hôn tạm biệt ở cửa cho đến khi đèn hành lang lại tắt.

Những ngày sau đó rất yên bình, công việc trong đội vẫn tiến hành như bình thường, nhưng so với trước khó khăn hơn rất nhiều, nàng cảm thấy những người khác trong đội rất kỳ lạ, nhưng nàng chỉ muốn kiếm tiền nên không quan tâm đến những thứ khác.

Trước khi Freen xuất hiện, nàng không còn theo đuổi điều gì nữa, như thể chỉ cần làm gì đó để tồn tại là đủ. Người ở thị trấn ChiangMai luôn bàn tán về rất nhiều chuyện, khu học chính ở quận, ông chủ lớn mới tới, trang sức bằng vàng ròng, sính lễ của đàn ông và của hồi môn cho phụ nữ, những lời đó như gió thổi qua tai nàng, như tiếng còi bị gió thổi qua, không gây ra bất kỳ phản ứng nào.

Nhưng bây giờ nàng dường như có thể hiểu họ.

Sự sống còn cần nguồn nuôi dưỡng, và nguồn dinh dưỡng này có thể là ham muốn, tiền bạc hoặc tôn nghiêm, và nàng cũng cần nó.

Becky lấy khăn giấy lau mồ hôi trên mặt rồi đẩy cánh cửa kính quen thuộc ra.

Một vài người trong cửa hàng đang tán gẫu. Nàng nhận ra những người già đó, họ thường ngồi trò chuyện ở lối vào hành lang để vượt qua cuộc sống về hưu nhàm chán, và không biết họ đã quen biết với Freen từ khi nào.

Cửa hàng có điều hòa, mọi người đều ngồi rất thoải mái, thấy nàng đi vào cũng không nhúc nhích, chỉ có Freen đứng dậy đi tới, mượn cơ thể che khuất rồi nắm tay nàng.

"Hôm nay kết thúc công việc sớm vậy à?" Cô cười khẽ.

Máy điều hòa phả vào lưng nàng, cả người nàng run lên vì kích động, Becky giữ tay cô lại, nhẹ nhàng xoa xoa lòng bàn tay trơn bóng của cô, dùng giọng điệu bình thường nói: "Dạ."

"Em mua gì?"

"Một chai nước."

"Thương hiệu em muốn mua trong tủ đã bán hết rồi." Freen giả vờ đi theo nàng một vòng, "Em vào trong lấy với chị."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co