Truyen3h.Co

[ friendly rivalry ] - tiamo

broken

corgeyni

"Xin chào, chị Hyeri đây, là Yoo Jaeyi của em đây. Bây giờ khi em cằm được bức thư này trên tay thì có thể chúng ta đã không còn có thể gặp nhau được rồi nhỉ. Chị cũng không thể tự gọi mình là người cướp đi nụ hôn tình yêu đầu tiên của, em dưới cương vị một bạn diễn nữa rồi.

Đôi mình sẽ nhớ nhau, phải không em?

Hay, chỉ một mình chị sẽ nhớ đến em thôi.

Chj sẽ nhớ đến khoảng thời gian ngày trước, có thể, chị đã yêu em.. mà có khi chị lại chẳng thể hiểu rõ tình yêu là gì. Cứ lao thẳng theo những cảm xúc của tuổi trẻ, lúc đó chị nghĩ mình đã không yêu em, chị cứ nuông chiều cảm xúc cá nhân mà chẳng để ý đến suy nghĩ của em và cả những thương tổn mà em chịu như thế nào... làm cho Subin nghĩ mình, là kẻ sẽ mãi mãi chẳng được yêu thương.

Chị nghĩ chị chẳng bao giờ sai, chị cho rằng tất cả đều ổn, chúng ta không là gì cả, đúng, hai ta không là gì cả, chỉ đơn thuần là bạn diễn trên màn ảnh, là đồng nghiệp của nhau, là chị em thân thiết.. cho đến khi chị nhìn thấy em nắm tay một ai đó khác.

Trân trọng hơn, bình yên hơn.. trong lòng chị đã có đôi chút ghen tị.

Ghen tị.. chị có tư cách để ghen tị việc chị ở bên một ai khác sao?

Không có, chị không quyền gì để ganh tị cả, Subin à.

Từ khi trái tim chị nhen nhóm thứ tình cảm không nên có này thì chị chính là kẻ tồi tệ nhất.

Chii không xứng, với tình cảm của anh ấy và cả em.

Chị đã phản bội lại hai người yêu thương chị nhất chỉ vì thứ tình cảm ích kỷ này.

Làm sao đây nhỉ

Chị cũng không biết nên làm gì nữa Subin.

Nên là, Seulgi của Jaeyi, tạm biệt. Seulgi và Jaeyi sẽ mãi hạnh phúc bên nhau, thay cho những điều mà Hyeri và Subin không thể.

Chị xin lỗi vì không thể ở cạnh bên em.

.....

Hai cuộc sống mới, hai con đường mới, thời gian sẽ thay đổi tất cả, tất cả chính là bao gồm tình cảm của hai chúng ta. Không có gì đảm bảo rằng trái tim mình còn nguyên vẹn khi đứng trước đối phương nữa.

Cuộc đời cho chị quá nhiều lựa chọn, vậy mà chị vẫn chọn làm những người chị yêu đau.

Tạm biệt.

từ tình yêu của em, Lee Hyeri.

..

..

..

..

..

..

..

..

Nhưng Subin ơi..

Chị yêu em, Chung Subin.

Lee Hyeri yêu em.

Mình bên nhau cả đời này được không?

Chị không muốn thứ được gọi là kiếp sau, Subin, chị muốn yêu chị đời này, kiếp này..

....

Nhưng chị xin lỗi, chị xin lỗi...

Hẹn gặp lại em ở một nơi nào đó.. nơi mà chị có thể thật lòng yêu em. Một nơi mà tình yêu giữa hai chúng ta không hề có sự áp lực.

Điều hối hận nhất cuộc đời Lee Hyeri, chị chính là không được ở cạnh Chung Subin.

Tạm biệt, tình yêu của chị."

Bức thư Hyeri-unnie gửi cho tôi, nó đi kèm với chiếc thiệp cưới màu trắng thật đẹp của chị ấy.

Tôi biết phải làm gì đây?

Tự tiện thổ lộ tình cảm cho chị? Hay âm thầm quan tâm chăm sóc chị?

Không, tôi đã làm rồi từ trước đó rất lâu rồi, tôi đã nói là mình yêu chị ấy rất nhiều lần nhưng chị ấy không tin điều đó, hoặc có thể là chị đã biết nhưng cố tình phớt lờ nó.

Năm năm.

Năm năm thầm thương chị, em biết mình sẽ mãi là người đến sau, vĩnh viễn người chị chọn sẽ không bao giờ là em.

Em biết chứ, nhưng làm sao ngăn được tình cảm mình dành cho chị đây?

Không được là không được, nếu em càng để cảm xúc mình hiện rõ thì có thể sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp và cả hạnh phúc của chị.. nên là lần sau, lần sau..

Chị hãy yêu em nhé?

Nhưng em phải quên chị bằng cách nào đây, làm sao để quên đi năm năm ấm ấp và đẹp đẽ nhất đời mình, quên đi những ngày quay phim cùng nhau, quên đi ánh mắt khi chị nhìn em, quên đi những ánh đèn vàng khi chỉ có hai ta nắm tay đứng dưới nó, quên đi cảnh hoàng hôn lúc chạng vạng, quên đi mối tình đậm sâu duy nhất mà em đã có trong ba mươi mốt năm qua?

"Hyeri-unnie, em yêu chị, mãi mãi yêu chị."

Em khóc, năm năm thương chị, em chưa từng thấy trái tim mình đau đớn đến mức này, hơn cả lúc nhìn thấy chị tay trong tay, cười nói vui vẻ cạnh một người khác..

"Hyeri-unnie.. Hyeri-unnie.."

"Em gọi chị? Subin à? Chị đây.."

"Haha, đây là giấc mơ sao? Chắc là vậy rồi, vì làm gì có chuyện chị có thể xuất hiện tại nhà của em vào lúc này cơ chứ.. Mày điên rồi Chung Subin, nhớ chị ấy đến phát điên rồi.

Hyeri-unnie.. em.."

"Subin à, chị, là thật.. chị đến vì em, chị nghe Hyewon nói em đã không ra khỏi nhà cả tuần rồi, em biết chị lo lắng đến mức nào khi nghe Hyewon nói điều đó không? Subin à, nhìn chị đi, em uống rượu sao? Chị tưởng em sẽ không bao giờ uống, Subin à..

Subin à, ơi..

Em không định trả lời chị luôn sao?

Em ổn không?

Woo Seulgi.

Tớ có thể hôn cậu không?"

"Làm ơn, không, Hyeri-unnie, chúng ta không thể."

Hyeri lấy chiếc xoan choàng lên đầu cô, tiến đến cạnh bên Subin, ngồi xuống cạnh bên và mỉm cười.

"Woo Seulgi, liệu cậu có đồng ý làm bạn đời của tớ chứ?"

"T-tớ đồng ý..

Yoo Jaeyi, hãy hôn tớ, hôn tớ, đến khi không thể nữa.."

"Hoàn toàn theo ý nàng, thưa công chúa...."

....

Rời khỏi cái ôm ấm ấp, nụ hôn ngọt ngào từ người em yêu nhất.

Em biết, đây là kết thúc cho hai chúng ta.

"Subin à, chị yêu em.. đây sẽ là lần cuối cùng chị được quyền nói yêu em..

Nhưng..

Em có thể cho chị cơ hội để yêu em vào lần gặp tiếp theo không?

Kiếp sau, chị sẽ được yêu em nữa chứ?

Subin.."

Em đã mỉm cười khi nghe chị ấy nói, em đã cảm thấy lòng mình được giải thoát khi buông bỏ cả trái tim mình.

Tất nhiên không có câu trả lời nào được thốt ra.

Subin mở đôi mắt của mình ra, cô nhận ra, tất cả chỉ là giấc mơ của riêng cô. Thật sự là không có cái ôm, cái hôn nào là thật cả và cũng không có Hyeri nào ở cạnh cô ngay lúc này..

"Trời sáng rồi.. Hôm nay, là ngày chị ấy...

Mình nên đi chuẩn bị thôi nhỉ."

---

MC thì vẫn luyên thuyên những câu chào nhàm chán, em chẳng nghe lọt tai được câu nào, bây giờ trong mắt em chỉ hiện hữu một hình bóng duy nhất. Chị ấy vẫn vậy, xinh đẹp hơn tất thảy mọi thứ trên đời này, đôi mắt cười luôn làm tôi chìm sâu vào, đang lấp lánh vì ánh đèn rực rỡ, như thể nó chứa đựng những mảnh vỡ của ánh sáng lấp lánh như màn sao trên trời vậy.

Đã lâu không gặp Hyeri-unnie.

Tuy đã lâu không gặp nhưng em vẫn nhớ rõ từng đường nét trên khuôn mặt, từng thói quen của chị, nét cười tự nhiên của chị, một người mà Subin, em nhớ rất rõ, người mà em xem như cả thế giới, bây giờ em chẳng là gì cả, còn chị đã là một ngôi sao toả sáng rực rỡ, sắp tới sẽ trở thành một người vợ đáng tin cậy. Bây giờ trong lòng chị, chắc có lẽ em chẳng là ai, chẳng còn là móc khoá yêu thích nhất của chị nữa, em đã vứt cái quyền hạn nhỏ nhoi đó ở một nơi xó xỉn nào mất rồi. Chị là người duy nhất trên cuộc đời mà Chung Subin cho rằng: Dù có mắc chứng bệnh Alzheimer hay đến tận sau này khi yên giấc, mãi mãi không cách nào quên được.

"Em luôn nhớ đến chị điên dại, còn chị chắc gì đã nhớ đến một kẻ tồi tệ, xấu xa đến khốn nạn như em cơ chứ."

"Xin mời tất cả mọi người cùng nhau thưởng thức bữa tiệc này....."

Tên MC lại tiếp tục nói

"Cảm ơn tất cả mọi người đã đến chung vui cùng chúng tôi ạ.

...

Và cuối cùng, xin mời cô dâu và chú rể bước lên trên để bắt đầu làm lễ ạ."

Chị rời đi rồi, từng bước từng bước tiến đến tình yêu mà chị hằng mong ước. Trong cái ngành công nghiệp diễn viên này, chẳng có gì là mãi mãi, rồi cũng sẽ có người thay thế em để đi cùng chị thôi. Tất cả những gì chúng ta có chỉ vỏn vẹn 6 tháng.

Khi ấy, đối với em, chị dù thế nào đi chăng nữa thì chỉ cần là Hyeri-unnie, em sẽ tin tưởng tuyệt đối rằng chị chính là người xuất sắc nhất, người ấm áp nhất, chẳng ai so sánh được với chị trong trái tim của em cả. Chị luôn tin tưởng vào tình yêu của mình, dù thế nào thì em vẫn mong cho chị hạnh phúc nhất, dù không phải là em cũng được, miễn chị vui vẻ là được.

Bây giờ chị đã hạnh phúc rồi nhỉ? Còn em, không giữ được lời hứa năm ấy với chị, em chỉ là một kẻ tồi tệ mà thôi.

Em không thể..

Đau lắm, trái tim em đau lắm..

Này Hyeri-unnie, em biết, chị rồi cũng sẽ quên em thôi.

Chị sẽ quên cả những lời ngại ngùng xuất hiện mỗi khi chị muốn ôm em, quên cả đôi ba câu giận hời lẩm bẩm mỗi khi không vui, quên cả những lần than thở mỗi khi thấy áp lực và mệt mõi, quên cả ánh mắt, cái tên, khuôn mặt lẫn tiếng cười.

Chúng ta rồi sẽ quên nhau thôi, đúng không?

Hết hôm nay thôi, một ngày nắng đẹp chị sẽ chính thức là tình yêu của một người khác, rồi chị sẽ thương, yêu họ hơn những gì em trao chị, sẽ ở bên họ đến cuối cuộc đời.

Em vẫn luôn mong chị sẽ mãi hạnh phúc như thế, mãi mạnh mẽ như chị đã từng. Suy cho cùng, em cũng chỉ là một dấu chấm nhỏ li ti vô tình xuất hiện trong cuộc đời của chị thôi nhỉ.

Sự lãng quên, thật đáng sợ chị nhỉ?

Chị hãy quên em đi nhé Hyeri-unnie, trước khi em hoàn toàn quên mất có một người tên là Lee Hyeri đã từng xuất hiện trong cuộc đời em, như vậy, trái tim chị sẽ bớt đau đớn hơn.

Kết thúc rồi.

"Lee Hyeri, liệu con có đồng ý làm vợ ... đến hết cuộc đời chứ?"

"Dạ vâng, con đồng ý."

"..., liệu con có đồng ý làm chồng Lee Hyeri đến hết cuộc đời chứ? Dù ốm đau, bệnh tật, mãi mãi không lìa xa..."

Dạ vâng, con đồng ý.

"Dạ vâng, con đồng ý."

Thời gian ở đây, đối với em, như đang dừng lại vậy, hình ảnh của chị cứ hiện diện trước mắt em làm em chẳng tập trung vào bữa tiệc chút nào, chỉ nhớ là, trái tim này cứ đập liên hồi mất kiểm soát khi nhìn thấy chị đang ôm lấy người cạnh bên chị ngay lúc này, em chẳng muốn mình mang trong lòng sự đố kỵ, ganh ghét bất cứ thứ gì hay bất cứ người nào, một lòng bao dung nhẹ nhàng với tất thẩy mọi thứ xảy đến với mình, nhưng Hyeri-unnie ơi, em đã ích kỷ, nhỏ nhen, mỗi khi nhìn thấy chị, em chỉ muốn giữ chị mãi mãi cho bản thân em thôi, ánh mắt, nụ cười, những câu nói ấm áp chỉ dành riêng cho Chung Subin, nhưng giờ, chẳng thể nào là của mình em được nữa rồi.

Em chẳng muốn rời khỏi nơi đây đâu, em sợ, em sợ lắm Hyeri-unnie à, sợ lần sau, khi gặp lại chị, em sẽ không thể nhớ lấy chị nữa. Sợ trái tim này không thể thôi thức vì chị nữa.

Nếu biết tình ta phải chia ly thì em sẽ yêu chị nhiều hơn thế.

Nếu biết đớn đau giằn vặt kề cạnh hằng đêm em đã trân trọng chị nhiều hơn thế.

Nếu biết trăm năm là hữu hạn thì em đã chẳng để chị đi.

Nhưng em biết làm sao đây? Khi mà từ lúc bắt đầu em đã chẳng hề có cơ hội.

Trên sân khấu đầy ánh sáng ấy, Hyeri-unnie vẫn toả sáng rực rỡ theo cách riêng của mình, em dành từng giây phút ngắn ngủi này để khắc ghi hình ảnh của chị vào trong trái tim của em mãi mãi, để sau này, dù tâm trí của em có quên đi thì chị vẫn sẽ ở lại đấy, tồn tại vĩnh viễn bên trong trái tim của Chung Subin.

Có một số thứ, nhất định phải học cách quên. Tỷ như tình yêu, cái mà em cho là không thể nào quên, thật ra trong mắt chị, nó chính là phiền toái. Còn trong mắt người ngoài, đó chính là ngu xuẩn.

Chung Subin một tay lau đi từng dòng nước mắt đang rơi trên khuôn mặt được che giấu sau lớp khẩu trang kia, một tay ôm lấy lòng ngực trái yếu ớt của mình.. từng tiếng nấc vang vọng giữa biển người mênh mong..

Em ước, mình được nghe chị nói yêu em, một lần nữa thôi.

Dù là Lee Hyeri hay Yoo Jaeyi, một lần nữa thôi cũng được.

Tình yêu, có lúc khiến em rực rỡ như ánh mặt trời, lại có lúc khiến em thấp hèn đến mức đáng thương, nếu em giữ lại một chút tự tôn cho chính bản thân mình thì sự tự tôn ấy có khiến trái tim em dừng đau đớn thêm một chút nào không?

Nhưng em không mong là chị sẽ nhớ đến em đâu.

Subin mâu thuẫn thật nhỉ? Vừa muốn chị chỉ dành cho riêng mình em thôi, là duy nhất của Chung Subin, em thôi, vừa không muốn bản thân này, ảnh hưởng đến chị, ai lại muốn cùng một kẻ mang bệnh như em ở cạnh mình cơ chứ, đúng không? Là em, em cũng chắng muốn đâu, vậy tại sao trái tim của em lại đau đớn đến nhường này? Thật không thể hiểu nổi bản thân em nữa, Hyeri-unnie à.

-----

"Này Woo Seulgi, ti amo."

Hyeri-unnie mỉm cười nhìn tôi, và nói như thế, vừa nắm tay tôi vừa đi dọc trên phố Monte Pertica, nơi tổ chức fmt hằng năm. Hai đứa trùm kín người vì nếu không làm vậy, không khéo thì ngày mai trên tất cả mặt báo sẽ có ảnh của hai nữ diễn viên, Chung Subin và Lee Hyeri nắm tay thân mật đi trên đường mất.

Hyewon luôn nhắc nhở chúng tôi phải để ý xung quanh, cẩn thận, chú ý cách hành xử của bản thân vì em ấy biết, Hyeri-unnie ngốc kia chẳng lưu tâm chuyện gì cả, chẳng sợ trời trăng gì, cũng chẳng quan tâm đến con mắt và cả lời đàm tếu của những kẻ lạ mặt kia.

Bởi vì như thế, tôi đã tự đóng cửa trái tim mình lại, không bao giờ thú nhận cảm xúc thật của chính bản thân, luôn từ chối chị ấy, luôn luôn phủ nhận chị ấy, tôi sợ, nếu tôi buông thả bản thân mình, ngã vào tình yêu vô tận của chị ấy, tôi sợ cả hai chúng tôi sẽ tan vỡ mất.

Chúng ta nên yêu

chứ đừng rơi vào tình yêu

Vì mọi thứ rơi

đều sẽ vỡ.

"Chị nói gì thế? Ti amo? Hyeri-unnie à, tại sao tự nhiên chị lại nói câu ấy với em vậy?"

"Chị có nói với Subin đâu, chị nói với Seulgi mà."

Tôi biết, chị ấy thích tôi nhiều như thế nào, tôi lại hèn nhát chẳng dám đáp lại tấm chân tình ấy. Một ngày, hai ngày, rồi lại hàng tháng hàng năm, chị ấy cứ nói lời yêu thích, cẩn thận chăm sóc cho tôi, hỏi làm sao mà tôi lại không động lòng, làm sao tôi lại không yêu chị ấy được cơ chứ. Nhưng làm sao được đây, chị ấy là diễn viên chuyên nghiệp, đang là ngôi sao sáng của điện ảnh Hàn Quốc, đã có biết bao công ty muốn chiêu mộ chị ấy, tôi chẳng đếm được, nhưng chỉ một lời nói vu vơ của tôi, Hyeri-unnie đã từ chối tất cả để ở lại đây và còn muốn đóng chung phim với tôi, còn tôi, chỉ là một trong những người diễn cùng với chị ấy, không là tôi thì cũng sẽ có người khác thay thế, hơn thế nữa.. làm sao tôi và chị có thể đến với nhau được cơ chứ?

Chị ấy không thích con gái..

Chị ấy không thể thích tôi được..

"Chị yêu em, Subin à. Đó là ý nghĩa của câu nói ấy, từ lần đầu nhìn thấy em chị đã biết, chị sẽ yêu em đến hết đời này.

Nếu có một cơ hội nhỏ nhoi nào đó, xin em cho chị được nắm lấy nó, một cơ hội được ở cạnh bên em, được che chở và được yêu em."

"Em....."

----

Không biết khi ấy, câu trả lời của em là gì, em không thể nhớ nổi nữa, nhưng có vẻ là một lời từ chối nhỉ?

Liệu khi đó chị không bày tỏ lòng mình thì liệu trái tim của em sẽ bớt đau nhói hơn khi nghĩ về nó không? Em cũng không biết nữa nhưng em không hối hận, vì nếu đó là một câu trả lời khác, thì bây giờ sẽ chẳng có một Lee Hyeri đầy rạng rỡ và tràn đầy hạnh phúc xuất hiện trên khán đài kia.

Em không muốn bản thân em là thứ sẽ phá huỷ tương lai của chị. Hyeri-unnie xứng đáng nhiều hơn thế, đừng chỉ vì một đứa như em mà rũ bỏ tất cả, thật sự không đáng.

----

"Này Subin à, 5 năm hay 10 năm nữa, hai chúng ta đang làm gì nhỉ? Chúng ta sẽ còn được đóng phim cùng nhau, trở nên thân thiết hơn không? Hoặc cùng nhau tham dự Friendly rivalry phần 2 không, chị mong mình sẽ được sát cánh cùng em thêm nhiều năm sau đó nữa, chị thật mong là hai chúng ta có thể đồng hành cùng nhau thật nhiều năm sau nữa Subin à."

----

Chị hỏi chị 5 năm hay 10 năm sau chúng ta sẽ như thế nào à? Bây giờ em có thể trả lời cho chị biết được rồi, chúng ta đã không còn là chị em của nhau nữa, không sát cánh cùng nhau nữa, không bao giờ có thể đứng cạnh nhau nữa, cũng chẳng bao giờ gặp lại nhau.

Nhưng Hyeri-unnie à, em thật lòng muốn nói lời cảm ơn chị.

Cảm ơn lần đó chị đã dùng tay trần để che mái đầu em khỏi ướt, cảm ơn chị đã luôn bao bọc chở che cho em, cảm ơn chị đã từng chút nhẫn nại với em, cảm ơn chị luôn nhớ đến em, cảm ơn vì đã bao dung, đã đón nhận, đã không ngần ngại bước vào cuộc đời của Chung Subin, cảm ơn chị đã cho em được sống, được yêu, được đau đớn và xoa dịu.

Nhưng kiếp này Chung Subin em không thể yêu chị được nữa.

Kiếp này không thể, kiếp sau nhé Hyeri-unnie, đến lúc đó...

Hãy để em yêu chị có được không? Em sẽ tìm gặp chị trước rồi nói yêu chị, có được không?

....

Em kéo chiếc nón đen xuống, đứng dậy và nuối tiếc nhìn về hướng chị, em không muốn rời đi chút nào nhưng đến lúc rồi.

Em đi nhé Hyeri-unnie

Bây giờ chỉ còn sót lại chiếc thiệp trắng nằm dang dở trên hàng ghế dài, được xếp ngay ngắn trên chiếc ghế. Dòng chữ được viết lên đó, người viết ra dòng chữ ấy, từng chữ từng chữ đều như thể cậu ta đem hết tâm can của mình để viết vào, đau đớn tận xương tuỷ, nỗi đau ấy hiện diện rõ ràng đến mức như có thể chạm vào nó vậy.

'Không thể cùng Lee Hyeri trọn đời trọn kiếp.'

Em chỉ ước được quay về lần cuối em được ở cạnh chị. Lúc đó, em sẽ ôm chị lâu hơn một chút, nắm tay chị chặt hơn một chút.

broken heart

Không, trái tim là thứ tưởng chừng như mong manh nhưng lại là thứ đầy kiên cường, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bởi khả năng được yêu, được chữa lành và cả.. được quên đi nữa.

Một trái tim làm sao có thể tan vỡ được trong khi người giữ nó bên trong cơ thể luôn suy nghĩ theo chiều hướng tích cực?

Đúng vậy, trái tim không phải là thứ sẽ tan vỡ

Thứ tan vỡ chính là chúng ta.

Nhưng chị nhìn xem, mỗi mảnh vỡ từ trái tim em đều phản chiếu hình ảnh của chị thôi, không là ai khác, chỉ là Lee Hyeri thôi.

Nhưng chị ơi

Làm sao em lại không tiếc nuối cho được, em vẫn chưa được cùng chị trở thành một cặp, vẫn chưa được nhìn thấy hình ảnh chị quỳ xuống cầu hôn em, vẫn chưa được nhìn thấy chị, già rồi nhưng vẫn còn yêu em.

Em muốn được cùng chị đến Hà Lan, hằng ngày dạo chơi cánh đồng hoa tulip rực rỡ, chúng ta sẽ vứt bỏ mọi rào cản xã hội, để mặc cho chúng bị cối xoay gió cuốn đi.

Người ta luôn nói việc yêu một người cần rất nhiều dũng khí, em cũng nghĩ như vậy nhưng việc chấp nhận đối phương không yêu mình hay mình không thể yêu họ nữa, thật ra còn cần nhiều dũng khí hơn.

Chị biết đó, nếu ta yêu một điều gì đó thì ta đồng thời phải biết cách buông bỏ nó

Em xin lỗi

Em không muốn đi đâu, em chỉ muốn ở bên chị thôi

Nhưng em không thể, Hyeri-unnie à

"Yoo Jaeyi, ti amo."

Vào khoảnh khắc gặp lại chị, em mong cả hai ta đang ở Pháp, vì 'ti amo' có nghĩa là em yêu chị trong tiếng Ý, nhưng ở Pháp nó có nghĩa là đã từng yêu chị.

Tạm biệt chị, Lee Hyeri.

Tạm biệt Chung Subin.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co