Truyen3h.Co

[ friendly rivalry ] - tiamo

heart

corgeyni

Đã bao nhiêu ngày đã trôi qua kể từ khi em rời đi rồi nhỉ?

Chị tự hỏi, bây giờ Subin đang làm gì nhỉ?

Có đang nhớ đến chị không?

Có đang theo dõi chị không?

Đây sẽ là thời khắc mà chị đã đợi từ rất lâu rồi, khoảng khắc mà chị trở thành người hạnh phúc nhất thế gian này, nhưng tiếc thật, chị đã mong người đồng hành của chị sẽ luôn là em.

Subin ơi, khi đứng tại đây, chị đã nhận ra được sự thật nhưng chẳng bao giờ dám chấp nhận nó, em và người đồng hành cùng chị bây giờ khác nhau nhiều như thế nào, chị biết, cậu ấy và Subin không giống nhau, chị không xem cậu ấy là người thay thế của em, chẳng có gì gọi là tạm bợ, chị không thích như vậy.

Em là độc tôn trong cõi lòng của Lee Hyeri, chị nguyện trao tất cả những gì tốt đẹp nhất trên thế gian này cho em tất cả.

Là miếng bánh cuối cùng trên dĩa hay là quả dâu duy nhất trên chiếc bánh hay thậm chí là trọn vẹn cả trái tim duy nhất này của chị, chị đều sẵn sàng trao cho nàng tất cả.

Nhưng Subin đi đâu mất rồi, như thể chưa từng xuất hiện trong cuộc đời chị vậy. Chị hiểu rất rõ, chị không xứng đáng để đứng cạnh bên em nữa, chị không dũng cảm để đón nhận tình yêu của em. Chị sẽ không bao giờ trở thành 'tình đầu' của Chung Subin được.

...

Subin biết không

Anh ấy yêu chị rất nhiều Subin à, nhưng tình yêu đó không thể nào sánh bằng tình yêu chị dành cho em.

Kiếp trước

Chị nợ anh ấy một đoạn ân tình..

Kiếp này

Chị nợ em một tình yêu vĩnh cữu.

Vậy nên, kiếp sau.....hai ta hãy gặp lại nhau nhé.

Chị phải trở lại những ngày tháng bình thường, phải tỏ ra thật bình thường.. Chị vẫn vậy, vẫn là một Hyeri đầy nhiệt huyết, đầy vui vẻ, lúc nào cũng mang trên mình vẻ mặt tươi cười..

Nhưng trái tim chị, nó đang rỉ máu.. chị luôn nhớ những ngày còn được cùng em đi khắp nơi, những ngày cùng em đi dạo lúc giữa đêm, nhớ ánh mắt, nụ cười, nhớ chiếc má lúm đồng tiền thật dễ thương trên khuôn mặt em...

Chị nhớ em nhiều lắm Subin à..

"Chị ấy sẽ không bao giờ xuất hiện trước mắt chị một lần nào nữa đâu, từ bỏ đi. Chị cũng hiểu tình cảm đó không nên mà đúng không? Nếu chị cứ như vậy, thì anh ấy sẽ buồn lắm đấy.

Với lại, chị ấy cũng chẳng đến đâu.. chị hãy bỏ cuộc đi, nếu không, thì cũng hiểu được hậu quả rồi đấy."

Hyewon luôn nói với chị những lời như vậy, kiểu như bảo chị bỏ cuộc đi, đừng nhớ gì đến em, đừng suy nghĩ về em nữa.. rất nhiều lần như thế.. nhưng làm thế nào để quên em đây?

À.

Hậu quả, chị không muốn em phải chịu những tin đồn xấu xung quanh việc hai chúng ta có tình cảm với nhau, trong khi chúng ta là người của công chúng, người đời sẽ chẳng buông tha cho em. Nó sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp, tương lai của em, không đáng.. Hyewon hiểu điều đó nên luôn nhắc nhở chị như vậy, nhưng làm sao chị có thể ngăn trái tim mình rung động trước em đây?

Chị không thể hiểu nổi chính mình nữa Subin ơi..

Chị yêu em, chị yêu em, chị yêu em..

Nhưng lại không thể nói ra được, chị không thể..

Hôn ước của chị..

Hôn phu của chị..

Ngày cưới của chị..

Tất cả, khi đã được quyết định xong..

Ngày mà chị ngồi viết từng chiếc thiệp cưới của mình. Khi ấy, là lúc, chị nhận ra, chị thật sự yêu em đến nhường nào..

Người chị muốn ở cạnh bên suốt đời là em..

Người chị muốn đặt cạnh bên tên của mình trên chiếc thiệp cưới này là em..

Chung Subin..

Tình yêu đối với mọi người là thứ tình cảm đẹp đẽ biết bao nhưng đối với chị, nó là lời nguyền đau đớn nhất.

Bản thân chị chính là hiện thân của lời nguyền đó, một loại tình yêu méo mó không nên có, một kẻ yêu đem lòng yêu hai người khác nhau cùng một lúc, chính chị, phải là kẻ chịu hình phạt nặng nề nhất, phải chịu cảnh tinh thần bị dày vò trong đau đớn chứ không phải là em.

Đau đớn cũng được, không thể yêu nữa cũng được, chia lìa cũng được.. Đời này kiếp này, chị không thể yêu ai khác ngoài em, cho nên, trái tim chị mới đau đớn đến nhường này..

Em ơi

Em ơi

Em ơi

Chị nhớ em lắm

Chị muốn biết

Subin... em có nhớ đến chị chút nào không? Tại sao lại không nói lời nào mà bỏ đi như vậy?

Những câu hỏi luôn xuất hiện trong suy nghĩ của chị nhưng chẳng có lời giải đáp.

Nhưng có một điều rất chắc chắn là....

Subin à, chị nhớ em

Nhưng nhớ một người, nói ra như vậy thì có hết nhớ đâu em ơi. Chị muốn cất nó ở mãi nơi đáy tim, để mỗi mình chị cảm nhận được nỗi nhớ da diết và cuộn trào đến nhường nào.

Chị biết, mọi ký ức thuộc về em, cả đời này chẳng có cách nào lắng xuống. Thật chẳng dễ dàng gì khi phải loại bỏ hết những tế bào trong cơ thể và thay nó một lần nữa, có lẽ những hồi ức về em trong lòng chị vẫn đang cuộn trào mãnh liệt như những cơn sóng ngoài đại dương kia.

Em có biết không? Khi nghe tin em đã dọn khỏi căn phòng của hai ta, chị đang ở tận nhà của ba mẹ, nghe điện thoại của Hyewon, trong tích tắc khi vừa nghe em ấy nói điều đó, chị đã ném luôn ly nước đang uống dở trên tay, lái xe ngay lập tức trở về nhưng tất cả đã quá muộn, em đã đi mất rồi.

Chị chạy, chạy mãi theo hình bóng của em. Đến khi chị không thể chạy được nữa, ngoảnh lại, chị đang ở đây, bờ biển quen thuộc, nhớ về em. Năm năm trước, cũng tại đây, ánh hoàng hôn chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp của em, hai má ửng đỏ khi chị nắm tay em.

"Hyeri-unnie, em nhất định sẽ trở thành một diễn viên thật giỏi, khi ấy, em có thể... Thôi không có gì đâu, không biết 5 năm 10 năm sau nữa chúng ta sẽ như thế nào đây ta.. em mong là vẫn được diễn cùng chị thêm nhiều phim khác nữa."

"Subin, em sẽ ổn thôi, còn chuyện 5 năm 10 năm sau thì chị không dám hứa gì."

"Gì không được, chị cùng hứa với em đi.. Tôi xin hứa sẽ tiếp tục làm bạn diễn của Hyeri thêm 5 năm 10 năm và cả đời sau này.

Xong rồi.. tới lượt chị đấy Hyeri à."

"Rồi, chị làm liền đây.. chị xin hứa....."

Rồi, chị lại không giữ lời hứa, bây giờ chỉ còn mình chị, nhưng em biết gì không?

Chị cho rằng, nếu khóc lóc đau thương xong rồi mình sẽ có thể bất đầu lại từ đầu, cho rằng thời gian sẽ xoá nhoà vết thương đã luôn rỉ máu trong trái tim chị, cho rằng tình yêu mới chớm nở này thì sẽ chỉ cần một ít thời gian là có thể quên đi được, cho rằng tự chị giấu hết tất cả về em vào một góc nhỏ của trái tim này thì sẽ em sẽ mãi mãi biến mất khỏi thế giới của chị thôi, nhưng chị sai rồi Subin à.

Chị.. vẫn yêu em... dù có cố gắng chối bỏ nó hàng ngàn lần mỗi đêm, trái tim chị vẫn đau đớn khi nhớ về em, nhớ giọng nói em hằng đêm, mơ về chúng ta ngày trước..

Chị không biết từ lúc nào, có thể từ ngày đầu tiên, có thể từ những ngày ta đi diễn cùng nhau, cũng có thể từ những việc ngày thường em làm cho chị, có thể.. từ thời điểm em nói yêu chị, chị không biết nữa nhưng tình yêu đó đã bám sâu tận trong trái tim chị, không cách nào nhổ nó ra được nữa rồi..

Chị yêu em...

Trái tim chị sẽ không thay đổi.

"Dạ vâng, xin mời cô dâu lên phát biểu cảm nghĩ ạ."

Trở về thực tại tàn khốc, chị đang ở đây, bây giờ, chị là người hạnh phúc nhất nhưng lại là kẻ thua cuộc trong cuộc đấu với em, chị chẳng muốn mình chiến thắng trong cuộc chiến với em dù chỉ một lần. Thua cuộc cũng được, chiến thắng cũng được, chị thế nào cũng được, chị chỉ cần em thôi, chị chỉ muốn được yêu em mà thôi, chỉ muốn Subin và Hyeri thôi.

"Em đang cảm thấy rất hạnh phúc, cảm ơn tất cả mọi người đã luôn yêu thương hai người chúng em, đây là ngày hạnh phúc của cuộc đời em."

Này

Bây giờ, chị.. đã ở đây rồi Subin ơi..

"Này Hyewon, Subin kìa.. em ấy đến đây rồi.."

Chị giật mình khi nhìn thấy bóng hình quen thuộc xuất hiện, dù xa cách mấy chị cũng dễ dàng nhận ra được, bờ vai nhỏ nhưng đầy vững vàng, mặc quần áo che cả thân thể, với một tone đen toàn thân, nhưng làm sao qua mắt được chị chứ.

"Hyeri-unnie à, em nói thật, chẳng có Subin nào ở đây đâu. Chị nhìn lầm rồi, chị ấy sẽ chẳng bao giờ đến đây nữa đâu, chị đừng mong chờ gì nữa. Nếu có thì chỉ có thể là người giống người thôi. Tỉnh lại đi, Hyeri-unnie... Bây giờ, chị nên nhìn thẳng vào sự thật, dù nó tàn khốc, nhưng hãy nhìn thẳng vào nó mà chấp nhận nhé. Bây giờ chị đã là vợ của anh ấy rồi, chị không thể."

Hyewon, em ấy đang khóc mà nghe chị nói vậy, em ấy liền quay qua trách chị. Vẫn những câu nói ấy, nhưng làm sao chị nhìn nhầm được, người đó thật sự chính là Chung Subin, chính là em, em đến đây rồi..

"Hyewon, chị không nhầm, đó chắc chắn là Subin của chị, em ấy đến dự lễ cưới của chị... Nếu em không tin, chị sẽ thử cho em xem. Em ấy nhất định sẽ ở lại.."

Lời nói vừa dứt, chị quay qua nhìn thẳng vào máy quay, nói lên lời nói mà chị đã ấp ủ suốt bao lâu nay.

"Xin chào, chị là Hyeri, là tình yêu của em. Cảm ơn vì đã đến, cảm ơn vì đã luôn ở cạnh chị, cảm ơn vì đã chở che, đã bao dung, đã trân trọng chị.

Cảm ơn người vì đã yêu chị.

Chị mãi mãi chỉ yêu người."

Tạm biệt

Đúng thật, em đã dừng lại đôi chút, nhưng cũng chỉ là một khoảnh khắc thôi, em lại tiếp tục những bước chân kia, từng bước từng bước rời khỏi cuộc đời chị.

Tạm biệt.

Chị sẽ đợi.

.....

Ngày hôm sau, tất cả tuần báo của Seoul đều đưa cùng một tin, diễn viên hàng đầu Chung Subin, rời khỏi ngành một cách đầy bất ngờ, hai bên kết thúc hợp đồng trong êm đềm, cô rời đi trong âm thầm.

Kèm theo đó là một loạt bình luận ác ý tràn ngập mạng xã hội.

Họ nói em hèn nhát, họ nói nàng là kẻ thứ ba nhưng không được chị yêu nên mới trốn tránh như vậy, họ nói em ngu dốt, và cả tỷ tỷ thứ mà miệng đời có thể bịa đặt.

Chị đọc được tất cả..

Tại sao chúng ta phải khổ đau đến như thế này vậy em ơi, hai ta chỉ muốn yêu nhau thôi mà, tại sao lại đau đớn đến mức này vậy?

Tại sao người ta không biết gì về em nhưng vẫn buông những lời đắng cay đến vậy?

Tại sao?

Chị không hiểu, em ơi.

Chị biết rồi, chắc là tại chị nhỉ? Tại sự xuất hiện của chị trong cuộc đời em, nên em mới phải chịu sự cay nghiệt này, phải chi ngày ấy chị tự nguyện rời đi thì em đã hạnh phúc rồi.

Chị xin lỗi, tất cả lỗi của chị, Subin ơi..

Em ơi, em đi đâu rồi?

"Hyeri à, anh đây em đừng khóc, anh yêu em nhiều lắm, Hyeri à, anh đã biết tất cả, anh biết em và người ấy như thế nào..Nên, em đừng như vậy nữa.. thấy em như vậy anh đau lòng lắm.."

Em ơi..

Anh ơi..

Hyeri không xứng với tình yêu của hai người.

Sau đó

Chị vẫn mạnh mẽ như em đã từng, chị vẫn tiếp tục diễn một Hyeri đầy tươi vui, đầy rạng rỡ trước mặt tất cả mọi người, vì điều ấy, làm họ cảm thấy hài lòng, nhưng trái tim chị chưa từng thôi đau nhói mỗi khi nhớ về em.

Chị chẳng còn nhớ nỗi mình từng đau khổ bao nhiều lần, một mình trong căn phòng tối. Chị cũng chẳng nhớ có khi nào chị chọn từ bỏ không, nhưng em ơi, làm sao chị có thể sống mà không thể yêu, không đem trong mình một nỗi lòng nhớ nhung da diết..

Cho dù thứ tình cảm sai trái này vẫn tiếp tục cắm ngày càng sâu vào trái tim chị, dù cho chị đã đau đớn vì nó hàng ngàn lần, chị vẫn không từ bỏ nó, nhưng cũng chẳng sao em ơi, chị chấp nhận, chị chấp nhận tất cả những điều mà tình yêu đó mang đến, chị tin một ngày nào đó..

Em sẽ ở đây, cùng chị.

Chị sẽ đợi.

Cho đến lúc chị, chị sẽ giữ gìn nó, nuôi dưỡng nó bằng tình yêu nhỏ bé của chị, dù nó sẽ 'giết chết' chị bất cứ lúc nào, chị vẫn sẽ toàn ý đợi em.

....

"Hyeri, đã mười năm rồi, em vẫn đợi em ấy? Dù không một tin tức, không một thông tin, không biết còn sống hay đã chết, em vẫn đợi em ấy trở về sao?"

"Em cũng không biết nữa. Cảm ơn anh, đã đồng ý với quyết định này của em."

"Không sao, dù ly hôn, nhưng chúng ta vẫn có thể gặp nhau chứ, Hyeri?"

"Em không dám hứa với anh đâu, mà cảm ơn anh, tạm biệt, đến giờ em phải lên máy bay rồi."

Xin mời quý hành khách.. đến Hà Lan sắp khởi hành..

"Đến giờ rồi, em đi đây."

"Ừm, em đi cẩn thận, tạm biệt em."

"Tạm biệt."

......

"Thì ra em ở đây..

Chị tìm gặp em rồi nhé, lần này em không trốn khỏi chị được nữa đâu.

Mà gu thẩm mỹ của Subin cũng không tệ nhỉ? Một ngọn đồi, cỏ xanh mướt, xung quanh toàn là hoa Tulip xanh vàng."

Một căn nhà nhỏ bằng gỗ nằm trên ngọn đồi cao, một người ngồi đung đưa trên chiếc ghế gỗ, một người đứng cạnh bên, mỉm cười.

"Tôi không thể nhớ người là ai, nhưng trái tim tôi bảo, rằng tôi quen biết người. Người là ai?"

Em nhìn chị, chị đã nhớ nhung đôi mắt cười này bao nhiêu năm rồi, chiếc má lúm dễ thương này rất lâu rồi, chị đã tự mường tượng giọng nói của em trong trí nhớ của chị, chị không muốn quên đi, nói đúng hơn chị không thể quên được.

Chị nhớ tất cả về em

Chị nhớ em

Chị nhớ em nhiều lắm

"Chị là người em yêu.. Là người yêu em.. là người sẽ ở cạnh bên em đến hết đời của mình..

....

Xin chào, chị là 'tình yêu của riêng mình em'.

end.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co