Truyen3h.Co

[FYX] Chiều mây gió

Chương 10

GiangPhuNhan

5/5/2020 quay xong cảnh 3799 bậc thang.

Trần Phi Vũ bị quấn mấy lớp dây treo lên, trời thì nắng nóng, mồ hôi cứ tuôn ra như mưa, khiến cậu phải liên tục chớp mắt để nhìn cho rõ.

La Vân Hi càng thảm hơn, dù đã được dây treo giảm bớt đi kha khá sức nặng nhưng để cõng một thanh niên cao đến 1m9 vẫn quá sức với anh. Hai người quay cảnh này khá chật vật, lúc thì bị trượt chân, lúc thì lỗi kĩ thuật, cáp treo bị tuột khiến sức nặng của Trần Phi Vũ đè hết lên người La Vân Hi, anh ngã sấp mặt xuống đất.

Lúc hoá trang đã cố làm cho tạo hình thảm hại, sau khi quay xong còn thảm hại hơn, người cả hai toàn bùn đất, mồ hôi và huyết tương giả.

Trần Phi Vũ vừa được thoát khỏi cái cáp treo liền ngã ngồi xuống đất, thở phì phò:"Lúc diễn đã mệt thế này, không hiểu Sở Vãn Ninh trong nguyên tác làm sao lại có thể đi hết 3799 bậc thang, thật vô lí." La Vân Hi gõ đầu cậu một cái, ngồi xuống bên cạnh:"Người ta là người tu tiên, chúng ta lại là người trần mắt thịt, không thể hiểu đâu."

Trợ lí tiểu Khiết và tiểu Khả hấp tấp chạy lại, lấy khăn lau mồ cho cả hai, đưa nước lạnh cho ông chủ nhà mình.

Đạo diễn cho cả hai nghỉ 10p sau đó đi tạo hình lại, chờ cảnh quay tiếp theo.

Tối đến Trần Phi Vũ lại lượn qua phòng La Vân Hi để chơi game, ban đầu cậu chỉ tìm cái cớ để tiếp xúc với La Vân Hi thì bây giờ cậu bị nghiện game thật, còn mê game hơn cả La Vân Hi.

Đánh xong 2-3 trận thì trời cũng tối, Trần Phi Vũ nhìn đồng hồ, quay qua dò hỏi La Vân Hi:"Anh có muốn đi ăn lẩu không?"

La Vân Hi nhướng mày, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình:"Bây giờ? Em không sợ bị chụp được à?"

Cậu cười meo meo, lộ vẻ ranh mãnh:"Mấy vụ này em rành lắm, không lo bị tóm." Cậu kéo kéo tay áo La Vân Hi, mè nheo:"Đi mà, lâu lắm rồi em chưa được ăn lẩu, chưa kể lẩu Trùng Khánh ở đây nổi tiếng lắm đó, em có nhờ tiểu Khả đi dò la rồi, quán lẩu ấy ngay kế đây thôi, có phòng riêng tách biệt."

"Em thật là trẻ con" La Vân Hi thở dài, biết sao được, cậu ấy vẫn còn nhỏ phải cưng chiều.

Nói là làm, cả hai dậy mặc đồ, đeo khẩu trang, đội mũ kín mít. Trần Phi Vũ quyết định gọi xe taxi để tránh bị nghi ngờ.

La Vân Hi cũng phải công nhận là Trần Phi Vũ rất "hiểu biết" về chuyện này, thật ra anh nghi ngờ là cậu có dự mưu từ trước hơn.

Trần Phi Vũ kéo La Vân Hi đi cửa sau khách sạn, lại vòng vèo qua mấy con hẻm mới bắt xe, vừa tới quán lẩu, cậu giả vờ ung dung đi vào đặt phòng, tránh tầm mắt của người khác. Vì đang thời kì dịch bệnh nên việc hai người đeo khẩu trang trong buổi tối cũng không khiến ai hoài nghi.

Đến khi cả hai người đã yên vị trong phòng riêng, La Vân Hi vẫn thấy hơi mơ hồ.

Hơi nóng lẫn mùi khói của nồi lẩu được máy hút lên trên, nên cũng không gây ra cảm giác tù túng.

Trần Phi Vũ lật tờ menu, gọi vài món nhúng, cậu nhìn La Vân Hi ngồi phía đối diện:"Anh cũng gọi món đi."

Anh dùng ngón út lật cuốn menu đã cũ mèm, thấy Trần Phi Vũ đã gọi khá nhiều nên cũng chỉ thêm vài dĩa rau, anh ngẫm nghĩ một chút lại kêu thêm hai chai coca.

Chẳng mấy chốc đồ ăn được bưng lên, Trần Phi Vũ sắn tay áo, nhìn có vẻ rất hứng khởi khiến La Vân Hi phì cười, nồi nước lẩu sôi ùng ục với màu sắc đỏ thẫm, lớp dầu vàng nhạt phủ trên bề mặt sáng loáng.

Nấm kim chi, cải thảo, cá viên, tôm.....vv được thả hết vào nồi. Trần Phi Vũ gắp một miếng thịt mỏng, nhúng 7-8 lần rồi vớt lên, cậu để vào chén nước chấm của La Vân Hi:"Anh ăn thử xem sao."

Miếng thịt chín vừa phải, vị ngọt của thịt hoà với nước chấm đậm đà kích thích vị giác, thêm chút hương cay xé lưỡi của Trùng Khánh, La Vân Hi hít hà một hơi:"Ngon nhưng hơi cay quá." Dù anh là người Tứ Xuyên nhưng khả năng ăn cay không cao, dạ dày cũng yếu nên phải hạn chế thức ăn cay độc.

Trần Phi Vũ nhíu mày, rót cho La Vân Hi một chén nước nguội đặt bên cạnh:"Anh không ăn được cay thì trước khi ăn nhúng đồ vào nước nguội, sẽ bớt vị cay."

Thấy cậu quan tâm săn sóc thế thì La Vân Hi cảm động lắm, anh gật đầu:"Anh biết, em cứ ăn đi không cần lo cho anh quá đâu."

Suốt cả buổi hai người vừa ăn vừa nói chuyện luyên thuyên, Trần Phi Vũ oán trách chế độ ăn kiêng của mình khiến cậu phải tạm biệt các món ưa thích, lại kể khổ thời tiết sao lại khắc nghiệt như vậy, La Vân Hi bị cuốn theo bầu không khí cũng bày tỏ phục trang sao mà dày quá khiến anh muốn còng cả người, đôi giày độn cũng làm anh đi lại khó khăn.

Trần Phi Vũ thấy La Vân Hi chỉ gắp rau, liền oán trách rồi nhúng thịt cho anh:"Hi ca, anh là thỏ hay sao mà chỉ ăn rau thôi vậy, anh xem anh gầy như thế nào rồi."

Nhìn chén đồ ăn ngày càng nhiều khiến La Vân Hi nghẹn họng, anh vội xua tay để cậu ngừng lại:"Được rồi, cậu đừng gắp nữa, nhiều quá anh ăn cũng không hết."

Ăn lẩu cay, uống coca, La Vân Hi cảm thấy vô cùng sảng khoái, những cảm xúc tiêu cực khi quay phim đã bay biến hết.

Làm diễn viên, sống cùng nhân vật tự biến bản thân thành nhân vật, sống cuộc đời của nhân vật đó nên cảm xúc luôn bị ảnh hưởng, lúc trước khi quay phim bản thân anh luôn tự vây mình ở trong phim trường, có lúc vùng vẫy mãi vẫn không thể thoát ra, cảm giác đó rất đáng sợ, thậm chí anh còn nghĩ cứ như thế liệu anh có quên mất bản thân không?

Nhưng đến với Hạo Y Hành, biết đến Trần Phi Vũ anh cảm thấy rất may mắn, cậu bạn diễn nhỏ sẽ vì lo cho tâm tình anh mà làm bánh để anh vui, đến tìm anh chơi game cho khuây khoả thậm chí là đưa anh ra ngoài ăn lẩu, bất chấp việc bị phát hiện, La Vân Hi nghĩ bản thân có thể tách biệt ra khỏi Sở Vãn Ninh.

Lúc ở phim trường, trước máy quay anh sẽ là Sở Vãn Ninh, khi ra khỏi đó anh sẽ là La Vân Hi, thích ăn bánh ngọt, ngồi dưới thảm chơi game, ở trong phòng thì mặc quần đùi hoa và áo thun.

Ban đầu Trần Phi Vũ luôn chê thẩm mỹ của anh, thấy anh ăn mặc như vậy còn lườm nguýt thật lâu, vậy mà giờ cậu cũng mặc quần đùi và áo thun ngồi dưới thảm với anh.

Nghĩ đến đây La Vân Hi thấy có chút buồn cười, gắp đồ ăn vào bát Trần Phi Vũ:"Em ăn nhiều vào, không biết còn có mấy cơ hội được ra ngoài ăn đâu."

Miệng Trần Phi Vũ như chú sóc nhỏ cố nhét quả hạch đào vậy, phồng ra nhìn rất đáng yêu, cậu hàm hồ trả lời:"Vâng ạ". La Vân Hi thầm nghĩ:"Thật là ngoan."

Ăn uống no say, cả hai cũng không vội về, Trần Phi Vũ di chuyển sang ngồi cạnh anh, mở siêu thoại lên lướt thông tin.

"Mấy bảng xếp hạng độ thảo luận của phim thấy vị trí của Hạo Y Hành không tệ." La Vân Hi ngó qua một cái rồi nói. Với đội ngũ chế tác và diễn viên tên tuổi như vậy thì không muốn chú ý cũng khó.

Trần Phi Vũ gật gù đồng ý:"Em thấy đang quay mà vẫn lọt top là siêu rồi, trước giờ toàn mấy phim đang đắp chiếu chờ được ra mới có thể vào bảng."

Hạo Y Hành có thể nói là bộ phim đang đợi bạo có cơ hội rất cao, không ít các nhãn hiệu, hợp đồng đã nườm nượp gửi tới cho hai vị nam chủ. Dù sao kí bây giờ phí cũng mềm chưa kể còn dễ kí, đợi sau này hot rồi, có xếp hàng cả tháng chắc không tới lượt.

La Vân Hi và Trần Phi Vũ một lòng đam mê đóng phim, mấy cái hợp đồng này cũng không coi trọng lắm, Trần Phi Vũ còn tốt, vì cậu được toàn quyền quyết định, La Vân Hi thì chật vật hơn do công ty chủ quản gây sức ép, muốn nhân cơ hội này gom về một đống tiền quảng cáo.

Cho nên dù không muốn, La Vân Hi cũng phải lựa ra mấy hợp đồng quảng cáo, kí tên.

Thấy thời gian đã muộn, La Vân Hi liền thúc giục đi về, Trần Phi Vũ đứng dậy đeo khẩu trang ra ngoài tính tiền, men theo đường cũ bắt xe đưa hai người về khách sạn.

La Vân Hi vừa bước vô phòng liền nghe được âm báo tin nhắn của điện thoại, Trần Phi Vũ chúc anh ngủ ngon, còn kêu anh nên nghỉ sớm đừng thức khuya chơi game.

La Vân Hi rep:"Em thật là lắm lời như bà cô già vậy."

Trần Phi Vũ gửi một nhãn dán tỏ vẻ đáng thương, La Vân Hi phì cười, chúc cậu ngủ ngon rồi tắt điện thoại.

Tối đó La Vân Hi ngủ rất ngon, anh mơ thấy mình đi trên một cây kẹo bông gòn màu hồng thật to, lâu lắm rồi anh chưa được ăn kẹo bông gòn, liền muốn cắn một cái bỗng có tiếng thét:"Mặt tôi" khiến La Vân Hi sợ hết hồn.

Anh giật mình tỉnh lại, thấy đồng hồ vừa điểm 4h, lại nằm vật xuống, cọ cọ gò má hai cái vào gối định ngủ tiếp, La Vân Hi mơ hồ nghĩ:"Sao nghe cái giọng trong mơ giống Cá nhỏ vậy nhỉ?"

Đến sáng tỉnh dậy La Vân Hi đã quên hết giấc mơ tối hôm qua. Anh vui vẻ đi tới phim trường, Trần Dao thấy anh từ xa liền gọi lớn tiếng:"La lão sư, anh tới thiệt sớm nha."

"Em cũng tới thật sớm" La Vân Hi mỉm cười đáp lại, anh lấy một phần bánh quẩy đưa cô:"Em chắc chưa ăn sáng đâu nhỉ?"

"La lão sư thật tốt." Trần Dao cười hì hì nhận lấy, cũng không ngại, cô vừa ăn vừa nói:"Sáng nay không có cảnh của Châu Kỳ nên đến chiều cậu ấy mới tới, mà La lão sư chiều lại không có cảnh, hầy, thiếu một trong hai khiến em đều hụt hẫng cả"

"Có một hôm thôi mà, chứ có phải sinh li tử biệt đâu." La Vân Hi phì cười, vỗ nhẹ đầu cô.

"Em đùa chút thôi" Trần Dao ranh mãnh le lưỡi.

Trần Phi Vũ cũng vừa tới, liền gia nhập hóng hớt:"Có việc gì mà hai người vui vẻ vậy? Có phải đang nói xấu tôi không?"

"Ừ ừ, đang nói xấu cậu đó" Trần Dao trợn mắt nhìn cậu.

La Vân Hi nhìn đạo diễn từ xa đang ra hiệu cho mọi người chuẩn bị, liền vỗ vai hai người:"Đến giờ quay phim rồi."

Trần Dao và Trần Phi Vũ lườm nguýt nhau một trận mới bắt đầu đi, La Vân Hi đứng giữa chỉ biết cười khổ lắc đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co