[Delete File 7-1 (?)]
R: Một bản thảo thời tiền sử :)))) Liên kết với [Deleted File 7], tức là thuộc tuyến BE ban đầu của G, gọi là phần sau của nó cũng được.
Tui viết cái này từ tận một năm trước cơ, nhưng sau đó vì vài lý do mà quên mất có viết :))))) Hôm qua lục lọi file thì thấy nên đăng luôn :))))
Warning: AvS sếch ¯\_( ͡° ͜ʖ ͡°)_/¯. Hardcore, dirty talk, có chút public, chơi thuốc quá đà ¯\_(ツ)_/¯...
°°°
- Thiếu tướng...
- Ông ta lại không chịu ăn uống à?
Aventurine day day trán, cậu thở dài, đành phải dẹp hết công văn sang bên. Ratio mới đi hai ngày mà đã bắt đầu rồi đấy.
- Tôi đi gặp ông ấy, mọi người lui đi, đồ ăn để đó tôi tự mang.
Ratio có công việc tới một vùng đất chưa khai hoang thị sát, nhất thời không thể liên lạc. Lão này vừa trốn khỏi việc giám sát giờ ăn là lại bắt đầu bỏ bữa.
Hầm hầm chạy qua tòa nhà bên cạnh, Aventurine càng nghĩ càng bực mình. Cậu cũng biết giờ mình phải nhẹ nhàng với tên này chút, Screwllum hiện giờ “mong manh dễ vỡ” lắm… Nhưng bản chất Screwllum là một tên siêu cấp lì đòn, dù có mất trí nhớ thì vẫn lì như thường. Cậu hạ mình là chỉ có bị ngó lơ, thậm chí còn bị trốn.
Tuổi này khó bảo lắm…
- Anh có ăn uống đàng hoàng không thì bảo?!!! Đừng tưởng Ratio đi thì muốn làm gì làm!
Cậu đá cửa phòng ngủ, rống lên với cái gã đang co ro trốn trong chăn.
Aventurine muốn giật cái chăn ra, lại bị đối phương giữ chặt.
-...đừng mà...
Giọng nói trầm trầm khàn khàn yếu ớt cất lên, nghe như đang bệnh. Screwllum cuộn chặt trong chăn, không muốn gặp người.
Ratio đi xa làm ông cảm thấy không an toàn, ngay cả phòng thí nghiệm cũng không muốn xuống, chỉ muốn ở rịt trong phòng thôi. Người cũng không khỏe, không muốn gặp ai cả.
Aventurine khựng lại, tim cậu hơi nhói.
Rồi thỏa hiệp, bò bò lên giường đè lên cái cục này, lay lay.
- Không khỏe chỗ nào? Cho em xem nào.
Screwllum không đáp, vẫn cuộn người, co ro và hơi run run. Ông vẫn chưa thân thiết được với cậu.
Cảm giác rất lạ… Screwllum có hơi sợ Aventurine, sợ cậu nhân danh bạn đời của Ratio mà đuổi mình đi… Nhưng cũng rất ngại ngùng khi tháng trước cậu ta lại ngủ với mình.
Nói chung, không thấy ổn miếng nào…
Aventurine mím môi, mặt sầm xuống. Cậu đè nén cảm giác khó chịu, giật mạnh chăn ra.
Mặt cậu càng đen thui khi thấy đối phương ôm bụng với gương mặt tái nhợt.
-...Đau dạ dày cũng không biết kêu một tiếng à? Anh bị mất trí nhớ chứ có phải bị ngu đi đâu?
Cậu nhíu mày, cậu khá bận rộn hai hôm nay không tiện thăm hỏi tên này, xem ra ông ta trốn ăn uống suốt hai ngày rồi.
- Đừng méc Veritas mà...
Screwllum lúng túng muốn kéo chăn lên. Ông thật sự không ăn được, những hương vị khác nhau làm ông ta phát mửa. Chỉ có đồ ăn do Ratio nấu mới làm Screwllum dịu lại.
Thôi miên dạo gần đây cũng không còn tác dụng.
- Ăn gì đó đi? Cháo trắng nhé? Chỉ có ít muối thôi.
Aventurine dịu giọng, lay lay đối phương. Cậu biết chứng nôn ọe của Screwllum rất nghiêm trọng, nhưng nếu cứ không ăn uống mà chỉ truyền dịch thì không sống nổi mất…
Càng ngày ông ta càng gầy thêm, da dẻ cũng xanh xao. Hồi trước là kiểu cao gầy nhưng có da có thịt, gò má cao, giờ thì là gầy thật, suy dinh dưỡng.
Screwllum cũng biết thế là không tốt, nên rốt cuộc cũng phải gật đầu. Cậu bèn gọi người nấu chút cháo cho đối phương.
- Hầy...
-...ta gây phiền lắm à?
Screwllum hỏi, giọng khàn khàn. Ông ăn từng muỗng cháo trắng, nhắm mắt cố nuốt, nhẫn nhịn không nôn ra.
- Không phải, có ai nói anh phiền đâu… Nhưng thế này mãi không được đâu…
Aventurine cũng không rời đi, ngồi bên giường dựa người vào Screwllum, nắm nắm bàn tay thon dài của người này mân mê, lông mi cụp xuống che khuất ánh mắt.
Càng ngày cậu càng không biết phải đối xử như nào với Screwllum nữa. Không biết làm sao để họ có thể trở lại như ban đầu.
Cậu biết ông ấy giờ rất nhạy cảm, cũng tự ti vô cùng. Screwllum đã bị cái thời đại mới này bỏ quên, và đang cố hết sức để bắt kịp nó. Ông ấy cảm thấy lạc lõng và bấu víu vào họ trong hoang mang khi chẳng hiểu được cái quái gì đang diễn ra, lẫn mất phần lớn ký ức làm ông bị khủng hoảng danh tính.
Screwllum chỉ có thể dựa dẫm vào Ratio, trở nên rất phụ thuộc. Anh bảo đông ông sẽ không đi tây, rụt mình và ngoan ngoãn cực kỳ. Cũng vì phụ thuộc tới vậy nên ông bài xích mọi tiếp xúc từ người khác, bao gồm cả Aventurine.
Ông ấy không nhớ cậu, cũng không yêu nữa, nó làm Aventurine khủng hoảng khá lâu trong giai đầu.
Dạo gần đây thì đỡ nhiều rồi, đã cho cậu ôm hôn, nhưng tiến xa hơn thì vẫn còn dè chừng. Cũng tại cậu hôm đó có hơi quá…khụ…
Cơ thể này của ông ấy khi đó chưa từng quan hệ bằng chỗ nọ, mà cậu thì có hơi quá mức…
Cơ mà, với cả hai thì đó đã là bước tiến lớn rồi. Screwllum đang khỏe mạnh dần từng ngày.
Nhưng cái bệnh biếng ăn này thật sự không ổn tí nào, đây là thứ họ không chữa được ngay cho ông trong một sớm một chiều.
- Xin lỗi...
Screwllum cụp mắt, gương mặt tiều tụy không biểu cảm, cảm thấy may mắn vì Ratio không thấy vẻ mặt này. Chút thịt mới được nuôi béo không lâu lại sắp mất, ảnh chắc sẽ tức giận.
- Không cần. Nhưng anh bị cấm xuống xưởng chế tạo trước khi Ratio trở về.
Người bị giận còn sẽ có Aventurine, tại cậu từng tuyên bố hùng hồn rằng sẽ chăm sóc tốt cho Screwllum khi ảnh đi vắng. Về ảnh thấy cậu “chăm sóc” như này thì chỉ có ăn cú lủng đầu…
Hức… Không nuôi béo lên lại thì cậu cũng toi theo ông…
-...ác độc.
Mặt Screwllum héo hon thấy rõ, quyết định bưng cháo nuốt cho xong một lần.
Aventurine nhìn nhìn, nhìn chằm chằm cái yết hầu nam tính đó không ngừng lên xuống.
Rồi không nhịn được, đợi ông ăn xong liền kéo lấy cằm, cắn lấy đôi môi nọ.
- Ưm...
Screwllum ngỡ ngàng, rồi ngoan ngoãn há miệng đáp trả nụ hôn này. Ông hơi nghẹn lại khi cái lưỡi đối phương quấn lấy lưỡi mình, mút vào miệng. Vai bị ấn lên, ngã nằm ra giường, bị đè dưới thân thanh niên, ông bị hôn tới mức nghẹn thở.
- Hmm…toàn mùi cháo.
Cậu lầm bầm rời ra, vuốt nhẹ má ông, đưa ngón tay vuốt nhẹ khóe mắt ẩm ướt vì bị hôn này.
Vẫn là…góc này đáng yêu cực.
Cậu lại muốn hôn. Aventurine tham lam muốn thân mật với Screwllum cực kỳ, muốn bù lại khoảng thời gian bị người ta lạnh nhạt.
Cậu đói, cậu muốn ngấu nghiến người yêu, nuốt vào bụng. Không chia cắt nữa.
Nhưng Screwllum lại quay mặt đi, ông ừm nhẹ, hai tay đè lên vai cậu không cho cúi xuông.
Đôi mắt đỏ tươi nheo lại, đối phương nhếch mép.
- Ta không ở dưới em đâu, lần trước là tai nạn.
Dù ông thừa nhận ông có khoái cảm đó, nhưng vẫn không muốn Aventurine đắc thủ dễ dàng…
Mất mặt…
- …Anh không quyết được đâu.
Aventurine nhún vai, cười tà ôm lấy vòng eo mảnh của cái kẻ còn cao hơn cả mình, hơi nhấc người ông lên.
Xem con quỷ dâm nói gì này? Miệng lúc nào cũng cứng, nhưng dập vài phát liền mềm nhũn. Lúc đó có đuổi cũng không chịu xuống khỏi eo cậu nha ~
Cơ mà hiện tại Screwllum không nhớ ra, Aventurine cũng sẽ không lôi “chuyện cũ” ra nói.
- Anh nào nỡ cưỡng ép em? Với lại, em đâu phải “gu” anh?
-...
Chết tiệt là, thằng nhóc này nói đúng. Ông ta không “lên” nổi với cái thân thể dẹp lép này.
Dù không còn nhớ gì, Screwllum vẫn biết mình mê kiểu người đẹp có da có thịt như Ratio cơ. Aventurine quá… “non”, ông không hạ tay nổi.
- Vậy làm như ta sẽ lên nổi với em chắc?
Screwllum quyết cứng miệng. Ông vẫn nhớ cái vụ chơi ba lần trước, nhớ cũng nóng cả đầu.
- Sẽ thôi, mà không lên cũng được.
Screwllum nhíu mày khi bị cậu sờ ngực, ngón tay đó miết nhẹ núm vú cách một lớp áo sơ mi. Ông rùng mình, vô thức ngửa cổ, bị Aventurine gian xảo hôn lên, thầm thì.
- Em thích cái vật đó của anh mềm nhũn lắc lư rỉ nước hơn. Để anh rõ dù cái đó của anh có to như nào thì đứng trước em cũng chỉ là cái vòi bị rỉ…
-...Đồ…biến thái…
Mặt Screwllum đã đỏ bừng, liên tục nuốt nước bọt khi gương mặt đó chợt kề sát. Hơi thở nóng ấm phả vào má làm ông thấy ngột ngạt.
- Anh nỡ từ chối em sao?
Cậu thích thú khi thấy vành tai đó đỏ bừng, không kìm được cắn mút.
- Anh không nỡ, cưng à. Anh cứng rồi…
Tay cậu luồn xuống háng Screwllum, xoa xoa phần đang hơi nhô lên khi bị mình khiêu khích, đổi lại là từng tiếng thở nặng nhọc.
- Em đẹp trai như này mà, anh thích cực đúng không?
Hừm, tất nhiên rồi ~ Screwllum làm sao nỡ từ chối cậu cơ? Bệ hạ hồi xưa cũng suốt ngày bảo cậu cóc phải gu ổng, nhưng vừa nhìn cái mặt cậu ở góc từ dưới lên là y hệt Ratio, nhũn hết cả chân ~
Mặt đẹp là lợi thế đó nha ~ Về điểm này Aventurine vẫn rất tự tin, cậu có thể dụ dỗ các vợ yêu mụ mị đầu óc chỉ bằng gương mặt này.
-...
Screwllum không nói gì, chỉ im lặng thở dồn dập, để cậu sờ soạng mình. Lúc cậu thọc tay vào quần cũng không hề phản kháng, chỉ ngửa cổ thở hổn hển, tay nắm áo cậu đã siết chặt không buông.
Cậu biết ông ấy đã chấp nhận.
Cái kiểu e thẹn này làm cậu thích muốn chết…
Loại thuốc khiến đàn ông lên đỉnh bằng cửa sau hình như Ratio mới đặt một lốc. Tối tìm xem thế nào mới được. Dù cậu không nghĩ Screwllum sẽ cần nó lắm, nhưng kích thích một chút để thuận lợi hơn cũng được.
- Anh hư lắm, bỏ ăn bỏ uống. Phải phạt mới được ~
°°°
- Ta ghét!!! Ta ghét cảm giác này!!! Thả ra thả ra thả ra....hức...
Screwllum sợ tới mức run rẩy, hai chân bị banh rộng, từ đằng sau bị con cặc dày cộm của Aventurine đóng sâu vào trong thành ruột. Mắt nổ đom đóm, chân run bần bật, Screwllum lắc đầu liên tục trước cực khoái quá mức mãnh liệt.
Ông ta nắm lấy thành bàn, bóp đến vỡ vụn khi dương vật không được động đến liên tục lắc lư rỉ dịch đầy thích thú.
- Không không không!!! Ta ghét nó!!!!
Một cú lút cán, cái mông săn thít chặt lại, rồi thả ra, liên tục co giật mất kiểm soát. Screwllum không khống chế nổi biểu cảm của mình khi lỗ sau cực kỳ nóng, mềm ướt tới mức nghe rõ tiếng nước lép nhép.
- Ư...ư...ta không thích...không thích thật...A… Chim khó chịu…
Giọng ông đã phát nghẹn, khàn đặc và yếu mềm. Từng dây thần kinh đều trở nên quá đỗi nhạy cảm, dường như chỉ đút vào liền tê tái cả người.
Aventurine thở dốc, cũng toát mồ hôi vì độ khít của cái mông này. Cậu cũng muốn chậm lại, dịu dàng một chút, nhưng không khống chế nổi cái hông mình.
Thuốc này cũng mạnh quá rồi, Screwllum thậm chí tiểu ra cả sàn liên tục vì bị đụ từ phía sau. Cậu có hơi hối hận khi cho ông ấy uống thử.
Có lẽ cậu phải báo lại với Ratio dược hiệu của thứ này.
- Không sao… hah… Anh thấy thoải mái mà cưng… Chim anh đang rất sướng…
Tay cậu lần xuống, mân mê dương vật bé xinh vì không được tuốt vuốt và xả liên tục vẫn đang rỉ nước. Ngón tay ấn lên đầu khấc nhạy cảm, đổi lại một tiếng khóc khàn cùng phần sau càng siết lại, làm cậu phải hít sâu liên tục.
- Không… nó không dừng được… Nó chảy mãi thôi…
Screwllum xấu hổ cực kỳ khi biểu tượng nam tính bị nghịch tới mức độ này. Ông thấy sợ, cảm giác nó sẽ hỏng mất!!!
- Vì anh đang quá sướng thôi cưng… bình thường mà. Không phải anh cũng thấy Ratio luôn ra nước mất kiểm soát khi làm tình sao? Anh thật sự không…phê sao?
Cậu cười, cúi người áp da thịt mình lên tấm lưng trần của ông, hôn lên gáy cổ nhạy cảm, khiến Screwllum tê dại tới mức trợn cả mắt. Phía dưới đẩy vào lút cán, khiến ông lè lưỡi, phê tới mức cả người cong cao vì cực khoái.
- To quá… Hah…
Ông mềm giọng. Hậu môn khít rịt giờ phải nuốt trọn cái thứ cực kỳ phi lý của cậu, bị banh tới mức nhói đau. Nhưng lúc bị nó dập vào với độ sâu không tưởng, Screwllum thật sự run hết cả người.
- Phải…thích chứ cưng? Anh thích cặc em chứ?
Cậu thủ thỉ, thở dốc hôn lên lưng ông, tay đè vuốt lên cái eo gầy này.
- Làm thú cái của em nào cưng… Cứ tận hưởng và ra liên tục tới khi tinh hoàn anh không còn tinh dịch cũng được, đái thẳng ra sàn cũng được. Em không chê anh đâu…
-...Biến…biến thái…
Screwllum thật sự sợ cái trình độ tục tĩu này rồi… Nhưng có vẻ, ông thật sự sẽ biến thành như vậy nếu cậu ta tiếp tục làm…
Thật vậy, mọi thứ sau đó đều mất kiểm soát.
Nhịp đẩy của Aventurine không còn từ tốn nữa. Cậu ta giữ chặt hai cổ tay Screwllum, ghim lên bàn, hông dồn dập như muốn nghiền nát ông. Hậu môn người này giờ đây nóng rẫy, ướt át và co rút liên tục, chặt đến mức Aventurine phải gầm khẽ, mồ hôi nhỏ từng giọt trên tấm lưng rắn chắc của ông.
Screwllum cố giãy giụa, nhưng chỉ càng khiến hai chân mở rộng hơn, để dương vật to dày của cậu cắm sâu lút cán. Ông rên nghẹn, cố giữ chút tỉnh táo, nhưng mỗi lần Aventurine thúc tới, đầu óc lại trống rỗng, cơ thể run bắn, nước rỉ ra không ngừng.
Cuối cùng không thể chịu nổi thêm, ông nấc nghẹn, thật sự khóc ra tiếng khi chim liên tục xả nước xuống bàn, phụt từng dòng nhớ trong xuống chân cậu, lẫn lộn cùng đống tinh dịch đã xuất ra lúc trước.
Ông nức nở, cơ thể cong quắp, vừa ra nước xong đã lại bị Aven tiếp tục nghiền nát từ trong ra ngoài. Cả cơ thể bị đè nghiến trên bàn, đầu óc vì thuốc kích dục mà chẳng thể nghĩ gì thêm, hông lắc lư liên tục đòi hỏi trong tiếng rên rỉ phóng túng vô cùng.
Aventurine muốn ngừng lại làm dịu Screwllum, nhưng cậu không thể ngừng động hông được. Đầu cậu mụ mị, chỉ muốn đòi hỏi thêm. Cậu thật sự đã khá lâu không làm tình cùng người này.
Cậu không thể thấy biểu cảm của ông lúc này, chỉ có thể thấy tấm lưng hoàn mỹ cùng cái mông săn chắc kia co giật liên tục dưới thân mình. Aventurine cúi xuống hôn liên tục lên lưng ông, để cái lưng trắng tái này tràn ngập dấu hôn của mình.
Đặc biệt là gáy cổ, cậu muốn gặm nát nó từ tận đáy lòng.
- Lạ lắm...sợ lắm...ta sợ...
Screwllum lầm bầm, hông hơi đẩy rồi tự rít lên khi đầu cặc dày của đối phương ấn lên trên vách ruột. Ông oằn người, dương vật liên tục mất kiểm soát chảy dịch chỉ vì bị ma sát nhẹ.
- Nó...dược tính quá mạnh! Ta...ta...
Screwllum sợ việc mất lý trí như này. Đầu rất rất đau, cũng mơ hồ hoàn toàn trong cực khoái dữ dội. Cảm giác vừa lạ vừa quen này khiến ông thật sự sợ.
Aventurine cuối cùng cũng tỉnh táo lại một chút. Cậu thở dốc, kìm nén cơn phun trào sắp tới đỉnh, dịu dàng ôm ghì người này từ phía sau.
- Không sao. Là em mà...
- Aven...Aven...nó nhiều quá rồi, quá...
Thần kinh ông bị loại thuốc này đốt cháy, chỉ thấy sợ hãi là chính. Cơ thể nóng bừng không kiểm soát, lỗ sau co giật liên tục há hốc khi bị rút ra. Tiếng “phốc” ướt át đó càng làm ông hoảng loạn, chỗ đó vừa nóng vừa nhức.
Aventurine im lặng nhìn Screwllum dưới thân đã thành một đống hỗn độn, nuốt nước bọt liên tục.
Ông ta không khép nổi chân nữa, không nằm trên bàn thì sẽ trượt ngã hoàn toàn vì mất sức. Hông giật liên tục với hai chân bị banh ra, phô bày cái lỗ bị tàn phá không khép nổi miệng. Gương mặt nghiêng kia đỏ hồng vì tình dục, đôi mắt đã rớm lệ, mơ màng và hoảng sợ, cực kỳ...yếu đuối.
Tim cậu như bị cào một cái, không nhịn được cúi xuống lật người ông lại nằm thẳng lên bàn. Cậu giam người này trong lòng, hôn ngấu nghiến, đổi lại những tiếng rên khàn khàn.
Screwllum hơi giãy giụa, cái eo quyến rũ cong cao, hai chân dài không có điểm tựa đá đá sang hai bên, bị cậu bắt lấy, quấn quanh eo mình.
- Ratio sẽ rất thích nhìn anh như này…
Cậu thầm thì bên tai đối phương, Screwllum mơ màng tròn mắt, ngây thơ nghiêng đầu.
- Thật sao?...
- Thật.
Cậu còn thích đây… Dễ thương…
Thích thật sự, nhưng thuốc này mạnh quá rồi, Screwllum có vẻ hơi quá tải với sự kích thích khi bị chơi lỗ sau. Nhìn ông hoảng quá cậu cũng hơi sợ…
Máy quay nhỏ đã thu hết mọi thứ, xem như quà gửi Ratio đi ~
- Ah...nó nóng, nóng...ngứa...
Screwllum bấu lấy vai cậu, nằm trên bàn vặn vẹo, dương vật lần nữa cương lên, lắc lư sưng cứng, liên tục rỉ dịch trắng lẫn nước tiểu nhỏ giọt.
- Lỗ ta ngứa...Aven Aven, ta muốn cặc em....
Ông dạng chân, không thể kiểm soát được dục vọng quá mức mãnh liệt này.
- Đụ ta...hah...nó khó chịu....
Lỗ đít bị đụ đến mềm nhũn theo tình dược, liên tục chảy dịch ruột chẳng khác nào nước dâm. Screwllum không dám nghĩ nữa. Ông phó mặc, run rẩy với tay tuốt thân cặc vẫn đỏ hỏn sưng cứng cậu, muốn đút vào trong.
Aventurine mím môi nhìn Screwllum đã mê man tới mức làm tới bước này, thật sự hơi hối hận vì dùng thuốc quá mức, vừa tội nghiệp nhưng…
… lại càng muốn bắt nạt đối phương….
Xong việc phải xin lỗi… cậu hứa luôn… Chẳng qua nhìn ông khó chịu quá nên cậu mới tiếp tục…
Tự thuyết phục bản thân, Aventurine đỡ eo ông nhấc lên, cố định lại để đầu cặc bản thân ấn vào lỗ hậu Screwllum.
Bị dập sâu lút cán, ông ta thè lưỡi, cả người giật mạnh.
Aventurine kéo hai chân ông đè lên bàn bắt ép dang rộng, liên tục ra vào như Screwllum cái cốc thủ dâm. Chỗ đó vừa ướt vừa nóng, dần dần nịnh nọt dương vật cậu cực kỳ thành thục. Sống lưng cậu tê rần trong khoái cảm, càng ngày càng gấp gáp.
Screwllum lè lưỡi, đã hoàn toàn mơ hồ, chỉ có mong muốn bị đụ để sướng. Ông liên tục rên khàn như khóc, dương vật chảy nước liên tục mỗi lần cậu dập thật sâu, lắc lư bất lực.
- Nữa...nữa...thêm nữa...
Aventurine cắn chặt răng trong cơn tê dại. Cậu muốn rút ra, nhưng không kịp, trót rót đầy tinh dịch vào sâu bên trong người này.
Ông ta che mặt, khóc tới hơi khàn giọng khi cảm nhận rõ từng luồng tinh dịch đặc quánh nóng bỏng đó bên trong cơ thể mình.
- Xin lỗi…lát em sẽ tẩy cho anh… hah…
Cậu hơi chột dạ. Cậu không rõ Screwllum hiện tại có thích bị creampie không…
Cơ mà cậu nghĩ nhiều rồi, Screwllum không nghĩ được gì thêm nữa.
Tinh dịch ấm nóng không thể làm dịu đi cái lỗ tham lam.
- Nữa… Vẫn muốn…
Ông ấn lên bụng mình, giọng khàn đặc.
- Muốn bị địt lên đây… sướng… muốn cặc…
Tay ông với xuống dương vật nhạy cảm chỉ vừa mới xuất ra của cậu, xoa xoa.
- Hah… Nữa đi…Vasha…
-...
Mắt cậu tối lại.
Cái tính quái ác lại vô thức nổi lên khi Screwllum vô tình gọi tên tắt của mình. Có cái gì bị kích hoạt trong vô thức.
Ông thở dốc, bị bế bổng lên muốn kéo về phòng. Muốn giãy ra nhưng người chợt mềm nhũn, vì cậu ta lại lần nữa đút vào trong mình.
Cơ mà khi thấy cậu vừa bế vừa đưa mình ra cửa, Screwllum hoảng.
Chút lý trí ít ỏi vẫn cho ông biết bên ngoài có người!!!
- Ah...Aven..Aven.. Họ nhìn...họ nhìn thấy…
Screwllum run lẩy bẩy dựa vào ngực cậu tránh bị té, lỗ hậu vẫn nuốt sâu con cặc mới vừa cứng lên lại. Ông muốn ngất đi, lỗ sau căng thẳng siết lại.
Người hầu trên hành lang cúi thấp đầu, không dám nhìn lên.
- Screwy ngoan, họ phải biết anh là của chúng em.
Aventurine quái ác cười. Cậu không ngại. Cậu muốn ai cũng phải biết đây là người của cậu và Ratio.
Và…khơi lại cho ông ấy vài thứ.
Screwy cậu biết là người không ngại kink public mà?
- Bị nhìn..bị thấy rồi… Ahh!!…!!!
Screwllum mụ mị khi bị giộng mạnh từ dưới lên. Ông hoàn toàn không quan tâm được nữa, coi đám người kia không tồn tại.
Thực tế, trừ Ratio và dạo gần đây là Aventurine, ông chẳng quan tâm tới bất cứ kẻ nào khác. Nên chỉ hoảng loạn một chút lúc đầu, cái đầu ông hiện giờ chỉ còn việc bị nện.
Dương vật lắc lư lại rỉ nước không dừng được, chảy đầy lên thảm trải sàn.
- Ra mất ...tiểu rồi... Không...
Aventurine cũng đổ mồ hôi, Screwllum thít quá chặt, làm cậu hít sâu liên tục.
Quãng đường về phòng rất ngắn, nhưng họ đi khá lâu, sau cùng cậu nhấn ông ta xuống, từ sau cưỡi lên.
- Lỗ...lỗ đầy quá... Không mà...
Screwllum lè lưỡi, hai bắp đùi run lẩy bẩy khép lại, lỗ sau bị khuất phục trước con cặc to dài của thanh niên, nịnh nọt thèm muốn cực khoái.
Aventurine nhếch mép, đánh mạnh mông ông. Không đã tay như của Ratio, nhưng bóp rất sướng.
- Họ nhìn kìa, anh sướng lắm đúng không? Họ ngắm cái lỗ ngập tinh của anh kìa ~
- Có...muốn nữa... Mặc kệ chúng....hah..ta muốn thêm...
Screwllum cười khàn, nhớ lại cảnh hôm đó mình được bú của Ratio, miệng vô thức hút vào.
- Ta muốn tinh dịch...! Hah... Làm ta đến sình bụng đi Kakavasha…
-....đúng là tham từ trong bản chất…
Aventurine hơi tức giận nắm tóc Screwllum, dập vào trong tới mức sàn nhà ướt đẫm nước dịch. Bị ông gọi thẳng tên làm Aventurine không kiềm chế được.
Ông chưa bao giờ mất kiểm soát đến vậy, trong đầu chỉ muốn giao cấu bằng hậu môn. Cặc cậu quá dày, lấp ông tới mức căng tràn, khép không nổi lỗ hậu.
- Hah...Screwy...
Aventurine lại ra, không nhịn được cắn vai đối phương. Ông rên to, phía dưới xả ra nước trong, dương vật xìu xuống lắc lư như cái vòi bị hỏng vậy.
Tranh thủ lúc Screwllum thở dốc, cậu vội ôm lấy đối phương về phòng, có hơi tức giận.
Cái bọn kia vậy mà thật sự cứng lên trước ông ta. Đừng tưởng cậu không thấy.
- Đồ dâm đãng...
Cậu gầm gừ, đẩy đối phương lên giường, mặt đối mặt tiến vào.
Screwllum run lẩy bẩy cầu xin dưới thân cậu, ông hoàn toàn vỡ tan, chỉ có thể mềm người để cậu ra vào mạnh mẽ. Cái lỗ càng lúc càng mềm, hút lấy cặc đàn ông thêm thuần thục.
Aventurine càng tức tối khi nghĩ về trò chơi ngu hồi nãy của mình. Thế là lại càng mãnh liệt.
Của cậu, người này là của cậu và Ratio. Sao đám người đó dám cứng lên với Screwllum của họ?
Con người thật đáng ghét, cậu bắt đầu nhớ những robot từng làm việc trong lâu đài, họ rất thản nhiên trước dục vọng của họ, càng đừng nói thèm muốn những thứ không nên có.
Nếu cậu không ở đây, Screwllum sẽ bị chúng bắt nạt mất… Người này giờ không dám giết người tùy tiện hay phản kháng đâu, ông không muốn gây rắc rối cho họ.
Screwllum hiện tại quá ngoan ngoãn và phụ thuộc, không còn ngang tàng và không thể xâm phạm như trước.
Điều đó khiến đối phương càng thêm cuốn hút. Cảm giác có thể nắm chặt trong tay, vĩnh viễn chiếm hữu.
Của cậu.
Của họ.
Chỉ thuộc về họ.
- Anh sẽ để mặc người khác đụ mình như này à?
Aventurine ghen tuông gặm cắn cổ ông, đối phương rên xiết, bấu chặt lấy cậu một cách tuyệt vọng.
- Không..không...ta chỉ muốn em và Veritas.... Ta chỉ muốn hai người…
Một mình Aventurine ông đã chịu không nổi, nói gì thêm người?
Screwllum thút thít khàn khàn, giọng ông rất trầm, vỡ tan, bấu víu lấy cậu, ôm rất chặt.
- Đừng bỏ rơi ta mà...đừng làm vậy…
-...
Tim Aventurine đau nhói, bối rối hôn hôn má đối phương, rồi hôn sâu, cũng dần dịu dàng lại.
- Không, không bao giờ. Sẽ không bỏ rơi anh mà...
Sao mà nỡ. Cậu ôm ghì đối phương thật chặt.
Không thể nỡ. Aventurine tuyệt đối không thể chịu đựng cảnh không thể chạm tới được ông ta thêm lần nào nữa.
- Làm ơn... Ta không muốn cô đơn nữa...
Screwllum bấu chặt vai cậu, lật người, tự mình ngồi lên, tuyệt vọng cầu xin được ôm ấp và yêu thương.
- Không chịu được nữa, điên mất...
Aventurine hôn ông, ghì chặt hông Screwllum động mạnh. Người đó ngửa cổ, rên rỉ vỡ vụn.
- Hah… Anh thích làm với em chứ?...
Cậu vuốt má ông, chứng kiến Screwllum xuất tinh không kiểm soát vì con cặc của mình, vừa thỏa mãn vừa hơi đau lòng.
- Sướng… Hah...nhưng sợ lắm, sướng nhưng đáng sợ... Của em to quá, chỗ này đau...
Screwllum ngồi bất động trên người cậu, cố gắng hít thở, kéo tay cậu chạm lên phần bụng đang gồ lên của mình.
- Ta hơi sợ…
Screwllum khóc nhỏ, thở hổn hển rồi dụi dụi cổ cậu, đòi được ôm chặt.
Aventurine hôn hôn tai ông, nhẹ nhàng đẩy hông, rồi nhanh dần, dập đối phương tới mức chỉ biết lắp bắp van cầu, cũng ôm ghì tới mức ông nghẹt thở.
- Đừng sợ… không có gì phải sợ… Anh là vợ em mà ~
Cậu cười tà, mút cổ ông, lại đẩy xuống giường đổi tư thế, nhất quyết muốn vắt kiệt người này, khiến ông ta phải khuất phục trước mình.
- Aven...Aven...!!! Sâu quá rồi... Hah...
Ông lè lưỡi, bất lực chấp nhận, biết rõ nếu hôm nay lỗ sau không bị tinh dịch rót tới trào ra thì người ta sẽ không tha cho mình.
- Em tiểu trong anh nhé, Screwy?
Cậu khẽ cười, cũng mê muội vì dục vọng.
- Đánh dấu lãnh thổ nha ~
Screwllum ngẩn người, lắc lắc đầu vì khó tin, rồi thảm thiết la to khi bị địt thật thô bạo.
Vách ruột cực nóng thèm được cặc đụ sướng tới mức khiến ông nghĩ nó chẳng khác gì lồn phụ nữ.
Ông chợt nghĩ tới Ratio, tưởng tượng hóa ra anh ấy cảm thấy thế này-...
- Không sao… Để em địt anh tới khi anh chịu thì thôi ~
-...!!!Hức…
Chà...thật ra không tồi lắm...
Nhưng quá đáng quá rồi!!!
.
.
.
- Ngoan lắm.
Aventurine hài lòng cầm bát cháo trống không, hôm nay cháo có thêm thịt, vậy mà đối phương uống hết không phản kháng.
- Thả ta đi mà...
Screwllum nhìn cái xích dưới chân mình, cực kỳ bất đắc dĩ.
Cơ thể sinh hóa này không tái tạo nhanh được là do ông ta kén ăn, cơ thể không đủ năng lượng để tái tạo. Dịch dinh dưỡng không đủ cung cấp năng lượng cho Screwllum. Làm tình với Aventurine xong, ông đã cạn sạch năng lượng.
Nói cách khác, đau eo, mỏi hông, mông nhức nhối, chỉ có thể nằm bẹp.
Vậy mà thằng ranh này còn còng chân ông lại, xích cả cổ, không cho sinh hoạt ở đâu ngoài phòng này.
Đêm qua Screwllum còn không nhấc nổi ngón chân, bị vác như bao cát vào phòng tắm, rồi bị địt thêm vài trận. Thuốc không còn mãnh liệt như trước nhưng cơ thể vẫn rất nhạy cảm, chỗ đó sưng rất đau, giờ vẫn chưa khép miệng nổi.
Thật sự quá túng dục với người thiếu năng lượng, ông ta gục ngã thảm hại.
Lúc làm cùng Ratio ông chưa thảm tới vậy đâu, dù vẫn ngất lăn ra vì kiệt sức do đói.
- Ăn thêm chút mới mau khỏe.
Aventurine rất thoải mái hài lòng khi Screwllum ngoan hẳn, không giãy giụa phản kháng khi bị bắt ăn uống nữa.
Có vẻ ông ấy chịu được cháo, cậu nên bảo nhà bếp làm thêm vài loại cháo dinh dưỡng.
Screwllum bất lực nhận lấy một bát cháo to, một phát uống cho xong chuyện. Aventurine lại càng vui vẻ, ôm ông bóp bụng như muốn bóp ra chút mỡ không tồn tại.
- Lần sau mà còn không chịu ăn uống tử tế thì em lại đè anh ra làm một chập.
-...
Mặt Screwllum tái xanh tái mét, chỉ có thể đỡ trán rồi tức giận cắn cậu. Aventurine để ông ta cắn, thậm chí còn thích cực.
Ừm, cái vẻ tức mà không làm gì được đúng là đáng yêu ~
Dỗ dành Screwllum, lại lấy thêm bốn năm chồng sách lớn và bật ti vi cho người này giết thời gian, lúc này cậu mới dám về làm việc.
Cậu phải tranh thủ vỗ béo Screwllum, lúc đó mới dễ ăn nói với chồng mình được…
Khúc cuối cậu thật sự tiểu trong ông ta, người ta khóc tới khàn giọng gọi tên Ratio liên tục, như muốn méc cậu bắt nạt ông vậy…
Gì chứ, ông ta mà nhõng nhẽo là Ratio bóp cổ cậu thay trời hành đạo thật đấy.
Aventurine không dám làm mấy thứ biến thái như vậy với Ratio đâu, sợ bị giận lắm lắm, ảnh không thích mấy kiểu bẩn thỉu như vậy. Còn Screwllum ấy hả....
Không nhân cơ hội bắt nạt ông ta thì đúng là trời tru đất diệt ¯\_(ツ)_/¯
°°°
Screwllum có thể nhõng nhẽo tới mức nào?
Ông ta òa khóc như con nít khi Ratio bất ngờ trở về trước thời hạn.
Mặt Aventurine tái lại, cậu chưa thả xích cho Screwllum nữa.
Vậy nên bộ dạng đối phương trần truồng tự bôi thuốc cho lỗ sau vẫn hơi sưng, với xích chân và vòng cổ cậu tự đeo cho ông ta, cứ thế lồ lộ trong tầm mắt anh.
Screwllum nhào vào lòng anh khóc lóc với cái tuýp thuốc còn cầm trên tay, khỏi nói khung cảnh đó có bao nhiêu thảm thiết.
- ....Em cầm thú đến mức nào vậy?
Vì không được bổ sung dinh dưỡng đủ nên mấy dấu vết từ ngày đó vẫn chưa tan hết. Aventurine mím môi chột dạ nhìn chồng mình ôm ôm đối phương vỗ về với sắc mặt đen thui.
Anh liếc cậu thật sâu, nghe Screwllum ấm ức méc méc xong liền thấy tăng xông, rất nhẫn nhịn không đổ cái thuốc kia vào mồm cậu.
Thuốc đó có chứa lượng lớn thuốc phiện phá hoại thần kinh!!! Là tang vật trong một vụ án chứ không phải cái thứ cậu ta nghĩ!!!
Ratio mua về để kiểm chứng lại thành phần để chuẩn bị truy tố, chưa hề dám nghĩ để Screwllum dùng chứ đừng nói đổ hẳn nguyên chai cho ổng uống. Cái cơ sở chế ra cái thuốc này cũng sắp bị anh bế rồi.
May mà không sao, mấy vết này không khôi phục hẳn là vì năng lượng đã dành phần lớn tái tạo lại não bộ.
Chưa kể còn làm công cộng. Thân phận của Screwllum vốn đã khó xử rồi, nếu có tin đồn không hay...
À, anh cũng nhớ mặt mấy thằng dám cứng với cục cưng của mình rồi.
Aventurine lạnh gáy, nhìn ổng uất ức quá cậu cũng thấy thương. Mỗi tội cậu thương ổng mà ổng nào có thương cậu? Méc méc tới mức mặt Ratio càng ngày càng đen.
Cậu chết chắc rồi…
°°°
Ratio chầm chậm xoa xoa vành lỗ sưng đau của chồng mình bằng thuốc mỡ, chậm rãi thăm dò phần sưng bên trong, càng lúc càng xót.
Thằng nhóc kia hoàn toàn không biết chừng mực. Dù có thuốc thì cơ thể Screwllum cũng chưa quen với việc quan hệ cửa sau, bị cậu thô bạo đến rách một chút bên trong, vậy mà hai tên khờ này đều không biết.
Screwllum nằm trong lòng anh sụt sịt đáng thương, đòi anh ôm ôm vỗ vỗ.
- Còn đau chỗ nào không?
- Có...
Screwllum chỉ chỉ vật mềm nhũn của mình với vẻ đáng thương, mắt lấp lánh đòi xoa xoa.
- Nhức... Đi vệ sinh nhói nhói...
-...
Dù biết ông nói thật vì thuốc kia khiến người ta mất kiểm soát thân dưới, tiểu không kiểm soát được, nhưng vẫn cứ thế nào ấy nhỉ?
Anh dịu giọng.
- Anh muốn sao để bớt nhức nè?
Screwllum chớp chớp đôi mắt đỏ.
- Veritas dùng miệng hôn hôn nó đi?
- …
Ha… Xem ra vẫn bình thường (ー_ー゛).
- Veritas...
- Ơi, em đây.
Screwllum bò bò trườn trườn vào lòng anh, làm nũng.
- Lần sau cho ta theo em nha...
- Không sợ em cũng làm thế giống Kakavasha sao?
Anh bóp cằm ông, cười cười.
- Là em thì được. Đều được.
Screwllum dụi dụi, đáng thương tròn mắt.
- Với của em nhỏ hơn, ta sẽ bớt đau. Của Aven dày với dài quá, ăn không tiêu.
-...
Muốn chửi thề thật chứ???
Nói cái này với đàn ông là bị ăn đấm đó!!!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co