[Deleted File 10-5]
R: Sếch sếch┐(´∀`)┌ Ratio bắt nạt thỏ lớn. Họ switch┐(´∀`)┌
===========================
- Sau khi đánh trận xong, tôi sẽ về cưới vị hôn thê đã đợi mình năm n-...Úi!!! Thằng nào đánh tao?!!!...
Thú nhân trẻ cáu kỉnh ôm cái đầu bị cú siêu đau, tức tối quay đầu, không để ý đám đồng bạn của mình im re. Tới khi thấy rõ thì đờ cả người.
-... Bệ-bệ hạ-...
[Ta nhớ đã từng nói qua không có được lập flag? Có biết nói mấy cái đó xong dễ có đi không có về lắm không?]
-... Vâng, thưa ngài.
Screwllum nhìn đám lính trẻ mắt đỏ hoe khúm na khúm núm đứng thẳng hết dậy hành lễ với mình, không nhịn được nhéo tai từng đứa một. Mặt cả đám nghiêm hết lại, bị nhéo cũng tỏ vẻ không đau, nhưng ánh mắt trông đến là tội.
[Ta biết các ngươi hay chửi sau lưng ta là đồ mê tín, nhưng cái gì kiêng được thì kiêng, nhất là trong cái thời chiến này. Nhịn miệng một tí khó lắm à? Về được đã rồi tổ chức đám cưới bảy ngày bảy đêm có ai cản đâu? Còn rúc trong hốc khoe vợ cả bọn.]
Cả đám rất muốn cúi đầu, không dám nhìn bệ hạ, nhưng không có được, càng không dám cãi lại dù cực muốn đính chính.
Có ai chửi ngài ta đâu... Vị này đôi khi cứ bị làm sao ấy, hay ra mấy cái lệnh rất kỳ cục, còn hành động kỳ cục. Như hôm nay này, ai mà ngờ ngài ta đột xuất tới giám sát vào giờ nghỉ, chẳng ai báo mới chết...
Tuy được tiếp xúc gần với bệ hạ là một vinh dự, nhưng tình huống này cực kỳ khó xử. Nghĩ cảnh về tập hợp với trung đội sẽ bị cười vào mặt, đám lính trẻ này chỉ muốn đào hố chui xuống...
[Thôi, về nghỉ ngơi đi, lát chiều còn phải tập huấn cường độ cao, chú ý một chút.]
- Rõ!
Screwllum cũng không quản bọn nhỏ mới lớn này, ông phất phất tay, đi theo sau là một vị đại tá, cũng là một trong số ít người bạn cũ hiếm hoi theo ông tới giờ.
[Mọi người đều muốn về nhà rồi.]
[Ừ, ta hiểu, ngày trước căng lắm cũng chỉ đi hai ba năm rồi sẽ có kỳ nghỉ phép ba tháng. Giờ đánh liên tục, ai cũng mệt cả rồi.]
Screwllum âm thầm dạo quanh doanh trại do vị đại tá này quản lý. Tinh thần các chiến sĩ không tệ, đây là tin tốt nhất.
[Nhờ chính sách giải trí của ngài. Chuyến lưu diễn của cô Robin rất được mọi người hoan nghênh, giọng hát của cô ấy có khả năng xoa dịu tinh thần mọi người.]
[Ừ, sinh mệnh hữu cơ có thể giảm stress nhờ ngoại lực.]
Screwllum cùng bạn đi thẳng về phía doanh trại riêng cho các chiến sĩ hữu cơ, bước chân cả hai nặng nề hẳn, vị đại tá kia cũng không còn cười nhẹ nhàng được nữa.
[Rắc rối là ở đây cơ.]
Doanh trại của các chiến sĩ hữu cơ tuy rằng cũng vô cùng kỷ luật, nhưng ít ra còn có hơi người.
Còn bên đây là một mảnh tĩnh lặng. Chỉ có tiếng máy móc hoạt động theo một nhịp đều đều.
Những bước chân cùng nhịp, những động tác cùng biên độ, đây là đội quân thống nhất như một khiến ngoại bang sợ hãi Đế Quốc.
Nhưng với những sinh mệnh vô cơ cấp cao như Screwllum và vị đại tá cạnh ông, tình trạng quá...máy móc như này lại là cái chết mòn cho chủng tộc của mình.
Sinh mệnh vô cơ chỉ thành hình khi họ sở hữu ý thức riêng cho mình, từ đó hình thành cá tính riêng biệt lẫn cảm nhận cảm xúc.
Chỉ là quăng vào quân đội quá lâu và thực hiện mệnh lệnh chém giết liên tục, lẫn cả việc bị thương và thay mới bộ phận thường xuyên sẽ khiến bản ngã của họ dần phai mờ, nhất là cái tình trạng phải dùng thay bộ phận của các chiến hữu.
Sau đó theo thời gian, chỉ còn lại những cái xác vô hồn, những robot đích thực chỉ biết phục tùng mệnh lệnh.
Nó không tốt. Nếu nó thành hiện thực, bất cứ kẻ nào ngoài Screwllum cũng có thể chiếm quyền điều khiển những cái "xác" này. Từ đó mất trắng quân khu này.
Nên là, họ cần bác sĩ tư vấn tâm lý định kỳ. Còn Screwllum sẽ phụ trách duyệt hồ sơ mong muốn xóa bớt ký ức tiêu cực của các chiến sĩ thu thập được từ những bác sĩ đó, từ đó thực hiện reset đầu óc quy mô lớn cho họ, giảm nhẹ gánh nặng nỗi đau chiến tranh cho những đồng tộc này.
Cũng chỉ có ông dám thực hiện cái chuyện này, cũng có năng lực đó, cơ bản nó cũng là một loại tẩy não.
Bên ngoài không công dám công bố việc trên vì những tranh cãi về tính nhân đạo, nhưng ít nhất, những chiến sĩ sau khi được xóa bớt ký ức tiêu cực đều có thể lấy lại lý tính và cảm xúc của mình.
[Ngài đến khá kịp lúc.]
[Ta luôn đến kịp lúc.]
Screwllum nhìn cái đồng hồ nát trên tay mình, cố gắng mà xem giờ khi mặt đồng hồ đã mờ đến láng mịn. Ông có 38 giờ hệ thống để giải quyết việc ở đây, sau đó lại phi đến tinh hệ khác và lặp lại việc này.
[Được rồi, các buồng tư vấn tâm lý đã chuẩn bị xong, anh kêu người điều phối, ta sẽ làm việc. Bên của anh có tất cả bao nhiêu chiến sĩ vô cơ chưa kể thương binh?]
[208.984 người. Thương binh thì 16.870.]
[...Ừ. Cứ sắp xếp đi.]
Screwllum vẫn nhớ ban đầu khu này có 300.000 chiến sĩ. Tức đã hơn 70.000 chiến sĩ vô cơ có đi không về. Mà đây còn là chủng tộc có khả năng sinh tồn cực mạnh.
Bên hữu cơ và dân thường còn chưa thống kê xong.
Cái thời chiến này chẳng biết khi nào mới dừng được.
Giờ có nhớ các ghệ ông cũng phải ngậm miệng làm cho xong việc. Sợ lập flag.
Hy vọng họ không túng dục quá đà...
=========================
Rất tiếc, mấy tên ghệ của ông đang rất túng dục.
- Em cứ nghĩ nhìn anh như con thỏ như này thì em nhún mấy cái là sẽ ra rồi cơ, không ngờ dai phết... Hmm...hah...~♡...
-...
Screwy muốn phản bác cực, hắn tự ái. Nó đúng là vậy đấy, nhưng mà là lần đầu. Cơ mà vẫn tự ái.
Tiếc là, hắn bị ra lệnh không được phát ra tiếng động.
Ratio siêu thỏa mãn ngồi trên người Screwy tự mình vui vẻ. Anh ngồi viết báo cáo, còn người bị ép ngồi yên trên ghe không động đậy cố gắng bịt chặt miệng mình để không phát ra tiếng động. Ratio nói muốn có một món "đồ chơi" vừa to vừa nóng ở bên trong để dễ tập trung làm việc, mà "cu giả" thì không có biết động đậy, không phát ra âm thanh, không được làm anh mất tập trung.
Screwy có tin không? Không? Đương nhiên không rồi? Rất rõ ràng, Ratio muốn đùa ác với hắn.
Nhưng hắn làm được gì không?
Screwllum bảo hắn phải ngoan với họ, nên phải chịu thôi.
Thế là hắn bị cái âm đạo mềm mại ấm nóng còn co bóp liên tục của anh "hành hạ" gần một tiếng hơn rồi.
Screwy muốn ra, muốn ra kinh khủng, nhưng hắn không thể đạt đỉnh khi không thể ma sát hay bị kích thích tuyến tiền liệt. Cái đầu thì là bản năng của đàn ông, cái sau thì do độ nhạy cảm của cơ thể. Ratio không phải top thuần như Aventurine, có chấp niệm khiến các người yêu phải vì mình mà xuất tinh liên tục bằng phần sau, ảnh thật sự chỉ là một tên bot dâm đãng có sở thích xấu xa trêu ghẹo bạn tình mà thôi.
Này Screwy hơi hiểu lầm, Ratio đúng thật là một tên bot dâm, nhưng không phải không có dục vọng riêng của việc chiếm hữu và không thích thấy bạn đời đạt cực khoái dưới thân mình. Hắn quên mất Veritas của mình cũng ác cực, đã "chơi" hắn thì "Aven" cũng phải lùi lại một bước nhường đường.
Nhưng mà nói chung, giờ dương vật của hắn đang cảm thấy...rất tra tấn.
Thi thoảng anh sẽ nhấp nhẹ, ma sát dương vật thịt của hắn với vách thịt sần sùi nóng bỏng bên trong, ngồi lút cán để cái đầu khấc này mở rộng cổ tử cung của mình rồi ngửa cổ rên rỉ. Ảnh tự chơi thì vui, chỉ khổ hắn. Screwy không cách nào xuất tinh được khi anh nhấp quá nhẹ, độ ma sát là không đủ để hắn lên đỉnh. Chấp chới liên tục giữa khao khát xuất tinh khiến Screwy chỉ biết run chân lẩy bẩy bịt chặt miệng và rỉ dịch. Hắn không dám rên rỉ, Ratio đã dặn rồi...
Bụng dưới bị ngồi lên rất rất nóng, hắn cảm thấy anh ta mà đổi ý nhấp mạnh hơn thì cái cây hàng của mình sẽ như bị mở vòi. Nhưng vậy cũng xấu hổ lắm, Ratio sẽ nói hắn dễ xuất, nó sẽ đánh thẳng vào lòng tự trọng và hắn sẽ khóc mất khi bị người yêu chê là đồ yếu sinh lý...
Ratio thở hắt liên tục, âm đạo của anh cũng rỉ nước hai ba lần rồi, Screwy đủ to mà, mở tử cung anh tới nhói bụng. Tuy hắn không động đậy, nhưng vật bên trong cũng đập thình thịch, kích thích và nóng bỏng tới mức khó mà chịu được.
Cơ mà ngắm đôi mắt xanh mờ nước nhưng vẫn cố bịt miệng bản thân, ráng không rên rỉ vì khoái cảm kia còn kích thích hơn nữa.
Ratio thấy mình không nhịn nổi. Anh run chân tựa vào bàn làm việc đứng dậy, âm đạo nhẹp nước lẫn lộn chất dịch của cả hai cứ thể nhiễu giọt trên thân cặc hắn. Mắt Screwy đỏ hoe, ráng nhịn xuống không nấc lên khó coi vì kích thích, dương vật phơi trong không khí lạnh sau khi thoát khỏi cái lồn cực nóng kia liên tục giật giật rỉ tinh, dịch nhờn trắng đục rỉ khỏi đầu khấc trắng hồng rỉ xuống thân cặc, nhìn cực kích tình.
Ratio liếm mép. Anh cố ý cúi người, liếm dọc một đường lên dương vật nóng bỏng nhạy cảm này, nhìn gân trên nó co giật run lên vì mình còn chủ nhân thì bịt chặt miệng ngửa cổ thật cao. Screwy thở dốc liên tục, mắt đã hoàn toàn nhòa lệ, ngón chân đã cong lại vì khoái cảm.
Anh thật sự thích thú, cảm giác rất lạ khi trêu chọc Screwy như vậy. Dù có ở vị trí tiếp nhận cũng có thể ép hắn khóc lóc vì bản thân, ừm, nghĩ cũng đừng nghĩ có thể áp dụng với bệ hạ, ngài ấy mặt không có mỏng như vậy.
Thật sự yêu không chịu được, Ratio không nhịn nổi áp hắn trên ghế, kéo lấy bàn tay kia áp lên đầu. Hắn lè lưỡi vì căng thẳng, bị anh mút cắn lấy lưỡi, liên tục phát ra tiếng ưm hừm nức nở vì bị hôn sâu. Ratio vừa hôn vừa tự sục dương vật sắp tới đỉnh của bản thân, thi thoảng còn dùng nó cọ lên cái vật to hơn mình của hắn, khiến Screwy càng rùng mình rên rỉ, âm giọng bị anh nuốt hết vào miệng khi hôn càng khàn khàn yếu mềm.
- Nhấc một chân gác lên thành ghế, rồi em sẽ móc cái lỗ của anh đến bắn tinh như một con đàn bà. Anh muốn đến lắm rồi mà? Anh sẽ ngoan chứ?
Ratio rời đôi môi bị mình cắn sang của đối phương, tà ác kề môi bên vành tai đỏ ửng như nhỏ máu của Screwy. Hắn rùng mình, sống lưng co giật dù hai tay bị anh ép cao quá đầu. Vành tai nhạy cảm bị hôn lên, rồi để lại dấu trên cổ, Screwy nhu thuận đáp lời, hơi nghiêng mặt để anh cắn mút.
- Vâng...tôi sẽ ngoan... Sẽ nghe lời em...ah...
-...Ngoan quá đi thôi...
Tim anh nhũn thành nước, không kiềm chế nổi lần xuống khe mông đối phương khi hắn gác một chân lên thành ghế phơi bày cái hậu môn ướt nhẹp vì chất dịch của cả hai.
Ratio cũng giống Aven, có hơi khó chịu khi nhìn nó dâm đãng tới cùng cực với hình dạng như bị chơi qua rất nhiều lần bởi "Aven" của hắn, mà trong đó có khi còn có "bản thân".
Không vui lắm nha. Anh muốn bọn họ mới là người biến nó thành ra như này. Từ cực kỳ chặt chẽ, huấn luyện dần dần và rồi khắc ghi dáng hình của họ bên trong nó, khiến người này chỉ cần nhìn thôi cũng phải mềm chân khát khao bị cả hai đánh dấu, nghĩ cũng đã thấy kích thích.
Từ trong ra ngoài đều là của họ, chỉ ăn dương vật của họ, giống như anh, chỉ thích cây hàng của cả hai.
Ừm, không sao, có thể dùng bệ hạ bù đắp. Ngài ấy yêu họ như vậy mà, tới cả âm đạo cũng dám lắp chỉ để họ chiếm hữu mình... Hmm... Anh chưa ăn được...gừ...
Nói chung thì cái đầu của Ratio nhảy nhanh lắm, đủ thứ cảm xúc đan xen và anh chọn trút hết chúng lên Screwy đáng thương này. Ba ngón tay không dịu dàng tách mở, quá vô nghĩa khi cái lỗ này hút chặt ngón tay anh rất dễ dàng, anh dễ dàng khoan sâu trong cái hậu môn giờ chẳng khác âm đạo này, phải tấm tắc vì sự ướt át bên trong vì dịch ruột của chính hắn.
- Ah...ah ~ ♡ Hah...
Screwy không kiềm được thanh âm được nữa khi không bịt miệng, âm thanh trầm trầm bình thường giờ cao hơn vài tone, ngọt tới mức làm tai Ratio giật giật. Hắn hơi nhấc eo, vô thức theo đuổi khoái cảm khi anh thăm dò tuyến tiền liệt của mình, muốn bị treu nghịch nó tới xuất tinh sau cơn nhẫn nhịn quá lâu.
- Em nhận ra cơ thể này của anh rất nhạy bén. Thính giác, thị giác, khứu giác, xúc giác,...đều vượt trội hơn xa người thường. Vậy nên...hmm... Cơ thể này của anh cũng sẽ nhạy cảm vượt xa bình thường đúng không?
-...Vâng... Ừm... Lý thuyết... Đúng vậy... Ah!
Screwy không đáp được thêm khi anh cong ngón tay chạm đến điểm sướng khá nông của mình. Hắn giật giật, dương vật nhạy cảm liên tục giật lên xuống rỉ dịch trắng, khoái cảm tột độ đánh lên đại não, khiến hắn nhũn như bùn.
- Vậy nên, dù là dương vật hay cái lỗ lồn này, đều làm anh sung sướng phát điên lên được nhỉ?
Ratio cố ý nghiền ép cái điểm ngọt ngào đó tiếp, đồng thời sục cho hắn. Screwy la lớn, ngửa cổ giật lên còn chân bủn rủn, bụng dưới nóng nhộn nhạo, muốn xuất tinh nhưng bị cái tay ác độc đó đè lại đầu khấc.
Anh cười tà, liếm láp yết hầu gợi cảm của hắn, dương vật đã chảy dịch.
- Giờ là mệnh lệnh mới của em. Khi anh thấy cực khoái, phải thành thật nói lên mọi khao khát của mình.
Screwy khó nhọc lau lau đôi mắt xanh nhẹp nước của mình, nhìn Veritas cười quá ác, nhưng cũng quá đẹp trai kia mà tim đập phát đau.
-...Vâng...nghe mọi mệnh lệnh của em...
.
.
.
Nay là tối thứ sáu, Aventurine về thẳng phòng ngủ sau một ngày làm việc tới đuối. Gừ... Hôm nay cậu không để con thỏ kia thoát đâu... Bữa bị vật thẳng làm cậu ấm ức lắm lắm...
Ai ngờ, mới mở cửa đã thấy có người không tha cho hắn trước mình rồi.
- Cho tôi xuất...làm ơn làm ơn... Sướng... Hah, cặc sướng... Muốn xuất trong em!!!~
Người bị trói lại gập cái eo mảnh khảnh, bị Ratio nhún tới mức khóc la cao vút. Ratio thở dốc liên tục, từ góc cậu nhìn chỉ có thể thấy lưng anh và cặp mông đang đè nghiến dương vật Screwy trong mình, còn hắn bị đeo nhẫn dương vật chặn xuất tinh. Cái mông trần kia của hắn phơi ngay trước mắt cậu, lỗ hậu dâm đãng rỉ tinh đang liên tục khép mở, mỗi lần bị Ratio nhún xuống đều chảy ra tinh dịch, dâm tới mức...quần cậu căng đét...
- Mới có hai mươi phút, sao muốn tới rồi?
Ratio trêu chọc cười, bụng dưới co thắt nghiền ép vật bên trong mình, anh dùng lỗ hậu bản thân nhấp vào trong, tinh dịch từ âm đạo liên tục rỉ nhỏ giọt trên người Screwy, khiến mắt hắn muốn nổ.
- Bị...bị em địt ban nãy... Rất muốn ra... Ah... Em địt liên tục... Sướng lắm... Cả trước và sau đều sướng...~mm...
Screwy đã mụ mị, cười lên ngốc nghếch vì cực khoái liên tục, cái lỗ co thắt thèm thuồng khi ban nãy bị người yêu rót đầy tinh dịch bên trong, cũng rót đầy cho anh đến phình bụng, nhưng bụng vẫn rất nóng, vẫn muốn thêm.
- Hah... Anh dâm chết...
Tai Ratio nóng bừng, nhịn không được gập cái eo mảnh này lại thành chữ M rồi nhấp vào thỏa mãn bản thân liên tục. Screwy dưới thân anh nức nở, nhưng tay đã bị trói, không bấu víu anh cào cấu được.
Nhưng ngay sau đó, hắn như bị điểm huyệt, đơ ra. Rồi ngay lập tức ưỡn cao eo, trợn mắt khóc la.
Vì Aventurine đã từ sau lưng Ratio bọc anh trong lòng, đồng thời thúc lút cán vào sâu trong hắn. Cậu thở dốc, bên trong đầy tinh dịch của Ratio, trơn và nóng cực kỳ, quá dễ dàng đụ vào. Cái lỗ co giãn hẳn vì dương vật quá cỡ, ráng thít lại, tránh việc lỏng lẽo quá mức.
Cậu ghì anh trong lòng trong khi cố ý thúc nhấp vào điểm sướng của hắn ta, bắt chặt cằm bạn đời hôn sâu, đồng thời xé toạc áo sơ mi trên người anh, mân mê cặp ngực lớn.
- Chơi...vui nhỉ? Không chờ em?
Giọng cậu như oán trách, nhưng thực tế thì không. Vừa vô đã được vào hẳn không cần dạo đầu, Aventurine rất thỏa mãn.
Ratio rên rỉ, thở dốc liên tục khi bị nắn núm vú kéo ra, lỗ hậu thít lại càng chặt, khiến Screwy ở dưới tiếp nhận cả trước lẫn sau gần như nhũn như bùn, dương vật co giật chảy đầy tinh trong lồn anh.
- Hừm... Được rồi... Chơi thì chơi, chuẩn bị sẵn cho em rồi còn gì...
- Hah...Mấy tên dâm đãng...
Cậu rút khỏi Screwy, tư thế này đau hắn mất, rồi cũng nhấc eo Ratio ra khỏi Screwy, không cho anh gập eo hắn thêm nữa. Người đàn ông kia như con búp bê vỡ, liên tục run lên thở dốc, rồi nấc nghẹn khi bị Ratio đè hẳn lên người.
Anh bị cậu đẩy, nằm đè hẳn lên Screwy, nói kết nối giữa hắn và anh bị rút ra, hai cặp mông trần, ba cái lỗ háu đói đều chảy đầy tinh dịch phơi bày trước mặt cậu. Ánh mắt cả hai đều mơ màng hơi đỏ vì tình dục, đều nhìn cậu, chỉ là một người đã mờ mắt với biểu cảm hơi ngây ngô, người kia thì nheo mắt cười đầy khiêu khích.
-...
Aventurine chép miệng, cực kỳ bất mãn dù dương vật đã sưng cứng bất thường trước cảnh này.
- Sao mấy người các anh chẳng ai có bầu được vậy???
Phí phạm quá đấy???
+++
R: Chồng lớn thì lu bu điên cái đầu, mấy tên ghệ thì vui quên trời quên đất┐( ˘_˘)┌ Nên đừng hỏi sao ngài không có thích "bản thân", cùng là người sao đứa làm như trâu đứa được ghệ cưng, mất cân bằng tâm lý┐(´∀`)┌
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co