Truyen3h.Co

Gachiakuta - Bụi Đời Hạ Giới

9

Thao_abc

Ngày tháng lẳng lặng trôi.

Dưới bánh xe việt dã, con đường núi ngoằn ngoèo trượt qua như một dải lụa xám xịt, nhất là sau cơn mưa, đất đá trở nên nhão nhoét và trơn trượt hơn bao giờ hết. Nei - vì khai man số tuổi, được hội dọn dẹp tài trợ cho một chuyến học lái lụa cấp tốc, nhận được chứng chỉ made in Enjin, tự hào tốt nghiệp và hiện đã vào thế.

Nó nhận lệnh từ hội, cùng một tay lão làng khác của hội là Tamsy lên đường đi làm nhiệm vụ. Hoặc đúng hơn, Nei bị phái đi làm tài xế cho gã. Vì ngoài chuyện lái xe đưa đón, mọi vấn đề đã được giải quyết chỉ trong tích tắc nhờ sức mạnh bá đạo của gã tiền bối đáng nghi này, nhưng điều ấy không khiến nó cảm thấy vui vẻ.

So với việc được tan ca sớm, Nei càng lo ngại trước mối hiểm hoạ mà Tamsy sẽ đem đến cho hội dọn dẹp một ngày nào đó trong tương lai.

Nó đã từng mong tất cả chỉ là sự hiểu lầm, nhưng càng tiếp xúc, Nei càng nhận ra nhiều điểm quái đản từ gã.

Hành tung lén lút.

Những câu nói đầy ẩn ý.

Hành động đáng ngờ.

Ánh mắt kì lạ.

Từng thứ, từng chuyện đều khiến Nei thêm phần cảnh giác. Có lẽ sau khi trở về trụ sở, nó sẽ bày tỏ mối quan ngại về Tamsy với chủ tịch Arkha. Giao lại trọng trách này cho một người đáng tin cậy như ngài ấy là điều đúng đắn.

Nó quyết định ngừng nghĩ nhiều.

Cùng lúc, gió tạt mạnh vào kính chắn gió, lọt qua khe cửa sổ mang theo mùi ẩm ướt và không khí lạnh.

Nei nắm chặt vô lăng, ánh mắt dán vào đoạn cua phía trước, cố gắng tỉnh táo để có thể lái xe một cách an toàn dù cơ thể mỏi rã rời vì phải vượt qua con đường dài đằng đẵng.

Trái với sự tập chung cao độ đó, ngồi bên ghế phụ là Tamsy - bấy giờ giữ im lặng khác thường. Đôi tay gã ta đặt hờ trên đùi, đầu hơi cúi xuống như đang suy nghĩ điều gì đó sâu xa. Hoặc cũng có thể là Tamsy chỉ đang ngẩn ngơ mà thôi, vì Nei đâu thể thấy rõ khuôn mặt vị này khi mà mái tóc dài đó đã che đi gần hết ngũ quan của gã.

Sự im lặng ấy đã kéo dài từ lúc họ rời khỏi điểm tập kết.

Dù đã dặn lòng là đừng nghĩ ngợi gì nữa nhưng Nei vẫn không kìm được mà thầm than. Nó biết mình đã để lộ quá nhiều. Như tiền bối Enjin từng nhận xét, nó chả giấu diếm được điều gì cả.

Từ những câu hỏi gượng gạo, những ánh nhìn dò xét và vài khoảng dừng không cần thiết.

Nei nghi ngờ, và Tamsy đã biết.

"Anh mệt à?" Nei hỏi, cố giữ tự nhiên.

Tamsy không trả lời ngay.

Chỉ đến khi chiếc xe chợt cua gắt, gã mới ngẩng đầu lên, khóe môi cong tạo thành một nụ cười rất dịu nhẹ.

"À không. Anh chỉ đang suy nghĩ một chuyện mà thôi."

Nụ cười mỉm đó khiến nó cảm thấy bất an. Tamsy dường như chẳng quan tâm đến bầu không khí nén chặt trong xe, tiếp tục nói:

"Anh nghĩ..."

"Anh nên giải thích thế nào với hội về cái chết 'đột ngột' của em nhỉ?"

Dứt lời.

Mọi thứ, ngay lập tức, nổ tung.

Một lực mạnh bất ngờ giáng vào vai Nei. Vô lăng chao đảo dữ dội. Nó kịp phản xạ, đánh lái né sang trái, bánh xe rít lên chói tai. Chiếc xe trượt dài trên đường đất trước khi nó văng ra khỏi lối mòn và trôi tự do xuống con dốc.

Cơn đau xé toạc sườn người khiến nó nghẹn thở. Máu nóng thấm ướt áo.

"Lần sau có thể báo trước không hả?!"

Tamsy không còn trả lời nữa.

Nó cảm tưởng như không gian trong xe bỗng trở nên chật hẹp, ngạt thở.

Nei cố giữ thăng bằng, một tay bám vô lăng cố lèo lái chiếc xe, một tay chống trả quyết liệt. Tamsy lao tới, ánh mắt lạnh lẽo, từng đòn đánh gọn gàng và tàn nhẫn, không có lấy một chút do dự. Nei - với vết thương rỉ máu đã đuối dần, cuối cùng không thể tiếp tục giữ lấy vô lăng, khi nó buông lỏng tay lái, chiếc xe nghiêng ngả, lắc lư một cách trầm trọng. Cả hai có khi va vào bảng điều khiển, có khi đập người vào cửa. Kính vỡ loảng xoảng, kim loại bị bóp méo, cảnh tượng giao tranh hỗn loạn hơn bao giờ hết.

Đúng lúc ấy, Nei vươn tay bật công tắc mở cửa, đồng thời ráng gom hết toàn bộ sức lực còn lại, co chân đạp mạnh.

Tamsy bị hất văng, cánh cửa bật tung. Gió gào thét, lùa vào dữ dội.

Tưởng chừng mọi chuyện đã tạm kết thúc và nó có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi thì ngay khi gã bị đá khỏi xe, một sợi dây mảnh như tơ quấn lấy cổ tay nó. Lực kéo đột ngột ấy khiến Nei mất thăng bằng.

Cả hai cùng bị kéo ra ngoài.

Chiếc xe việt dã đã chạm đến giới hạn, lật nghiêng rồi lăn xuống sườn dốc.

Nei lăn lộn liên tiếp vài vòng trên mặt đất, thế giới quay cuồng trong cơn đau chát chúa. Khi dừng lại, nó nằm sấp, hơi thở đứt quãng, cả tầm nhìn mờ đi vì máu và bùn đất.

Tamsy thì khác. Gã sớm có sự chuẩn bị từ trước. Những sợi dây rắn chắc từ jinki của Tamsy chóng trói chặt, bám vào tảng đá lớn và thân cây quanh đó, kéo gã ta đứng vững chỉ trong tích tắc.

Ở khoảng không rộng lớn thế này hết sức có lợi cho jinki của gã phát huy.

Tamsy đáp xuống mặt đất nhẹ nhàng và khẽ khàn như một con thú dữ săn mồi. Và con mồi lúc này của gã ta, bất hạnh thay, chính là Nei.

.

.

- hey yaaaaaa ad đang có vài chap dự trữ chưa đăng ✌️😏✌️ đủ 10 ⭐ thì xả hàng chương mới nheee, ad phải bus liêms chút chút chứ tag tụt hạng quá

Nhân tiện, nếu mấy người có hứng thú với fanfic Tokyo revengers thì ghé ủng hộ hố mới ( thật ra là hố từ thời napoleon, ad quay lại lấp ) của ad he 👇

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co