Vấn đề số 13.
Fourth Nattawat tỉnh lại sau cơn hôn mê sâu. Ngay khi đôi mắt em mở ra, thứ đầu tiên nhìn thấy là ánh nắng ban mai của mùa thu chiếu rọi qua khung cửa sổ. Tiếp đến, em đưa mắt đảo một vòng quanh căn phòng kín, rồi dừng lại trước mô hình con chuột nhỏ quen thuộc được trưng bày trên bàn làm việc.
Mệt mỏi sau cơn mê kéo dài, Fourth Nattawat muốn bước ra khỏi chiếc giường bệnh đã gắn bó với mình suốt hơn ba ngày liền nhưng không thể. Tiếng cửa phòng vang lên kèm theo tiếng bước chân tiến vào trong khiến em chú ý. Gemini Norawit, đầu tóc bù xù, vội uống một ngụm cà phê rồi đặt xuống bàn làm việc.
Chiếc áo blouse trắng được cởi ra rồi quăng vào một góc nhỏ phía sau cửa tủ. Fourth Nattawat vờ như chưa tỉnh, nhắm chặt mắt chờ đợi hành động tiếp theo của anh. Chân em dù cách một lớp vải mỏng do đồ của bệnh viện vẫn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay to lớn đang đặt lên đó. Tiếp đến là ở tay, lần này nhiệt độ ấy lan truyền hẳn vào từng tế bào của em.
"Khi nào em mới tỉnh đây, Fourth?"
"Em phải mau tỉnh để còn nói cho anh nghe lý do tại sao lại rời đi chứ? Cho dù lý do có là gì, chỉ cần không phải vì hết yêu anh... thì anh đều chấp nhận."
Từng lời thốt ra như một lời van nài tuyệt vọng, chứa đựng nỗi sợ hãi tột cùng về sự thật. Ánh mắt Gemini xoáy sâu vào gương mặt đang say ngủ của Fourth như mong mỏi tìm thấy một dấu hiệu, một lời phủ nhận vô hình.
"Anh biết mình ích kỷ, anh không nên xen vào cảm xúc riêng của em. Nhưng người ta đâu có thương em? Em thật lòng yêu anh ta nên mới bỏ anh đi à? Anh là đồ chơi của em đúng không? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, em chơi chán rồi vứt bỏ?"
Giọng Gemini chợt nghẹn lại, xen lẫn nỗi chua xót. Từng câu hỏi như những nhát cứa vào chính anh, chất chứa sự nghi ngờ, ghen tuông cùng cảm giác bị tổn thương sâu sắc.
"Nếu đúng là như vậy, thì anh xin lỗi em vì thời gian trước đây đã không suy nghĩ thấu đáo, để rồi đưa ta vào tình thế trớ trêu như này. Xin lỗi em, dù có như thế nào đi chăng nữa... anh vẫn sẽ chịu trách nhiệm với em."
Fourth không thể tiếp tục nghe thêm nữa. Trong cơn đau thể xác vẫn còn vương vấn, em chợt nhận ra mình đang bị nhấn chìm bởi một cơn bão cảm xúc khác, em khẽ nhích người, bàn tay cũng run nhẹ. Từng đầu ngón tay khẽ chạm vào làn da khô ráp của Gemini. Tất nhiên là một bác sĩ, anh ngay lập tức nhận ra Fourth đã tỉnh lại.
Fourth vội nhắm chặt mắt, giả vờ vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Tim em đập thình thịch, cố gắng điều hòa hơi thở để không bị lộ. Mỗi lời Gemini nói ra lúc này đều như những mũi kim châm vào tâm can em.
Gemini biết em đã tỉnh, thoáng cười nhạt dịu dàng hỏi: "Em tỉnh từ lúc nào?"
Dù sao cũng bị phát hiện rồi, Fourth cũng không cần phải ra sức diễn thêm làm gì. Em quay mặt đi nhìn về hướng khác, tạm thời tránh mặt Gemini: "Mới tỉnh."
- Nói dối!
Mắt Fourth lóe lên một vệt trắng lướt ngang qua rồi vụt tắt. Gemini không trực tiếp vạch trần em. mà ngược lại cùng em diễn nốt vở kịch đã được dựng sẵn. Fourth mơ màng đưa đôi mắt đã lâu không được nhìn ngắm khung cảnh thiên nhiên ra bên ngoài cửa sổ, còn Gemini chỉ ngồi bên cạnh lặng lẽ nhìn em.
"Anh thấy hôm nay trời có đẹp không?"
"Đẹp."
Fourth khẽ cười. Gemini đúng là một người kỳ lạ. Anh không nhìn ra bên ngoài, nhưng vẫn cảm nhận được thế giới kia đẹp bao la nhường nào. Đơn giản là vì trong đôi mắt của Fourth đã hiện lên trọn vẹn khung cảnh những tán cây đung đưa theo gió thu thổi về và những bông hoa nô đùa khoe sắc. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt trong của em, Gemini đã biết được thế giới ngoài kia tươi đẹp như thế nào.
"Ừ, bây giờ chúng ta là người xa lạ rồi. Tiền viện phí bao nhiêu để em còn trả."
"Để đó ghi sổ nợ từ từ tính, bây giờ đói bụng không để anh..."
Gemini chưa kịp nói hết câu đã bị Fourth chặn lại bằng ngón tay trỏ đặt trước môi mình. Anh chợt nhớ những ngày thu của năm trước, anh cũng thường dùng cách này để ngăn Fourth lại mỗi khi em định nói gì đó. Nhưng nếu ngày trước Fourth thường hôn lên má anh mỗi lần bị như vậy, thì hiện tại lại hoàn toàn ngược lại.
Gemini là người bị ngăn, và anh chỉ lùi về phía sau chứ không hề có một nụ hôn nào lướt qua cánh má hồng hào của em: "Đừng như vậy nữa, chúng ta không còn là gì của nhau rồi."
Fourth nhớ về những ngày ở Paris, những lần em ôm chặt bức ảnh Gemini cười thật tươi khi được thăng chức ở bệnh viện, rồi bật khóc nức nở trong lòng vì một nỗi nhớ thường trực. Những ngày đó đối với em thật sự khó khăn, nhưng vẫn có một Nattawat tin rằng ở Basto vẫn còn một Norawit đang chờ đợi mình. Để rồi khi trở về đây, Daniel đã phá tan giấc mộng của em chỉ bằng một lần làm việc ở nhà hàng.
Sau bao nhiêu ngày xa cách, Fourth Nattawat gặp lại Gemini Norawit một lần nữa trong chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi, những đường chân tóc được vuốt keo gọn gàng làm tôn lên vẻ mặt sáng sủa của anh. Ngày hôm đó Fourth cũng mặc một bộ vest màu đen. Nếu như cả hai đi cùng nhau thì thật tuyệt biết bao. Chỉ tiếc, người đi cùng Gemini lại khoác lên mình chiếc váy màu xanh da trời, màu mà Fourth Nattawat rất thích.
Hôm ấy sau khi được anh giải vây giúp mình, Gemini chắc chắn không biết được đằng sau khuôn mặt lạnh lùng của Fourth là một niềm vui sướng khi biết anh vẫn còn để ý đến em. Gemini không biết rằng Fourth vẫn ôm mộng một ngày nào đó được cùng anh xây dựng một căn nhà nhỏ, có những đứa con rồi sống cùng nhau qua những tháng ngày ngọt ngào hạnh phúc.
Nhưng Daniel lại không cho phép điều đó xảy ra, câu nói của anh ta đã phá tan giấc mộng tươi đẹp mà Fourth hằng ao ước.
"Em nghĩ rằng cậu ta sẽ chấp nhận yêu lại một kẻ đã rời bỏ mình đi ngay trong thời điểm cậu ta khó khăn nhất sao? Nực cười!"
Fourth cho rằng em không xứng đáng với tình yêu của Gemini, càng không xứng hơn khi ngày em bỏ đi trùng hợp lại rơi vào cảnh ngày Gemini phẫu thuật thất bại lần thứ nhất, sau bao thành công gặt hái được trong sự nghiệp.
Thử hỏi mà xem, nếu đặt em vào tình cảnh của Gemini, em sẽ hận người đã rời bỏ mình đến mức nào chứ?
"Được, em đói chưa? Anh đưa em đi ăn." Gemini dịu dàng hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt Fourth.
"Không đói, cũng không muốn ăn."
"Em không ăn làm sao mà hồi phục được?" Gemini sốt ruột.
"Em là Alpha mà, sớm muộn cũng hồi phục lại ngay thôi."
Gemini hơi khựng lại. Bàn tay anh theo quán tính đưa vào túi quần, vân vê góc tờ giấy đã nằm yên đó hơn ba ngày đến mức nó nhàu đi. Anh thở dài một hơi, ánh mắt chất chứa nỗi lo lắng. Cuối cùng, Gemini nắm lấy bàn tay em, đặt vào lòng bàn tay Fourth một tờ giấy mỏng.
"Nghe anh nhé," Giọng anh trầm xuống, gương mặt đầy vẻ nghiêm trọng, "hiện tại em không còn là Alpha nữa."
"Anh đùa vui thật đấy." Fourth cười nhạt, nụ cười không chạm đến mắt, ẩn chứa vẻ không vui nhưng lại thốt ra lời nói dối lòng mình.
Em cười, nhưng đôi mắt lại tràn ngập kinh ngạc và hoài nghi nhìn anh. Gemini rất ít khi nói đùa, Fourth biết rõ điều đó. Nhưng biết đâu được, sau khi có bạn gái, anh ấy đã thay đổi? Fourth không dám chắc Gemini đang ở trước mặt mình đây có còn là chàng trai mà em từng yêu năm hai mươi lăm tuổi hay không.
Gemini nhìn sâu vào mắt Fourth, sự nghiêm túc hiện rõ trong mắt anh khiến nụ cười trên môi Fourth cũng dần sượng đi. Em không hiểu Gemini đang nói gì, có lẽ sẽ tốt hơn nếu đây chỉ là một trò đùa của anh. Nhưng nhìn vào đôi mắt anh, Fourth biết mình sắp phải đối mặt với điều gì không hay.
"Ý anh là sao?"
"Ngày em bị thương là do một bệnh nhân mắc HAL vì trốn thoát mà đụng phải em, cô ta tưởng em cũng là người của bệnh viện phái đi bắt về nên làm liều. Rốt cuộc bằng cách nào đó mà virus đã bám vào mũi dao nên khi đâm vào người em đã mang theo mầm bệnh bám vào. Nhưng kỳ lạ, các bệnh nhân khác đa số đều mắc bệnh còn riêng em lại bị phân hóa... đó là lý do em chuyển hóa từ Alpha sang Omega."
"Nếu em là Omega có đồng nghĩa với việc anh phải chịu trách nhiệm với em không? Dù sao cũng từng đánh dấu mất rồi, nếu phân hoá nơi đánh dấu có biến mất không?"
Nét mặt Fourth bình thản đến kỳ lạ, nhưng bàn tay bên dưới đã báu chặt vào nệm, móng tay hằn sâu vào da thịt như đang cố giữ bình tĩnh.
"Không."
Fourth ngẩng phắt lên, ánh mắt đầy khó hiểu. "Như vậy là anh phải chịu trách nhiệm với em?"
Gemini im lặng gật nhẹ đầu, khuôn mặt anh ánh lên vẻ kiên định đến lạ. Fourth đờ người một lúc lâu, ánh mắt vô hồn nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Trời lại bắt đầu đổ mưa, cơn mưa tuy không dữ dội như những lần khác nhưng vẫn mang theo không khí nặng nề bao trùm. Fourth thở dài, rồi lại mỉm cười, ngón tay nhỏ hơi run rẩy chạm vào má anh.
"Đừng lo, em không sao." Fourth nói, giọng em khẽ run. "Đừng vì em mà làm tổn thương đến Tu Totawon."
"Fourth, bọn anh chia tay rồi."
Một khoảng không lặng yên lại lần nữa bao trùm lấy căn phòng bệnh. Fourth Nattawat dường như không tin vào điều mình vừa nghe nên cố gắng lục lọi thước phim ký ức trong đầu. Gemini Norawit chỉ im lặng nhìn em, tiếng mưa ngoài trời càng lúc càng lớn như nhấn chìm cả không gian. Fourth cũng đã lục lại ký ức xong.
Cuối cùng em cúi mặt xuống, không dám nhìn vào mắt Gemini: "Là lỗi của em."
"Không phải lỗi em, là bọn anh vốn dĩ không yêu nhau."
"Đừng nói dối em nữa," Fourth nghẹn ngào vỡ òa, hai bên khóe mắt cay cay tuôn rời hàng nước trong lăn dài trên gò má.
"Nếu như em không quay về thì mọi chuyện đã không thành ra như này. Đáng lẽ em không nên dính líu vào cuộc đời anh. Tại em cả mà anh lúc nào cũng phải chịu những thứ không xứng đáng với mình. Em không xứng với thứ tình cảm của anh, đáng lẽ cô ấy phải nhận được nó thay vì là em. Là lỗi của em, anh mặc kệ em đi. Bỏ mặc em đi, đừng quan tâm em nữa!"
Gemini ôm chặt Fourth vào lòng, mặc cho những cái đánh của em không còn chỉ là giáng vào ngực anh mà trở nên dữ dội hơn, cả thân người em run lên bần bật trong vòng tay anh. Fourth như một chiếc bình thủy tinh vỡ tan, những điều đổ vỡ trong lòng hóa thành những giọt nước mắt tuôn rơi trong vô thức ướt đẫm cả mảng áo của Gemini.
Áo anh đã loang ra một vùng lớn vì nước mắt em, nhưng anh vẫn cố chấp giữ chặt lấy Fourth, như thể sợ chỉ cần buông lỏng một giây, em sẽ lại lần nữa biến mất: "Ngoan, không phải lỗi của em." Gemini khẽ thì thầm, giọng anh trấn an, ánh mắt anh nhìn em đầy xót xa:
"Còn nữa, em xứng đáng với những gì em có, từng có và sẽ có."
...
Ánh chiều tàn ngày thu trở nên buồn bã hơn thường ngày, Fourth vẫn ở yên trong lòng Gemini chưa chịu rời khỏi đó. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, thông thường khi người ta tìm thấy vùng an toàn của riêng mình, điều đó sẽ khiến họ trở nên bám dính với nơi đó hơn, Fourth Nattawat cũng vậy. Những ngày qua chịu sự sỉ nhục, lăng mạ của Daniel dường như khiến em không còn muốn tiếp tục cuộc sống. Mấy khi được ở cạnh Gemini như này, Fourth mới buông thả cho phép mình được ích kỷ mà an tâm bên cạnh anh.
Nhưng sự yên bình thường không kéo dài lâu. Gemini vẫn phải thực hiện nghĩa vụ của một bác sĩ. Căn phòng giờ đây trở nên trống trải đến lạ, chỉ còn mỗi Fourth. Em ngồi yên lặng nhìn sắc vàng úa của bầu trời chiều tàn, ánh mắt xa xăm.
"Tôi nói chuyện riêng với cậu một chút được chứ, Fourth Nattawat?"
Tu Totawon đã đứng phía sau lưng Fourth từ lúc nào không hay, theo sau còn có cả trợ lý của Gemini, Prim Chanikarn. Fourth im lặng nhìn hai người, bầu không khí của căn phòng trở nên căng thẳng lạ thường. Nếu ai không biết, nhìn vào lại nghĩ sắp có chiến trận nổ ra ở đây.
Tại phòng của Tu Totawan.
Một dòng trà ấm được rót vào chiếc tách thủy tinh được khắc những họa tiết tỉ mỉ, tinh xảo. Mùi thơm của trà lan tỏa khắp căn phòng, hòa quyện cùng làn gió nhẹ. Fourth nhìn hai người con gái trước mặt thoải mái thưởng thức vị trà, còn em lại chẳng buồn đếm xỉa.
"Tôi xin lỗi." Fourth mở lời trước tiên, giọng em khẽ khàng phá vỡ sự im lặng căng thẳng.
Tu chỉ mỉm cười nhẹ, đặt tách trà xuống bàn. Prim cũng lặng lẽ nhìn Tu, ánh mắt đầy ẩn ý: "Xin lỗi vì chuyện gì?" Tu hỏi, giọng điệu bình thản đến lạ.
"Xin lỗi vì đã khiến hai người..." Fourth ngập ngừng, câu chữ như mắc kẹt nơi cổ họng.
"Chia tay?" Tu tiếp lời, ánh mắt như thấu tâm can nhìn thẳng vào Fourth.
Fourth gật nhẹ đầu, trong lòng vẫn còn nặng trĩu. Tu lại tiếp tục cười, một nụ cười nhẹ nhõm đến lạ. Cô đan những ngón tay trắng trẻo của mình qua những khe hở trong bàn tay của Prim, rồi đưa lên trước sự chứng kiến của Fourth. Đôi mắt Fourth ngạc nhiên mở to, không giấu nổi sự kinh ngạc tột cùng, có đôi chút không tin vào cảnh tượng mình vừa thấy.
"Tôi là người đề nghị chia tay, và tôi cũng không yêu anh ấy." Tu cất lời, giọng điệu điềm tĩnh nhưng dứt khoát. "Fourth, ngày trước tôi từng nghĩ bản thân thích Gemini theo một mức tình cảm đặc biệt, nhưng sự thật tôi chỉ đơn giản là ngưỡng mộ anh ấy. Còn cậu, tình cảm của cậu dành cho Gemini khác tôi. Trả anh ấy lại cho cậu, hứa với tôi không được đi đâu nữa được không?"
Fourth Nattawat hơn một năm trời sống nơi đất trời xa lạ luôn hi vọng ở Basto còn có người đợi mình, và Gemini Norawit cũng vậy, anh đã chờ Fourth trở về suốt hơn một năm trời. Nhưng lại vì những khuất mắt khiến cả hai không thể trở về bên nhau. Gemini vẫn cố gắng tìm cách để tìm ra lời giải đáp cho nó, còn Fourth chỉ mãi luôn trốn tránh.
"Tôi không xứng đáng với tình yêu của anh ấy." Fourth khẽ nói, ánh mắt đầy mặc cảm.
"Thời gian sẽ chứng minh rằng cậu xứng đáng hay không, quan trọng là ở cậu." Tu Totawon đáp lại, giọng điệu vẫn dịu dàng. "Liệu cậu có muốn ở lại để tìm ra đáp án hay không?"
"Cô nghĩ giữa chúng tôi còn cứu vớt được điều gì sao?" Fourth ngước nhìn Tu, ánh mắt tràn đầy hoài nghi và tuyệt vọng.
Tu nhìn sâu vào Fourth, ánh mắt cô đong đầy sự thấu hiểu và một chút xót xa. Cô đã chứng kiến Gemini vật vã thế nào trong suốt thời gian qua, trái tim anh như quả cân bị treo lơ lửng, từng ngày chờ đợi một bóng hình quen thuộc xa xăm. Tu biết, Gemini đã phải chịu đựng nỗi đau đớn tâm can như thế nào khi yêu và chờ đợi một người không rõ ngày trở lại, một nỗi khổ mà Fourth có lẽ chưa từng biết đến.
"Cả hai người vốn dĩ vẫn còn hướng về nhau, tại sao lại cố tình che giấu đi tình cảm trong lòng mình?" Tu nói, giọng cô đầy chân thành. "Coi như suốt thời gian Gemini chờ đợi cậu, đã đến lúc cậu trả nợ cho anh ấy. Lần này tôi hạ mình cầu xin cậu ở lại với anh ấy, được chứ?"
Fourth không trả lời, trực tiếp đứng dậy bước ra khỏi căn phòng đó. Em trở về lại chiếc giường đơn màu trắng đơn sơ, cả người mệt mỏi chui vào tấm chăn đã mất đi hơi ấm từ lâu. Ánh chiều tàn lại làm tâm tình Fourth nặng hơn. Những lúc như này, ngày còn ở Paris, em thường ngân nga vài câu hát:
"Is this how it ended?"
"Is this the ending?"
"Can we decide? No one knows."
Bên ngoài cánh cửa trắng của phòng bệnh, tấm lưng mệt mỏi của chàng bác sĩ ngã xuống tựa vào nó như trút hết mọi gánh nặng. Lần thứ hai trong năm, Gemini lắng nghe Fourth hát. Và may mắn thay, cả anh và em đều biết đến bài hát này... cũng là bài hát được phát vào đêm cả hai chia tay trong một chiều thu.
Chiếc điện thoại trong tay ánh lên màu xanh của màn hình. Gemini lặng nhìn ngắm nụ cười của chàng thiếu niên trong bức ảnh mà anh chụp lén được vào một năm trước. Ngón tay nhẹ nhàng sờ lên nếp tóc thông qua màn hình, lần này lại là giọng hát của anh cất lên:
"I see your photos."
"But I gotta let go."
"So how am I supposed to rewrite the chapters we made?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co