Truyen3h.Co

Geto Suguru x readers

Hôn

vkiugetosuguru

Mấy nay tui lười nên bù cho mấy bà nèee

Bạn đang nhìn chằm chằm vào anh ta, không ai khác ngoài Geto Suguru đây.
Anh ấy đã làm việc trên máy tính 8 tiếng rồi. Dù bạn có cố tình trêu chọc, làm đủ trò thì anh vẫn không hề để ý đến bạn.

"Chắc anh ấy bận lắm nhỉ"

Nghĩ vậy, bạn lặng lẽ đứng dậy, từ từ đi ra phía cửa phòng khách, dự định là sẽ mua một số món về trổ tài cho anh ấy ăn.
Dù đồ bạn nấu ăn như c, nhưng anh ấy còn không chê, ngược lại còn khen bạn rất nhiều ( phải khen chứ không bị bạn đấm chếc )

Bạn vừa mở cửa thì một luồng gió lạnh thổi thẳng vào trong nhà.

Bạn đứng khựng lại.

"Ờm..."

"Hay thôi... ở nhà?"

"Nhưng mà cũng muốn đi..."

"Mà lạnh quá..."

"A, hay ở mẹ nó nhà đi. Lạnh qué"

"Hay là đi ta, hay là không đi, đi, không đi,..."

"Em đi đâu đấy?" Giọng anh vang lên phía sau.

Bạn giật mình quay lại:
Là Geto Suguru!

"Em tính đi ra ngoài một chút, nhưng trời lạnh qué"

Anh nhìn bạn, nhìn bạn với bộ đồ mỏng manh trên người. Tưởng tượng bạn bây giờ đi ra ngoài ăn mặc như vậy, chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua cũng khiến bạn bay theo cơn gió rồi.

Anh không nói gì, chỉ quay người đi về phía phòng anh.
Bạn nghĩ rằng anh ấy chỉ hỏi vậy thôi rồi vào làm việc tiếp. Nhưng không, anh ấy quay lại với một đống quần áo ấm.

"Em mặc ấm rồi hãng đi"

"Em biết là lạnh, tuy nhiên không đến mức phải mặc nhiều như vậy đâu ạ..."

Anh im lặng, cầm tay bạn kéo về phía anh, bắt bạn ngồi lên đùi anh. Còn anh thì lấy từng cái áo mặc cho bạn.

Bạn nhìn xuống bản thân, thầm nghĩ:
"Anh ta làm như ở ngoài đang là thời kỉ băng hà vậy..."

Tuy nhiên, bạn vẫn để cho anh muốn làm gì thì làm. Một lúc sau, anh mới thả bạn đứng xuống dưới nền, xoay bạn một vòng để xem xét, rồi mới thả bạn đi.

"Đi được rồi"

Nhưng...
Dù đã mặc rất ấm...

Bạn vẫn thấy lạnh. Không phải vì thời tiết. Mà là vì anh... chẳng để ý đến bạn như trước.

Bạn quay đi, ngay lúc chuẩn bị bước ra khỏi cửa, anh gọi bạn lại. Bạn nhìn anh với anh mắt khó hiểu.

"Anh quên"

"Quên gì vậy ạ"

Anh không trả lời ngay. Chỉ bước đến rồi ôm bạn vào lòng.

Một cái ôm rất chặt.

Ban đầu bạn vẫn còn đứng im. Nhưng dần dần... cũng vòng tay ôm lại.

Cơ thể ấm lên. Cả lòng cũng vậy.

"Ghét anh"

"Anh xin lỗi bé"

Bạn ngước lên, giọng nhỏ xíu:

"Một cái ôm chưa đủ đâu, em muốn nữa cơ"

Anh nhìn bạn, nhìn vào đôi mắt buồn rầu của bạn. Không nói gì chỉ nhẹ nhàng hôn vào đôi môi mềm mại của bạn, tham lam chiếm lấy khoang miệng của bạn.

Lưỡi hai người quấn quýt với nhau. Hành động này khiến bạn có hơi chút bất ngờ, liền lấy tay đẩy anh ra.
Nhưng anh ta đã túm được 2 tay của bạn bằng một tay của anh, một tay còn lại đỡ đầu bạn ở phía sau. Càng ngày càng hôn sâu hơn, đến khi bạn sắp hết không khí để thở, cơ thể bạn dần dần rũ đi, thì anh ta mới luyến tiếc rời xa đôi môi bạn.

"Em biết.. là anh nhớ em, nhưng cũng phải... để cho em thở nữa chứ!" Bạn thở gấp, sau đó liền cóc vào đầu anh ta một cái.

"Em đi cẩn thận" Anh ta cười, nụ cười quyến rũ của anh ta như muốn ăn tươi nuốt sống bạn ngay tại cửa vậy

"Lần sau sẽ không có chuyện thả em đi đâu"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co