Truyen3h.Co

GIẬN [VICUONG]

CHƯƠNG 1

goldfish236

hồng cường khoanh tay đứng nhìn đám mây đen đang ngồi trên giường, nếu anh mà không mở lời bắt chuyện thì chắc chắn sẽ có tia sét phát ra từ đám mây đó cho coi. thầm thở dài, đây là lần thứ mấy trong tháng rồi nhỉ? hồng cường nhớ không rõ.

dỗ cục mây đen kia thì không có vấn đề gì, nhưng liệu anh có đang quá dễ dãi với cậu không? hồng cường không nhận mình khó tính nhưng cái tính cầu toàn, nghiêm túc trong mọi việc, cộng với vẻ mặt dù đang thư giãn cũng khiến người đối diện căng thẳng đã vô tình biến anh thành một người khó tính lúc nào không hay.

nhưng không phải cái gì cũng có ngoại lệ sao?

mây đen không văng tục, chửi thề cũng không hút thuốc, rượu bia như bạn bè. đôi khi bừa bộn, tùy ý số một. nhưng chính tình yêu đã tha hoá, hồng cường sẵn sàng chấp nhận bất cứ cái tính kì cục nào của cậu. thành ra lúc nào nửa kia dỗi anh cũng xuống nước vừa dỗ vừa xin lỗi các thứ.

"lê bin thế vĩ của bạch hồng cường ơi, lại giận dỗi cái gì thế kia?"

mà cái con người sắp tạo ra bão tố kia nghe tiếng anh liền ngẩn đầu dậy, mặt cau có trông có vẻ bực bội lắm. nhìn cái kiểu bĩu môi hờn dỗi đó dễ thương như mấy con cún con lại khiến hồng cường muốn cười thêm.

"anh còn không biết bản thân đã làm sao gì sao? còn hỏi em."

này này cậu trai trẻ của tôi ơi, trung bình một ngày bạch hồng cường ngủ trên dưới khoảng 7 tiếng, thức dậy cùng lê bin thế vĩ đi ăn, rồi lại bay đến studio để tập luyện rồi lại đi ăn với lê bin thế vĩ, viết nhạc, thu âm các thứ. đến chiều tối lại tập hợp ở nhà chung để chơi đùa với các anh em trong chương trình, đến tối là về phòng trò chuyện tình cảm với lê bin thế vĩ. suy ra trung bình một ngày bạch hồng cường có rất rất nhiều hoạt động, chưa tính mấy việc lặt vặt. thế mà bây giờ thế vĩ kêu anh tự nhìn lại là nhìn cái gì hả?

"làm sao anh biết được."

đồ đàn ông tuyệt tình, vô tâm, máu lạnh.

thế vĩ nghe anh nói thế cục tức trong người lại càng sinh sôi nảy nở. thủ phạm thì không hề phát giác và nhận tội việc mình gây ra, hậu quả là khiến nhân chứng như cậu tức muốn cháy cả phổi, đau cả mắt, ngứa kẽ răng.

"vào lúc tám giờ hai mươi phút sáng, anh đã khoác vai nguyễn lâm anh thành viên của team all rounder và cười nói vô cùng vui vẻ.", cậu cất giọng như đang khai báo tội trạng cho quan.

lại nữa, hồng cường đưa tay đỡ trán, vẻ mặt bất lực. thằng này lại ghen lung tung vớ vẩn nữa. hồng cường dường như đã quen cái lí do cậu dỗi đến mòn, đây không phải lần đầu đâu, mà là lần thứ n. cứ ngỡ rướt được em người yêu chững chạc, đứng đắn, ai dè cuối cùng vẫn là một thằng trấu.

"thì anh em thân thiết với nhau thôi, có gì đâu mà em làm quá thế?"

"làm quá?"

"em đã cố tình truyền tín hiệu nhắc nhở anh rồi. anh còn không thèm liếc đến em một cái nào."

"anh không liếc em, người yêu thì phải nhìn thẳng chứ?"

"..."

tự nhiên chơi đòn chí mạng quá vậy...

không được! lê bin thế vĩ, mày phải tỉnh táo lại, anh ấy đã dùng cái chiêu này nhiều rồi, mày tuyệt đối đừng sa vào bẫy chuột. lần này nhất định phải làm lớn chuyện!

"anh đừng có mà dụ dỗ em!! em còn tỉnh lắm đấy."

"vậy chứ giờ em muốn sao?"

"anh không hiểu luôn đấy vĩ. anh em chung team với nhau thôi mà. huống hồ ai trong chương trình chả biết tụi mình yêu nhau đâu. ai ngu mà nhảy vô tranh dành xương với em."

"ai biết được..."

thế vĩ khoanh chân, ánh mắt hơi gượng gạo rời khỏi tầm mắt của anh. cái đó tại hồng cường không biết đó thôi. chứ anh ngon bỏ mẹ ra, ai mà không mê. hên là cậu nhảy vô giành trước đó.

"nói chung là em không thích anh thân mật như thế. bực vãi luôn ấy."

hồng cường lúc này thật sự là hết cách để chiều thế vĩ. dường như trong suốt thời gian quen nhau anh chiều chuộng nhiều quá nên được nước làm tới. hồng cường lúc này có chút bực mình trong lòng, lúc nào cũng ghen tuông tầm bậy tầm bạ. thử hỏi đi ghen với lâm anh, với long hoàng. anh mà thân với ai quá mà đâm ra lại nổi cơn ghen. một người vốn có tính nhẫn nhịn cao như anh lâu ngày cũng cảm thấy khó chịu.

"thôi nha thế vĩ. đừng có được nước làm tới."

"em ghen với lâm anh vì anh thân thiết với nó. vậy còn em thì sao? hôm trước đi nhậu với hiếu với quân, hôm kia cũng đá hẹn với mấy team khác, còn chụp hình thân thiết với sơn. em coi coi anh có ghen gì chưa?"

hồng cường như được xả lũ, một hơi ngơi lại đủ chuyện lúc trước của cậu. đừng hiểu lầm là anh không thích gì nhé, chỉ là hay để bụng tí thôi. dính tới thế vĩ thì anh hay vậy lắm.

mà thế vĩ nghe anh phản đòn thì không biết trả lời như thế nào. rồi sao tự nhiên mình đang dỗi bỗng trở thành tội đồ ngang vậy?

dù tỉ số đang là 0-1 nhưng thế vĩ đâu có chịu thua.

"thì...thì cái đó lỗi em. nhưng đâu phải là anh vô tội đâu."

căn phòng phút chốc trở nên im lặng, thế vĩ tránh né khỏi mặt anh. cậu nghe được tiếng thở dài của hồng cường. xem ra lần này thật sự căng hơn những lần trước. thế vĩ biết anh giận thật rồi, nhưng cậu ngoan cố không chịu xuống nước.

quyết không nhường!

"anh chịu em thật đấy thế vĩ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co