CHƯƠNG 2
anh nói rồi liền bước ra khỏi phòng, âm thanh phát ra từ tiếng cửa đóng khiến cậu có chút giật mình. xem ra anh chắc tức lắm. thế vĩ cắn cắn môi, không biết đang suy nghĩ cái gì mà có chút lưỡng lự trên mặt. cậu đứng dậy, vỗ vỗ vào mặt mình vài cái, tỉnh táo lên không ít.
mình không có lỗi, mình không có lỗi, mình không có lỗi, mình không có lỗi!
thế vĩ tự nhẩm trong đầu mình ngàn lần như thế.
cả ngày hôm đó thế vĩ và hồng cường không nói chuyện lấy một lần. cả team đi đến studio thì cậu ngồi một góc, anh ngồi một góc, không ai đếm xỉa đến ai. mà tất nhiên sự kì lạ này đã gây sự chú ý đến một số người, phải nói là những con người nhiều chuyện trong team. nhân lúc đến lượt hồng cường vào thu âm thì hữu sơn liền phi đến chỗ thế vĩ, dáng vẻ trông khá tò mò.
"ê anh vĩ, ông với anh cường có chuyện gì à?"
thế vĩ nhìn hữu sơn rồi cúi xuống nhìn chăm chú nhìn màn hình điện thoại, có ý không muốn tiết lộ nhiều.
"đâu có đâu, bình thường mà."
"thôi đi ông, lúc nào ông chả bám theo anh cường. giờ tự nhiên lại mỗi người một góc. sao, giận nhau nữa hả?"
"nếu giận nhau thì lần này chắc căng lắm ha, đến nỗi không nhìn mặt nhau. lúc trước anh cường nói ngọt một tí là bạn vĩ cười hề hề ngay."
má.
thế vĩ thầm chửi thề trong lòng, không dám chửi thẳng. sao ông nội này biết rõ như đọc sách vậy trời. bộ việc cậu với anh giận nhau rõ như vậy luôn á hả?
dù bị nói trúng tim đen nhưng thế vĩ nhất quyết không thừa nhận.
"không có đâu, chú lại nghĩ bậy nữa. thôi, tới lượt tôi thu âm rồi.", thế vĩ lấy lí do đi thu âm trốn tránh khỏi câu hỏi của hữu sơn, gấp gáp đi vào phòng thu âm.
lúc đi vào thì chạm mặt hồng cường, cậu cố ý đưa ánh mắt của mình lên người anh nhưng hồng cường lại không mảy may đến cậu. cứ thế lạnh lùng đi đến chỗ yên tĩnh ngồi nghe nhạc. mà nhìn anh như thế, thế vĩ có chút khó chịu trong lòng.
đến tối, sau khi chời bời đủ ở dưới phòng khách rồi thì mạnh ai nấy về phòng ngủ.
mở cửa bước vào đã thấy hồng cường đang ngồi bấm điện thoại, thấy cậu vào thì ngẩng đầu lên nhìn một cái rồi cúi xuống, dáng vẻ không mấy quan tâm lắm.
"em đi qua phòng sơn ngủ."
thế vĩ đưa ra một quyết định khá táo bạo. lê bin thế vĩ cũng có ngày chịu sống thiếu hơi của bạch hồng cường ư? hừ, tất nhiên. hồng cường đã không muốn nói chuyện thế thì cậu sẽ đi. cho anh ở cô đơn một mình với số tuổi của mình luôn.
"phòng đó có sơn với lâm anh rồi mà? qua lại làm phiền người ta."
"nó đu đi đu đưa bên phòng quân rồi."
biết lâm anh dính với quân rồi còn bày đặt ghen.
hồng cường thầm nghĩ, tất nhiên lời này không có nói ra. anh bày ra vẻ mặt muốn làm gì thì làm với cậu rồi nằm xuống xoay người vào trong. ngủ.
thế vĩ thấy anh không níu kéo gì thì lại ứa máu trong người, ôm chăn ôm gối đi sang phòng hữu sơn gõ cửa.
cốc, cốc.
"gì vậy anh vĩ?", hữu sơn mở cửa, nhìn cậu ôm chăn gối đủ thứ đứng trước cửa thì có chút khó hiểu.
"cho anh ngủ nhờ đi."
hữu sơn cũng "ờ ờ" đồng ý, tránh sang một bên cho vĩ vào, trong đầu đã suy ra hàng đống câu hỏi vì sao ca sĩ lezii lại giá lâm nương tựa bên phòng của cậu trong khi bờ vai của hồng cường đang đón chào ổng bên kia.
thế vĩ sắp xếp chăn gối xong thì ngồi xuống giường, đối diện là hữu sơn.
"rồi, sao lại qua đây ngủ?"
"thì...", thế vĩ gãi đầu, lúc đầu hùng hổ qua ngủ nhờ nhưng lại quên cái vụ phải giải thích như này, khó xử vãi.
"anh với anh cường cãi nhau, xong giận dỗi các thứ."
"ơ, thế mà hồi trưa em hỏi ông lại chối."
"tại thấy nó không có cần phải kể..."
"rồi anh cường đuổi hả?"
"không, anh tự qua."
lần này tới hữu sơn sốc nha, lê bing thế zĩ chịu xa cách với hồng cường luôn, cách hẳn một phòng đấy chứ đùa. xem ra lần này không đơn giản.
"thế kể xem nào, sao lại cãi nhau."
"khoan, đừng nói ông anh lên cơn ghen bậy rồi anh cường bực bội đấy nhá?"
"vãi ông nội, biết hay vậy? đi trong bụng tôi à?"
"đoán vậy mà cũng đúng luôn á hả?"
"mày theo nghề tarot chung với trung anh được rồi đó."
"bỏ qua vấn đề đó đi. đây là lần thứ n hai người cãi nhau rồi đó."
"lần nào cũng do ông anh ghen không đó ông già."
"tại anh cường thân với lâm anh chứ bộ..."
"thì anh em thân thiết thôi, có gì đâu cha."
"chú em không có bồ thì làm sao hiểu được. quen nhau rồi thì ai ở gần bồ mình cũng là địch!", vĩ phán một câu chắc nịch.
hữu sơn ba chấm nhìn cậu, đây là muốn khịa nó vì không có bồ đó hả? cay nha?
"ông già xàm. mà nói thiệt, anh sai rành rành ra. ông cường ổng không cho vài đường là may."
"ở chung cũng vài tháng rồi thì cũng hiểu nhau chút chút. thằng lâm anh nó dính dính với quân là biết ý nó rồi. ông còn đi ghen với nó nữa."
"nhìn hai người choàng tay nhau cười nói làm anh không nhịn được..."
"nhịn không được cũng buộc nhịn, như bây giờ ông qua đây ngủ với tôi anh cường cũng có chút khó chịu mà ổng có nói gì đâu. gặp anh cường mà qua ngủ với tôi chắc ông bay qua nắm đầu tôi luôn quá."
thế vĩ gãi đầu, nghĩ lại những lời hữu sơn nói với chuyện lúc sáng, đột nhiên thấy mình sai thật.
"vậy anh mày sai hả?"
"hỏi nghe muốn chửi ghê. ông sai tè lè luôn đó."
"mai xin lỗi anh cường đi là vừa."
"anh cường mà giận là dai lắm, khó dỗ còn hơn anh."
biết vậy còn cố gây chuyện cho ổng giận. hữu sơn thầm nghĩ, không muốn nói ra sợ ông anh 2001 trước mắt tổn thương.
"thì cố nài nỉ van xin thử xem, không lẽ không mềm lòng tí nào?"
"thôi đi ngủ đi, mai giải quyết, há?"
"ừ, ngủ ngon."
"ngủ ngon."
hữu sơn nói xong liền tắt đèn, leo lên giường. thế vĩ cũng nằm xuống, căn phòng nhanh chóng trở nên im lặng, bên tai là tiếng thở đều đều của hữu sơn. những lời nói của hữu sơn cứ văng vẳng trong đầu cậu. xoay qua xoay lại một hồi vẫn không ngủ được, thế vĩ nhận ra là mình không thể ngủ được do thiếu hơi của bạch hồng cường. cậu nghĩ mình đã sai thật rồi, sai khi ghen tuông vớ vẩn, lúc nào cũng ương bướng trước anh hết. thế vĩ nhắm mắt, mong đêm nay sẽ trôi qua thật là nhanh.
nhớ cường quá đi, nhớ mùi lẫn người.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co