CHƯƠNG 3
thế vĩ vừa mới trải qua một đêm ngủ gần như là kinh khủng nhất cuộc đời mình. so với một đêm ngủ thức dậy vào năm giờ sáng ở vườn sao năng thì cậu vẫn thấy khoẻ chán.
vừa mở đôi mắt nặng trĩu mệt mỏi của mình ra, thứ chào đón thế vĩ không phải ánh ban mai của bình minh, càng không phải gương mặt cường tính đẹp trai lúc say ngủ của hồng cường. mà chính là gương mặt ngủ đến chảy ke của con ngan – swan nguyễn, hữu sơn.
thế vĩ đã thầm nghĩ lúc ngủ có thật sự là hữu sơn hay không? kinh dị đến hãi hùng.
với một đêm thiếu hơi người yêu, lại được nghe tiếng máy cày free cộng với gương mặt "đáng yêu đến sợ" của hữu sơn thì đã thành công tô điểm trên mặt thế vĩ hai cái quầng thâm dưới mắt, trở thành một con gấu trúc chính hiệu.
thế vĩ nghĩ liệu cậu có quá sai lầm khi ngủ cùng hữu sơn?
vác cái thân mình đầy mệt mỏi xuống nhà chung, mắt bắt đầu tìm đến dáng người bé tí kia, nhưng tiếc là tìm một hồi vẫn không thấy đâu.
"anh cường hả? ổng đi tập rồi."
minhtin thông báo một câu nhẹ tênh rồi đi mất tiêu, để lại một con người tan vỡ bởi sự vô tình. hồng cường đây là muốn tránh mặt cậu rồi.
hôm nay vẫn có lịch tập nên thế vĩ lại tiếp tục vác cái thân mình đi đến studio. đến nơi thì đã thấy hồng cường ngồi đó rồi, anh đang trò chuyện với anh soobin. thấy cậu bước đến thì nhìn cậu một cái rồi tiếp tục trò chuyện.
biết anh không muốn chào hỏi, nhưng thế vĩ là ai? máu liều trộn đều với máu nhây đấy.
trước ánh mắt có chút khó hiểu của anh, thế vĩ thông thả bước đến ngồi cạnh anh, hai tay dang rộng gác lên ghế. không biết vô tình hay cố ý mà tay trái vươn tới đầu vai bên kia của hồng cường. bây giờ nhìn từ góc trực diện thì không khác gì anh đang ngồi gọn trong lòng cậu cả.
trông không có gì nhưng thực chất lại đánh dấu chủ quyền ngầm.
thế vĩ chào hỏi huỳnh sơn vài câu rồi cúi xuống lướt điện thoại.
đang bấm điện thoại thì một bóng đen che khuất đi cả người cậu, ngẩng đầu lên thì thấy cả hồng cường và huỳnh sơn di chuyển đi đâu đó, vừa đi vừa trò chuyện rôm rả. lúc đầu cậu nghĩ chắc là hồng cường đi vào phòng để thu âm này kia thôi. nhưng cho đến khi thấy cả hai dừng lại ở cái ghế sofa trong góc thì thế vĩ mới nhận ra một điều.
hai người đó đang thấy phiền khi có cậu ngồi đó. mà đây chắc chắn là ý của hồng cường chứ đâu, anh soobin sẽ không có kiểu xa cách đàn em như thế. đừng thấy cậu không giao tiếp được cái nói xấu đấy nhé.
thế vĩ nhìn anh mà lòng đau như cắt, đành ngậm ngùi che mặt đau khổ.
hồng cường đang ghét!
"anh cường, nói chuyện với em tí đi."
"không, anh bận rồi."
"anh, em đói quá."
"tự đi ăn đi, bắt anh cõng em đi à?"
"anh, nhận xét hộ em phần lyric này đi."
"kêu anh soobin kìa, anh bận rồi."
"rõ ràng anh đang lướt tik tok..."
"anh, em xin lỗi. đừng giận em nữa mà."
"..."
"anh!!!!"
"tha lỗi cho em đi anh ơi."
"bạch hồng cường!!!"
"gì?"
"tha lỗi cho em..."
"anh có việc rồi, đi đây."
"má..."
thế vĩ chán nản nằm ườn trên ghế. khác với sự náo nhiệt ở phòng chung hiện tại, tâm trạng cậu dường như tách biệt hẳn với thế giới, nói chung là sầu.
hồng cường cứ tránh mặt cậu mãi thôi, không thì lại trả lời ngắn gọn, không có tí gì là vui vẻ hết. rồi từ lúc ở studio xong anh ta lại biến đi đâu mất tiêu. tám giờ rồi vẫn không thấy mặt ở nhà. điện không thèm nghe máy luôn mới tức.
mà hình như cái sự buồn rầu này chỉ dành riêng cho thế vĩ hay sao ấy. lướt mắt tới đâu cũng có một cặp đang tình tứ với nhau. góc trái thì cặp đức duy với duy lân, xa xa kia thì là cặp minh hiếu với đông quan đang live, trong vui vẻ phết.
thấy mà ngứa cả mắt.
định lướt mạng xã hội cho đỡ buồn thì lại bắt gặp video ăn xoài của 2 vị mentor. yêu nhau mẹ luôn đi, bày đặt mập mờ.
thế vĩ cảm thấy cả thế giới đang chống lại cậu. rõ thế.
mặc kệ chiếc bụng từ chiều giờ chưa có thứ gì cho vào. thế vĩ lếch cái thân rã như nhựa đi vào phòng, vẫn là ngủ ké phòng hữu sơn. mặc dù ngủ với con ngan kia có chút mệt mỏi nhưng cách tốt nhất để hồng cường nguôi giận là tránh mặt vài ngày. thế vĩ nghĩ thầm bản thân mà lảm nhảm quá phiền, có khi hồng cường sẽ cho cậu vài đường trên mặt cũng không chừng.
bấm điện thoại một hồi thì cũng chán, thế vĩ quăng luôn điện thoại sang một bên. tay gác trán suy nghĩ về cuộc đời.
thiếu hơi bạch hồng cường, buồn.
bạch hồng cường không cười với mình, buồn.
bạch hồng cường đi bỏ mình, buồn.
không được ngủ chung với bạch hồng cường, sắp chết.
lăn lăn vài đường cái trên giường, thế vĩ tự hỏi tại sao hôm qua lại mất lí trí đến nổi cãi tay đôi với hồng cường làm chi. để giờ đây, một thân trơ trọi giữa xã hội mà con người nào cũng có bồ, có người yêu. thế vĩ biết lỗi mình nhiều lắm, anh cường chịu được cái tính dở dở ương ương của cậu là điều bất ngờ lắm rồi. huống chi lần nào thế vĩ dỗi bậy anh cũng từ tốn nói nhẹ với cậu. thế mà thế vĩ lại được voi đòi tiên, tức nước vỡ bờ, hồng cường tức giận cũng phải.
ôi, nhớ anh cường quá đi...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co