Truyen3h.Co

GIẬN [VICUONG]

CHƯƠNG 9

goldfish236

hồng cường nhìn con số trên nhiệt kế, đã dưới mức 38°c. cậu vừa mới ăn rồi uống thuốc xong, chỉ cần một giấc ngủ cho đến sáng mai nữa thôi thì thế vĩ sẽ khỏi hẳn. hồng cường vuốt vuốt mái tóc của mình, cả một ngày túc trực bên thế vĩ cũng mệt mỏi đi không ít.

sau khi đi tắm xong, hồng cường đi vào thì thấy cậu đang mở mắt nhìn anh.

"sao không ngủ đi."

"em đợi anh."

"anh còn phải làm chút việc nữa, chưa ngủ được."

"ngủ với em đi."

đấy, bệnh cái là lại giở giọng mè nheo.

"ừ."

hồng cường tắt đèn, leo lên giường nằm cạnh cậu. thế vĩ thấy anh nằm xuống liền mon men nhích người qua ôm lấy anh. áp cả người mình vào miếng thịt mát lạnh kế bên.

"nằm đàng hoàng đi vĩ."

"mấy ngày qua em có được ngủ với cường đâu."

"giờ nhớ mùi anh muốn chết."

"cho chừa."

"anh vẫn chưa hết giận em đâu đấy, liệu mà đứng đắn vào."

"em biết rồi, anh ngủ ngon."

"ừm, ngủ ngon."

thế vĩ tỉnh dậy bởi ánh sáng chói mắt từ phía bên kia rèm cửa. khi cậu ngồi dậy, một trận choáng váng từ đỉnh đầu ập đến, suýt nữa là cậu đập mặt xuống sàn nhà rồi. là dư âm từ trận sốt hôm qua, thế vĩ vươn vai một cái, cả người như vừa mới được khai sinh trở lại. đã khoẻ hơn hôm qua rất nhiều.

đánh răng rửa mặt xong thì thế vĩ vội đi xuống dưới lầu. vừa bước tới ngưỡng cửa nhà bếp thôi thì đã ngửi thấy một thơm ngào ngạt.

bệnh xong rất mất sức, mà với một người đàn ông đang tuổi đầy sinh lực như cậu thì một bước đi đến bàn ăn là một trận kêu ùng ục trong bụng lại nổi lên.

đồ hồng cường nấu dù là cơm trắng đi chăng nữa thì thế vĩ cũng cảm thấy nó ngon đặc biệt.

nhìn từ góc này cậu có thể thấy được tấm lưng mê người của anh. ở nhà thì anh trông có vẻ thoải mái hơn, áo thun ngắn tay và quần thun đơn giản, nhưng vẫn tôn lên được vóc dáng hoàn hảo của anh. hồng cường có lẽ đã biết sau lưng mình có người nên tốc độ tay nhanh hơn, đảo đều nồi cháo trước mặt.

một người làm một người nhìn, tự nhiên thế vĩ thấy giống như một đôi vợ chồng son vào buổi sáng vậy, ngọt ngào êm đềm. vợ nấu chồng đợi. nếu ngắm hồng cường mà có thể no bụng được thì thế vĩ có khi sẽ tuyệt thực luôn

không chừng.

hồng cường cởi bỏ tạp dề ra, múc vào hai cái bát trước mắt vài muỗng cháo. với lấy thêm lọ tiêu rồi mang thức ăn ra.

anh đặt trước mặt cậu một bát cháo, bản thần thì kéo ghế ngồi đối diện cậu. bỏ vào bát của mình một ít tiêu, vừa khuấy vừa nói.

"em còn bệnh nên cho ít tiêu thôi."

"em hết bệnh rồi, nhưng mà phải ăn cháo nữa hả?", thế vĩ hỏi.

"ăn cháo cho dễ tiêu hoá.", hồng cường nói, giành lấy lọ tiêu từ tay cậu trước khi bát cháo kia thành bát tiêu.

"hôm qua đến giờ toàn cháo thôi.", thế vĩ bĩu môi khuấy khuấy bát.

"cố nốt hôm nay đi, khoẻ rồi thì muốn ăn gì thì ăn."

"anh còn giận em đấy, đòi hỏi nữa thì nhịn.", hồng cường múc một muỗng đưa vào miệng, buông ra một câu nhẹ tênh.

thế vĩ chép miệng, dù không thích cũng đành phải ăn hết. hồng cường còn giận nên có khi là làm thật đấy chứ. nhìn muỗng cháo trắng đầy ắp thịt trước mặt, thế vĩ nhắm mắt ăn. thôi thì có thực mới vực được đạo, ăn xong rồi mới thân thân thương thương với hồng cường được.

giữa cái nắng vàng ấm buổi sáng, tiếng trò chuyện xa xa vang vọng vào, những giọt sương đọng lại trên những tán lá như hạt ngọc trai trong suốt. mọi thứ đều yên bình xoay theo kim đồng hồ. hai con người cách nhau gần một thế hệ lần lượt mà làm ấm cái dạ dày rỗng tuếch từ hôm qua đến giờ của mình. không nói lời nào, đơn giản chỉ là muốn tận hưởng một cách trọn vẹn buổi sớm mai.

trong nhà hồng cường có một con cún lớn, tuổi đời của nó tuy là nhỏ hơn anh nhưng sức thì chả kém bao nhiêu hoặc hơn. dù nhà hồng cường không phải sở thú nhưng con cún lớn kia đã coi đây là cái hang ấm áp của nó mất rồi. cún lớn kia biện đang đu trên người anh như con lười bám cây.

hồng cường cảm thấy đây là một gánh nặng, sức nặng khó có cái gì bì lại.

thế vĩ ngồi từ phía sau ôm trọn lấy vòng eo săn chắc của hồng cường, đầu tựa lên lưng anh, nhắm mắt nhưng không ngủ. tiếng bang phím lách cách xuất phát từ đôi tay thon gọn kia. hồng cường đang ra sức xin phép anh soobin cho cả anh và cậu nghỉ buổi sáng, hôm nay team có lịch tại studio mà thằng nhóc phía sau lại dở thói lười biếng, gì mà đang bệnh nên cảm thấy mệt. vãi chưa, vậy không biết đứa nào hồi nãy còn rủ anh đi ra quán cũ uống nước nữa.

hồng cường gõ nhẹ vào cái đầu đang ra sức dụi vào vai anh.

"không có lời nào để hối lỗi cho hành vi của mình hả lê bin thế vĩ?"

"lời xin lỗi em đã nói hết rồi. có lẽ dùng hành động sẽ hiệu quả hơn.", thế vĩ lại rúc đầu vào hõm cổ anh sâu hơn nữa. dụi dụi vài cái.

"là làm cái gì? nghiêm chỉnh lại đi vĩ."

hồng cường đẩy cái đầu gần như muốn dính trên cổ mình ra. báo hại thế vĩ đang trong cơn phê pha mùi hương trên người anh giật mình mở mắt. chẹp miệng vài cái, cậu uể oải trườn người tiến lên ngồi trước mặt anh.

"em sẽ không ghen tuông vớ vẩn nữa."

"sẽ không làm mấy trò ngu ngốc chọc giận anh."

"tôn trọng hết thảy những gì anh làm."

"hơn hết là...", thế vĩ nói tới đây thì dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn anh.

trùng hợp thay hồng cường cũng đang chăm chú nghe cậu nói, vừa vặn hai ánh mắt chạm nhau. anh nhìn cậu, cậu nhìn anh. không cần phải lãng mạn hoá, hồng cường thú thật là đéo thấy cái tình yêu gà bông trong mắt cậu như trên phim ảnh đâu, chỉ đơn giản là một màu đen huyền pha thêm chút ánh nâu. nhưng hồng cường biết, thế vĩ yêu anh, rất nhiều, đến mức ai cũng nhận ra được điều đó. và anh cũng thế, cũng yêu thế vĩ.

vĩ giận dỗi, xích mích cứ như là gió thoảng mây trôi. khẽ dừng lại tạo nên vài thứ xào xáo mây đen rồi cũng bay đi mất. có lẽ, thông qua những cuộc bất hoà như thế này, cả anh và thế vĩ có thể hiểu rõ nhau hơn, tôn trọng đối phương nhiều hơn một chút. hồng cường là người trưởng thành, anh không tụi trẻ trên ghế nhà trường, giận dỗi rồi voi đòi người kia phải tặng này tặng kia, làm này làm đi. anh chỉ cần người kia biết sai, thành thật sửa lỗi là được. mà thế vĩ đã luôn làm như thế, có lẽ là do trải qua sương gió thời nhập ngũ nên mọi thứ từ tính cách đến hành động của cậu đều vô cùng bộc trực, thẳng thắn.

"là em đã yêu anh nhiều hơn, nhiều hơn trước kia. thêm một bậc."

thế vĩ nói xong thì vươn người hôn lên môi anh một cái. không đá vào tới lưỡi, không dây dưa triền miên, không một chút ái tình. chỉ đơn giản là một nụ hôn bày tỏ, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt qua, để lại rất nhiều vương vấn và tình cảm ấp ủ.

"anh tha lỗi cho em nhé? nếu không thì em sẽ hôn anh đến tối luôn."

là xin lỗi dữ chưa? sao giống như đang đe doạ hơn thế nhỉ?

hồng cường bật cười, để lộ ra hàm đan trắng tinh. anh xoa xoa mái đầu đen ngắn củn của cậu vài cái. mà trông thế vĩ cũng có vẻ thích thú với cái xoa đầu của anh, miệng cười rộ lên một cái như bông hoa. có vẻ thằng lỏi đấy biết anh đã tha thứ cho nó.

"ừ tha, anh còn cách nào để chối đâu."

"yêu anh."

thế vĩ hôn anh thêm một cái nữa. hồng cường bất lực hứng trọn nụ hôn từ cậu, đồng ý hay không anh vẫn chịu thiệt như thế đấy.

"mà em nói là không ghen tuông vớ vẩn nữa đúng không?"

"vâng, em nói thế.", thế vĩ không yên phận mà sáp qua chỗ của anh, không ôm thì cũng hít hà chỗ cổ.

"thế lát anh có hẹn với long với lâm anh đi chơi. em qua studio tập bù đi nhé."

nghe mà tỉnh cả người. thế vĩ bật dậy.

"không, cho em theo với!"

END

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co