CHƯƠNG 8
hồng cường ngồi trên sofa nhìn những dòng tin nhắn của thế vĩ, anh quyết định tắt đi, quăng điện thoại sang một bên. nằm dài xuống ghế, anh trầm ngâm suy nghĩ vài thứ.
hồng cường biết anh không thật sự giận thế vĩ sâu như thế. anh chỉ đơn giản là muốn cậu nhận ra lỗi sai của mình. những lần đầu cậu xin lỗi trước mặt anh, hồng cường đã trở nên hoà nhã hơn rất nhiều. nhưng hôm nay thế vĩ lại khiến anh phải thất vọng.
khi nghe lâm anh nói cậu bị tai nạn, trái tim anh đã treo cao trên ngọn gió. buông ngay điện thoại mà hớt hãi chạy về. lúc nghe lâm anh nói, anh cũng cảm thấy có chút vô lí nhưng vẫn về để xem xét tình hình như thế nào. nếu lỡ thật thì anh sẽ ngủ không yên. nhưng cuối cùng vẫn không thể ngủ yên được.
tức đến mất ngủ.
hồng cường vì những chuyện vừa xảy ra cảm thấy vô cùng mệt mỏi. anh nhắm mắt lại, quằn mình với những điều rối rắm trong đầu. trong vô thức mà chìm hẳn vào giấc ngủ sâu.
khi hồng cường thức dậy thì ngoài trời đã tối om. anh giật mình thức bởi tiếng sấm bên ngoài, trông có vẻ mưa khá lớn. hồng cường đi đến cửa sổ nhìn ra bên ngoài, đúng là mưa lớn thật. nước đã ngập nước cả một đoạn đường.
hồng cường bất ngờ nhìn thấy một bóng người trước cổng nhà mình. nhìn kĩ thì chẳng phải đó là thế vĩ sao? cái áo đó là cái áo anh mua tặng cậu chứ đâu.
thầm chửi một tiếng trong miệng, hồng cường vớ lấy chiếc ô, mở cửa chạy ra ngoài.
"em điên hả vĩ? sao không về nhà mà đứng đây làm gì?", hồng cường tiến đến che ô qua người cậu, vẻ mặt vừa thương vừa tức.
"em đợi anh mở cửa mà.", thế vĩ vuốt nước trên mặt mình, cười hề hề nhìn anh.
cái thằng ngốc này.
hồng cường nhìn cậu, như con cún ướt mưa. vài giọt nước mưa còn đang nhỏ giọt trên mặt cậu, thế mà ánh mắt vẫn còn sáng ngời nhìn anh. hồng cường thật sự không biết nên tức giận hay là cảm động trước cậu nữa.
"đi, theo anh vào nhà."
"anh, em xin lỗi."
"để sau hẳn nói."
"em xin lỗi."
"...", hồng cường nắm tay ướt sũng của thế vĩ, kéo cậu đi vào nhà.
"em xin-"
"im miệng đi lê bin thế vĩ, anh đấm em đấy."
"..."
---
"alo long hả?"
"dạ em nghe nè anh."
"nhờ em nói với anh soobin với mọi người là hôm nay cho anh với vĩ xin nghỉ phép nhé."
"anh gọi anh soobin không được, lâm anh thì nó lại tắt máy."
"tại nó không dám nghe máy anh á..."
"mà cho tụi em xin lỗi anh nhiều nha, cái vụ hôm qua ấy..."
"rồi, anh biết tụi em muốn giúp anh mà. nhớ sau này đừng bày trò thế nhé."
"nói hộ anh với anh soobin với nha."
"ok anh."
hồng cường tắt điện thoại, thở dài nhìn sang con người thường ngày mạnh như voi giờ đã ỉu xìu nằm như con tôm luột trên giường. đi lính đấy, mình đồng da sắt đấy, bây giờ thì hay rồi, sốt hơn 38°c.
hồng cường đưa tay đặt lên trán cậu, cảm giác nóng muốn rát lòng bàn tay khiến anh nhăn nhó, rụt tay lại. thế vĩ cả người nóng hầm hập đến mức muốn sảng, miệng lúc thì rên rỉ lúc thì lầm bầm gì đó trong miệng. hồng cường điều chỉnh lại điều hoà, kéo chăn phủ kín lên người cậu. trán thì nóng đến thế nhưng đầu các ngón tay và chân lạnh như đá. kiểu này là ốm nặng lắm rồi.
mà bây giờ mà bê thế vĩ đi khám bệnh giữa cái thời tiết này, có khi chưa đến được bệnh viện thì cậu đã gục giữa đường luôn rồi. hồng cường hết cách, đành đi mua thuốc cho cậu.
đi mua thuốc xong, ngó vào phòng ngủ thì thấy cậu vẫn nằm cuộn tròn trên giường, không một tiếng động. nếu không thấy đôi lúc người cậu có chút dập dìu thì hồng cường cứ ngỡ thế vĩ đã hẹo luôn rồi đó chứ.
hồng cường đi vào bếp, quyết định là sẽ nấu cháo cho cậu, món này dễ ăn nhất rồi. thật ra anh không giỏi nấu ăn lắm, nhưng mấy món nằm trong tầm tay thì rất rất xuất sắc. chứ đâu có như ai kia, đụng cái là đổ vỡ.
loay hoay một hồi trong bếp cũng xong, thành phẩm rất ưng ô. một báo cháo nóng hổi được hồng cường bê lên đi vào phòng.
nhẹ nhàng lay con người đang vùi trong chăn kia.
"vĩ, ngồi dậy ăn gì đi rồi uống thuốc."
"em...mệt lắm."
thế vĩ lại rút sâu vào trong chăn, bây giờ cậu không còn muốn chút sức lực nào hết, mỗi việc cầm cây muỗng mà cứ ngỡ đang nâng quả tạ ngìn cân.
"mệt thì ăn rồi uống thuốc mới đỡ được chứ."
"ứ thèm."
"nghe anh, ngồi dậy."
"khồng!"
hồng cường nhìn con người lì như quỷ trong chăn thì có chút bất lực. thường ngày mà nhây nhây như này là có chuyện với anh rồi, nhưng bây giờ cậu đang là người bệnh, anh không dám đụng. ngộ nhỡ mạnh tay quá cái...bỏ đi.
"ngồi dậy đi, anh đút em."
"ò."
nhìn thế vĩ lồm cồm ngồi dậy thì hồng cường cũng không biết nói gì thêm. có thật sự là thằng này bị bệnh không hay chỉ giả vờ? bảo đút cái là ngồi dậy ngay.
thế là trong một buổi trưa nắng chói chang, một con người hai mươi tư tuổi đầu ngoan ngoãn há miệng để người kia hai mươi lăm đút cháo cho. nhìn kĩ thì cũng yên bình, cũng tình cảm.
ăn xong rồi uống thuốc, thế vĩ mệt mỏi chìm vào giấc ngủ. nhìn cậu như thế hồng cường cũng không làm phiền, đem máy tính ra phòng khách để làm việc, trả lại không gian yên tĩnh cho cậu.
thế mà cũng không được bao lâu.
"anh cường!!!'
hồng cường nghe giọng cậu vọng từ trên lầu xuống thì cũng nhanh chan đi lên. sợ rằng cậu cảm thấy buồn nôn khó chịu gì đó.
"thấy khó chịu à?"
hồng cường mở cửa đi vào, nhìn thế vĩ trùm chăn kín mít chừa ra mỗi mái đầu đen. anh áp tay vào trán cậu, đỡ hơn ban nãy một chút.
"sao hả vĩ?"
"em thấy mệt."
"khó chịu hả, hay buồn nôn? hay mình đi bệnh viện luôn."
"không cần."
"em mệt tại nhớ anh, nhớ mùi của hồng cường."
"lại xàm xí."
hồng cường gõ lên đầu cậu một cái cốc, cười cười ngồi xuống bên cạnh cậu.
"anh ôm em đi."
"à mà thôi, như vậy dễ bị lây bệnh lắm. hay anh vào phòng để làm việc đi, để em ngắm anh."
"được rồi."
thấy thế vĩ đang bệnh nên anh cũng không từ chối. gật đầu đồng ý rồi đi xuống dưới lầu đem đồ đạc lên.
thế vĩ nhìn bóng lưng của hồng cường trước mắt thì cảm thấy yên bình đến lạ. hình bóng của anh thú thật cậu đã ngắm không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng vẫn không thể chán được. hồng cường luôn cho cậu cảm giác an toàn, vững vàng hơn bất cứ ai. nếu thế vĩ là một cục đá cứng rắn thì hồng cường chính là một ngọn núi hùng vĩ. hồng cường là người đã khiến cậu chú ý ngay từ lần đầu gặp mặt. trông thì có vẻ hầm hố khó gần nhưng kho tiếp xúc rồi mới thấy. hồng cường là một người đàn ông trưởng thành, luôn biết cách quan tâm đàn em của mình, cậu đã đổ anh ngay từ cái lúc đấy, lúc mà anh trưng diện cái nụ cười chết người đó ra.
một con sói đầu đàn nhưng không hề cô độc. vì hồng cường đã có thế vĩ cạnh bên.
hồng cường có thế vĩ, thế vĩ có hồng cường.
thế vĩ ngắm anh một hồi thì thấy buồn ngủ, chắc do thuốc đã ngấm. mắt cậu díu lại, chịu không nổi nữa mà đóng lại. một giấc ngủ li bì đến tận chiều tối.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co