𝟣.𝟣 𝘯𝘨𝘢̀𝘺 𝘢̂́𝘺, 𝘤𝘢̣̂𝘶 𝘷𝘢̀ 𝘵𝘰̂𝘪
hiện tại nếu vô tình gặp lại mối tình đầu bạn từng thích hồi cấp ba,
bạn vẫn sẽ rung động sao?
chuyện là tôi xem được một bộ phim về mối tình đầu xa cách rồi lại ở bên nhau, tôi thấy khá là cảm động, không biết cả nhà thấy thế nào, post lên vì muốn nghe một chút những câu chuyện cũ của mọi người.
mọi người hãy chia sẻ đi nào.
<12.000 lượt thích, 1.543 trả lời >
người dùng ẩn danh:
thích (9.000) phản hồi (2.700) chia sẻ (2.000)
xin chào mọi người.
tôi là một nghệ sĩ biểu diễn có chút tiếng tăm nên xin phép được ẩn danh mình nhé.
câu chuyện ấy của tôi, thật ra không dài dòng không bi đát, cũng không khó để kể, chỉ là có hơi sáo rỗng một chút.
lần đầu ấy mà, liền như con thiêu thân lao đầu vào lửa.
__________________________
bài viết này là do bạn của tôi gửi cho tôi. sao cậu ấy lại gửi cho tôi nhỉ, thật ra tôi cảm thấy mình không phù hợp để chia sẻ vấn đề này lắm.
được rồi, quay về chuyện của tôi đi.
đầu tiên, bài viết hỏi, bạn vẫn còn rung động với mối tình đầu, người bạn đã từng thích hồi cấp ba chứ? vấn đề này đối với tôi thì khá khó nói...
trong ấn tượng của tôi thì sau khi tốt nghiệp cấp ba, chúng tôi dường như đã cắt đứt quan hệ, tính đến hôm nay đã là sáu năm không gặp rồi. chúng tôi đều đang hướng đến cuộc sống khác nhau, thậm chí cậu ấy hiện tại đang ở nơi nào và đang làm gì tôi cũng không biết.
nhưng tôi ở một nơi khác vẫn luôn hy vọng cậu ấy có thể vĩnh viễn là chàng trai rực rỡ như ánh mặt trời, cho dù là trước đây, hiện tại và cả sau này cũng sẽ như thế, bởi vì trong trí nhớ của tôi, cậu ấy tự tin tỏa sáng, vĩnh viễn không màng đến lợi ích, sống phóng khoáng mà liều lĩnh, đơn giản nhưng thật cuốn hút.
tôi không thể nói chính xác liệu bây giờ tôi còn thích cậu ấy hay không, nhưng tôi có thể chắc chắn rằng, đoạn thời gian cùng cậu ấy vừa mập mờ vừa ẩn ý kia, tôi chưa bao giờ hối hận.
mọi người có thể hiểu được ý tôi mà phải không,
chúng tôi không giống như mối quan hệ tình cảm nồng nhiệt, giữa tôi và cậu ấy khi đó là một mối quan hệ như bươm bướm vẫy cánh, như bông tuyết nhẹ rơi trên hồ nước, cách chúng tôi thầm mến nhau vừa cảm động lại vừa nhẹ nhàng.
ở đây, chúng ta tạm gọi cậu ấy là hoon đi (hoon là tên viết tắt của cậu ấy)
------
hồi học cấp ba ấy mà, thời mà những bộ phim tình cảm thanh xuân đã rót vào đầu chúng tôi đủ thứ tưởng tượng ngọt ngào về tình yêu tuổi học trò.
khi đó, tôi vô tình biết đến một lời thoại khiến tôi ấn tượng đến tận hôm nay: "cậu của khi đó là cậu tuyệt vời nhất, nhưng tôi của sau này mới là tôi tuyệt vời nhất, giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi thế mà lại cách nhau cả một thanh xuân."
tôi và hoon lúc đó chính là như thế.
hồi cấp ba, tôi học lớp 6, còn hoon học lớp 5, lớp của cậu ấy ở bên cạnh lớp tôi.
tôi có biết cậu ấy, và tôi nghĩ là cậu ấy cũng biết tôi. tôi biết cậu ấy là vì vào năm đầu tiên học, cậu ấy dường như ôm hết giải nhất trong các cuộc thi toán và tiếng anh của trường.
tôi nhìn thấy cậu ấy đứng trên bục giảng, cầm bằng khen và tự tin nói: "muốn đội được vương miện, thì phải chịu được sức nặng của nó. tôi biết bản thân không xuất sắc đến mức có tư cách để than thở, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để đối mặt với những thiếu sót của chính mình."
đối với người luôn gặp khó khăn với những con số và ngữ pháp tiếng anh rắc rối như tôi mà nói, khoảnh khắc cậu ấy đứng trên bục giảng nhận thưởng thực sự chói loá khiến tôi không kiềm được mà có chút ngưỡng mộ. cậu ấy rất khiêm tốn, nói năng nhẹ nhàng và lễ phép, nhưng vẫn toát lên một sự tự tin rất riêng, không phô trương cũng không hời hợt.
khi đó có một người bạn học trong lớp của hoon, cũng chính là anh em tốt nhất của cậu ấy đang mãnh liệt theo đuổi người bạn thân - "em miu" của tôi, tôi sẽ gọi ẻm là wonie nhé.
cứ thế, cậu ấy cũng thuận theo tự nhiên trở thành bạn tốt chuyên tán gẫu với wonie, cũng nhờ đó, tôi bất chợt nhìn thấy bộ dạng chàng trai ấy không màng hình tượng nam thần mà ôm bụng cười to, cùng bạn bè thân thiết cướp đồ ăn và đùa giỡn, gặp được hình dáng thiếu niên tươi trẻ chỉ thuộc về cậu ấy. lúc ấy tôi và wonie kè kè nhau như hình với bóng, thế nên tôi tự ý đoán rằng, cậu ấy hẳn là cũng biết tôi, cho dù chúng tôi chưa từng nói với nhau lời nào.
mãi cho đến trước năm lên mười một, chúng tôi dường như là hai đường thẳng song song, là cái loại song song mà sát nhau ấy, tôi nghiêng người qua là có thể thấy cậu ấy, nhưng trừ khi bị ngoại lực tác động thì chúng tôi vĩnh viễn cũng sẽ không bao giờ có giao điểm.
năm mười bảy ấy, tôi mới đường đường chính chính quen biết cậu ấy, trở thành bạn bè.
điểm giao nhau đầu tiên bắt nguồn từ bạn cùng bàn của tôi hồi đó.
tôi còn nhớ là, lúc ấy tôi ngồi ở hàng áp chót tổ thứ hai trong lớp, chéo hướng cửa lớp, vừa ngẩng đầu liền thấy được ngoài cửa.
có một khoảng thời gian, tôi ngẩng đầu lên liền có thể nhìn thấy cậu ấy thường xuyên lang thang ở hành lang của dãy lớp học, mỗi lần như thế đều ôm một đống đồ ăn vặt và đồ uống. lớp tôi dạy quá giờ, cậu ấy phải dựa vào cửa ngoài hoặc là lan can hành lang để chờ lớp chúng tôi kết thúc. bạn thân của tôi bảo, khoảng thời gian ấy, hoon đang theo đuổi bạn cùng bàn của tôi.
qua mấy ngày sau, bạn cùng bàn huých vào khuỷu tay của tôi rồi nằm úp sấp lại nhỏ giọng ngại ngùng nói: "tớ đồng ý với cậu ấy rồi, chúng tớ ở bên nhau rồi."
tôi nhìn bạn cùng bàn, có lẽ vì vừa rơi vào tình yêu cuồng nhiệt, trên mặt còn hơi ửng đỏ, cậu ta đưa đồ ăn vặt hoon đưa cho mình rồi chia cho tôi, mặc dù tôi không ăn, nhưng bạn cùng bàn vẫn cười tít mắt nói với tôi cậu ấy đẹp trai như thế nào, tốt đến mức nào, tôi nhìn bạn cùng bàn và nói với cậu ta: "vậy sao? thế thì cậu phải trân trọng cậu ấy nhé."
đại khái là vì trao đổi gì đó về bạn cùng bàn, thế nên là không biết từ khi nào, hoon đã addfriend tôi trên mạng xã hội.
tôi còn nhớ tin nhắn đầu tiên mà cậu ấy gửi cho tôi là: "hi, tôi là hoon, hmmmm, cậu hẳn là từng gặp tôi rồi nhỉ? tôi là anh em thân nhất của j và tôi là bạn trai của bạn cùng bàn của cậu." (remind một chút: bạn học j chính là người đang theo đuổi wonie của tôi...)
tôi trả lời cậu ấy: "ừm, tôi biết."
khoảng ba, bốn giây sau, tôi lại nhắn thêm một câu: "tôi là ksn (tên tôi)"
cậu ấy trả lời: "tôi biết, sn"
qua một lát sau cậu ấy nói tiếp: "wonie thường xuyên nhắc đến cậu."
(trên đây chính là cuộc trò chuyện đầu tiên của chúng tôi)
tôi cảm thấy kể từ khi đó, chúng tôi cũng được coi là bạn bè đi, tuy rằng chủ đề nói chuyện sau đó của cả hai phần lớn đều là nói về bạn cùng bàn của tôi, nhưng chúng tôi cũng coi như có quen biết đi.
tôi của khi đó, là thật lòng chúc phúc cho họ. tôi có thể cảm nhận được, hoon thật lòng thích bạn cùng bàn của tôi.
tôi nhớ rõ, hoon là một thiếu niên nhẹ nhàng, tử tế lịch sự. cậu ấy giống kiểu người có thể gom hết những mơ mộng của các thiếu nữ mới lớn về một người tình trong mộng, là người vừa thâm tình lại vừa chân thực.
nhưng tôi lại quên mất, bạn cùng bàn của tôi là một cô gái đa tình. phải, đa tình ở đây là nghĩa xấu, cô ấy hôm nay thương người này, mai lại quan tâm người khác, cứ như tình cảm là thứ có thể chia đều cho tất cả.
khi đó tôi thấy, hoon mua một chiếc bánh hamburger, ôm trong lòng đến nguội, thiếu niên trong mộng ấy lại trở thành người bị lừa dối, bọn họ qua lại chưa đến một tháng liền chia tay. sau chia tay, bạn cùng bàn liền ở bên một người bạn khác trong lớp.
hoon nhất định là rất buồn.
tôi nghĩ thế.
tôi của khi đó còn chưa nảy sinh tình cảm gì với hoon, chỉ là giao lưu như người bạn xã giao tốt bụng. có lẽ là vì tính f của tôi cao khiến cho tôi khi đó đối với sự thất tình của cậu ấy sinh ra một loại đồng cảm.
tôi biết người yêu cũ của cậu ấy có bạn trai mới ngay buổi tối hôm chia tay đó, nên gửi cho cậu ấy một cái tin nhắn, hỏi rằng: "cậu vẫn ổn chứ?"
cậu ấy liền trả lời: "tôi không sao cả haha 😝"
nhưng ngày hôm sau lúc tôi đang trực nhật, lại nhìn thấy cậu ấy đang quét hành lang một mình.
mặt cậu ấy lạnh băng và không có cảm xúc gì, chỉ hướng về một lớp gạch men mà lặp đi lặp lại động tác vung chổi. thỉnh thoảng mấy người anh em đi ngang qua cậu ấy mà hoon cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên chứ nói chi là giống như thường lệ, cầm đầu chổi lên cùng anh em làm "một trận đấu kiếm".
cậu ấy hẳn là rất đau lòng.
tôi cảm thấy vậy.
nói thật thì, tôi của năm mười sáu, mười bảy tuổi, tự nhận thấy mình không được đẹp lắm, chiều cao thì càng khỏi phải nói (hơi xấu hổ... tôi đến bây giờ cũng chỉ cao....), thậm chí còn thường xuyên vì cái thân hình nhỏ nhắn này mà có chút tự ti, nên tôi thuộc tuýp người sống trầm lặng. nói chung là, tôi của khi ấy chưa bao giờ nghĩ tôi có thể thành người như bây giờ, dám nghĩ dám làm, dám nói dám cười, tự tin làm chính mình.
trong lòng tôi, hoon của năm mười sáu, mười bảy tuổi, vừa lễ phép, chân thành, tử tế, nỗ lực, ưu tú. hoon bình thường cũng không nói nhiều, nhất là chúng tôi khi mới quen, thậm chí cả hai nói chuyện trên mạng xã hội còn nhiều hơn bên ngoài, như bình thường tan học ở trên hành lang gặp phải đối phương, cũng chỉ gật đầu nhẹ hoặc là vẫy tay mà thôi.
đột nhiên lúc đó, tôi không muốn nhìn thấy cậu ấy lún sâu hơn nữa, cho nên, tôi của khi ấy có chút nhát gan đột nhiên lại có một loại dũng khí đến gần cậu ấy.
vào giờ nghỉ giữa các tiết học, tôi sẽ chủ động đi đến hành lang lớp cậu ấy, dựa vào lan can để bắt chuyện, cùng cậu ấy chia sẻ về một số chuyện trong cuộc sống, cũng sẽ cùng cậu ấy phàn nàn hôm nay có một giáo viên nào đó giao thật nhiều bài tập, trêu đùa những chuyện vụn vặt. có thể là cậu ấy thật sự bị tôi cảm hóa, không tới vài ngày sau, cậu ấy lại trở thành chàng trai tươi sáng ngời ngợi kia rồi.
khoảng thời gian đó, tôi mới có cảm giác hai người chúng tôi thật sự xem như là quen biết, cũng có loại ăn ý mà giữa bạn bè nên có.
giữa những ngày đau lòng ấy, dấu vết của bạn cùng bàn dần dần bị những lần trò chuyện online của chúng tôi che lấp.
chúng tôi trong lúc đó, đã có thể trở thành cậu, tôi, chuyện của chúng ta.
sau khi trở nên thân thiết hơn, chúng tôi thường xuyên ghé qua trước hành lang cửa lớp đối phương để nói nói cười cười. như tôi đã nói từ trước, bất lợi của tôi là chiều cao, nhưng cậu ấy thì lại khác, cậu ấy của khi đó mới mười bảy đã cao khoảng 178cm, tôi thì chỉ cao đến vai của cậu ấy, thế nên tôi thường ngẩng đầu cùng cậu ấy nói chuyện phiếm. nhưng mọi người cũng biết đó, cổ ngẩng lâu cũng sẽ mỏi, tôi chỉ vô ý đưa tay ấn ấn cổ. lúc ấy tôi nghĩ, cậu ấy tuyệt đối sẽ không chú ý tới đâu (dù sao thì thế giới mà người cao nhìn thấy khác với đám lùn như bọn tôi...). mãi cho đến một ngày, chúng tôi đứng ở hành lang nói chuyện, khi tôi đang chăm chú vào câu chuyện, vừa nghiêng đầu thì phát hiện cậu ấy đứng ngang hàng với tôi, lúc tôi quay đầu lại thì phát hiện cậu ấy đứng dạng chân ra một khoảng.
có một lần, cậu ấy chắc là vì đứng dạng chân một lúc lâu nên bị chuột rút, tôi cũng không nhận thấy điều đó, sắp đến giờ lên lớp, tôi liền xoay người chuẩn bị quay lại lớp học. hiển nhiên cậu ấy cũng đứng dậy để quay về lớp, nhưng chắc là cái chân bị chuột rút không chịu nổi, một chân không đứng vững liền trực tiếp ngã về phía lưng của tôi, tôi cũng theo sự di chuyển của cậu ấy mà lảo đảo, cậu ấy thế mà lại phản ứng rất nhanh, dùng hai tay chống lấy bả vai tôi ổn định để tôi không bị ngã quỳ xuống đất.
tôi bị cậu ấy chọc cười khúc khích, tôi không nhịn được liền hỏi cậu ấy: "sao lần nào cậu cũng phải dạng chân ra thế?"
khi đó, cậu ấy nghiêm túc nhìn vào mắt tôi, mím môi và mấp máy, tôi chờ mong cậu ấy sẽ nói gì đó, nhưng mãi cho đến khi tiếng chuông vào học vang lên, cậu ấy mới nói: " tôi dựa vào lan can thoải mái hơn thôi." rồi cậu ấy vịn vào tường để trở về lớp.
cậu ấy dường như chưa nói lý do, mà tôi thì lại tự tiện cho rằng cậu ấy là vì sợ tôi sẽ mỏi.
hồi cấp ba, tất cả học sinh đều thích ngồi ở cuối lớp học, nhưng tôi thích ngồi ở phía trước hơn vì có thể nhìn thấy rõ bảng và nghe giảng. nhưng mà, không biết từ khi nào mà tôi đã ngày càng thích "góc vàng" cuối lớp. có lẽ là vì nó giúp tôi và hoon trở thành bạn đi.
lớp chúng tôi là lớp có tiếng được giáo viên "yêu thích" dạy quá giờ. giải lao mười phút có khi sẽ bị rút ngắn lại còn bốn, năm phút, lúc ấy trường học chỉ có một chỗ lấy nước, đặt ở giữa lớp tôi và hoon, chúng tôi xếp hàng lấy nước là chuyện thường ngày. bởi vì bị dạy quá giờ mà tôi thường không lấy được nước, cũng thường xuyên chửi bới chuyện này với bạn thân. ngày đó lúc đang chửi bởi hăng say, đúng lúc hoon đi ngang qua chúng tôi để trở về lớp, chắc là nghe được chuyện chúng tôi tán gẫu, nên buổi chiều vào giờ tự học, điện thoại của tôi nổi lên một tin nhắn mới, là hoon nhắn, cậu ấy bảo:
"này, cậu thường xuyên không lấy được nước à?"
ngay sau đó, tôi lại nhận thêm một số tin nhắn nữa.
"giáo viên lớp các thật sự rất thích dạy lố giờ."
"hay là cậu uống xong thì đưa chai nước cho tôi đi, lớp tôi không bị dạy lố giờ, tôi lấy nước giúp rồi đưa lại cho cậu."
"đừng khách sáo, anh đây giúp cậu lấy nước miễn phí. cậu gầy quá, không uống nhiều nước vào, mất nước thì lại càng gầy hơn."
lúc ấy tôi nhìn dòng tin nhắn trên màn hình, suy nghĩ một lúc lâu xem nên trả lời thế nào đây, tôi gõ "tôi không hề gầy, hừ 💢" rồi lại cảm thấy có chút hờn dỗi nên nhanh chóng xóa đi, đổi thành "không cần đâu, thế thì phiền lắm 😖" rồi lại cảm thấy như thế thì thật xa lạ nên lại xóa đi, tôi cứ như thế mà xóa đi xóa lại. mãi đến khi cậu ấy lại gửi thêm một tin nhắn "cậu lo học đi coi chừng bị giáo viên bắt..." tôi mới bối rối gửi qua "giờ tôi mới thấy tin nhắn của cậu."
cậu ấy liền trả lời tin nhắn trong giây lát, cậu ấy nói: "không sao đâu! vốn là tôi không có tập trung trong giờ học trước mà 😁"
sau đó, tôi mang theo chút ngại ngùng và cảm kích mà tiếp nhận lời đề nghị đó của cậu ấy. về sau, cứ đến lúc gặp phải giáo viên dạy lố giờ, tôi liền đưa chai nước cho cậu ấy, cậu ấy thay tôi lấy nước, lấy xong liền đứng ngoài cửa lớp chờ tôi tan học, trong nháy mắt, tôi cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc, hóa ra, mấy tháng trước cậu ấy cũng từng như thế.
cũng giống như mấy tháng trước, lúc ngồi ở cuối lớp, tôi vừa ngẩng đầu lên liền có thể thấy cậu ấy đứng ngoài cửa, ngẫu nhiên chạm mắt với cậu ấy, cậu ấy mỉm cười và lắc lắc cái chai đầy nước về phía tôi, tôi vì sợ bị giáo viên phát hiện nên làm bộ không thấy, nhìn sang chỗ khác, nhịn cười và tiếp tục nghe giảng. tôi đoán cậu ấy mất đi sự chú ý nên trong lòng cũng không ở yên được, đôi lúc còn cố ý làm mặt quỷ trêu tôi, tôi cũng sẽ không nhịn được mà cười thành tiếng, bạn học xung quanh nghe tiếng liền nhìn qua, tôi chỉ có thể đỏ mặt xua xua tay xin lỗi, cậu ấy ở ngoài cửa lại đắc ý mà cười ha hả với tôi.
vì thường xuyên qua lại nên tôi và bạn hoon lớp bên cạnh có quan hệ rất tốt, các bạn học trong lớp cũng biết điều đó. đương nhiên, người yêu cũ của hoon, bạn cùng bàn cũ của tôi cũng biết chuyện này.
tôi nhớ rõ vào một ngày trước khi đi ngủ, tôi nhận được tin nhắn từ bạn cùng bàn, cậu ấy nói: "tớ thấy cậu gần đây rất thân thiết với hoon, tớ nói thật với cậu, cậu ấy không như cậu tưởng tượng đâu, đừng quá thân với cậu ấy."
nhìn thấy tin nhắn đó, tôi chỉ thở dài rồi trả lời: "tôi cảm thấy cậu ấy rất tốt."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co